Chương 40: Chương 39: Thình Thịch (5)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~24 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương Mint nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.
Đã lâu rồi tôi mới thấy biểu cảm đó.
Kể từ khi rời khỏi Hoàng cung, đây là lần đầu tiên tôi thấy biểu cảm như vậy. Nghĩ lại thấy cũng tội nghiệp, Hoàng nữ bình thường chắc cũng không có bạn bè gì nên mới buồn chán thế này.
Dù vậy, đi cùng giáo sư thì có vẻ cũng chẳng khá hơn đi một mình là bao đâu... Dù sao thì.
Tôi theo Hoàng nữ rời khỏi phòng nghiên cứu.
Quán cà phê của Học viện.
Thực ra, tôi không thường xuyên đến đây. Bình thường tôi đâu có rảnh rỗi mà ngồi đây thong dong thế này.
Tôi hay sai Istina đi mua về cho hơn. Khi đến nơi, tôi thấy quán cũng không đông người lắm.
Chỉ ở mức thưa thớt thôi. Dù có vẻ ánh mắt của vài người đi ngang qua đang đổ dồn vào Mint. Nhưng Mint không mấy bận tâm.
"Điện hạ. Đừng ngồi cạnh tôi, hãy ngồi phía bên kia—"
"Ta không thích."
Đã đến quán. Hoàng nữ chọn ngồi cạnh tôi thay vì ngồi đối diện. Cũng phải thôi, ngồi phía bên kia thì sẽ bị nắng chiếu thẳng vào mặt mà.
Ngoại trừ việc biểu cảm có phần dịu dàng hơn thì trông cô nàng vẫn giống như mọi khi.
Cổ áo sơ mi phẳng phiu như vẻ mặt nhợt nhạt, chiếc cà vạt không có ai nhắc nhở nên hơi lệch một chút. Mái tóc được búi lên một cách tỉ mỉ.
Theo lời đồn đại thì cô nàng sở hữu vẻ đẹp nhất nhì Đế quốc. Hôm nay tôi cũng thử lục lọi trí nhớ để tìm xem có ai đẹp hơn Mint không.
Chắc là ở đâu đó cũng có thôi.
Mint ngồi đó nhâm nhi cà phê. Tôi định tìm chủ đề để trò chuyện, nhưng không hiểu sao Hoàng nữ lại đang nhìn xa xăm.
"Cà vạt của Điện hạ bị lệch rồi kìa."
"Im đi. Kệ ta."
Aiz, cái tính cách của cô nàng Hoàng nữ ngốc nghếch này thật là.
"Nhớ lại chuyện ngày xưa thấy cũng hay nhỉ."
"Ngày xưa ạ?"
"Hồi còn ở Hoàng cung ấy."
Hơi bất ngờ đấy. Ký ức của Mint về thời gian ở Hoàng cung chắc đa phần là những lúc đau ốm, hoặc ngồi một mình trong phòng kín vì buồn chán chứ. Tôi không hiểu tại sao cô nàng lại coi đó là ký ức đẹp nữa.
Hay là vì chuyện đã qua nên ký ức được tô hồng lên nhỉ?
Dù sao thì chắc cũng có thể như vậy.
"Ra là vậy ạ."
"Mấy bài kiểm tra cũng vừa xong rồi. Dạo này ta khá rảnh."
"Tôi chỉ tò mò thôi. Điện hạ có ký ức tích cực về thời thơ ấu của mình không?"
"Thời thơ ấu? Sao tự nhiên lại hỏi về thời thơ ấu?"
"Vì cô bảo nhớ lại chuyện ngày xưa thấy hay."
"Sao lại là thời thơ ấu chứ? Dĩ nhiên là ta đang nói về lúc Tiên sinh đến và chữa bệnh phổi cho ta rồi."
"A ha."
Tôi trầm ngâm một lát rồi mới mở lời.
"Tôi nghĩ Điện hạ nên luyện tập cách trò chuyện với người khác thì hơn."
"Cái gì cơ?"
"Chắc chắn có những thứ Điện hạ chưa được học, chưa được tận hưởng vì lý do bệnh tật từ trước đến nay đúng không ạ."
Vẻ mặt Mint trở nên hậm hực.
"Chẳng hạn như cách đối nhân xử thế... Tôi nghĩ giờ bắt đầu tích lũy cũng chưa muộn đâu. Chắc chắn có nhiều người muốn kết bạn với Điện hạ, và cũng chẳng có ai dám làm càn với cô cả."
"Đồ ngốc nghếch không biết trên dưới."
Hoàng nữ liếc nhìn tôi. Tôi đã nói lời tốt đẹp thế rồi mà phản ứng thế này là sao hả?
"Trước tiên là với tôi. Cô cần phải luyện tập cách trò chuyện với tôi như một con người bình thường đã."
"Gớm chưa kìa. Ở đây có một kẻ dám làm càn với ta này."
Mint nhìn tôi rồi bật cười.
Đúng là đồ Hoàng nữ nhãi ranh.
"Chúng ta nên đứng dậy thôi ạ."
"Đúng rồi, Tiên sinh bận mà nhỉ."
Đúng là tôi phải đi thật rồi. Tôi đứng dậy trước. Hoàng nữ ngơ ngác nhìn tôi, vài giây sau mới đưa tay ra.
"Đỡ ta dậy đi."
Chẳng hiểu sao lại thế nữa, nhưng tôi thấy không cần thiết phải đôi co thêm với Mint làm gì. Dù sao thì cô nàng cũng là cấp trên của tôi mà.
Bảo thì làm thôi, biết sao giờ.
Tôi đỡ Mint dậy. Mint hơi loạng choạng một chút rồi mới đứng vững trên đôi chân của mình.
"Vậy thì. Hẹn gặp lại sau nhé?"
Tôi gật đầu.
Giờ phải bắt tay vào viết bài báo thôi.
Lần này cũng phải là một bài báo có khả năng phản bác trực diện quan niệm thông thường của giới học thuật. Logic và thực nghiệm cũng phải hoàn toàn không có kẽ hở.
Bằng chứng thực nghiệm thì có nhiều.
Đầu tiên là việc có thể dễ dàng quan sát mao mạch khi đặt mô gan dưới kính hiển vi.
Tiếp theo là việc một lần bóp tim sẽ cho ra khoảng 0, 1 đến 0, 2 lít chất lỏng.
Trước mắt cứ tập trung viết bài báo thật tốt đã. Có thể nó sẽ được đăng trong đại hội học thuật mùa hè, hoặc nếu may mắn thì có thể được đăng sớm hơn.
"Đúng rồi, chuyện đó thì sao ạ?"
"Chuyện gì cơ?"
"Lần trước khi thầy công bố ấy, mấy ông giáo sư đã lén lấy trộm bản thảo đang trong quá trình phản biện rồi kéo đến lớp thầy đòi giải thích còn gì."
Đúng là có chuyện đó thật.
Các giáo sư cũng có nhiều người giống như trẻ con vậy. Thấy cái gì mới lạ là kéo đến xem rồi đòi nghịch cho bằng được.
Như Giáo sư Krofelter chẳng hạn. Dù sao thì.
"Thế thì sao?"
"Thay vì đợi tạp chí học thuật hay gì đó, thầy cứ nộp bản thảo rồi triệu tập mọi người đến diễn thuyết luôn đi. Cách đó chẳng phải tiện cho cả đôi bên sao ạ?"
Tôi cân nhắc đề xuất của Istina.
Có vẻ là một ý kiến hay đấy.
"Được, cứ làm thế đi."
Ai muốn đến thì sẽ đến thôi.
Đến cả cái bài báo đang phản biện mà họ còn lén tìm cách đọc rồi mò đến tận lớp tôi ngồi cơ mà. Nếu gửi thư mời chắc họ sẽ mừng húm mà chạy đến ngay thôi.
Nghĩ là phải làm ngay.
Tại sao ư? Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những sự lựa chọn mà. Trên đời này có bao nhiêu thứ không thể làm được chứ. Nếu có thể làm ngay những gì mình nghĩ thì phải làm thôi.
Tôi gửi bài báo về "Sự tuần hoàn của máu" cho tạp chí học thuật, sau đó thuê một giảng đường.
Tôi cũng gửi thư mời cho những vị giáo sư đã từng chiếm dụng lớp học của tôi lần trước.
"Vậy thì tôi xin phép được bắt đầu."
Đám đông đã xôn xao ngay cả trước khi bắt đầu. Số lượng giáo sư trực tiếp đến không nhiều lắm. Đa phần là các nghiên cứu sinh đi thay cho giáo sư của mình.
"Cách đây vài ngày, có một bệnh nhân bị vỡ nội tạng tìm đến. Khi tôi định kiểm tra xem anh ta đã mất bao nhiêu máu, liệu huyết áp còn duy trì được không, thì tôi nhận ra rằng không có phương pháp nào thỏa đáng để làm việc đó cả."
Tiếng lầm bầm đồng tình vang lên trong giảng đường. Nếu là bác sĩ, hay trị liệu sư, thì đó là cảnh tượng thường thấy. Những bệnh nhân chết vì mất máu.
"Hãy nhìn vào gốc rễ vấn đề. Máu là gì? Máu từ đâu ra và đi về đâu? Từ thời cổ đại đã có nhiều giả thuyết được đưa ra."
Tôi nhìn quanh giảng đường.
"Kết luận là: Máu đi ra từ tim, chỉ trải qua một chút thay đổi về thành phần rồi quay trở về tim. Trong một vài vòng tuần hoàn, máu không hề được tạo ra hay bị phá hủy."
"Dạ?"
Giảng đường bắt đầu xôn xao.
Đây là cảnh tượng tôi đã thấy nhiều lần. Vì nó khác với ý kiến đa số của giới học thuật, nên họ sẽ soi mói xem có vấn đề gì không, có chỗ nào sai sót không.
Một nam nghiên cứu sinh ngồi hàng ghế đầu giơ tay. Tôi không biết tên cậu ta. Cũng chẳng rõ cậu ta đi thay cho giáo sư nào.
"Thầy có bằng chứng không ạ?"
Dĩ nhiên là có chứ.
"Tôi sẽ đưa ra bằng chứng đanh thép nhất. Các vị nghĩ tim chứa được bao nhiêu máu?"
Không có ai trả lời cả.
Tôi lấy một chiếc bình thủy tinh từ dưới bục giảng ra.
Một trái tim người ngập trong cồn. Tôi lấy trái tim ra khỏi bình, bóp mạnh một cái, một lượng chất lỏng tương đương một cốc nước đổ xuống sàn.
"Các vị vừa thấy rồi chứ? Một lần bóp tim sẽ cho ra khoảng 0, 1 lít chất lỏng. Nhịp tim khi vận động có thể lên tới hơn 150 lần mỗi phút."
Lưu lượng tim khi vận động có thể vượt quá 15 lít mỗi phút. Vấn đề nảy sinh ở đây.
"Mọi người hãy thử suy nghĩ xem. Chẳng phải rất kỳ lạ sao? Trong khi cơ thể người chỉ có khoảng 3 lít máu. Việc cho rằng cứ mỗi 10 giây toàn bộ máu trong cơ thể lại được tạo ra và tiêu thụ hết, các vị thấy có lý không?"
Phản ứng sẽ thế nào đây?
Tôi lại nhìn quanh giảng đường. Một nửa lộ vẻ bối rối, một nửa lộ vẻ chán nản.
Tôi chắc chắn không phải là người đầu tiên đặt ra vấn đề này. Chỉ là từ trước đến nay chưa có ai giải quyết được nên nó vẫn mãi là một nan đề thôi.
Lần này Anne giơ tay.
Tôi ra hiệu cho cô ấy đặt câu hỏi.
"Thưa Giáo sư Asterix. Chẳng phải không có bằng chứng nào cho thấy việc dùng tay bóp trái tim lại tương đồng với những gì trái tim thực sự làm bên trong cơ thể người sao ạ?"
Tôi gật đầu.
"Cô Anne. Cô đã bao giờ giải phẫu một con chuột còn sống để xem tim nó chưa?"
"Dạ chưa ạ?"
"Thử làm đi. Hãy tận mắt chứng kiến trái tim vận động như thế nào bên trong cơ thể của một loài động vật có vú."
Dĩ nhiên, ngay cả bên trong cơ thể sống, trái tim cũng bóp mạnh để tống máu đi. Anne lại ngồi xuống với vẻ mặt phức tạp.
"Đến đây có ai thắc mắc gì không?"
Nhiều cánh tay giơ lên.
"Dù những gì Giáo sư nói là sự thật, thì máu cũng chẳng có đường nào để chảy với tốc độ đó bên trong cơ thể cả."
"Dù máu không bị tiêu thụ như vậy, thì nó cũng phải được tạo ra ở đâu đó chứ?"
"Nếu các mô ngoại vi không hấp thụ và tiêu thụ máu, thì chúng lấy chất dinh dưỡng từ đâu?"
Hôm nay cũng có rất nhiều câu hỏi.
Thật thỏa mãn.
Những câu hỏi khác thì tôi không rõ lắm.
Nhưng câu hỏi đầu tiên cũng chính là thắc mắc tôi từng có hồi còn là sinh viên. Tại sao huyết áp động mạch lại có ba chữ số, trong khi huyết áp tĩnh mạch chỉ có một chữ số?
Đây chính là vấn đề.
Nếu động mạch và tĩnh mạch nối liền với nhau để máu tuần hoàn, thì tại sao tính chất của động mạch và tĩnh mạch lại khác nhau đến thế? Ngay cả màu sắc cũng khác nhau mà. Những học thuyết sai lầm trong quá khứ đều bắt nguồn từ vấn đề này.
"Cô có thể nói cụ thể hơn được không?"
"Dù Giáo sư có khẳng định như vậy, thì việc máu bị các mô ngoại vi hấp thụ và không quay trở lại chẳng phải là một sự thật có thể quan sát được sao ạ?"
"Nó có quay trở lại chứ. Quay trở lại bằng tĩnh mạch mà."
"Nếu khẳng định của Giáo sư Asterix là sự thật, thì cấu trúc nối giữa động mạch và tĩnh mạch là gì ạ?"
Mao mạch.
"Vậy tóm lại là: Động mạch và tĩnh mạch có tính chất khác nhau, và không có ống dẫn nào nối chúng lại với nhau, đó đang là ý kiến đa số của giới học thuật đúng không?"
Những cái gật đầu đồng tình.
"Lần này tôi cũng xin đưa ra kết luận luôn. Tĩnh mạch và động mạch được nối với nhau bằng những cấu trúc siêu nhỏ gọi là mao mạch, đi xuyên qua các mô ngoại vi và các cơ quan."
Lần này một vị giáo sư đứng dậy. Giáo sư Brown. Một người được coi là phái chính thống trong Khoa Trị liệu của Học viện.
Ông ta cũng cực kỳ phản đối Thuyết vi khuẩn.
"Chẳng phải đây lại là một lĩnh vực khoa học không thể kiểm chứng sao. Giờ Giáo sư lại phải giả định về sự tồn tại của những mạch máu không nhìn thấy được thì khẳng định của Giáo sư mới đứng vững được đúng không?"
Nói vậy thì cũng đúng, nhưng việc những mạch máu không nhìn thấy được đó thực sự tồn tại thì tôi biết làm sao bây giờ. Cũng may là tôi đã quan sát được mao mạch rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn