Chương 23: Chương 14.2: Lý Do Để Vượt Ngục Có Thể Là Vì Gái, Nhưng Lý Do Khiến Bạn Bị Bắt Lại Thường Là Do Bạn Xui. (2)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Ngoại Truyện 2: Hoa Dạng Niên Hoa (phần 1) Ngay khi tiếng hét "Chạy thôi!" của Kazuya vừa dứt, phá tan bầu không khí căng thẳng, một biến cố mà chẳng ai ngờ tới đã xảy ra.
Bộp!
Cuốn sách mang tiêu đề "Giáo trình Lịch Sử Đảng Cộng Sản" dày tới tám trăm trang, nặng trịch như một viên gạch nung, bay một đường vòng cung hoàn hảo từ tay Shiori rồi nện thẳng vào gáy Kazuya. Cú va chạm đầy "giác ngộ" này khiến gã thanh niên bỗng chốc đổ nhào, mặt đập xuống sàn nhà đầy đau đớn.
Reiji, kẻ vẫn đang khốn khổ lấy tay che chắn cho cái mông hở hang của mình, chỉ biết đứng hình nhìn người bạn đồng hành vừa bị hạ gục bởi ánh sáng của Đảng.
Shiori vẫn giữ khuôn mặt lạnh như tiền, chẳng buồn thốt ra lấy nửa lời. Cô bước tới, bàn tay thanh mảnh nhưng đầy dứt khoát túm lấy cổ áo của cả Kazuya lẫn Reiji. Chẳng cần tốn quá nhiều sức lực, cô bắt đầu lôi xềnh xệch hai gã thanh niên cao lớn đi trên sàn đá như thể đang kéo hai bao tải rác.
"Này! Shiori! Bà định làm cái trò gì vậy?" - Kazuya la lên oai oái khi bị kéo lê lết.
"Bọn bảo vệ đang lùng sục ngay đằng kia kìa! Bà định nộp bọn tôi để lập công à?"
Shiori không buồn đáp lại. Cô kéo họ đến trước một cánh cửa cũ kỹ có dán tấm biển nhựa đã mờ chữ: "Phòng dụng cụ vệ sinh". Bằng một động tác dứt khoát, cô đẩy mạnh cả hai vào trong, giữa hàng đống chổi lau nhà bốc mùi ẩm mốc và những chiếc xô nhựa xếp chồng lên nhau. Ngay khi hai gã vừa kịp ngã dúi dụi vào đống giẻ lau, Shiori bước vào, đóng sầm cửa lại và khóa chốt từ bên trong.
Bên ngoài, tiếng bước chân rầm rập của toán bảo vệ và nhóm sinh viên võ thuật chạy ngang qua, rồi nhỏ dần rồi mất hút ở phía cuối hành lang. Tạm thời họ đã an toàn, nhưng cái không gian nồng nặc mùi thuốc tẩy này chẳng dễ chịu chút nào.
Kazuya lồm cồm bò dậy khỏi đống xô chậu, tay không ngừng xoa gáy, miệng lầm bầm: "Bà... bà suýt nữa thì tiễn tôi về với tổ tiên bằng cuốn triết học đó đấy!"
Shiori phớt lờ hoàn toàn lời than vãn của hắn. Cô quay sang nhìn Reiji bằng một ánh mắt sắc lẹm, dò xét từ đầu đến chân. Cô quét qua mái tóc giả bị lệch hẳn sang một bên, bộ ngực giả đã vỡ nát chỉ còn lại lớp nhựa dẻo xẹp lép, và cuối cùng là chiếc quần lót màu cam có in hình cô nàng Rem trong anime Re: Zero.
"Ông là ai?" - Shiori lạnh lùng hỏi.
"Tôi chắc chắn ông không phải sinh viên trường này."
Reiji dường như vừa tìm thấy ánh sáng dưới hầm tối. Hắn tưởng rằng đây là cơ hội ngàn vàng để giới thiệu "nhân vật chính". Hắn hắng giọng, cố gắng đứng thẳng người và định thực hiện một tư thế chào hỏi đầy kiêu hãnh:
"Ta là..."
"Nó à?" - Kazuya ngắt lời ngay lập tức, giọng mỉa mai đến tận xương tủy.
"Nó là một kẻ khủng bố đấy."
Shiori đứng hình trong giây lát. Khuôn mặt vốn lạnh lùng của cô lộ rõ vẻ hoang mang tột độ. Cô lùi lại một bước, tay nắm chặt lấy quai túi xách như một cách tự vệ.
"Khủng... bố sao?"
Kazuya nhún vai, tiếp tục bồi thêm: "Phải. Khủng bố với biệt hiệu "quý bửu". Hắn chuyên đi truyền bá gối ôm 2D. Hắn bị bắt vì tội phá hoại thuần phong mỹ tục và sỉ nhục quy tắc thẩm mỹ của nhân loại. Cẩn thận nhé, nếu bà nói chuyện với hắn quá lâu, não bà sẽ bị hắn cải tạo đấy."
Reiji nghe vậy thì chẳng những không giận mà còn tỏ ra đắc ý. Hắn vung tay, giọng đầy tự hào: "Đó không phải là khủng bố, đó là nghệ thuật! Bọn người trần mắt thịt các người không bao giờ hiểu được vẻ đẹp của thế giới 2D đâu! Ta chính là thủ lĩnh của 'Mặt trận giải phóng những người vợ 2D trong mộng'!"
Shiori nhìn sang Kazuya với ánh mắt đầy cảm thông, như vừa thấu hiểu một bi kịch nào đó. Cô khẽ thốt lên: "Bạn của ông... toàn là loại này à?"
Kazuya thở dài, buông xuôi: "Nó là một Otaku hạng nặng đấy. Não nó bị manga và anime nung chảy từ lâu rồi."
Shiori khẽ thở dài, gương mặt trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Cô bắt đầu lục lọi mấy cái tủ khóa cũ của các bác lao công ở góc phòng để kiếm cái gì đó mà che cái mông của Reiji lại vì theo cô, nó là một sự xúc phạm sâu sắc đối với người nhìn.
Tuy nhiên, trong căn phòng chật hẹp này chỉ toàn giẻ lau nhà và thuốc tẩy. Họ chẳng tìm được gì ngoài một bộ đồ bảo hộ lao động màu cam chóe, rộng thùng thình và nồng nặc mùi hóa chất.
Shiori nhìn xuống đồng hồ đeo tay. Đã đến giờ ăn trưa. Cô đưa mắt nhìn hai gã ngốc đang ngồi bệt dưới đất, một kẻ thì đang xoa gáy, một kẻ thì trông lôi thôi lếch thếch với chiếc quần lót cam. Cô lặng lẽ bước ra phía cửa.
Kazuya giật mình nhận ra điều gì đó không ổn: "Khoan đã... Shiori... Bà định đi đâu đấy?"
Shiori mở cửa, bước ra ngoài hành lang mà không ngoảnh lại. Một tiếng rầm khô khốc vang lên khi cô đóng sầm cửa lại. Ngay sau đó là tiếng lách cách của ổ khóa từ bên ngoài.
Kazuya và Reiji cùng sững sờ nhìn nhau trong bóng tối lờ mờ.
"Shiori! Bà làm cái quái gì vậy? Mở cửa! Mở cửa ra ngay!" - Kazuya lao tới, đập tay thình thịch vào cánh cửa gỗ cứng nhắc.
Reiji cũng không chịu kém cạnh, hắn bắt đầu giãy nảy lên: "Đúng đấy! Thả chúng tôi ra! Làm thế là không đúng với hình tượng nhân vật chính!"
Từ bên ngoài, giọng nói bình thản của Shiori vọng vào: "Tôi đi ăn trưa."
"Bà...!"
"A! Shiori!" - Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía cuối hành lang. Akari đang chạy tới, mái tóc buộc cao đung đưa theo từng nhịp bước.
"Tớ tìm cậu nãy giờ! Đói bụng quá đi mất! Hôm nay căng tin có món cà ri đặc biệt đó!"
Kazuya nghe thấy từ "cà ri" xuyên qua khe cửa, cơn đói và nỗi uất hận bùng nổ: "Cà ri sao? Bà dám bỏ mặc chúng tôi ở đây để đi ăn cà ri hả? Mở cửa ngay!"
Reiji cũng bắt đầu la hét trong tuyệt vọng: "Còn cả tập phim mới về waifu của tôi nữa! Cô ấy sẽ không tha thứ cho tôi đâu! Thả tôi ra!"
Akari ngơ ngác nhìn Shiori: "Ủa? Shiori? Cậu nhốt cái gì trong đó thế? Nghe ồn ào quá vậy?"
Shiori liếc nhìn cánh cửa một lần cuối, khuôn mặt không chút biến chuyển. Cô thản nhiên khoác tay Akari rồi quay người bước đi:
"Không có gì đâu. Chỉ là một ít rác thải cần được xử lý thôi."
"Vậy hả? Đi thôi! Cà ri thẳng tiến!"
"Khoan đã! Đứng lại! Mang bọn tôi đi với! Cà ri của tôi!"
Tiếng hét tuyệt vọng của Kazuya và Reiji chìm dần trong không gian, khi bước chân hai cô gái đã khuất bóng nơi cuối hành lang, hướng về phía nhà ăn đầy ánh nắng và hương thơm của món cà ri nóng hổi.
"Cà ri! Cà ri! Cà ri!"
Akari vừa nhảy chân sáo vừa kéo xềnh xệch Shiori vào căng tin như một chú chim nhỏ đang hưng phấn quá độ. Thế nhưng, trái ngược với sự háo hức của Shiori, bầu không khí bên trong nhà ăn hôm nay lại vô cùng kỳ quái. Nó ồn ào một cách bất thường, nhưng không phải kiểu huyên náo vui vẻ của giờ nghỉ trưa, mà là một sự hỗn loạn âm ỉ, nhuốm màu tuyệt vọng.
Khung cảnh hiện ra trước mắt Shiori có thể tóm gọn trong hai chữ: hãi hùng. Một nam sinh đang gục đầu xuống bàn khóc nức nở như thể vừa đánh mất cả gia tài; cách đó không xa, một nữ sinh khác đang dùng cuốn sách giáo khoa dày cộp quạt liên hồi vào mồm, nước mắt nước mũi giàn giụa. Thậm chí, có một nhóm sinh viên đang cười điên dại với đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, miệng lẩm bẩm:
"Tao thấy rồi... tao thấy thiên đang vẫy gọi rồi! Ha ha ha!"
Tất cả những con người tội nghiệp đó đều có một điểm chung là trên bàn họ là đĩa "Cà Ri Đặc Biệt" đang bốc khói nghi ngút.
Shiori sững sờ quan sát bãi chiến trường, thầm nghĩ trong lòng:
"Cái quái gì thế này? Chẳng lẽ sự xui xẻo của mình có khả năng lây nhiễm sao? Hay là cả trường này vừa bị ngộ độc thực phẩm tập thể?"
"Đến rồi à, Hoshino Akari."
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm đục, mang đậm phong thái của những vị giám đốc trẻ tuổi nhưng lại có phần... lỗi thời vang lên từ góc bàn khuất.
Kuroiwa Ken đang ngồi đó, trong bộ vest đen xộc xệch và chiếc cà vạt đã bị nới lỏng, trông hắn như vừa trải qua một cuộc thẩm vấn tội phạm kéo dài suốt hai mươi bốn giờ đồng hồ. Hắn đang xúc từng thìa cà ri với vẻ mặt nghiêm trọng đến mức người ta tưởng hắn đang thực hiện nhiệm vụ gỡ bom hạt nhân chứ không phải đang ăn trưa.
"Anh Ken!" - Akari reo lên, chẳng chút nề hà mà kéo Shiori lao thẳng tới.
Bịch! Bịch!
Chẳng biết từ đâu, hai đĩa cà ri nóng hổi trượt một đường dài trên mặt bàn rồi dừng lại ngay ngắn trước mặt Shiori và Akari. Shiori giật mình nhìn về phía quầy bếp. Ở đó, Saotome Shun, một gã thanh niên khoác tạp dề với vẻ ngoài lười biếng, chỉ kịp giơ hai ngón tay ra hiệu chiến thắng một cách uể oải trước khi gục mặt xuống bàn ngủ tiếp.
"Oa! Cà ri nhìn ngon quá!" - Akari lập tức cầm thìa và bắt đầu thưởng thức, dường như mọi quy luật về nhiệt độ và vị giác đều không có tác dụng với cô bé.
Ken thở dài, đưa tay xoa nhẹ thái dương đầy mệt mỏi: "Akari, em lại trốn khỏi chỗ đó à? Nếu cô Kaname mà biết chuyện này thì..."
"Cay quá! Nước! Cho tôi nước! Cứu tôi với!"
Đột nhiên, một nam sinh ở bàn bên cạnh đột ngột hét lên thất thanh cắt ngang lời nói của Ken, mắt trợn ngược rồi ngã lăn ra sàn nhà. Tiếng hét đó giống như ngòi nổ cho một hiệu ứng dây chuyền. Cả căng tin bùng nổ trong cơn điên loạn.
"Cà ry của quỷ! Nó đang thiêu cháy lưỡi tôi!"
"Cứu với! Bỏng mồm rồi! Ai đó gọi xe cứu hỏa đến đây mau!"
"Ha ha ha! Thấy tía tôi rồi! Ổng đang vẫy tay gọi tôi kìa!"
Cuộc bạo loạn đồ ăn chính thức bắt đầu. Một nam sinh trong cơn quẫn bách vì bị đốt cháy vị giác đã gào lên một cách đau đớn và dùng hết sức bình sinh hất nguyên đĩa cà ri của mình về phía trước.
Đĩa cà ri bay theo một đường parabol cực đẹp trên không trung, rồi úp thẳng vào sau gáy của Ken. Nước sốt màu đỏ đậm cùng những miếng khoai tây bắt đầu chảy ròng ròng xuống bộ vest đen sang trọng, len qua tai và dính bết vào mái tóc vốn được chải chuốt kỹ lưỡng của hắn.
Kỳ lạ thay, Ken không hề phản ứng gì. Hắn ngồi im như một bức tượng đá đang bị dính đầy thức ăn lèo nhèo. Hắn chậm rãi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra một làn khói trắng từ miệng. Chẳng chút vội vàng, hắn đưa thìa ra sau gáy, gạt một miếng khoai tây đang dính trên cổ áo rồi thản nhiên đưa lên miệng nhai.
Hắn quay lại nhìn Shiori bằng ánh mắt đỏ ngầu, bất chấp đống nước sốt đang chảy dọc xuống lưng: "Như tôi đã nói, lần sau nếu 'tài sản' có dấu hiệu trốn thoát, cô phải báo cáo ngay lập tức. Rõ chưa?"
Shiori đứng hình, thầm cảm thán: "Tên này bị liệt thần kinh cảm giác hay thực chất là một sinh vật quái dị nào đó biến hình thành vậy?"
Sự tò mò của một thủ khoa thiên tài trỗi dậy mạnh mẽ. Cô liếc nhìn đĩa cà ri trước mặt mình. Nó có màu đỏ rực rỡ đến đáng sợ, trông giống như máu quỷ hơn là thức ăn. Shiori thận trọng xúc một mẩu cực nhỏ và đưa vào miệng.
Ba giây... hai giây... một giây...
Một vụ nổ nhiệt hạch thực sự vừa bùng phát ngay giữa khoang miệng cô. Đó không đơn thuần là vị cay, mà là cảm giác như có ai đó vừa đổ cồn vào lưỡi mình rồi châm lửa đốt. Máu trong người Shiori sôi sùng sục, hơi cay xộc thẳng lên đại não khiến cô nhìn thấy cả một bầu trời đầy sao lấp lánh giữa ban ngày.
"Hự...!"
Cô gồng mình chịu đựng, cổ họng nghẹn đắng. Trong thâm tâm, Shiori chỉ muốn hét toáng lên, lật tung cái bàn này hoặc lao ngay đến vòi nước gần nhất. Nhưng khi nhìn thấy Kuroiwa vẫn đang bình thản nhai, lại thấy Akari đang hớn hở chuẩn bị gọi thêm đĩa thứ hai, lòng tự trọng kiêu hãnh đã ngăn cô không được phép gục ngã.
Shiori nắm chặt cán thìa đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nước mắt bắt đầu ứa ra nơi khóe mi theo phản xạ tự nhiên, cánh mũi cũng bắt đầu sụt sịt. Tuy nhiên, cô nhất quyết không thốt ra một tiếng kêu ca nào mà cố gắng nuốt trọn khối nhiệt lượng kinh hoàng đó vào bụng.
"Cái... quái... gì... vậy...? Cái này là đồ ăn dành cho người ăn à?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn