Chương 22: Chương 14.1: Lý Do Để Vượt Ngục Có Thể Là Vì Gái, Nhưng Lý Do Khiến Bạn Bị Bắt Lại Thường Là Do Bạn Xui. (1)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~32 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Ngoại Truyện 2: Hoa Dạng Niên Hoa (phần 1)
"Chạy! Chạy mau! Đừng có nhìn lại phía sau nữa!"
Tiếng gào của Reiji vang lên thất thanh, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của hành lang tầng bốn. Hắn hét lớn đến mức cổ họng như muốn rách ra, âm thanh vang vọng vào những bức tường đá hoa cương rồi dội ngược lại đầy kinh hoàng.
Kazuya ngay lập tức vươn tay bịt chặt lấy cái miệng đang oang oang của tên bạn. Hắn rít lên qua kẽ răng, gương mặt đỏ gay vì vừa mệt vừa giận:
"Mày có cần phải hét lên như cái loa phóng thanh thế không, thằng đần này? Muốn cả trường biết chúng ta đang ở đây à?"
Tình cảnh của Kazuya lúc này trông vô cùng nực cười nếu không muốn nói là thảm hại. Một bên cổ tay hắn vẫn còn bị còng chặt vào chiếc ghế gỗ đã gãy nát. Mỗi bước chạy, chiếc ghế lại va đập vào ống chân khiến hắn đau điếng, trông chẳng khác gì một kẻ đang cố mang theo món nội thất hỏng đi dạo phố trong cơn hoảng loạn.
Chạy sát bên hắn là Reiji, một sự sỉ nhục đối với ngành hóa trang. Hắn đang khoác trên mình bộ đồng phục nữ sinh rẻ tiền, mái tóc giả màu đen dài thượt bay phấp phới trong gió, trông giống một đám mây đen đang gặp bão hơn là vẻ yêu kiều của nhân vật gốc.
Đằng sau họ, tiếng bước chân rầm rập đang gần kề. Hai ông bảo vệ già dù thở không ra hơi nhưng vẫn kiên trì dẫn đầu một nhóm sinh viên câu lạc bộ Võ thuật, đều là những tảng thịt di động đang gầm gừ với ánh mắt của loài thú săn mồi.
"Ta không thể bị bắt lại!" - Reiji lại gào lên, âm thanh khàn đặc vì tuyệt vọng.
"Tập phim mới của Re: Zero season 4 của ta sắp chiếu rồi! Ta không thể để cuộc đời mình kết thúc trước khi gặp lại em Rem yêu dấu!"
Kazuya nghe mà muốn phát điên. Hắn hét trả lại, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt bồ hóng:
"Mày câm mồm và chạy đi! Tất cả là tại mày! Giờ thì cả khu phố này sẽ coi tao là một thằng biến thái đồng phạm mất thôi!"
Đúng lúc đó, họ chạy đến cuối hành lang. Hy vọng cuối cùng chợt tắt ngấm khi một bức tường gạch cao ngất ngưởng hiện ra, chặn đứng mọi lối thoát. Phía bên trái chỉ còn duy nhất một ô cửa sổ đang mở toang, và phía bên dưới là khoảng sân trường trống rỗng, thăm thẳm như chính tương lai của bọn chúng lúc này.
"Chết tiệt!" - Kazuya liếc nhìn bức tường rồi nhìn xuống độ cao chết chóc bên dưới. Tim hắn đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Reiji run rẩy như một chiếc lá giữa mùa đông, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập:
"Kazuya! Đây là tầng bốn! Không có tuyệt kỹ 'ninjutsu' nào cứu được chúng ta đâu! Tao chưa muốn thắp hương lên mộ mình ngay lúc này!"
Kazuya nghiến răng, mắt lóe lên tia liều lĩnh của một kẻ chuyên trốn nợ. Hắn biết nếu bị bắt, cuộc đời của cả hai sẽ chấm dứt trong sự nhục nhã.
"Liều thôi! Tao không thể bị tóm vì cái tội danh biến thái hóa trang này được! Nhảy!"
Không để Reiji kịp phản ứng, Kazuya quăng mạnh chiếc ghế gỗ qua cửa sổ để tạo đà, rồi túm lấy cánh tay bạn mình. Bằng một cú dứt khoát, hắn kéo cả hai lao thẳng vào khoảng không. Tiếng gió rít qua tai, cảm giác không trọng lượng trong tích tắc khiến tim họ như ngừng đập.
Vài giây sau, nhóm truy đuổi cuối cùng cũng đến cửa sổ, hơi thở dồn dập.
"Chúng... chúng nó điên rồi à?" - Ông bảo vệ già nhất lắp bắp, dụi mắt liên tục như không tin vào cảnh tượng vừa rồi.
Một sinh viên võ thuật nhìn xuống dưới, gương mặt nghệt ra vì sửng sốt: "Dưới đất... chỉ có chiếc ghế gãy thôi ạ. Hai cái thằng này là quái vật à?"
"Hai tên biến thái này không bình thường đâu! Dám nhảy xuống từ tầng bốn để chạy trốn sao? Các cậu xuống dưới tìm kỹ cho tôi! Kẻo chúng nó lại trốn trong bụi cây nào quanh đây!"
Trong khi đám đông vội vã chạy xuống cầu thang, Kazuya và Reiji thực chất vẫn đang lơ lửng ở lưng chừng tầng hai. May mắn thay, bọn chúng đã có cơ hội bám vào một cành cây cảnh cổ thụ mọc sát tường, kéo theo cả hai người đang bám víu vào nhau.
"Hộc... hộc... Thoát rồi..." - Reiji thở hồng hộc, đôi tay run rẩy bám vào cành cây như bám vào phao cứu sinh cuối cùng của cuộc đời.
"Thoát cái đầu mày!"
Kazuya, với chiếc ghế vẫn treo lủng lẳng trên cổ tay, đang bám chặt lấy lớp vải áo sau lưng Reiji để khỏi rơi xuống.
"Cái cây này sắp mục đến tận rễ rồi đây này! Đừng có cử động mạnh!"
Cành cây cảnh già nua bắt đầu oằn mình, phát ra những tiếng răng rắc đầy đe dọa dưới sức nặng của hai gã thanh niên. Reiji, thay vì tìm cách kéo bạn mình lên, lại lộ rõ bản chất của một kẻ ích kỷ. Hắn bắt đầu vung chân, cố gắng đạp vào vai Kazuya để giảm bớt tải trọng đang kéo cả hai xuống vực thẳm.
"Buông tay ra đi Kazuya! Mày hãy hy sinh là vì đại nghĩa đi! Tao còn phải sống để có thể cưới được Rem-chan yêu dấu nữa!"
"Đồ phản phúc! Mày định bỏ rơi tao thật đấy à?"
Ngay lúc đó, một tiếng "Rắc" lớn vang lên. Cành cây mục không chịu nổi nữa, bắt đầu gãy gập xuống. Bàn tay của Kazuya vốn đang bám vào vai áo của Reiji bỗng trượt đi do mồ hôi và lớp vải rẻ tiền quá trơn. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, theo bản năng của một kẻ không còn gì để mất. Kazuya buông tay khỏi mảnh vải rách, và trong một giây sinh tử, hắn nhanh tay túm lấy thứ "quý giá nhất" có thể bám được trên người Reiji.
"Á! Bỏ ra! Đồ biến thái!" - Reiji hét lên thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Tao còn chưa kịp cưới nàng Rem! Bỏ cái tay kinh tởm đó ra ngay!"
PHỰT!
Và rồi một âm thanh khô khốc vang lên, nghe như thể có thứ gì đó cực kỳ quan trọng vừa đứt lìa, khiến Reiji sùi bọt mép và buông tay ra khỏi cành cây và trọng lực cuối cùng cũng chiến thắng. Cả hai cùng rơi tự do xuống đất, kéo theo đó là một chuỗi âm thanh xé vải kéo dài rợn người, nghe như tiếng lòng tan vỡ của Reiji.
Họ rơi thẳng xuống thảm cỏ mềm. Reiji là người tiếp đất trước, hắn nhanh chóng lồm cồm bò dậy, tay chân cuống cuồng kiểm tra xem bộ đồ hóa trang đắt giá của mình có còn nguyên vẹn không. Hắn đứng thẳng người, hất tóc giả một cách đầy tự tin như một nữ chính vừa bước ra từ phim hành động. Phần trước của bộ váy vẫn phẳng phiu, che chắn hoàn hảo cho hắn.
Thế nhưng, Kazuya vẫn đang ngồi bệt dưới đất, đôi mắt trợn trừng như vừa nhìn thấy thứ gì đó sỉ nhục thị giác. Hắn run rẩy chỉ tay về phía bạn mình.
"Mày còn biến thái hơn cả những gì tao có thể tưởng tượng được bằng bộ não của mình."
Trên cành cây cao, một mảng vải lớn của bộ váy hóa trang đang lủng lẳng bay trong gió như một tấm cờ trắng đầu hàng. Và ở phía dưới này, khi Reiji quay lưng lại, toàn bộ sự thật kinh hoàng đã bị phơi bày. Lớp váy phía sau đã biến mất hoàn toàn từ thắt lưng trở xuống, để lộ chiếc quần lót màu cam chói lọi. Trên đó, gương mặt của cô nàng Rem đang mỉm cười rạng rỡ.
Reiji cảm thấy một luồng gió lạnh thốc vào sau gáy, rồi lan dần xuống phía dưới. Hắn đưa tay ra sau sờ soạng, và ngay lập tức, gương mặt hắn chuyển từ tái mét sang tím ngắt khi nhận ra mình đang "hòa mình với thiên nhiên" theo cách không thể nhục nhã hơn.
"Bắt lấy chúng nó! Hai tên biến thái ở ngay đằng kia!"
Tiếng gào của đám bảo vệ cắt đứt dòng suy nghĩ của cả hai. Kazuya không còn thời gian để sốc thêm nữa, hắn nhảy dựng lên, túm lấy cổ áo Reiji và kéo tuột bạn mình vào bóng tối của con hẻm nhỏ.
Hai gã chạy trốn lách mình vào sau một chiếc cột trụ khổng lồ của tòa nhà khoa Nghệ thuật. Kazuya tựa lưng vào lớp bê tông lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn. Hắn quay sang nhìn tên bạn đồng hành, rồi ngay lập tức phải đưa tay lên che mắt vì không chịu nổi sự sỉ nhục về mặt thị giác.
"Nhìn lại mày xem, Reiji! Mày là một tên biến thái toàn tập rồi đấy!" - Kazuya rít lên.
"Tóc giả thì bù xù, váy rách bươm, lại còn chiếc quần lót in hình kỳ quặc kia nữa... Nếu cảnh sát tóm được, tao chắc chắn sẽ bị khép vào tội đồng lõa vì cái gu thẩm mỹ lệch lạc này!"
"Mày thì biết cái gì!" - Reiji phản pháo, dù đôi tay vẫn đang khổ sở kéo vạt váy rách để che đi 'bí mật' màu cam chói lọi.
"Đây gọi là vết tích sau cuộc chiến, nó càng làm tăng thêm sự 'moe' của nhân vật, mày hiểu không?"
"Tao chỉ hiểu là não mày bị úng con mẹ nó rồi!"
Kazuya đột ngột im bặt, toàn thân hắn cứng đờ như một bức tượng đá. Cách đó khoảng ba mươi mét, từ phía thư viện, một bóng dáng quen thuộc đang thong thả bước ra. Đó là Shiori, cô xuất hiện với vẻ ngoài thanh tú nhưng tâm hồn thì lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Cô đang ôm một chồng sách dày, điềm nhiên tiến thẳng về phía chiếc cột nơi hai tên tội đồ đang ẩn náu.
"Chết chắc rồi!" - Kazuya thì thào, giọng đầy hoảng loạn.
"Nếu con nhỏ đó thấy mày trong bộ dạng này và hét lên, bảo vệ sẽ ập tới trong vòng ba nốt nhạc. Lúc đó thì có mười cái miệng tao cũng không giải thích nổi!"
"Núp! Phải núp ngay!" - Reiji cũng bắt đầu cuống cuồng.
Nhưng xung quanh đây trống trải lạ thường, chẳng có bụi cây hay thùng rác nào đủ lớn để chứa nổi hai gã đàn ông. Ánh mắt Kazuya đảo quanh như rang lạc, rồi dừng lại trên bức tường kính khổng lồ của tòa nhà khoa Nghệ thuật. Dưới ánh nắng ban trưa, mặt kính sáng loáng, phản chiếu lại cảnh vật sắc nét không thua gì một tấm gương soi. Một ý tưởng bệnh hoạn, thậm chí là điên rồ theo một cách ngu người, lóe lên trong đầu hắn.
"Reiji! Đứng sát vào bức tường kính kia! Ngay lập tức!" - Kazuya ra lệnh, vừa nói vừa lôi xềnh xệch tên bạn ra phía mặt kính.
"Hả? Mày định cho tao làm vật triển lãm à?"
"Nghe đây, tao sẽ nấp sau cái cột này. Con mắm Shiori này điệu lắm, chắc chắn nó sẽ đi ngang qua để chỉnh lại trang phục trước gương. Nhiệm vụ của mày là đóng giả làm ảnh phản chiếu của nó! Hãy dùng toàn bộ kỹ năng nhập vai mà mày có, diễn như đây là vai diễn cuối cùng của đời mày ấy!"
Nghe đến hai chữ 'nhập vai', đôi mắt Reiji bỗng sáng rực lên một cách kỳ lạ:
"Giả làm ảnh phản chiếu trong gương sao? Một trận chiến gương trong thế giới song song à? Được, cứ tin ở tao!"
Reiji nhanh chóng áp sát vào mặt kính. Hắn nín thở, nặn ra một khuôn mặt lạnh lùng, xa cách y hệt phong thái thường ngày của Shiori. Để tăng thêm phần thuyết phục, hắn còn cố ưỡn bộ ngực độn bằng nhựa dẻo ra phía trước, cố tạo nên những đường cong mà hắn cho là 'nữ tính'.
Shiori bước tới, cô hoàn toàn không mảy may nghi ngờ. Tâm trí cô vẫn còn đang bận tâm đến những kiến thức triết học vừa đọc trong thư viện. Cô dừng lại ngay trước bức tường kính, khẽ đặt chồng sách xuống ghế đá cạnh đó để chỉnh lại mái tóc đen mượt mà của mình.
Và rồi, cô khựng lại.
Trong gương, hay đúng hơn là phía sau lớp kính, có một bóng hình đang đứng đó. Cũng tóc đen, cũng đeo kính, cũng bộ đồng phục ấy... nhưng dường như có gì đó rất sai trái. Shiori nhíu mày, tự hỏi liệu có phải do mình học quá nhiều nên thị giác bắt đầu có vấn đề hay không."
Sao hôm nay cái bóng của mình trông lại đô con và có vẻ... cao hơn hẳn thế này?"
Cô nghiêng đầu sang trái để kiểm tra. Reiji, lúc này đang tập trung cao độ đến mức mồ hôi vã ra như tắm dưới lớp tóc giả, lập tức nghiêng đầu sang trái theo một nhịp điệu hoàn hảo. Shiori đưa tay đẩy cặp kính gọng bạc lên sống mũi. Reiji, dù chiếc kính hóa trang của hắn đã gãy mất một bên gọng, cũng run rẩy đưa tay làm động tác tương tự. Màn đồng bộ diễn ra nhịp nhàng đến mức khó tin.
Kazuya nấp sau cột, tim đập thình thịch như đánh trống trận. Hắn giơ ngón tay cái về phía Reiji, thầm khấn vái: "Tốt lắm! Con nhỏ Shiori bắt đầu tin rồi! Cố lên con trai của ta!"
Đến lúc này, Shiori đã hoàn toàn thấu triệt cái trò lừa bịp rẻ tiền đang diễn ra trước mắt mình. Tuy nhiên, thay vì vạch trần ngay lập tức, cô quyết định sẽ "kiểm tra" tấm gương sống này một chút. Cô vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc, từ từ hạ thấp tầm mắt, nhìn xuống bộ đồng phục gọn gàng và vòng một vốn dĩ khá khiêm tốn, hay nói cách khác là phẳng lỳ như màn hình máy tính của mình.
Sau đó, cô liếc mắt nhìn sang 'ảnh phản chiếu'.
Ở phía bên kia lớp kính, Reiji vẫn đang nỗ lực duy trì sự đồng bộ tuyệt đối. Hắn cũng từ tốn cúi đầu, đôi mắt dưới lớp tóc giả lướt xuống nhìn bộ ngực độn bằng nhựa dẻo cỡ F đang căng phồng lên một cách đầy thách thức.
Shiori khựng lại trong giây lát. Đôi lông mày thanh tú của cô khẽ nhướng lên, hiện rõ vẻ ngỡ ngàng. Trong thâm tâm cô lúc này đang gào thét: "Cái quái gì thế kia?"
Ngược lại, Reiji lại cảm thấy mình đang làm quá tốt vai trò của một ảnh phản chiếu. Hắn thậm chí còn tự mãn đến mức hơi ưỡn ngực ra phía trước, cố tình làm nổi bật những đường cong nhân tạo mà hắn đã dày công chuẩn bị.
Nấp sau cột trụ, Kazuya cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy. Hắn tự nhủ:
"Khoan đã, sao Shiori lại dừng lại? Có chuyện gì vậy? Thằng Reiji lại làm sai cái gì rồi à?"
Trong khi đó, "tấm gương" Reiji vì quá nhập tâm vào vai diễn mà quyết không phá bỏ quy tắc. Hắn tiếp tục liếc nhìn xuống sâu hơn nữa để theo kịp ánh mắt của Shiori. Thế nhưng, đập vào mắt hắn lúc này không còn là lớp vải đồng phục chỉnh tề, mà là vạt áo sơ mi rách toạc cùng tấm váy đã bị xé nát. Từ khe hở đó, chiếc quần lót màu cam chói lọi in hình cô nàng Rem đang mỉm cười rạng rỡ hiện ra như một lời sỉ nhục vào không gian thanh tịnh của học đường.
"A..."
Reiji thốt lên một tiếng nhỏ trong cổ họng. Hắn hoàn toàn hóa đá. Buổi biểu diễn nhập vai của hắn đã chính thức vỡ trận khi nhận ra ảnh phản chiếu này bị lỗi "format" một cách nghiêm trọng. Theo bản năng sinh tồn, hắn vội vàng buông tay khỏi bộ ngực độn để che chắn cho cái mông đang "tỏa sáng" của mình.
Tuy nhiên, Shiori hoàn toàn không mảy may quan tâm đến chiếc quần lót màu cam hay sự bối rối của hắn. Ánh mắt cô đang dán chặt vào hai khối nhựa dẻo lù lù trước ngực tên biến thái. Cô tiến tới một bước, đối diện trực tiếp với Reiji qua lớp kính. Không một chút do dự, cô giơ tay ra.
Và rồi... Bóp!
Bàn tay nhỏ nhắn của cô tóm chặt lấy bộ ngực giả của Reiji và bóp mạnh một cái để xác nhận sự nghi ngờ bấy lâu.
"Hả? Tiểu thư Shiori?"
Khuôn mặt Shiori lúc này tối sầm lại như bầu trời trước cơn bão lớn. Một sự giận dữ tột độ bùng nổ trong ánh mắt cô. Cô gằn giọng qua kẽ răng, từng chữ phát ra đều mang theo sát khí rợn người:
"Của bà... nó không có to như thế này!"
Một âm thanh "bùm" vang lên khô khốc. Bộ ngực độn vốn là loại hàng rẻ tiền chứa thứ nhựa lỏng bên trong đã không chịu nổi lực siết từ bàn tay đang phẫn nộ của cô gái trẻ. Lớp vỏ nhựa vỡ tan, chất lỏng bên trong bắn tung tóe, dính đầy lên mặt Reiji và vấy bẩn cả trang phục của Shiori.
"KHÔNG!" - Reiji hét lên một tiếng thất thanh.
"BỘ NGỰC VĨ ĐẠI CỦA TSUNADE NÀY ĐÁNG GIÁ BA VẠN YÊN LẬN ĐẤY!"
Tiếng hét vang vọng khắp khu nhà khoa Nghệ thuật, ngay lập tức thu hút sự chú ý.
"Tiếng hét ở đằng này! Tên biến thái mặc quần lót in hình đang ở đây!"
"Chết tiệt thật mà!" - Kazuya lao ra khỏi chỗ nấp, túm lấy cổ áo Reiji lúc này đang ngơ ngác vì mất đi 'vẻ nữ tính'.
"Bị lộ rồi! Chạy mau nếu còn muốn nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai!"
Họ lại một lần nữa lao vào cuộc hành trình chạy trốn không hồi kết, để lại Shiori đứng đó với khuôn mặt đầy chất lỏng và một sự tổn thương sâu sắc về lòng tự trọng của một người phụ nữ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn