Chương 3: Chương 2: Tôi Bỏ Nghề Ngự Y Đây (2)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~22 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương Hoàng nữ nhìn xuống tôi.
"Ta sẽ nhốt ngươi lại trong hoàng cung. Ngươi thậm chí còn chẳng cần phải đi làm nữa. Ta chỉ việc cấm ngươi bước chân ra khỏi hoàng cung là xong. Còn việc ngươi có làm hay không thì tùy ý."
Hả? Biết thế tôi cứ im lặng cho xong. Tôi thầm rà soát lại cách dùng từ của mình ngày hôm nay. Sai từ chỗ nào nhỉ? Nghĩ lại thì thấy chỗ nào cũng sai cả.
Tự nhiên mở miệng ra nói để rồi giờ mất cả chì lẫn chài.
"Điện hạ, xin Người hãy nghĩ cho Đế quốc trước tiên. Chẳng phải việc thần cứu chữa được nhiều bệnh nhân hơn, giảng dạy được nhiều học sinh hơn sẽ có lợi cho thế giới này sao?"
"Cũng thường thôi."
Đây đúng là một luận điểm yếu ớt, ngay cả tôi cũng thấy vậy.
Hoàng nữ không phải hạng người sẽ đặt sự an nguy của bản thân lên bàn cân so sánh với một đám đông không xác định. Nói cách khác, cô ấy chắc chắn sẽ chọn sự an nguy của chính mình.
Không hẳn là cô ấy xấu xa... mà chỉ là có chút tâm lý của một tiểu nhân, dù tất nhiên Hoàng nữ không phải tiểu nhân. Tôi nghĩ có lẽ do trải nghiệm đau ốm trước đây đã tạo nên tính cách này.
Hoàng nữ Mint lắc đầu.
"Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, đó là ý muốn của ta. Giả sử ngươi đi đến một nơi xa xôi nào đó, rồi bỗng nhiên bệnh tình của ta trở nặng thì sao?"
"Thần sẽ quay lại ngay lập tức."
"Asterix. Đó chính là vấn đề. Ngươi phải ở quanh hoàng cung dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Các thành viên hoàng tộc khác cũng vậy. Ngươi là trị liệu sư giỏi nhất đất nước, và ngươi phải ở lại hoàng cung."
"Điện hạ, thần cầu xin Người."
"..."
Hoàng nữ Mint im lặng một lúc.
"Nói ta nghe xem. Ngươi định đi đâu?"
"Khoa Trị liệu của Học viện. Thần sẽ đến đó làm giáo sư."
Tôi đã nhận được phản hồi từ phía Học viện rằng tôi có thể đến. Thư giới thiệu cũng đã có sẵn.
Học viện thậm chí còn nói rằng họ sẽ rất biết ơn nếu tôi đến. Giờ chỉ còn chờ sự cho phép của Hoàng nữ, người giống như cấp trên trực tiếp của tôi...
Cấp trên trực tiếp cái gì chứ.
Thực chất là chủ nô thì đúng hơn.
"Này. Có phải ngươi định dùng thư giới thiệu của hoàng gia để đi không?"
"Ơ..."
Vài ngày trước tôi đã xin được từ Hoàng tử. Lén lút sau lưng Hoàng nữ. Tôi định giữ bí mật với cô ấy, nhưng vấn đề là lần này Hoàng nữ lại quá thông minh.
"Đồ mặt dày. Dám làm trái ý ta để bỏ trốn, vậy mà còn định dùng thư giới thiệu của hoàng gia để đi làm giáo sư sao? Đầu óc ngươi có vấn đề gì à?" [note101959] Tôi cúi gầm mặt xuống.
"Thần xin lỗi."
"Dù ta chẳng hài lòng chút nào, nhưng dù sao thì sớm muộn gì ngươi cũng phải đến Học viện. Nếu ngươi đến đó, ta cũng sẽ đi theo."
Hả, chờ chút đã.
Rốt cuộc thì cô ấy cũng đồng ý cho tôi đi đúng không? Tôi vội vàng cúi đầu trước khi Hoàng nữ kịp đổi ý. Mint vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ.
"Thần xin cảm tạ ân điển của Điện hạ."
"Biến đi cho khuất mắt. Ta không muốn nhìn thấy cái bản mặt đắc ý của ngươi khi đạt được mục đích đâu."
Tôi chạy biến ra khỏi phòng diện kiến như thể đang trốn chạy.
Lần này tôi đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng khi bước vào.
Cuối cùng cũng toàn mạng trở ra. Dù có vấn đề là Hoàng nữ sẽ đi theo, nhưng có vẻ việc chuyển đến Học viện sẽ không phải là bất khả thi.
Dù chỉ là một nửa, nhưng tôi đã được tự do rồi.
"Cuối cùng cũng thoát khỏi cái hoàng cung chết tiệt này rồi!"
"Im miệng đi, đồ ngốc!"
Tiếng đáp trả vang lên ngay lập tức từ phía sau.
Hoàng tộc có vẻ tai thính thật đấy. Tôi cứ ngỡ cửa phòng diện kiến đã đóng thì cô ấy sẽ không nghe thấy chứ.
Đệ nhất Hoàng tử của Đế quốc, Manfred.
Nói thêm một chút, hoàng tộc và vương tộc thường không dùng họ. Lý do là vì quốc gia chính là sự bảo chứng cho họ, nên không cần thiết phải dùng họ làm gì.
Thông thường, họ được gọi theo kiểu "Tên người" của "Tên quốc gia". Thực tế là dùng tên quốc gia làm họ. Một số quý tộc cao cấp cũng vậy.
"Này, tên xấc xược."
"Hoàng tử đã đến ạ, thần xin chào Người."
Hoàng tử gọi tôi là tên xấc xược. Tôi cũng đoán được lý do, nhưng thực sự tôi không biết mình có làm gì sai đến mức đó không.
Thành thật mà nói, tôi nghĩ là không.
"Người có việc gì tìm thần ạ?"
Dù sao thì đây cũng là người đã viết thư giới thiệu để tôi có thể nhậm chức giáo sư tại Học viện. Chính xác hơn là tôi tự viết thư giới thiệu cho mình, còn Hoàng tử thì ký tên vào.
Tên Hoàng tử... à không, Hoàng tử đang đứng tựa lưng vào cửa văn phòng của tôi. Có vẻ như Người sắp có việc phải ra ngoài nên đang mặc bộ lễ phục kỵ sĩ.
"Nghe nói vì ngươi mà em gái ta định đến Học viện. Ngươi đã tiêm nhiễm cái gì vào đầu nó thế?"
Người đang giận sao?
Tôi lắc đầu.
"Thần không hề thuyết phục Điện hạ. Mục tiêu của thần vốn là chạy trốn khỏi Người mà. Vả lại, Học viện chẳng phải là nơi sớm muộn gì Người cũng phải đến sao?"
"Vậy à."
Hóa ra Người cũng không suy nghĩ gì nhiều.
Có lẽ vì hoàng gia chỉ có một người con trai duy nhất nên Người là một người tốt, không có tính cách quá gai góc.
Dù thái độ ngạo mạn coi thiên hạ đều ở dưới chân mình là điều không thể tránh khỏi.
Nhưng đáng tiếc là, hầu hết mọi người trên thế giới này đúng là đều ở dưới chân Hoàng tử Manfred thật. Gọi người dưới quyền là người dưới quyền thì cũng đâu có gì sai.
"Dù sao thì. Hãy chăm sóc nó cho tốt. Con bé sức khỏe không tốt, đừng để nó phải chịu khổ."
"Thần nhất định sẽ làm vậy."
"Lời của ngươi chẳng đáng tin chút nào."
"Thần xin lỗi. Thần sẽ cố gắng hết sức."
"Mà thôi. Dù sao nó cũng mắc bệnh kinh niên nghiêm trọng, có lẽ ở gần ngươi sẽ an toàn hơn."
"Thần xin cảm ơn."
Manfred bước ra khỏi văn phòng.
Đây là Đội Y tế Hoàng gia. Các trị liệu sư hoàng gia vẫn như thường lệ, đang giết thời gian bằng trò đánh bài. Có vẻ hôm nay họ chơi Poker.
"Ơ, tiên sinh Asterix."
"Anh đi đâu thế?"
"Không phải anh tan làm rồi sao?"
Tôi nhìn vào sòng bạc.
"Lần này tôi quyết định nhậm chức giáo sư tại Học viện. Tôi cũng định sớm rời khỏi Đội Y tế Hoàng gia."
Mấy tên trị liệu sư đang đánh bạc có vẻ quan tâm đến ván bài của mình hơn là lời tôi nói. Nhưng khi nghe đến chuyện tôi đi làm giáo sư Học viện, họ cũng có chút phản ứng.
"Thư giới thiệu thì sao?"
"Tôi tự viết thôi. Hoàng tử đã ký tên rồi."
Violet, Trưởng quan Trị liệu của Đội Y tế Hoàng gia, nhìn tôi. Nhìn từ phía sau, bài của cô ấy là Tứ quý. Chà, lần này chắc thắng đậm đây.
"Hả. Thật sao?"
"Việc đó vất vả lắm đấy."
"Chẳng phải sẽ có rất nhiều việc sao?"
Ai biết được. Tôi nhún vai.
"Cứ thử rồi sẽ biết thôi."
"Đó là con đường ngắn nhất để lên thiên đường đấy."
"Đến đó rồi thì có muốn chết cũng không được đâu. Giáo sư của tôi mỗi lần ngất xỉu vì làm việc quá sức đều được đồng nghiệp hồi sinh ngay lập tức. Tôi đã thấy cảnh đó ba lần rồi."
Nghe có vẻ đáng sợ thật.
"Lần này tiên sinh Asterix đi rồi, tôi sẽ trở thành Trưởng quan Trị liệu sao?"
"Đúng vậy."
Nếu tôi đi, Violet sẽ là người đứng đầu.
"Không, anh đừng đi có được không. Tôi thấy đối phó với hoàng tộc phiền phức lắm, tiên sinh Asterix dù sao cũng nói chuyện hợp với họ mà."
"Chuyện đó thì cô tự lo đi."
"Dù sao thì. Chúc anh đi bình an."
Cần mang theo cái gì nhỉ?
Tôi lục lọi tủ tài liệu trong văn phòng. Những loại thuốc tôi đã triệu hồi trước đây mà chưa dùng đến, bản thảo sơ lược của các luận văn tôi đã viết...
Nghĩ lại thì cũng có nhiều thứ cần mang theo thật.
"Bắt đầu đặt cược nào."
"Tiên sinh Asterix. Đừng có làm ồn trong văn phòng nữa, im lặng đi. Chúng tôi đang chơi bài mà."
"Cô Violet, bài của cô là Tứ quý đấy."
Vẻ mặt bàng hoàng. Violet lườm tôi một cái rồi ném bài xuống bàn.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Việc chuẩn bị cho Hoàng nữ di chuyển đã có người hầu lo liệu. Tôi, người vốn sống tạm bợ trong hoàng cung, cũng không có nhiều hành lý. Ngay sau khi quyết định được đưa ra, chúng tôi đã chuẩn bị xong xuôi để lên đường tới Học viện.
Chiếc xe ngựa hướng về phía Học viện.
Có một điều mà người hiện đại có lẽ không thể cảm nhận được, đó là con đường trải nhựa Asphalt là một tác phẩm tuyệt vời đến nhường nào.
Chỉ cần đi trên đường bê tông thôi đã thấy khác rồi. Huống hồ, nếu là một chiếc xe ngựa không có hệ thống giảm xóc, lại còn dùng bánh gỗ nữa. Nó xóc hơn cả tưởng tượng của bạn đấy.
Xe ngựa của hoàng gia chắc chắn là loại có chất lượng cao nhất thế giới này rồi. Vậy mà nó vẫn cứ rung bần bật như một chiếc xe địa hình bốn bánh hay máy cày vậy. [note101967]
"Thời tiết đẹp quá, Điện hạ."
"Im lặng đi. Ngồi yên đó."
Hoàng nữ tuy luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng thực chất lại rất nhát gan. Ngay cả lúc này, dù trông như đang trầm tư suy nghĩ, nhưng tay chân cô ấy vẫn không ngừng cử động vì bồn chồn.
Chắc là thấy căng thẳng khi ra khỏi hoàng cung chăng?
"Điện hạ bị say xe sao?"
"Không."
"Hãy dán cái này sau tai đi. Đây là thuốc chống say tàu xe."
"Vậy sao?"
Hoàng nữ không nói gì, nhận lấy miếng dán Scopolamine.
"Đây là loại thuốc có tên Scopolamine. Nó sẽ được hấp thụ qua da. Thuốc này có tác dụng ức chế thụ thể Muscarinic, giúp cắt đứt liên lạc thần kinh giữa cơ quan tiền đình ở tai trong[note101963] và trung tâm nôn ở thân não, từ đó làm giảm cảm giác buồn nôn." [note101966] Mint gật đầu.
"Asterix. Nếu ta có sở thích ngồi nghe những lời khó hiểu của ngươi, ta đã thuê một kỵ sĩ hộ vệ người ngoại quốc rồi."
"Nếu Điện hạ không định nghe lời thần, Người đã chẳng ngồi chung xe ngựa với thần. Thần vẫn sẽ nói."
Tôi nói vậy không hẳn là để cho Hoàng nữ nghe. Đó là cách để tôi tự kiểm tra và ghi nhớ kiến thức thôi.
"Điện hạ có biết Asterix nghĩa là gì không?"
"Không biết."
"Đó là Aspirin liều thấp dùng để chống kết tập tiểu cầu. Nó cũng có tác dụng giảm đau nhẹ và làm giảm nguy cơ mắc các bệnh tim mạch và mạch máu não." [note101968]
"Được rồi. Cứ việc lảm nhảm đi."
Và rồi là sự im lặng.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa. Hoàng nữ giả vờ đọc sách, nhưng đã mấy phút trôi qua mà trang sách vẫn chưa lật.
Dù đã dùng thuốc chống say, nhưng xe xóc thế này thì đúng là quá ồn ào để có thể đọc sách.
"Điện hạ. Học viện là nơi như thế nào ạ?"
"Hôm nay ngươi có vẻ nói hơi nhiều đấy. Thấy căng thẳng sao?"
"Một chút ạ."
Đó là sự phản chiếu. Vì bản thân cô ấy đang căng thẳng nên mới hỏi tôi có căng thẳng không. Đúng là trẻ con vẫn hoàn trẻ con.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn