Chương 20: Chương 13.1: Đừng Bao Giờ Tin Vào Nước Mắt Của Một Cô Gái Đeo Kính Và...Mấy Thằng Giả Gái! (1)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
.. Mấy Thằng Giả Gái! (1) Ngoại Truyện 2: Hoa Dạng Niên Hoa (phần 1) Trong phòng thi môn Hóa học đại cương, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng, yên lặng đến mức nếu ai đó lỡ làm rơi một chiếc bút, tiếng động chắc cũng ngang ngửa một quả bom nguyên tử.
Thế nhưng, giữa những tiếng ngòi bút chạy lạch tạch trên mặt giấy của đám sinh viên đang vắt kiệt chất xám, bỗng vang lên một âm thanh lạc quẻ: tiếng ngáy khò khè phát ra từ dãy bàn cuối.
Giáo sư Hijikata Genjuro – Trưởng khoa, kiêm giám thị, kiêm kẻ đang có một ngày vui vẻ đến bệnh hoạn. Đôi mắt sau gọng kính của ông ta rực sáng niềm hân hoan của một kẻ vừa trúng số độc đắc. Ông ta thong thả rảo bước, mặc kệ đám học trò đang vò đầu bứt tai đến sắp hói, tiến thẳng tới mục tiêu duy nhất: Mizuki Shiori.
Nàng thủ khoa thiên tài lúc này đang gục mặt xuống bàn ngủ say sưa, như thể trời có sập xuống cũng chẳng liên quan gì đến cô. Một vũng "vũ khí sinh học" óng ánh từ khóe miệng cô, đang từ từ thấm ướt tờ giấy thi trắng tinh khôi. Cơ mặt cô thỉnh thoảng lại co giật, khóe miệng lẩm bẩm những lời mê sảng:
"Chị Ayane... đừng... rượu Quỷ Sát... ực..."
Rõ ràng là dư chấn của trận say bí tỉ đêm qua vẫn đang tàn phá hệ thần kinh của cô nàng. Nhìn cảnh tượng đó, Hijikata cười thầm trong bụng. Ông ta hả hê nghĩ đến cảnh nghiệp quật không chừa một ai. Vết nhơ của thiên nga, thủ khoa nôn mửa, kẻ đã dám phá hoại chiếc xe của ông... Tất cả những món nợ đó sắp được thanh toán đủ.
"Quả báo là có thật! Mày sẽ rớt môn Hóa Đại Cương của tao! Mày sẽ phải học lại! Mày sẽ phải nhìn thấy bản mặt tao thêm một năm nữa! ha ha ha!"
Sự sung sướng này quá lớn khiến ông không thể đứng nhìn từ xa. Với vẻ mặt nghiêm nghị của một giám thị, vị giáo sư lẳng lặng kéo ghế ngồi xuống ngay sát bên cạnh Shiori. Cả phòng thi liếc nhìn đầy kinh hãi trước hành động kỳ quặc của thầy mình rồi lại vội vã cắm cúi làm bài.
Hijikata ngồi đó, chỉ nhìn đồng hồ rồi lại nhìn cái bộ dạng chảy dãi của cô trò nhỏ với vẻ mãn nguyện tột độ.
"Còn hai mươi giây nữa thôi. Cứ ngủ tiếp đi, đồ sâu rượu... Mười... chín... tám... Thật lòng cảm ơn mày nhé, Hoshino Akari. Cảm ơn cả mày nữa, Kiriya Kazuya. Cảm ơn tất cả lũ mọi rợ chúng mày đã dâng hiến cơ hội này cho tao. Ba... hai... một...!"
RENG... RENG... RENG!
Tiếng chuông báo tử vang lên xé tan không gian. Hijikata bật dậy như chiếc lò xo bị nén quá đà, gầm lên đầy phấn khích:
"Hết giờ! Tất cả buông bút, nộp mạng... à nhầm, nộp bài!"
Trong khi các sinh viên khác lục đục thu dọn đồ đạc đứng dậy, Shiori vẫn bất động như một bức tượng gỗ. Hijikata hân hoan tiến tới, đập mạnh tay xuống mặt bàn:
"Em Mizuki Shiori!"
Cô gái giật bắn mình, lơ mơ ngẩng đầu hỏi bằng giọng ngái ngủ: "Hả? Gì thế? Kazuya à?"
Nhìn tờ giấy thi trống trơn và ướt sũng trên bàn, giáo sư Hijikata không kiềm chế được mà cười phá lên. Đó là nụ cười sảng khoái của một kẻ phản diện đã chờ đợi ngày phục thù quá lâu.
"Ha ha ha! Mày trượt rồi nhé con nhóc! Mày trượt môn tao rồi! Khóc đi, van xin tao đi!"
Cả phòng thi sững sờ nhìn vị giáo sư đang lên cơn phấn khích quá đà. Thế nhưng, ngay lúc ông ta đang ngửa cổ cười đắc thắng thì Shiori, với cái mũi đang ngứa ngáy vì bụi phấn, đột ngột co giật cơ mặt.
"Hắt... xì!"
Một cú hắt hơi trời giáng với vận tốc âm thanh. Toàn bộ vũng "vũ khí sinh học" tích tụ trên tờ giấy thi bị lực gió khủng khiếp thổi bay thẳng lên không trung, dính trọn vào khuôn mặt đang há hốc của giáo sư Hijikata. Nó dính bết vào kính, chui vào mũi và thậm chí dính cả vào miệng ông ta, tạo nên một chiếc mặt nạ nhầy nhụa, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền.
"Ư!... ướt quá!"
Sự ghê tởm tột độ khiến Hijikata mất thăng bằng. Ông ta la hét, quờ quạng đôi tay để gỡ thứ kinh dị đó ra khỏi mặt rồi ngã ngửa ra sau. Một tiếng "rầm" khô khốc vang lên khi lưng ông chạm sàn.
Nhưng thảm họa vẫn chưa dừng lại. Cánh cửa phòng thi bất ngờ bị đạp bật tung. Hoshino Akari lao vào với tốc độ của một con thú đói, tay cầm hai cây kem dâu, miệng hét lớn:
"Shiori! Dậy mau! Tớ mua kem dâu về rồi đây!"
Akari không hề nhìn thấy vị giáo sư đang nằm dưới đất. Chân cô vấp phải chính cái ghế mà ông ta vừa ngồi.
"Oái!"
Cả cô bé, hai cây kem dâu và toàn bộ trọng lượng cơ thể lao về phía trước. Akari tiếp đất bằng đầu gối, và thật không may, điểm rơi lại chính là "nơi lưu truyền hậu duệ" của giáo sư Hijikata.
Tĩnh lặng. Cả phòng thi nín thở. Akari vẫn đang quỳ trên người thầy mình, cô ngơ ngác hỏi:
"Ủa? Thầy nằm đây làm gì thế? Mềm quá đi mất! Ôi không, kem dâu của em!"
Tờ giấy thi ướt sũng từ từ trượt khỏi khuôn mặt của vị giáo sư đáng kính. Sắc mặt của vị giáo sư bắt đầu biến chuyển một cách kỳ ảo. Màu đỏ rực của sự giận dữ hay sắc trắng nhợt vì kinh tởm đều nhanh chóng bay sạch, nhường chỗ cho một sắc tím tái lịm, thứ màu sắc chỉ xuất hiện khi con người ta chạm đến ngưỡng đau đớn tận cùng của nhân loại.
Lúc này, giáo sư Hijikata dường như đã đánh mất khả năng hô hấp lẫn phát thanh. Đôi mắt ông ta, lúc này vẫn còn dính bết những vệt kem dâu hồng rực, bắt đầu trợn ngược lên trong khi toàn thân co giật từng hồi theo bản năng. Trong cơn đau thấu trời xanh, ông chỉ kịp phát ra một âm thanh yếu ớt, đứt quãng như tiếng một con gà bị bóp nghẹt cổ:
"Hự... khục…"
Sau tiếng kêu thảm thiết ấy, vị giáo sư tội nghiệp chính thức buông xuôi, đổ gục xuống sàn và chìm hoàn toàn vào bóng tối của sự bất tỉnh. Và nhân lúc phòng thi còn đang chìm trong sự hỗn loạn và kinh hoàng tột độ, Shiori và Akari đã nhanh chóng lén lút rút lui ra ngoài.
"Chạy mau thôi! Chạy mau thôi!" - Akari thì thầm bằng giọng run rẩy.
"Chúng mình giết thầy rồi!"
"Thầy ấy chưa chết được đâu," Shiori đáp lại bằng tông giọng lạnh lùng đặc trưng. Cô vừa nói vừa dứt khoát kéo tay cô bạn Akari, lúc này vẫn còn dính lem nhem những vệt kem dâu, ra khỏi khu vực phòng thi.
"Nhưng nếu còn ở lại đây, chúng mình chắc chắn sẽ chết."
Cùng lúc đó, tại một tòa nhà khác nằm trong khuôn viên trường đại học...
"Đứng lại ngay! Cái gã ở trên con thiên nga kia, đứng lại!"
Kazuya, trong bộ dạng nhếch nhác với chiếc tạp dề bẩn thỉu chưa kịp tháo ra từ quán bar, đang chạy thục mạng như thể bị thú dữ đuổi sau lưng.
"Bắt lấy hắn! Chính là tên 'Hoàng tử chà bồn cầu' trong đoạn phim trên mạng đó!" - Hai người bảo vệ lớn tuổi đang hổn hển đuổi theo sát nút phía sau.
"Chết tiệt!" - Kazuya rít qua kẽ răng.
"Sao họ lại có thể nhớ dai đến thế cơ chứ? Mình đã vứt cây cọ đó từ đời nào rồi mà!"
Rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Kazuya cuống cuồng tìm kiếm một nơi để ẩn náu. Ngay khi nhìn thấy một cánh cửa khép hờ ở góc hành lang, hắn chẳng kịp suy nghĩ hay nhìn biển báo xem đó là đâu mà liền lao thẳng vào trong, đóng sầm cửa lại và khóa chốt thật chặt.
Không gian bỗng trở nên yên tĩnh và thơm tho lạ thường. Kazuya tựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở hổn hển để lấy lại lượng oxy đã mất. Hắn đưa mắt quan sát xung quanh: mọi thứ sạch sẽ đến mức bóng loáng, tường được sơn màu hồng nhạt dịu mắt và có hàng loạt những buồng vệ sinh ngăn nắp. Hắn chết lặng, hai con ngươi thu nhỏ lại khi nhận ra mình đang đứng ngay giữa nhà vệ sinh nữ.
"Thôi xong đời mình rồi... Hết chỗ trốn rồi hay sao, lại trốn đúng vào nhà vệ sinh nữ."
Đúng lúc đó, âm thanh "cạch" từ ổ khóa phía cửa chính vang lên, báo hiệu có người đang dùng chìa khóa để mở từ bên ngoài.
"Chết thật rồi!"
Kazuya hoảng loạn tột độ. Hắn lao vội vào buồng vệ sinh cuối cùng, khóa trái cửa lại rồi làm điều duy nhất có thể nghĩ ra lúc bấy giờ là nhảy tót lên, đứng gác hai chân lên thành bồn cầu sứ để giấu đi đôi giày của mình, đồng thời chắp tay thành tâm cầu nguyện thần linh bảo hộ.
Cánh cửa chính mở ra kèm theo tiếng bước chân nhẹ nhàng. Nhưng đó không phải tiếng giày da nện xuống sàn của lực lượng bảo vệ.
"Ôi, nhà vệ sinh ở đây sạch quá Shiori ơi!" - Giọng của Akari vang lên đầy phấn khích.
"Sạch hơn ở quán Dạ Điệp nhiều luôn ấy!"
"Akari, cậu nói nhỏ thôi," - Giọng Shiori vang lên đầy vẻ nhắc nhở.
"Mau rửa sạch vệt kem dâu trên mặt cậu đi."
Kazuya đứng chôn chân trên bồn cầu, con tim suýt chút nữa là nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn thầm rủa trong lòng:
"Lại là hai con mắm này? Sao lại có thể trùng hợp đến mức đụng độ ở đây cơ chứ?"
Hắn cố giữ thăng bằng trên gờ sứ mỏng dính, nhưng cơn say từ đêm qua vẫn chưa tan hết khiến cơ thể hắn hơi lảo đảo. Khong chỉ thế phía ngoài bồn rửa tay, Akari bỗng dừng lại, khịt khịt cái mũi nhỏ liên tục:
"Ủa? Sao tớ lại ngửi thấy mùi rượu Quỷ Sát nhỉ? Lại còn cả mùi mồ hôi chua nồng như rác thải lâu ngày nữa. Mùi này nghe quen quen…"
Mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán Kazuya. Trong lúc hoảng loạn, hắn vô tình dịch chuyển chân để giữ thăng bằng nhưng lại trượt tay bấu vào cánh cửa. Cánh cửa buồng vệ sinh mỏng manh nên không chịu nổi sức nặng của gã nên đã đổ sập xuống sàn. Kazuya ngã lộn nhào ra ngoài trong và nằm bò xoài ngay dưới chân Shiori và Akari.
Ba người đứng hình nhìn nhau. Kazuya gượng gạo ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn còn choáng váng: "À... ừm... Chào mọi người. Tôi... tôi đến đây để sửa ống nước thôi mà?"
Đôi mắt Akari sáng rực lên: "Ôi! Kazuya! Ông cũng có sở thích dùng nhà vệ sinh nữ à? Thật là trùng hợp quá đi!"
Kazuya chưa kịp mở lời thanh minh thì…Rầm!
Cửa chính bị đạp mở một lần nữa, hai người bảo vệ lúc nãy lao vào với dùi cui điện trên tay.
"Mày đây rồi nhé!"
"Ủa khoan, trò Shiori, trò Akari cũng ở đây à! Hắn ta... hắn đã làm gì hai em rồi?"
Kazuya hoảng hốt xua tay, vừa bò lùi lại vừa phân trần:
"Khoan đã! Hiểu lầm thôi... Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi!"
Hắn nhìn Shiori bằng ánh mắt cầu cứu khẩn thiết:
"Shiori! Em họ của tôi! Cứu tôi với! Hãy nói với họ tôi là anh họ của bà, đến đây để tìm bà có việc gấp đi!"
Shiori nhìn thẳng vào mắt Kazuya, gương mặt cô lạnh lùng như một tảng băng trôi ở Bắc Cực. Nhưng đột nhiên, đôi mắt cô mở to, bờ vai bắt đầu run rẩy dữ dội. Cô lùi lại một bước, vòng tay ra sau kéo Akari đang ngơ ngác vào thế bảo vệ.
"Bác bảo vệ ơi..." - Giọng cô run lên, những giọt nước mắt bắt đầu chực trào nơi khóe mắt. Cô ôm lấy hai vai mình, giọng nói vỡ òa trong sự uất ức.
"Hắn ta... chính là cái tên 'Hoàng tử cọ bồn cầu' đó..."
Shiori nhìn Kazuya với ánh mắt kinh hoàng tột độ rồi nấc lên từng hồi: "Tụi em đang đi vệ sinh thì hắn bất thình lình lao vào đây rồi khóa trái cửa lại. Hắn nói... hắn nói rằng..."
Cô lấy hết can đảm, bật khóc nức nở và chỉ tay về phía Kazuya: "Hắn muốn 'cọ rửa' cả chúng em nữa!"
Cả căn phòng rơi vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Kazuya im bặt, miệng há hốc vì quá ngỡ ngàng. Não bộ hắn hoàn toàn ngừng hoạt động trước vở kịch quá đỗi xuất sắc này.
Akari ngây thơ hỏi thêm một câu: "Cọ rửa sao? Bọn mình bẩn lắm hả? Tớ vừa mới rửa tay mà?"
"Không phải! Không phải như vậy đâu!" - Kazuya cuối cùng cũng định thần lại và gào lên trong vô vọng.
Một người bảo vệ bước tới, đặt tay lên vai Kazuya rồi lắc đầu đầy thương cảm: "Thôi xong rồi chàng trai trẻ. Sở thích này của cậu thực sự không thể chấp nhận được."
Cạch! Cái còng số 8 lạnh ngắt ngay lập tức bập vào tay Kazuya.
"Không! Tôi bị oan mà! Tôi là anh họ của nó! Nó đang nói dối đấy!" - Kazuya bị hai người bảo vệ áp giải, lôi đi xềnh xệch dọc hành lang.
Shiori vẫn đứng đó, lấy chiếc khăn tay ra che mặt, bờ vai vẫn không ngừng run lên: "Hức... hức... đáng sợ quá đi mất..."
Ngay khi bóng dáng của Kazuya và những người bảo vệ khuất hẳn sau góc tường, cô lập tức ngừng khóc. Chiếc khăn tay được hạ xuống, trả lại gương mặt lạnh băng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cô khẽ nhếch môi, giơ tay lên thực hiện một động tác quẹt ngang cổ đầy dứt khoát rồi thầm thì: "Chết đi cho rảnh nợ."
Akari đứng bên cạnh vỗ tay tán thưởng: "Oa! Cậu diễn hay quá đi Shiori! Giống hệt như mấy cô diễn viên trên truyền hình luôn! Mắt cậu còn đỏ hoe thật luôn kìa!"
Shiori khẽ đẩy lại gọng kính, thản nhiên nói: "Đi rửa tay mau đi! Bẩn quá rồi đấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn