Chương 131: Bất ngờ
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2 Tối hôm đó, gia đình ba người nhà Kotori ngồi trên chiếc xe sang trọng, lăn bánh thẳng tiến về nhà.
"Kamimai Ne đã nói gì với con?"
Đã có tài xế lái xe, nên bố mẹ Kotori, những người vừa nốc không ít rượu trong bữa tiệc bèn ngả lưng trên băng ghế. Aonari Shizuka nhìn Kotori ngồi đối diện, lên tiếng vặn hỏi.
Kotori thoáng do dự: "Chị ấy... chị ấy nói tửu lượng của mình không tốt nên muốn có người ra ngoài hóng gió cùng."
"Chỉ vì lý do đó thôi à?" Trong đáy mắt Aonari Shizuka hiện lên một tia bất ngờ: "Thế cuối cùng thì sao? Quan hệ giữa con và con bé đó thế nào rồi?"
"... Chắc là khá tốt ạ. Cuối cùng, chị ấy bảo con cứ gọi chị ấy là Ne."
"Thế cũng được." Bố Kotori gật gù: "Con có thể tiếp xúc nhiều với nó một chút, chuyện này rất có lợi cho tương lai của con. Nhưng cũng đừng quá thân thiết, dã tâm của tập đoàn Kamimai không hề nhỏ, một khi chúng sụp đổ, rất dễ tai bay vạ gió."
"Con hiểu rồi, thưa bố..." Ngoài miệng thì bảo phải kết giao với người ta, mặt khác lại dặn không được phép quá gần gũi. Kotori mím môi, gật đầu đồng ý.
"Còn nữa, ngày mai bố và mẹ con sẽ tham gia cuộc họp tiếp nối của buổi tiệc ngày hôm nay, chắc về sẽ rất muộn. Con tự lo chuyện ăn uống nhé. Đây là thẻ VIP của khách sạn Kazekawa, con muốn ăn gì cứ tùy ý gọi đồ." Nói xong, bố Kotori lôi một chiếc thẻ ra đưa cho cô.
Đồng thời, mẹ cô cũng bồi thêm một câu: "Nhớ đi ngủ sớm, sáng mai con còn một tiết học nhạc nữa đấy."
"Con biết rồi, thưa bố mẹ." Kotori ngoan ngoãn gật đầu.
......
Chiếc xe nhanh chóng dừng bánh. Sau khi chúc bố mẹ ngủ ngon, Kotori lập tức lui về phòng riêng của mình.
Thở phào nhẹ nhõm, Kotori tháo cởi toàn bộ trang sức và váy dạ hội. Sau khi thay bộ đồ ngủ thoải mái, cô bước vào phòng tắm chuẩn bị tẩy trang.
Khóe mắt liếc nhìn chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Đắn đo một chốc, Kotori bèn cầm nó lên.
Nhét điện thoại vào chiếc túi chống nước mua ở bãi biển dạo nọ, Kotori mang luôn nó vào phòng tắm.
Mở vòi hoa sen, để nước nóng xả đầy bồn. Kotori trút bỏ quần áo, trườn người ngâm mình vào dòng nước.
"Phù..."
Thở ra một hơi khoan khoái, Kotori cảm thấy mọi rã rời trên cơ thể đều lập tức tan biến thành mây khói.
Ngẩng đầu nhìn trần nhà rộng lớn, dưới sự sai khiến của dòng suy nghĩ đang nhảy nhót trong đầu, Kotori chộp lấy điện thoại, mở phần danh bạ, tìm đến cái tên Tanboku Baku.
Ngón tay dừng lại trên nút gọi thoại. Đắn đo giây lát, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại lướt sang chạm vào biểu tượng "Gọi video".
Nhìn bọt xà phòng nổi lềnh bềnh xung quanh, Kotori đỏ bừng mặt. Mãi đến khi đảm bảo mặt nước đã được phủ kín bọt trắng xóa, cô mới dám nhìn thẳng vào màn hình điện thoại.
Tút, tút, tút...
"Hửm?"
Kotori thoáng ngơ ngác, ngoan ngoãn chờ đợi cuộc gọi được kết nối.
Tuy nhiên, đợi mãi một lúc lâu Tanboku Baku vẫn không bắt máy, cho đến khi tín hiệu tự động ngắt.
Không cam lòng, Kotori lại ấn gọi thêm vài lần nữa, sau đó chuyển luôn sang cuộc gọi thoại bình thường, thế nhưng Tanboku Baku vẫn bặt vô âm tín.
Nhíu chặt mày, Kotori đổi sang gọi cho số của Ha Yeon.
Tút—— Rất nhanh, đầu dây bên kia đã nhấc máy.
"Alô, tiền bối Ha Yeon ạ."
"Kotori, em tìm Tanboku Baku phải không."
Giọng nói của Ha Yeon văng vẳng bên tai, dường như cô đã sớm đoán được mục đích gọi điện của Kotori.
Nhưng nghe qua giọng điệu thì có vẻ tâm trạng hiện giờ của cô nàng không được tốt lắm. Tuy chưa tới mức phẫn nộ hay bi thương, nhưng chắc chắn là có pha lẫn chút lạc lõng muộn phiền.
"Dạ... đúng rồi ạ. Chị có biết anh Tanboku đang ở đâu không? Lúc nãy em gọi mấy cuộc mà chẳng thấy anh ấy nghe máy."
"Biết thì có biết, nhưng anh ta không cho tôi nói với em."
"Hả? Anh Tanboku định làm gì vậy chị?"
Đối diện với sự truy vấn của Kotori, Ha Yeon thản nhiên đáp: "Anh ta nói muốn đi xem xe mô tô nên sẽ vắng mặt vài ngày, vài ngày sau sẽ về."
"Sẽ về á?"
Kotori hoàn toàn mù mờ. Và điều khiến cô càng không thể nào hiểu nổi chính là: Ngay trong lúc cô đang nói chuyện với Ha Yeon thì người mà cô đêm ngày nhung nhớ - Tanboku Baku, rốt cuộc đang làm cái quái gì cơ chứ.
......
Gầm gầm gầm!
Dưới màn đêm mờ mịt, một chuỗi âm thanh trầm đục cuồng dã từ động cơ vang lên. Dù cách xa tít tắp, người ta vẫn có thể nghe thấy tiếng gầm rống đầy giận dữ của nó.
Trên đoạn đường cao tốc hẻo lánh, vì khu vực này quá mức vắng vẻ nên hiếm khi có xe cộ lưu thông qua đây, do đó từ trước đến nay, nơi này vẫn luôn là địa điểm tụ tập yêu thích của giới đua xe đường phố.
Nhưng hiện tại, khi lắng nghe tiếng động cơ đó, đám đua xe này lại bất giác nhượng bộ lùi sang một bên.
Tiếng gầm gừ phát ra từ động cơ thực sự quá đỗi hung hãn, dẫu cách cả một ngọn núi vẫn nghe rõ mồn một. Chỉ cần cảm nhận âm thanh xé gió ấy, người ta cũng thừa biết tốc độ của nó khủng khiếp đến mức độ tự sát.
Thế nên, bọn họ dạt ra không chỉ để đảm bảo an toàn cho tính mạng của bản thân, mà còn vì tò mò không biết kẻ đứng sau âm thanh kia là thần thánh phương nào.
Những tay đua cộm cán thường dễ dàng phán đoán được mẫu mô tô chỉ thông qua tiếng nổ của động cơ, điều này chẳng có gì khó khăn cả. Nhưng lúc này đây, trong số những tay đua đang tề tựu ở đây, tuyệt nhiên chẳng ai đoán ra chiếc xe đang phóng như bay về phía này rốt cuộc sử dụng loại động cơ gì.
Thoạt nghe thì đúng là tiếng rít gào của động cơ thông thường, nhưng nếu vểnh tai nghe kỹ, người ta lại lờ mờ cảm nhận được âm thanh tựa như nhịp đập của trái tim cùng tiếng gầm thét của dã thú xen lẫn trong đó.
Vậy nên với tấm lòng đầy hiếu kỳ với chiếc xe nọ, bọn họ dừng hết ở hai bên đường, hướng mắt chằm chằm về nơi phát ra tiếng động.
Đoạn đường này vô cùng bằng phẳng, hơn nữa lại là một đường thẳng tắp kéo dài tít tắp. Giả sử có phương tiện nào tiến đến, bọn họ dư sức nhìn thấy từ khoảng cách rất xa.
Nhưng kỳ quái thay, âm thanh động cơ kia đang ngày một đến gần, ấy vậy mà bọn họ tuyệt nhiên chẳng thấy le lói một tia sáng nào từ đèn xe của kẻ tới.
"Không thể nào..."
Một suy nghĩ xẹt qua tâm trí họ. Ngay giây tiếp theo, tiếng gầm thịnh nộ của động cơ đã lướt xoẹt qua mặt họ. Kéo theo đó là một trận cuồng phong thốc tới, thổi tung tóc tai quần áo của đám người, gây ra một tràng la hét thất thanh.
Nhưng chủ nhân của âm thanh nọ vẫn hệt như một bóng ma. Rõ ràng nó vừa càn quét qua như một cơn bão táp, nhưng chẳng ai có thể bắt lấy chút tàn tích nào của nó. Chỉ còn lại vệt lốp in hằn sâu hoắm trên mặt đường chứng minh tất cả những gì vừa xảy ra.
"Hắn không bật đèn xe!"
Có người gào to, ánh mắt hoảng sợ xen lẫn phấn khích dõi theo hướng âm thanh vừa vụt tắt.
Lái xe trên con đường tối om mà không thèm bật đèn, khác nào hành vi tự sát? ——Mặc dù tốc độ của chiếc mô tô kia vốn dĩ cũng chẳng phải thứ mà người bình thường có thể khống chế nổi.
Đưa mắt nhìn về phía chiếc xe vừa biến mất, bọn họ mang theo nuối tiếc quay trở lại xe. Dư âm hưng phấn từ việc chứng kiến hiện tượng kỳ lạ khiến họ mất ngủ ròng rã.
... Cùng lúc đó, cũng có hai thiếu nữ nằm trằn trọc trên giường, ôm tương tư về cùng một người đến mức thao thức cả đêm.
Và hậu quả của việc này chính là: Cả hai đều mất ngủ.
Ha Yeon thì còn đỡ, cô nàng nằm thẳng trên giường của Tanboku Baku, cũng chẳng có bài vở gì phải lo. Chỉ cần không có Quái Nhân lộng hành thì cô muốn ngủ trương thây đến lúc nào cũng được.
Nhưng Kotori thì không được như vậy. Bởi lịch trình kín mít nên lúc mở mắt tỉnh dậy, cô mới tá hỏa nhận ra mình sắp muộn giờ học mất rồi.
"Chết dở chết dở..."
Thời điểm này bố mẹ Kotori đã ra ngoài đi làm. Cô luống cuống đánh răng rửa mặt, vơ vội đống sách vở rồi lao ra khỏi nhà.
Nhưng ngặt nỗi từ nhà Kotori đến chỗ học còn cách một đoạn đường khá xa, nếu chạy tới đó thì chắc chắn không kịp nữa.
Nhưng bây giờ không đi cũng chẳng xong. Cô vừa sải bước thật nhanh đến bến xe, vừa rầu rĩ nghĩ xem lát nữa phải đối mặt với sự trách phạt của bố mẹ thế nào.
Tuy nhiên vận rủi chưa dừng lại ở đó. Ngay khi cô vừa tới bến, chiếc xe buýt hướng đến lớp học nhạc đã lăn bánh rời đi trước mũi cô.
"Đợi cháu với..."
Kotori thở hồng hộc, buồn bã thở dài một tiếng bất lực rồi thả phịch người xuống băng ghế chờ, thở dốc.
Ở trạm xe có bố trí sẵn vài băng ghế cho hành khách ngồi chờ.
Và lúc này, ngoài Kotori ra, tại trạm xe vẫn còn một người khác đang ngồi ở chiếc ghế gần đó.
Có điều, thay vì bảo là đang ngồi, chi bằng nói hắn đang ngoẹo cổ ngủ gật thì đúng hơn.
Kotori liếc mắt nhìn sang, vừa ghen tị với sự nhàn nhã của người nọ, vừa dở khóc dở cười.
Nhưng khi chuẩn bị quay mặt đi, ánh mắt cô bỗng khựng lại trên người hắn.
Bộ quần áo của người này nhìn quen thế, hệt như trang phục của anh Tanboku vậy. Nhưng hắn lại đang ngoẹo đầu, đã thế còn đeo kính bảo hộ nên chẳng nhìn rõ mặt... Ơ kìa?
"Anh Tanboku?!"
Kotori bật dậy cái vút, đứng sững trước mặt người nọ.
Đến nước này thì cô hoàn toàn có thể khẳng định, kẻ đó đích thị là Tanboku Baku.
"Ưm... oáp..." Nghe thấy tên mình, Tanboku Baku lơ mơ tỉnh dậy. Sau khi ngáp một cái thật dài, anh tháo kính bảo hộ ra nhìn Kotori: "Ồ, Kotori à, trùng hợp vậy?"
"Sao anh lại ở đây? Lẽ nào... đây chính là bất ngờ mà anh nói tới?"
Nhìn thấy Tanboku Baku xuất hiện tại thành phố này, cô cảm thấy kinh ngạc vô cùng.
Nhưng nếu vậy thì sự việc ngày hôm qua đã có lời giải thích hợp lý, rằng vì sao Ha Yeon lại tỏ vẻ buồn bực đến thế.
"Anh tới để gặp em, tiện thể ngắm mô tô."
Tanboku Baku dụi dụi mắt, đứng thẳng dậy.
"Xe mô tô..." Lúc này Kotori mới sực nhớ ra, hôm qua trong lúc trò chuyện với Tanboku Baku, đoạn cuối cô có nhắc tới chiếc mô tô được tập đoàn Kamimai trưng bày.
"Vậy nên, anh đã cưỡi chiếc xe kia tới gặp em sao?"
Kotori nhìn sang Hắc Kỵ Hung Thú đậu bên cạnh. Trên thân xe dính đầy bùn đất, xem bộ dạng này thì đâu chỉ lăn bánh trên đường nhựa, mà chắc mẩm còn cày nát mấy cung đường đồi núi không dưới một lần.
"Anh chạy đường chim bay, mất hai tiếng là tới nơi rồi." Tanboku Baku lại ngáp dài: "Anh cũng chẳng ngờ lại nhanh thế. Biết thế sáng nay anh mới xuất phát."
Vừa nói, vẻ mặt anh lại lộ rõ sự phấn khích: "Nhưng cảm giác rong ruổi chặng đường dài đúng là sướng thật đấy. Lần đầu tiên anh được chạy xe một cách thống khoái đến vậy."
"... Anh cuồng xe mô tô quá rồi đấy."
Nghe vậy, Kotori dở khóc dở cười cảm thán.
Nhưng đột nhiên, dường như nhớ ra chuyện gì hệ trọng: "Đúng rồi! Anh Tanboku, xe của anh còn chạy được không? Có thể cho em đi nhờ một đoạn không, em sắp muộn học mất rồi!"
"Không vấn đề." Tanboku Baku gật đầu, đeo lại chiếc kính bảo hộ: "Nhưng mà, em phải đi học sớm vậy sao?"
"Lớp âm nhạc. Sau khi kỳ nghỉ kết thúc, trường em cũng sẽ thêm môn này vào chương trình học nên bố muốn em học trước cho quen ấy mà."
Kotori giơ giơ đống sách trong tay lên, cười tươi đáp.
Từ sau khi nhìn thấy Tanboku Baku xuất hiện, có lẽ do trong lòng đã có người để ỷ lại nên bao nhiêu lo lắng vì sợ đến muộn đều bị ném sạch ra sau đầu.
Tanboku Baku gật đầu, lôi từ trong cốp ra chiếc mũ bảo hiểm rồi đưa cho Kotori.
"Đi thôi, bảo đảm sẽ không để em đến muộn đâu."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn