Chương 75: Chương 74: Kỳ Nghỉ Hè Và Hội Nghị (4)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~22 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương Mint đang nằm trên ghế dài ngắm biển. Những tia nắng lấp lánh nhảy múa trên mặt biển xanh ngắt.
Dù ánh nắng trông không có vẻ gì là quá gay gắt, nhưng đối với người dân Đế quốc, có vẻ như thế này đã được coi là nắng chói chang rồi.
Mint đưa tay về phía tôi.
"Nước chanh."
"Nước chanh... thì sao ạ?"
"Lấy thêm cho ta."
Tôi nhìn xuống Mint.
"Tôi từ chối."
"Hứ."
Mint chậm rãi ngồi dậy khỏi ghế dài.
Cô ném chiếc ly thủy tinh rỗng sang bên cạnh ghế. Chiếc ly rơi xuống lớp cát mềm mại với một tiếng "bộp" nhẹ. Không hề bị vỡ.
"Tiên sinh đeo kính râm hợp đấy."
"Vậy sao?"
Mint khoác một chiếc áo cardigan trắng bên ngoài bộ đồ bơi màu đen. Trên đầu cô đội một chiếc mũ rơm. Cô đưa ngay chiếc ô che nắng cho tôi.
Lần trước Mint từng nói đùa bảo tôi cầm ô cho cô... Hôm nay cô đã biến lời nói đó thành hành động. Tôi nhận lấy chiếc ô, nghiêng nó sao cho bóng râm che phủ về phía Mint.
Haiz, cứ chiều theo thế này thì cô ấy sẽ sinh hư mất. Nhưng dù sao trông cô ấy có vẻ đang vui.
Bãi biển yên bình hơn tôi tưởng.
"Đi dạo một chút đi. Ta cứ tưởng bãi biển sẽ đông người lắm cơ. Hóa ra lại chẳng có mấy ai nhỉ?"
"Chúng ta đã chọn khu vực vắng người mà."
Cũng phải thôi, đây đâu phải là khu du lịch hiện đại. Phương tiện giao thông cũng không thuận tiện, nên khó mà hình thành một bãi tắm đông đúc được.
Dù sao thì.
Hôm nay gió không thổi quá mạnh. Những con sóng cũng không vỗ mạnh vào bờ, mà chỉ nhẹ nhàng lướt qua bãi cát, đủ để làm ướt đôi bàn chân.
"Đây là lần đầu tiên ta chạm vào nước biển đấy."
"Thật đáng tiếc, nơi này đâu có xa thủ đô lắm đâu."
"Ta từng đến bờ biển rồi chứ. Nhưng họ không cho ta chạm vào nước biển. Họ bảo sức khỏe ta không tốt, lỡ chạm vào nước biển rồi bị cảm thì sao."
"Giờ thì không sao nữa rồi đúng không?"
"Đúng vậy."
Trong giọng nói của Mint khi kể về chuyện xưa thoáng qua một chút u buồn. Nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, cô quay sang nhìn tôi.
"Đưa kính râm đây. Ta muốn đeo thử."
"Vâng."
Tôi hơi cúi đầu xuống, Mint lấy chiếc kính râm từ mặt tôi rồi đeo lên.
"Hội nghị kết thúc tốt đẹp chứ?"
"Tôi đã làm đảo lộn mọi thứ rồi mới về đấy."
"Có vẻ phản ứng tốt nhỉ."
"Thực sự là đảo lộn luôn ấy. Kiểu như mọi người đứng bật dậy, la hét rồi làm loạn cả lên."
"Thường thì hội nghị vẫn thế à?"
"Theo tôi thấy thì thường xuyên là như vậy."
Phản ứng đúng là bùng nổ thật mà nhỉ? Lần nào đi dự hội nghị cũng biến thành một mớ hỗn độn nên tôi cũng thấy hơi mệt mỏi.
"Tôi hy vọng Hoàng gia sẽ hỗ trợ toàn diện hơn cho nghiên cứu của tôi."
"Lại nói chuyện công việc rồi."
"Tôi chỉ nói vậy thôi."
"Tất nhiên là tiên sinh sẽ nghĩ như vậy rồi."
Bõm, bõm. Mint dùng đôi chân trần đá vào nước biển. Nước biển bắn tung tóe ra xung quanh.
"Buổi hội thảo Ma học thế nào rồi?"
"Cũng bình thường thôi. Chẳng khá hơn những gì thường làm ở Học viện là mấy. Mà cũng đúng, làm gì có lý do để nó tốt hơn chứ?"
Chuyện đó thì tôi không rõ lắm.
"Nhưng đi chơi thế này cũng thích thật đấy... Đúng rồi. Tiên sinh, tối nay anh có thể ăn tối cùng ta không?"
"Vâng."
"Lúc nãy ta có thấy một chỗ này-" Mint khoác tay tôi và tiếp tục huyên thuyên về điều gì đó. Nào là lúc đến đã thấy cái gì, nghe nói có thể dùng bánh quy cho hải âu ăn, rồi cô đã nhắm được chỗ nào để ăn tối.
Tôi lấy chiếc mũ trên đầu Mint xuống. Mint lại ngước nhìn tôi.
"Cô không định đi bơi sao?"
"Thời tiết này mà xuống nước thì lạnh lắm."
Nắng không đủ gắt để khiến người ta muốn đi bơi. Ngược lại, trông có vẻ như sắp có mây kéo đến. Dù hiện tại thì chưa.
Hơn nữa, mặt trời đã quá đỉnh đầu từ lâu rồi.
"Ta không định đi bơi- Á!"
Mint gạt chân tôi. Tôi ngã nhào, mặt úp xuống nước biển. Khi ngước lên, tôi thấy khuôn mặt Mint đang cười thực sự rạng rỡ.
"Này... đỡ tôi dậy đi."
Mint cười tươi rói rồi đưa tay ra cho tôi. Tôi liền kéo mạnh Mint xuống nước. Nếu là một người rộng lượng hơn thì có lẽ đã không làm vậy, nhưng tôi vốn là kẻ hẹp hòi mà.
Mint ngồi bệt xuống vùng nước nông. Chiếc áo cardigan trắng bị ướt sũng, dính chặt vào người, mái tóc của Hoàng nữ cũng rơi vào tình cảnh tương tự.
"Hì hì. Ta không ngờ anh lại dám kéo ta xuống thật đấy."
"Hì hì cái gì chứ. Là Hoàng nữ điện hạ khơi mào trước mà."
Mint không nhịn được cười.
"Xin lỗi nhé."
Dù trông cô chẳng có vẻ gì là hối lỗi cả.
Đúng là đồ Hoàng nữ ngốc nghếch. Tôi phủi cát rồi đứng dậy, sau đó đưa tay ra cho Mint một lần nữa. Mint nhìn chằm chằm vào tay tôi một hồi lâu.
"Tiên sinh. Anh sẽ không kéo ta xuống lần nữa chứ?"
"Vâng."
Mint nắm lấy tay tôi đứng dậy. Sau đó cô cởi chiếc áo cardigan đã ướt sũng ra, vắt nước. Nước biển nhỏ tong tỏng từ chiếc áo.
"Tiên sinh nói đúng đấy."
"Chuyện gì cơ?"
"Lạnh thật. Đúng là không phải thời tiết để đi bơi."
Mint lại khoác tay tôi, tôi thoáng suy nghĩ. Kéo cô ấy xuống nước có phải là sai lầm không nhỉ... Nhưng chính cô ấy làm trước mà.
"Về thôi. Trong hành lý tôi có mang theo áo choàng tắm đấy, cô mặc cái đó vào đi."
"Ừ."
Mint hắt hơi vài cái. Làm tôi thấy hơi áy náy. Tôi cùng Mint chậm rãi đi về phía chiếc ghế dài lúc nãy.
Dù sao thì.
Một tiếng sau, Mint thay đồ xong rồi quay lại gặp tôi. Không còn vẻ lạnh lẽo nữa. Dù tâm trạng có vẻ trầm xuống hơn so với lúc nãy.
"Ơ, tiên sinh. Anh đến rồi à."
"Giờ này ăn cơm chẳng phải hơi muộn sao?"
"Ta định xem có thấy sao không ấy mà."
Biết sao được, giờ này chưa phải lúc để ngắm sao khi đang ăn cơm. Đang là mùa hè mà. Vĩ độ ở đây khá cao nên mặt trời lặn cũng muộn.
Trừ khi bữa ăn kéo dài vài tiếng đồng hồ.
"Thì cứ ngồi đợi cho đến khi thấy sao là được mà."
"Chà... đúng vậy nhỉ. Thế mà ta cứ lo hão."
Mặt trời vẫn chưa lặn hẳn.
"Cô bảo đã nhắm được chỗ nào rồi mà?"
"Ừ. Ở gần đây thôi..."
Đường phố dễ chịu hơn tôi tưởng. Không lâu sau, chúng tôi đã đến nơi mà Mint nói. Đó chỉ là một nhà hàng bình thường.
Điểm đặc biệt duy nhất là có thể dùng bữa trên sân thượng. Chúng tôi chọn một chỗ ngồi thích hợp. Mint ngước nhìn bầu trời.
"Nhưng mà, cứ ngồi đây cho đến khi mặt trời lặn hẳn liệu có sao không nhỉ? Phía nhà hàng có khi lại ghét đấy."
"Ồ..."
Mới chỉ vài tuần trước tôi còn phải đưa tiền tip hậu hĩnh cho nhân viên nhà hàng vì Mint cứ ngồi lì không cho họ đóng cửa. Thế mà trong thời gian ngắn cô ấy đã trưởng thành thế này sao.
Hoặc có lẽ chỉ là sự thay đổi tâm trạng nhất thời thôi. Dù sao thì, cô ấy đã tiến bộ hơn hẳn so với lúc đó.
"Cứ đưa tiền tip hậu hĩnh là được mà. Tôi không nghĩ họ sẽ để tâm việc chúng ta ngồi đây cho đến khi mặt trời lặn đâu."
"Chắc là vậy nhỉ."
Mint chống cằm ngồi đó.
Lần này cô nhìn về phía biển.
"Đến nơi nghỉ dưỡng thế này thấy bình yên thật đấy."
"Lát nữa sao lên chắc sẽ đẹp lắm."
Trong khi đó. Phòng thí nghiệm của Giáo sư Wolfram.
"A, chết mất thôi."
Giáo sư sắp về rồi, khi nào ông ấy về mình phải hỏi mới được. Luciana đóng cuốn sách đang đọc dở lại.
Sau vài ngày vắng mặt, Giáo sư Wolfram cuối cùng cũng đã đến phòng thí nghiệm của mình. Luciana đang rất hào hứng định khoe về việc mình đã giành được một dự án.
"Chào giáo sư ạ."
"Trong lúc ta vắng mặt không có chuyện gì đặc biệt chứ?"
Luciana lắc đầu.
"Có ạ. Có một giáo sư bên Khoa Trị liệu đến hỏi xem chúng ta có thể dùng giả kim thuật để chiết xuất một chất cụ thể từ dung dịch này không ạ."
Giáo sư Wolfram không mấy để tâm.
"Cứ làm đi rồi sẽ được thôi. Chỉ là chiết xuất một loại vật chất thôi mà... Giả kim thuật đâu có tầm thường đến thế."
"Đúng vậy ạ."
"Thứ cần chiết xuất là gì?"
"Nghe nói là một loại thuốc diệt khuẩn gì đó, em cũng không nghe rõ lắm. Bảo là không được đun sôi ạ."
Luciana lóng ngóng lấy chiếc bình đó ra đặt lên bàn của giáo sư. Giáo sư nhìn chằm chằm vào dung dịch đó. Một chất lỏng màu xanh lá cây đậm.
"Họ bảo sẽ trả bao nhiêu?"
"Họ nói nếu thành công thì Hoàng gia sẽ cấp kinh phí nghiên cứu ạ? Chắc phải hỏi lại cho chắc."
"Kinh phí nghiên cứu từ Hoàng gia? Thật sao?"
"Giáo sư Asterix vốn là trị liệu sư hoàng gia mà. Em nghĩ chuyện đó cũng có khả năng ạ."
Vẻ mặt ôn hòa của Giáo sư Wolfram bỗng hơi nhíu lại khi nghe tên người giao thí nghiệm. Luciana đang giải thích thì khựng lại.
"À, là cậu ta sao."
"Giáo sư biết người đó ạ?"
"Chẳng phải là người đã chế ra máy ly tâm sao? Ta nghe nói tính cách cậu ta hơi kỳ quặc."
"Thật vậy sao ạ?"
Giáo sư Wolfram gật đầu.
"Thỉnh thoảng vẫn có những giáo sư như vậy. Được cung phụng từ nhỏ nên không biết phép tắc, cũng chẳng mấy khi gặp ai thông minh hơn mình. Tài năng thiên bẩm lấn át cả kinh nghiệm nên chẳng biết dạy bảo người khác."
Thiên tài luôn phải trả giá. Ít nhất Giáo sư Wolfram nghĩ như vậy.
"Ơ, em không biết là đến mức đó ạ."
"Ta nói vậy vì nghe bảo cậu ta đã làm loạn hội nghị mấy lần rồi. Có kế hoạch gì chưa?"
Luciana hắng giọng một cái rồi tham khảo những gì đã ghi chép lại.
"Theo kế hoạch mà Giáo sư Asterix đã lập ra. Đầu tiên là điều chỉnh dung dịch về môi trường axit nhẹ, sau đó dùng máy ly tâm để tách các lớp dung dịch. Khi các lớp đã tách ra, chúng ta sẽ kiểm tra xem lớp nào chứa nhiều thành phần mục tiêu nhất, rồi cứ thế tiến hành ạ."
"Cần thêm cái gì đó nữa."
"Vì hoạt chất mục tiêu là do nấm mốc tiết ra bên ngoài. Nên nếu dùng máy ly tâm để loại bỏ các chất không hòa tan và cấu trúc nấm mốc. Phần chất lỏng còn lại sẽ chứa hoạt chất thuốc mục tiêu cùng với đường và các chất khác. Thầy ấy bảo chỉ cần làm cho phần này đông đặc lại là coi như thành công bước đầu ạ."
"Ờ... cứ làm đi rồi sẽ được thôi. Cứ thử đi. Cậu ta có hứa cho tên vào danh sách đồng tác giả luận văn không?"
"Tất nhiên là em phải yêu cầu chuyện đó rồi ạ."
"Cẩn thận bị đâm sau lưng đấy. Mau chóng bắt cậu ta hứa đi."
Luciana gật đầu. Tại sao mình lại không nghĩ đến chuyện có thể bị đâm sau lưng nhỉ? Dù trông thầy ấy không có vẻ gì là người như vậy, nhưng chuyện đời ai mà biết được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn