Chương 8: Chương 5.2: Khi Bạn Đang Chìm Dần, Đôi Khi Bàn Tay Kéo Bạn Lên Lại Không Phải Là Bàn Tay Bạn Mong Đợi Nhất. (2)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Arc 1: Dưới Bóng Lời Nói Dối Ngày hôm sau, một sự mệt mỏi, rã rời vây kín lấy toàn bộ hệ thống cơ thể của Shiori, khiến cô không muốn bước chân ra khỏi giường. Thế nhưng, cô không thể nào trốn tránh mãi bên trong căn phòng ngủ ngột ngạt này được.
Bà chị họ Ayane, bằng việc áp dụng một chiến thuật kết hợp đỉnh cao giữa việc nịnh nọt dỗ dành ngon ngọt, đe dọa sẽ thẳng tay vứt bỏ hết mớ sách vở nghiên cứu của cô vào thùng rác, và cuối cùng là hối lộ bằng lời hứa về một bữa tiệc tối vô cùng thịnh soạn, rốt cuộc cũng đã thành công trong việc lôi được Shiori ra khỏi nhà.
Rồi cô bị tống đến trường học Đại học Teito trong một tình trạng xơ xác, thần sắc đờ đẫn trông không khác gì một kẻ đang mộng du giữa ban ngày.
Toàn bộ các tiết học kiến thức trên giảng đường cứ thế trôi tuột đi qua tai cô hệt như một màn sương mù ảo ảnh. Shiori rơi vào trạng thái ù tai hoàn toàn, đầu óc trống rỗng và chẳng thể tiếp thu được bất kỳ một chữ nào vào đầu.
Lời giảng bài của vị giáo sư trên bục giảng, hay những tiếng xì xào, bàn tán nhỏ to của đám bạn học xung quanh về khuôn mặt trắng bệch, vô hồn không một chút sinh khí của cô, tất cả đối với cô lúc này đều trở nên xa xăm, mờ nhạt.
Trong đầu cô lúc này chỉ văng vẳng thứ tiếng rít chói tai ngày hôm qua. Tiếng xào xạc của cành cây cổ thụ ngoài cửa sổ đập vào mắt cô, trông chúng vặn vẹo chẳng khác nào những ngón tay khô khốc đang cố vươn tới cào cấu.
RENG... RENG... RENG...
Hồi chuông báo hiệu kết thúc giờ học vang lên. Đám sinh viên trong lớp nhanh chóng ùa ra khỏi cửa như một bầy ong vỡ tổ, hối hả thu dọn đồ đạc để trở về nhà. Shiori cũng lặng lẽ bỏ sách vở vào bên trong ba-lô của mình.
Về nhà sao? Cô không muốn. Cô không muốn phải bước qua con hẻm tăm tối đó. Cô không muốn đối diện với căn phòng có chiếc gương vỡ nát. Cô càng không muốn sống chung dưới một mái nhà với những người luôn cho rằng cô bị điên.
Thế là Shiori bắt đầu lang thang một mình. Cô bước đi một cách vô định, không mục đích khắp khuôn viên rộng lớn của trường học. Cô đi từ khu vực sân vận động thể dục, băng qua thư viện trung tâm, rồi lại lặng lẽ vòng lên khu vực sân thượng của tòa nhà chính.
Bầu trời lúc này đã dần ngả sang một màu xám xịt, u ám của buổi chập choạng tối. Tất cả các câu lạc bộ sinh viên cũng đã kết thúc buổi sinh hoạt của mình từ lâu. Ngôi trường phút chốc trở nên vắng lặng, hiu quạnh. Từng cơn gió lạnh buốt của buổi đêm bắt đầu lùa qua các dãy hành lang trống trải tạo nên những tiếng rít u u.
Shiori lặng lẽ ngồi bó gối trên một chiếc xích đu sắt đặt ở góc sân sau trường, nơi khuất bóng đèn điện. Chỉ có một mình cô đơn độc giữa bóng tối đang dần bủa vây. Nỗi sợ hãi vô hình từ những góc tối của thực tại lại bắt đầu từ từ bò ra, bao trùm lấy toàn bộ tâm trí cô. Cô nên làm gì bây giờ? Về nhà cũng không được, mà tiếp tục ở lại cái nơi hoang vắng này cũng không xong.
Cô sợ hãi bóng tối. Cô sợ hãi những cái bóng chập chờn của hàng cây. Và hơn tất cả mọi thứ, cô đang cảm thấy sợ hãi chính bản thân mình.
"Hù!"
Một tiếng hét lanh lảnh vang lên ngay sát mang tai khiến Shiori giật bắn người, suýt chút nữa ngã nhào khỏi xích đu. Cô hoảng loạn quay phắt lại.
Hoshino Akari đang đứng sừng sững ở đó, hai tay giơ cao lên trời làm bộ dạng ma quỷ. Khuôn mặt cô bạn cố tỏ ra đáng sợ nhưng trông lại ngớ ngẩn và buồn cười đến mức chẳng có chút sức sát thương nào.
"Sợ chưa hả?" - Akari cười toe toét khoe chiếc răng khểnh.
"Tớ là con ma bụng đói đây! Hù!"
Shiori thẫn thờ nhìn cô gái tóc đỏ trước mặt. Trái tim cô vẫn còn đang đập thình thịch vì bị dọa dẫm, nhưng nỗi sợ hãi về thứ quỷ quái vô hình kia đã tạm thời bị đánh bạt đi, nhường chỗ cho sự bối rối tột độ.
"Cậu... làm gì ở đây giờ này vậy?"
"Tớ đi tìm cậu chứ làm gì!" - Akari thản nhiên ngồi phịch xuống chiếc xích đu trống bên cạnh, bắt đầu đung đưa hai chân.
"Trưa nay cậu không xuống căn tin! Tớ đã ăn sạch phần xúc xích trong hộp cơm của cậu rồi đấy! Ngon tuyệt cú mèo!"
"Ừm." - Shiori lúng túng, chẳng biết phải đáp lại thế nào.
Akari đột nhiên dừng hẳn hành động đung đưa hai chân của mình lại. Cô bạn khẽ nghiêng đầu sang một bên, chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn sang khuôn mặt của Shiori:
"Này, Shiori."
"Chuyện gì?"
"Trông mặt cậu bây giờ giống hệt con cá chết trôi ấy!"
"Cảm ơn vì lời khen!" - Shiori lẩm bẩm, khóe môi khẽ giật giật.
"Cậu đang có chuyện buồn à?" - Akari gặng hỏi, khuôn mặt ngây thơ bộc lộ sự quan tâm chân thành.
"Tại sao thế? Vì vụ lỡ nôn ra người giáo sư hôm trước à? Ôi dào, không sao đâu! Vui mà! Cả lớp đang đồn ầm lên, tớ nghe xong cũng muốn thử nôn lên áo ông ấy một lần cho biết!"
Shiori á khẩu nhìn Akari. Cô bạn này dường như hoàn toàn bị khuyết thiếu màng lọc nhận thức xã hội, dám nói ra những lời như vậy một cách thản nhiên. Nhưng kỳ lạ thay, chính sự ngớ ngẩn vô tư ấy lại là thứ bình thường duy nhất mà Shiori cảm nhận được ngay lúc này.
"... Không phải," - Shiori khẽ rũ mắt, giọng nói nhỏ dần.
"Tớ... tớ đang rất sợ."
"Sợ á?" - Akari chớp chớp đôi mắt to tròn.
"Sợ cái gì? Cậu sợ... con bọ róm này à?"
Nói rồi, cô bạn hồn nhiên cúi xuống nhặt một con bọ róm đầy lông lá trên bãi cỏ lên, dí sát vào mặt Shiori.
"Á á á! Đáng sợ quá đi mất thôi Shiori ơi! Nhìn kìa, nó sở hữu nhiều cái chân nhỏ xíu đang ngoe nguẩy trông kinh dị chưa kìa!"
Shiori trân trân nhìn con bọ đang ngoe nguẩy, rồi lại nhìn khuôn mặt đang cố nhăn nhó làm trò hề của Akari. Một dòng cảm xúc kỳ lạ bất chợt cuộn trào trong lồng ngực. Sự tuyệt vọng bế tắc, nỗi sợ hãi ám ảnh... pha trộn cùng một chút gì đó vô cùng buồn cười.
Phụt...
Nó đột ngột bật ra khỏi khuôn miệng cô thành một tiếng reo nhỏ. Shiori hoàn toàn không cười. Thế nhưng, những giọt nước mắt nóng hổi từ trong khoé mắt cô bỗng chốc trào ra khỏi bờ mi, rơi lã chã xuống. Cô bắt đầu bật khóc nức nở.
Sự thay đổi đột ngột ấy khiến Akari hoảng hốt ném phăng con bọ róm đi.
"Ơ? Ơ kìa? Sao cậu lại khóc? Tớ trêu dai quá làm cậu giận à? Đừng khóc mà! Nín đi, nín đi tớ thương!" - Akari luống cuống chân tay vỗ vỗ lưng bạn.
"Tớ... tớ... A! Tớ biết phải làm gì rồi!"
Akari bật dậy như cái lò xo.
"Cậu ngồi im đây! Đợi tớ năm giây!"
Không thèm đợi cho Shiori kịp đưa ra lời đáp lại, cô bạn tóc đỏ đã vắt chân lên cổ, chạy biến đi mất hút sau góc tường tòa nhà học chính. Shiori ngơ ngác đưa đôi mắt đẫm nước mắt nhìn theo bóng lưng khuất dần của cô bạn.
Chỉ một lát sau, Akari đã quay trở lại hiện trường, nhưng hai bàn tay của cô bạn lúc này lại đang cầm theo hai cái nắp của thùng rác công cộng bằng nhôm to tướng, bám đầy bụi bẩn.
Cô bạn ưỡn ngực đứng thẳng người ngay trước mặt Shiori, gương mặt vô cùng nghiêm túc.
Choang! Choang! Choang!
Akari bắt đầu đập hai cái nắp thùng rác vào nhau tạo ra những âm thanh đinh tai nhức óc hệt như đánh chũm chọe. Không dừng lại ở đó, cô bạn còn kết hợp với một điệu nhảy uốn éo kỳ quái không có bất kỳ quy luật nào.
"Tớ là... Tớ là... Khỉ Đột Chơi Nhạc! Un-cha! Un-cha! Hết buồn chưa? Hết buồn chưa?"
Nó thật sự rất ồn ào, thật sự rất lố bịch, và cũng ngu ngốc đến mức kinh khủng. Thế nhưng, khóe môi Shiori lại nhếch lên. Lần này, cô bật cười thật sự, vừa khóc vừa cười. Bao nhiêu sự dồn nén, căng thẳng ngột ngạt tích tụ suốt mấy ngày qua dường như bị tiếng chũm chọe thùng rác đập vỡ tan tành.
"A! Cậu cười rồi kìa!" - Akari reo lên vui sướng, thẳng tay ném hai chiếc nắp thùng rác bay cái vèo sang một bên.
"Tớ biết ngay mà! Tớ là người dỗ dành giỏi nhất trần đời!"
Cô bạn tiến đến, nắm chặt lấy tay Shiori rồi dứt khoát kéo cô đứng dậy.
"Mau đi thôi Shiori ơi!"
"Đi đâu cơ?"
"Tất nhiên là đi đến căn cứ bí mật của tớ chứ còn đi đâu nữa hả cái bà cô này!"
Akari cười tít mắt lại, nụ cười rạng rỡ, ấm áp như ánh mặt trời buổi sớm mai, hoàn toàn xua tan đi cái bầu không khí lạnh lẽo, u ám của bóng tối đang bao trùm xung quanh.
"Ở đó tớ giấu một thứ... đảm bảo khi thấy nó, cậu sẽ còn vui hơn cả xem khỉ đột chơi nhạc cụ nữa! Theo tớ nhanh lên!"
Mặc cho Shiori vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, Akari đã lôi tuột cô chạy đi.
[Kết thúc chương 5 - Hai cái bóng nhỏ bé, một rạng rỡ ngốc nghếch, một hoang mang với những vệt nước mắt chưa khô, cứ thế chạy băng qua khoảng sân trường đã chìm trong bóng tối. Lần đầu tiên sau chuỗi ngày dài đắm chìm trong hoảng loạn, Shiori bỗng cảm thấy mình không còn đơn độc nữa.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn