Chương 5: Chương 3.2: Tại Sao Lễ Nhập Học Lúc Nào Cũng Phải Có Phát Biểu? Và Tại Sao Giáo Sư Lúc Nào Cũng Thường Hay Bị Hói Vậy? (2)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~33 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Và Tại Sao Giáo Sư Lúc Nào Cũng Thường Hay Bị Hói Vậy? (2) Ngoại truyện 1: Thị Trấn Mặt Trời Trên chiếc xe Vespa cổ mà Kazuya gọi là "Ngân Điệp", Shiori ngồi phía sau bám chặt vào thanh vịn. Trông cô lúc này chẳng khác nào một quả bom nổ chậm đang chờ giờ kích hoạt. Kazuya lo lắng phóng xe điên cuồng, lạng lách qua những con hẻm để kịp giờ hành lễ.
Tại cổng trường Đại học Teito, Giáo sư Hijikata Genjuro đang đứng cạnh chiếc Mercedes màu đen bóng loáng của mình. Ông ta không chỉ đứng đó, mà còn đang trò chuyện với nó như một tình nhân thực thụ.
"Claudia yêu quý của ta."
Ông ta khẽ thốt lên những lời mật ngọt, dùng một chiếc khăn lụa màu trắng tinh khôi nhẹ nhàng lau đi một hạt bụi vô hình bám trên mui xe.
"Chỉ có em mới hiểu được sự hoàn hảo là gì. Em là liều thuốc duy nhất giúp ta xoa dịu nỗi đau khi phải đối mặt với lũ sinh viên ngu dốt ngoài kia."
Thế nhưng, khi ánh mắt của vị giáo sư va phải một vết xước mờ mờ có hình thù giống như một con bướm ngay tại vị trí tay nắm cửa. Đó là "di sản" của Ayane đã để lại 10 năm trước mà mỗi khi nhìn thấy, lòng hận thù trong ông lại trỗi dậy mạnh mẽ.
"Con mụ phù thủy quán bar Dạ Điệp... Ta thề sẽ có ngày báo thù…"
Đúng lúc ông ta đang thả hồn mình chìm đắm trong những ký ức đau buồn đó thì một chuỗi âm thanh chói tai, kinh dị bỗng từ xa vang dội đến.
Rè…Rè…Rè…
Chiếc Vespa của Kazuya lao tới như một cơn lốc. Hắn đang định thực hiện một cú trượt bánh thần sầu để lấy le với đám tân sinh viên.
"TRÁNH ĐƯỜNG! THỦ KHOA TỚI ĐÂY!"
"Dừng lại! Đồ mọi rợ! Đây là khu vực trường học." - Giáo sư Hijikata hoảng hốt giơ tay ngăn cản.
Thế nhưng, cái phanh xe mòn vẹt của Kazuya đã quyết định đình công đúng lúc này. Chiếc xe máy lao thẳng với tốc độ cao, vấp phải một gờ giảm tốc lớn trên mặt đường khiến phần đuôi xe bị hất nảy lên cao không trung một góc chín mươi độ. Theo định luật quán tính, Kazuya bám chặt tay lái nên giữ được mạng, nhưng 'quả bom' Shiori ngồi sau thì không.
Cả thân hình của Shiori bị hất tung bay vút đi trên không trung giống hệt như một vận động viên nhảy cầu chuyên nghiệp của thế vận hội Olympic nhưng lại thực hiện sai tư thế kỹ thuật, lao thẳng một mạch về phía chiếc Mercedes sang trọng.
Xoảng!
Một tiếng vỡ khô khốc vang lên. Shiori chui tọt vào bên trong xe qua ô cửa kính sau đã nát vụn. Không gian rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Giáo sư Hijikata đứng chết trân nhìn chiếc xe yêu quý của mình giờ đây lù lù một cái lỗ to tướng.
Kazuya vứt xe, mặt cắt không còn giọt máu lao tới hiện trường. Khi nhìn thấy vị giáo sư đang đứng run rẩy toàn thân với một khuôn mặt tím tái, đỏ lòm vì nộ khí xung thiên, cái đại não vốn dĩ hay suy diễn lung tung của Kazuya lại một lần nữa đưa ra một phán đoán hoàn toàn sai lệch:
"Trời ơi! Mặt bác ấy đỏ lòm, chắc là máu tụ do kính văng trúng rồi! Nguy kịch quá!"
"BÁC ƠI! BÌNH TĨNH! ĐỂ CHÁU CẤP CỨU!"
Kazuya rút vội lon nước tăng lực Red Bull vừa chôm của Ayane, thấm đẫm vào cái khăn tay cáu bẩn rồi úp thẳng lên mặt vị giáo sư.
"Ưm... ộc... cái quái gì thế này?" - Ông Hijikata ú ớ, sặc sụa vì dòng nước ngọt lịm chảy vào mũi.
Kazuya vừa chà xát cật lực lên mặt giáo sư, vừa giải thích đầy tự tin:
"Bác yên tâm! Quảng cáo bảo cái này húc tung thách thức, mấy con vi khuẩn hay vết bẩn trên mặt bác là nó húc bay hết! Với lại, nó giúp chắp cánh cho bạn mà, cháu đổ vào để tế bào da mặt bác nó mọc cánh bay lên cho vết thương mau lành! Khoa học cả đấy bác ạ!"
Do quá mức nhiệt tình và cuống cuồng trong việc cứu người, Kazuya dùng hai tay vắt thật mạnh chiếc khăn tay ngay trên vùng trán của ông lão. Một dòng nước tăng lực đậm đặc, dính dớp theo dòng chảy xuyên qua hàng lông mày, đi thẳng vào bên trong hai hốc mắt đang mở to vì kinh ngạc của vị giáo sư.
"Á Á Á Á Á! MẮT TA! CAY QUÁ! THẰNG KHỐN" Đúng lúc đó, chiếc Mercedes bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Bên trong xe, Shiori đã tỉnh lại. Tác dụng phụ của rượu rắn và cú va chạm mạnh đã kích hoạt trạng thái cuồng nộ trong cô.
Rầm! Xoảng!
Cánh cửa xe rên rỉ rồi đột ngột bay vèo ra ngoài, bản lề bị đạp bung hoàn toàn. Shiori bò ra từ trong bóng tối, đầu tóc rũ rượi nhưng khuôn mặt vẫn lạnh tanh. Cô đứng dậy, phủi bụi trên tay áo rồi lầm bầm:
"Cửa xe này... thiết kế hơi khó mở nhỉ!"
Giáo sư Hijikata nhìn cái cửa xe nằm chỏng chơ, nhìn chiếc xe thủng kính, nhìn thằng nhãi cầm lon Red Bull rỗng tuếch với lý thuyết 'vi khuẩn mọc cánh', và nhìn con bé quái vật vừa phá tan tài sản của ông.
"LŨ... LŨ..."
Kazuya nhìn thấy ánh mắt của vị giáo sư lúc này thì toàn thân run bắn lên. Đó không còn là ánh mắt của một con người bình thường nữa rồi. Đó đích thị là ánh mắt của một con quỷ dữ vừa bước lên từ địa ngục.
"SHIORI! CHẠY MAU! BÁC TRAI NÀY KHỎE LẠI RỒI!"
Kazuya hét lên một tiếng thất thanh, giơ tay tóm chặt lấy cổ tay của Shiori, lôi xềnh xệch cô em họ chạy thục mạng về phía cổng trường hướng thẳng vào bên trong hội trường lớn.
Giáo sư Hijikata đứng giữa đống hoang tàn, toàn thân ướt sũng Red Bull, tóc tai dựng ngược. Ông hít một hơi dài, gào lên rung chuyển cả bầu trời:
"ĐỨNG LẠI! LŨ KHỐN KIẾP PHÁ HOẠI!"
"CHÚNG MÀY TÊN LÀ GÌ? HỌC KHOA NÀO?"
"TAO SẼ TÌM RA! TAO SẼ ĐUỔI HỌC CẢ LŨ! TAO SẼ CẤM CỬA CHÚNG MÀY VĨNH VIỄN!"
Tiếng gào thét chứa đựng sự căm hận tột cùng của ông ta vang vọng theo bóng dáng của hai con người đang nhỏ dần ở phía cuối con đường, chính thức mở đầu cho một ngày lễ nhập học sóng gió và kinh hoàng nhất trong lịch sử thành lập của trường Đại học Teito.
Bên trong hội trường lớn, không khí vô cùng trang nghiêm, lộng lẫy với sự tham gia của hàng trăm tân sinh viên và các bậc phụ huynh. Kazuya bằng một cách thần kỳ nào đó đã thành công lẻn được vào bên trong.
Lý do vô cùng đơn giản: hắn đã dõng dạc nói với nhân viên bảo vệ ở cửa rằng mình chính là chuyên gia đến để tiến hành bảo trì khẩn cấp hệ thống điều hòa không khí cho buổi lễ.
Hiện tại, hắn đang đứng ung dung ở hàng ghế cuối cùng của hội trường, một tay đút túi quần, tay còn lại thì liên tục bốc mấy cái bánh quy miễn phí dành cho khách mời bỏ vào miệng nhai chóp chép.
Trên bục sân khấu lớn, Giáo sư Hijikata Genjuro, lúc này với tư cách là Trưởng khoa Khoa Hóa học, chậm rãi bước lên bục phát biểu. Bộ quần áo vest dính đầy nước tăng lực ban nãy đã được ông ta thay thế bằng một bộ trang phục dự phòng luôn được chuẩn bị sẵn bên trong văn phòng làm việc của mình. Nhưng khuôn mặt thì không thể thay được, nó hằn lên sự căm thù. Ông ta đứng trước micro, giọng nói run run vì đang phải cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang chực chờ bùng nổ:
"Chào mừng toàn thể các em tân sinh viên đã đến với trường Đại học Teito ngày hôm nay. Các em cần phải ghi nhớ sâu sắc một điều rằng: Đại học là nơi của trật tự! Của quy tắc! Không phải là nơi cho đám mọi rợ, lũ vô ý thức, những kẻ chạy xe như lũ khỉ đột và phá hoại tài sản của người khác!"
Toàn bộ hội trường rộng lớn với hơn năm trăm con người bỗng chốc im phăng phắc, không một ai hiểu vị giáo sư đáng kính đang muốn ám chỉ điều gì. Riêng chỉ có một mình Kazuya đang ngồi ở góc cuối hội trường là che miệng cười khoái chí, lầm bầm:
"Ôi... ổng vẫn cay à? Cay dai thế."
Sau mười lăm phút đồng hồ liên tục đưa ra những lời răn đe, giáo huấn đầy sát khí, người dẫn chương trình bước lên sân khấu, dõng dạc thông báo phần tiếp theo của buổi lễ:
"Và bây giờ, xin mời em Mizuki Shiori, thủ khoa đầu vào, đại diện tân sinh viên, lên phát biểu!"
Shiori liền đứng bật dậy từ hàng ghế đầu, chậm rãi bước từng bước chân lên bục sân khấu. Cô đứng đối mặt trực diện với Giáo sư Hijikata. Ông ta đưa mắt soi xét cô từ đầu đến chân một lượt với thái độ dò xét, thế nhưng may mắn là ông ta vẫn chưa nhận ra cô chính là kẻ đã bay xuyên thủng ô cửa kính xe hơi của mình lúc sáng.
Shiori đứng trước chiếc bục gỗ, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Hệ thống đèn sân khấu công suất lớn chiếu thẳng vào khuôn mặt cô, tỏa ra một cái nóng hầm hập. Chính cái nóng này kết hợp với hàm lượng cồn của hũ rượu rắn cùng thứ dung dịch giải rượu kỳ dị của Ayane đang tích tụ bên trong cơ thể cô bỗng chốc xảy ra những phản ứng hóa học dây chuyền nguy hiểm.
Gào... Oăng...
Vùng dạ dày của Shiori bỗng nhiên phát ra một chuỗi những tiếng động gầm rú vô cùng lớn. Khuôn mặt của cô ngay lập tức chuyển sang trạng thái tái mét, cô cố gắng mím chặt môi để bắt đầu bài phát biểu của mình:
"Kính thưa... Hội đồng xét xử…À nhầm…. Hội đồng Ban giám hiệu... Kính thưa Giáo sư... Hijikata... đáng kính" Vừa nghe thấy cái tên của mình được thốt ra, Giáo sư Hijikata khẽ ngẩng đầu lên nhìn cô. Shiori cố gắng dùng hết sức bình sinh để tiếp tục:
"Em tên là... Mizuki Shiori... Em đến từ... Akebono... Em... rất vinh dự... được... được..."
Vùng dạ dày của cô đưa ra một tiếng "Gào!" gầm vang dội cuối cùng, báo hiệu cho một sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thống tiêu hóa. Giáo sư Hijikata nhíu chặt đôi lông mày lại, tiến lại gần cô một bước, lên tiếng hỏi với giọng nghi ngờ:
"Này! Em đang gặp phải vấn đề gì về sức khỏe hả? Sao sắc mặt của em lại xanh xao, nhợt nhạt như một cái tàu lá chuối thế kia?"
Shiori lúc này đã hoàn toàn chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng của cơ thể, cô không thể nào kìm nén được luồng năng lượng hủy diệt đang cuộn trào từ dưới bụng đi lên nữa. Đúng lúc đó, Giáo sư Hijikata đang tò mò ghé sát khuôn mặt của ông ta lại gần cô thì...
"Oẹ" Một "cơn mưa cầu vồng" kinh hoàng, mang đậm thứ mùi vị nồng nặc của rượu rắn ngâm chân hòa trộn với mùi chất hóa học tẩy rửa, đột ngột phun mạnh ra từ bên trong khuôn miệng của Shiori, mục tiêu được nhắm vào là toàn bộ khuôn mặt của vị giáo sư đáng thương đang đứng đối diện.
Thứ dung dịch hỗn hợp bẩn thỉu đó dính chặt lên mái tóc chải chuốt bóng loáng của ông ta, chảy tồ tồ xuống bộ quần áo vest mới tinh khôi và làm nhòe nhoẹt hết toàn bộ tập bản thảo diễn văn đang cầm trên tay ông.
Tĩnh lặng. Toàn bộ hội trường lớn với hơn năm trăm con người bao gồm các vị đại biểu, sinh viên và phụ huynh đều đồng loạt chết lặng tại trận, không một ai dám ho he hay thở mạnh trước cảnh tượng kinh hoàng có một không hai này.
Giáo sư Hijikata từ từ nhắm nghiền hai mắt lại, toàn thân run lên bần bật theo từng nhịp thở. Ông ta có thể cảm nhận được một thứ chất lỏng lợn cợn, bốc mùi hôi thối đang không ngừng chảy dài trên làn da mặt của mình.
Shiori sau khi đã "trút bỏ" được toàn bộ gánh nặng từ bên trong cơ thể ra ngoài thì khẽ ngẩng mặt lên, sắc mặt của cô đã đỡ xanh xao hơn được một chút. Khi nhìn thấy thảm họa mình vừa gây ra. Và cô làm gì? Theo bản năng của một con người nghiêm túc... cô phải sửa chữa nó.
Cô nhìn thấy chiếc khăn lụa trắng (cái khăn mà Giáo sư dùng để lau xe, giờ ông ta đang đeo ở túi áo vest). Shiori không ngần ngại rút chiếc khăn lụa đó ra.
"Em... em xin lỗi..."
Và cô... bắt đầu lau. Shiori dùng chiếc khăn lụa, dùng hết sức lực chà xát cật lực, mạnh mẽ lên khuôn mặt ông ta. Cô đang chà... chà... bãi nôn... sâu hơn vào miệng, vào tóc, và vào cổ áo của vị giáo sư.
"KHÔNG... DỪNG LẠI..." - Giáo sư Hijikata cố gắng nói qua kẽ răng.
Ở phía cuối hội trường, chứng kiến toàn bộ màn trình diễn kinh dị của cô em họ, đại não của Kazuya bắt đầu hoạt động hết công suất với vận tốc chóng mặt:
"Chết rồi! Chết rồi! Bị phát hiện rồi! Phải làm gì đây? Đánh lạc hướng! Đúng rồi, phải tạo ra một sự kiện lớn hơn! Tắt đèn! Không! Chuyển cảnh! Phải làm gì đó với cái màn hình kia!"
Nghĩ là làm, Kazuya lập tức lao thẳng về phía khu vực kỹ thuật của hội trường, nơi đặt chiếc máy tính điều khiển trung tâm. Hắn nhìn thấy một cậu sinh viên kỹ thuật đang đứng hoảng hốt, mặt mày ngơ ngác không biết phải xử lý tình huống trên sân khấu ra sao.
"TRÁNH RA! CHUYÊN GIA ĐÂY!" - Kazuya đẩy cậu sinh viên ra.
"Mình sẽ tắt hết đèn và màn hình slide trình chiếu! Đúng rồi! Blackout! Sân khấu tối thui, mình sẽ lôi Shiori ra! Mình đúng là thiên tài!"
Hắn nhấn một tổ hợp phím tắt để chuyển ứng dụng, tìm phần mềm Blackout. Nhưng hắn không chuyển sang phần mềm Blackout mà hắn chuyển nhầm sang... trình duyệt web. Và cái trình duyệt đó đang mở sẵn... trang web mà Kazuya hay xem trong nhà vệ sinh.
Ngay lập tức, trên màn hình khổng lồ 200-inch sau lưng Giáo sư Hijikata, logo của trường biến mất. Thay vào đó, là hình ảnh... Một cô người mẫu áo tắm tên 'Aoi Miko-chan', trong một bộ bikini hai mảnh nhỏ xíu, đang tạo dáng đầy khiêu khích, với dòng tít quảng cáo to đùng:
"BỘ SƯU TẬP ẢNH NÓNG BỎNG VÀ KÍCH THÍCH NHẤT MÙA HÈ NÀY! CHỈ CÓ TẠI ĐƯỜNG DẪN..."
Thảm họa của buổi lễ nhập học giờ đây đã chính thức được nhân lên gấp hàng bội lần.
Toàn bộ năm trăm sinh viên và các bậc phụ huynh đáng kính đang ngồi phía dưới hội trường... giờ đây đang được tận mắt chứng kiến một cảnh tượng có một không hai, vô tiền khoáng hậu trong suốt lịch sử thành lập và phát triển của trường Đại học Teito danh tiếng.
Một vị Giáo sư Trưởng khoa Khoa Hóa học đáng kính, toàn thân ướt sũng, dính đầy một bãi nôn bẩn thỉu, đang nằm sõng soài đầy bất lực trên sân khấu của lễ nhập học. Và ngay phía sau lưng ông ta, trên chiếc màn hình chính khổng lồ, là hình ảnh của một cô người mẫu áo tắm đang uốn éo cơ thể một cách đầy dung tục.
Giáo sư Hijikata khó khăn ngẩng đầu lên nhìn về phía cuối hội trường. Đôi mắt của ông ta va phải khuôn mặt đang tái mét vì hoảng sợ của Kazuya – kẻ vừa mới dùng nước tăng lực rửa mặt mình lúc sáng. Ông ta nhìn sang Shiori – con bé quái vật vừa mới "phun" lên mặt mình.
Ông ta nhận ra cái họ Mizuki (水谷) có liên quan đến Kiriya (桐谷). Ông ta nhớ lại 10 năm trước bị Kiriya Ayane từ chối và… để lại vết cào lên xe ông ta. Tất cả đã bắt đầu... kết nối lại.
"KIRIYA!" - Tiếng gầm của ông ta vang vọng khắp hội trường, át cả tiếng micro hú.
Kazuya nhận thấy tình hình đã hoàn toàn sụp đổ và không còn cách nào để cứu vãn được nữa, hắn vứt bỏ bàn phím máy tính, lao thẳng lên sân khấu tóm chặt lấy cổ tay của Shiori, hét lớn:
"BÀI PHÁT BIỂU NÀY THẤT BẠI TOÀN TẬP RỒI! RÚT MAU!"
Hai đứa chạy thục mạng ra khỏi hội trường, bỏ lại 500 sinh viên đang quay video và một Giáo sư đã hoàn toàn... gục ngã về mặt tinh thần Tối ngày hôm đó tại không gian quán bar Dạ Điệp.
Ayane vừa cầm chiếc điện thoại di động xem đoạn video quay lại toàn cảnh vụ thảm họa buổi sáng do các sinh viên phát tán trên mạng xã hội, vừa cười đến mức toàn thân co giật, lăn lộn liên tục trên sàn nhà gỗ:
"HA HA HA HA! ĐÃ BẬT NHẦM PHIM ĐEN CHO CẢ TRƯỜNG COI! LẠI CÒN DÙNG NƯỚC TĂNG LỰC ĐỂ RỬA MẶT CHO GIÁO SƯ! KAZUYA! MÀY… MÀY QUẢ LÀ THIÊN TÀI!"
Kazuya rên rỉ: "Em tiêu rồi, Shiori cũng tiêu rồi. Chúng ta đã gây thù với Trưởng khoa rồi chị ơi."
Shiori ngồi lặng lẽ uống nước lọc, vẻ mặt vẫn lạnh như băng: "Em nghĩ... em cần chuyển trường."
"Chuyển cái gì mà chuyển!" - Ayane lau nước mắt.
"Lão Hijikata đó hồi xưa theo đuổi chị mà chị không thèm đấy. Chị chỉ lỡ tay cào nhẹ lên con xe của lão thôi mà lão cay cú tận mười năm. Đúng là đàn ông hẹp hòi!"
Kazuya và Shiori nhìn nhau. Hóa ra cái gia đình này đã vô tình tạo ra một kẻ thù truyền kiếp thông qua ba thế hệ tác động: vết xước của Ayane, nước tăng lực của Kazuya và bãi nôn của Shiori.
[Kết thúc chương 3 - Trong văn phòng tối tăm tại trường đại học, giáo sư Hijikata đang cầm bảng phi tiêu, trên đó dán ảnh của ba người nhà Kiriya với một ánh mắt đầy sát khí. Cuộc đời đại học của Shiori xem chừng sẽ còn nhiều giông bão đây!]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn