Chương 1: Đừng Đánh Giá Một Thằng Ăn Bám Qua Cái Cách Nó Ăn Trộm Tiền, Mà Hãy Đánh Giá Qua Bộ Sưu Tập Của Nó.
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Ngoại truyện 1: Thị Trấn Mặt Trời Ánh nắng buổi sớm chật vật lách qua khe cửa sổ, rọi vào căn gác xép bừa bộn chẳng khác nào một bãi tập kết rác. Những vỏ ly mì ăn liền, vài cuốn truyện tranh úa màu và đống quần áo bẩn vương vãi khắp sàn nhà. Giữa mớ hỗn độn ấy, Kiriya Kazuya, thanh niên hai mươi hai tuổi, đang cẩn trọng thực hiện một phi vụ tối mật.
Hắn rạp người sát sàn nhà, nín thở, di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo hoang lẩn qua khu vực ván gỗ mục hay phát ra tiếng cót két. Mục tiêu của hắn đã nằm gọn trong tầm mắt: chiếc ví da của bà chị gái Kiriya Ayane đang để hớ hênh trên bàn trang điểm.
Kazuya thầm trấn an nhịp tim đang đập thình thịch của mình.
(Nội tâm Kazuya: "Con rồng cái đang ngủ say, đây là cơ hội ngàn năm có một. Chỉ cần xoáy đúng một ngàn yên thôi, ngần ấy là đủ để rước cuốn tạp chí người mẫu áo tắm số mới nhất về dinh, kèm theo một que kem mát lạnh cho ngày hè oi ả này.") Hắn vươn cánh tay gầy guộc ra, khéo léo vận dụng kỹ năng rút gỗ điêu luyện để nhón lấy mép tờ tiền màu xanh.
Bốp!
Một tiếng động khô khốc, tàn bạo vang lên. Một thanh kiếm gỗ từ đâu giáng thẳng xuống mu bàn tay Kazuya, ghim chặt nó xuống mặt bàn.
"Á! Gãy tay tôi rồi! Tàn phế mất thôi! Bắt đền đi, bạo hành gia đình à!"
Kazuya lăn lộn vòng quanh sàn nhà, tru tréo thảm thiết, ôm chặt lấy bàn tay thậm chí còn chẳng hề ửng đỏ của mình.
Trên giường, Ayane đã ngồi dậy từ lúc nào. Cô khoác bộ yukata mỏng manh, điềm nhiên ngậm tẩu thuốc. Rõ ràng, cô đã trừng mắt quan sát toàn bộ màn kịch vụng về của cậu em trai từ đầu đến cuối.
"Ồn ào quá đấy, cái đồ ăn bám," - giọng Ayane lạnh ngắt.
"Mày lại định chôm tiền của bà à?"
Kazuya lập tức bật dậy, khuôn mặt bẩn bựa nhăn nhó rặn ra một nụ cười nịnh nọt.
"Ha ha... Chị Ayane yêu quý! Em chỉ đang kiểm tra hệ thống an ninh thôi. Ai ngờ chị giăng bẫy kinh thế. Em phải đảm bảo tài sản của chị luôn được an toàn chứ!"
"Kiểm tra à?" - Ayane đứng thẳng dậy, lăm lăm thanh kiếm gỗ trong tay.
"Thằng trộm tinh vi nhất cái nhà này là mày đấy. Vậy để tao kiểm tra độ cứng của xương mày luôn nhé."
"Á! Đừng!"
Kazuya nghiêng người né cú bổ thẳng xuống đỉnh đầu một cách nhẹ nhàng, dù lưỡi kiếm gỗ sượt qua tung bay cả tóc mái. Hắn vừa nhảy lùi lại vừa phân trần:
"Em không chôm! Đây gọi là tái phân phối tài sản trong gia đình. Chị là 'tư bản' đang nắm giữ quá nhiều của cải, còn em là 'vô sản' đang cần được trợ giúp!"
"Nghĩa vụ xã hội của mày là đi kiếm việc làm, thằng đần!" - Ayane vung kiếm chém liên tục vào không khí.
"Đến mấy tay giang hồ đi đòi nợ ngoài kia còn làm việc chăm chỉ hơn mày. Hai mươi hai tuổi đầu rồi, suốt ngày chỉ biết bám váy một người phụ nữ xinh đẹp yếu đuối như tao!"
"Yếu đuối á? Ai vừa dùng kiếm gỗ suýt chẻ đôi tay em trai mình vậy?"
"Tao còn muốn dùng kiếm thật để chẻ đôi đầu mày ra ấy chứ!" - Ayane hừ lạnh, dừng tay gõ nhẹ gậy gỗ lên vai.
"Thôi dẹp trò con khỉ của mày đi. Nhớ hôm nay là ngày gì không?"
Kazuya chớp mắt cảnh giác: "Ngày... đi đổ rác à?"
Bốp! Thanh gỗ gõ một cú chính xác vào đỉnh đầu hắn.
"Ui da! À nhớ rồi! Ngày Shiori lên Tokyo!"
"Cuối cùng cũng lắp được não vào," - Ayane trừng mắt lườm hắn.
"Mày mà để em họ mày phải đợi dù chỉ một giây ở cái bến tàu quỷ quái đó... thì tối nay nhịn cơm."
"Em đi ngay! Đi liền đây!" - Kazuya luống cuống vớ lấy chiếc áo khoác bạc màu.
"Cầm lấy," - Ayane búng cho hắn một đồng năm trăm yên.
"Chỉ được mua một lon cà phê thôi đấy. Tao mà thấy mày lảng vảng ở tiệm tạp chí người lớn là tao bẻ gãy thanh kiếm của mày. Cả hai thanh luôn."
"Rõ!" - Kazuya giơ tay chào kiểu quân đội, nhét tọt đồng xu vào túi quần.
"Em đi đón vị cứu tinh của gia tộc đây!"
"Cút lẹ! Và tiện đường vứt luôn hộ tao túi rác này!" - Ayane hét vớt theo.
Một túi rác đen to tướng bay theo một vòng cung hoàn hảo, đáp thẳng một cái "bịch" vào mặt Kazuya ngay khi hắn vừa ló đầu ra khỏi cửa.
Brum... brum... Rè rè rè...
Chiếc xe máy nát bét mà Kazuya tự xưng là "Ngân Điệp" phát ra tiếng rên rỉ như bệnh nhân hen suyễn giai đoạn cuối. Hắn lạng lách điệu nghệ qua khu phố Akebono (Minh Phố) - một cái ổ chuột nghèo mạt rệp nằm lọt thỏm giữa lòng Tokyo.
Khung cảnh buổi sáng ở đây lúc nào cũng tràn ngập "tình người". Một đám giang hồ xăm trổ kín lưng đang ngồi xổm trước cửa hàng tiện lợi, đỏ mặt tía tai chơi oẳn tù tì xem thằng nào phải đi mua băng vệ sinh cho đại tỷ. Gần đó, một ông chú bợm nhậu đang bị bà chủ tiệm giặt là xách chổi lông gà rượt chạy tụt cả quần vì định đi bậy vào chậu cây cảnh của bả.
Bỗng dưng, chiếc xe máy cũ kỹ của Kazuya phanh gấp một cái Két chói tai, để lại một vệt bánh xe đen dài trên mặt đường nhựa. Một gã đàn ông với cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá hoa cương, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần đùi dành cho các võ sĩ Su-mô, vừa chạy băng qua đường cắt ngang mũi xe hắn.
"A, ngài Ozeki! Sáng nay cũng chạy bộ ạ!" - Kazuya vẫy tay.
Gã đàn ông, vốn là một cựu đô vật Su-mô chuyên nghiệp đã giải nghệ, khẽ gật đầu chào lại. Toàn thân ông ta mồ hôi nhễ nhại, tỏa ra một làn hơi nóng hầm hập dưới ánh mặt trời buổi sớm, rồi tiếp tục sải những bước chân nặng nề làm rung chuyển cả mặt đất.
Kazuya mỉm cười, tiếp tục vặn ga cho chiếc xe cà tàng phóng đi. Điểm dừng chân tiếp theo của hắn là một ngôi đền thờ nhỏ xíu, nằm nép mình bên vệ đường với dáng vẻ ọp ẹp, rêu phong bám đầy vách gỗ. Tại đó, một bà lão có vóc dáng nhỏ thỏ đang lụi cụi dùng chổi tre quét những chiếc lá rụng trên sân.
"Chào buổi sáng, bà Genkai!" - Kazuya vẫy tay.
Bà lão ngẩng lên, nheo mắt: "Ồ, thằng thất nghiệp nhà Kiriya à? Lại đi lông bông à? Sao không ở nhà phụ chị mày bán rượu?"
Kazuya không hề tỏ ra tức giận trước lời mắng nhiếc của bà lão, ngược lại còn ưỡn ngực một cách đầy tự hào, lớn tiếng tuyên bố:
"Bà nói thế là oan cho cháu quá! Sáng nay cháu đang gánh vác trên vai một nhiệm vụ vô cùng cao cả và thiêng liêng đấy ạ! Cháu đang trên đường đi đón tương lai của gia tộc đây này!"
"Hừ," - Bà lão cười móm mém.
"Tương lai của gia tộc mà để mày đi đón thì chắc cũng tối tăm như cái khu này thôi. Cầm lấy."
Nói rồi, bà lão thẳng tay ném về phía Kazuya một chiếc bánh mô-chi nhân đậu đỏ được bọc trong một lớp lá bên ngoài.
"Cho mày đấy. Ăn đi kẻo chết đói ngoài đường lại làm bẩn phố."
"Haha, cháu yêu bà nhất!" - Kazuya nhanh tay chụp lấy cái bánh, cắn một miếng to.
"Bà đúng là vị thần của khu phố này!"
"Thần thánh gì," - Bà lão lẩm bẩm, quay lại quét lá.
"Cái khu này bị thần linh bỏ rơi lâu rồi. Chỉ còn lũ quỷ và đám người dở hơi chúng ta thôi."
Kazuya chỉ cười trừ, không đưa ra lời bình luận nào thêm. Hắn nuốt ực miếng bánh vào bụng, tiếp tục phóng chiếc xe máy hướng thẳng về phía nhà ga trung tâm.
Nhà ga Akebono hiện ra trước mắt với một dáng vẻ tồi tàn, cũ kỹ và rách nát không kém gì chính cái khu phố bao quanh nó. Kazuya dựng chiếc xe máy vào một góc tường, lười biếng bước chân đi vào bên trong sảnh chờ, một tay đút vào túi quần, tay còn lại thì thản nhiên đưa lên ngoáy mũi một cách vô cùng mất vệ sinh.
Và rồi hắn thấy cô.
Giữa đám đông xô bồ, Mizuki Shiori đứng tĩnh lặng như một pho tượng tạc từ băng vĩnh cửu. Dù bằng tuổi Kazuya, cô lại toát ra hào quang của một người đã giác ngộ. Tóc đen dài thẳng tắp, váy áo thanh lịch sạch sẽ không tì vết. Hai chiếc vali siêu to khổng lồ nằm ngay ngắn dưới chân.
Kazuya chạy tới vẫy tay lia lịa, cười nhăn nhở phô ra hàm răng: "Shiori! Người anh họ vĩ đại của bà đến đón rồi đây!"
Đám đông dạt ra. Shiori chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt cô sắc lẹm như hai lưỡi dao mổ, không chứa đựng bất kỳ một sự dao động cảm xúc nào, từ từ quét qua thân hình nhếch nhác của Kazuya.
"Ông trễ mười lăm phút. Và hình như ông lại vừa nhặt rác để mặc lên người à?" - Cô cất giọng, đều đều, lạnh ngắt và đâm thẳng vào tim.
"Này, đấy là lời chào mười năm không gặp đấy à?" - Kazuya ôm ngực, giả vờ tổn thương.
"Tôi mặc thế này cho nó thoáng mát! Thôi, xê ra để anh trai xách vali cho, vất vả rồi."
Hắn bắt đầu xắn hai ống tay áo lên, cố tình gồng cái con chuột thịt lép kẹp trên cánh tay của mình ra để thể hiện sức mạnh, rồi vươn người tới nắm lấy quai của chiếc va-li lớn.
"Khỏi. Tôi tự lấy." - Shiori lùi lại nửa bước, như thể Kazuya là ổ dịch tả.
"Ơ hay, bà lại khinh thường sức mạnh đàn ông rồi!" - Kazuya tự ái, cúi xuống xách mạnh quai vali.
Một giây trôi qua. Hai giây trôi qua.
Những sợi gân xanh trên trán Kazuya bắt đầu nổi lên, giật đùng đùng liên hồi. Khúc xương sống già nua của hắn bỗng nhiên phát ra một tiếng Rắc khô khốc vô cùng đáng ngại.
Thế nhưng, chiếc va-li vẫn nằm im lìm trên mặt đất, không hề dịch chuyển dù chỉ là một ly. Trọng lực của toàn bộ Trái Đất dường như đang dồn hết vào bên trong cái hộp nhựa hình chữ nhật này vậy.
"Bà... bà nhét lõi lò phản ứng hạt nhân vào đây à?" - Kazuya nhăn nhó, mặt đỏ gay như tôm luộc.
"Sách giáo khoa," - Shiori đáp cụt lủn.
Ngay sau đó, trước sự chứng kiến của Kazuya, cô đưa một bàn tay ra, nhẹ nhàng nhấc bổng chiếc va-li khổng lồ đó lên một cách vô cùng dễ dàng, nhẹ nhàng như thể một người nội trợ đang xách chiếc giỏ nhựa đi chợ mua rau, gương mặt hoàn toàn không đổi sắc hay có một chút biểu hiện nào của sự gắng sức.
Kazuya đứng hóa đá. Niềm tự hào đàn ông của hắn vừa bị giẫm đạp không thương tiếc.
"Anh mày đùa tí thôi. Ra xe mau, chiến mã 'Ngân Điệp' đang đợi."
Mười phút sau, Shiori đứng trước đống phế liệu có gắn hai cái bánh xe mà Kazuya tự hào gọi là xe máy. Cô khẽ chau mày, giọng nói mang theo sự nghi ngờ tột độ:
"Chúng ta sẽ đi bằng cái bãi rác di động này?"
"Nói nhảm gì thế, nó là siêu xe đấy! Lên đi, bà ngồi sau. Thích thì cứ ôm eo tôi, tôi cho sờ cơ bụng miễn phí."
Shiori vừa ngồi lên yên xe, hai bàn tay cô đã bóp móp xệch thanh vịn bằng sắt phía sau. Luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ người cô khiến nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống mức âm độ.
"Tôi thà ôm một quả bom nổ chậm còn hơn đụng vào ông."
"Vâng, thưa bà." - Kazuya nuốt nước bọt, ngoan ngoãn vặn ga.
Suốt dọc quãng đường di chuyển, Shiori giữ một sự im lặng tuyệt đối. Cô đưa mắt quan sát kỹ lưỡng mọi thứ diễn ra xung quanh cái khu phố kỳ lạ này. Quan sát đám Yakuza đang cúi đầu trước một người bán rau (vì lỡ làm hỏng hàng của bà). Quan sát lũ trẻ con đang chơi bóng chày trong một bãi phế liệu. Quan sát một "Nữ Tu" (không rõ thật hay giả) đang hát thánh ca trước một quán bar người lớn.
Khu phố này... thật kỳ quặc.
Ngay khi chiếc xe máy cà tàng của Kazuya vừa mới đỗ xịch trước cửa quán bar mang tên Dạ Điệp, cánh cửa gỗ lớn đã bị một lực lượng kinh hồn nào đó đá tung ra vô cùng bạo lực.
Ayane, trong bộ váy đen bó sát khoe đường cong bốc lửa, lao ra như một con thú đói mồi. Nhưng khí chất "chị đại giang hồ" ban sáng đã bốc hơi sạch sẽ. Đôi mắt cô giờ lấp lánh hình trái tim, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập.
"SHIORI CỦA CHỊ!"
BỐP!
Ayane tung một cước sút Kazuya bay thẳng vào thùng rác bên đường, rồi dang hai tay lao tới ôm chầm lấy Shiori, cọ má liên tục vào vai cô em họ.
"Trời ơi bé cưng của chị! Em gầy đi đấy! Đi tàu có mệt không? Cục nợ kia có làm dơ quần áo em không? Chị chuẩn bị sẵn nước tắm rồi, hay chúng ta vào tắm chung đi? Chị sẽ kỳ lưng cho em! Á há há há!"
Ayane bắt đầu thở hắt ra, đưa mũi ngửi ngửi mái tóc của Shiori với vẻ mặt vui sướng tột độ.
Shiori vẫn đứng đơ như khúc gỗ, khuôn mặt vô cảm. Cô dùng hai ngón tay cái và ngón trỏ, kẹp lấy cổ áo Ayane và đẩy dần ra xa.
"Chị Ayane, cảm ơn chị đã cho em ở nhờ. Nhưng mùi khói thuốc và mùi cồn trên người chị... nồng quá."
"A! Lạnh lùng quá! Nhưng chị thích thế!" - Ayane ôm tim, run rẩy trong sự sung sướng.
"Bỏ cái trò đó đi, bà chị," - Kazuya đứng dậy, phủi bụi.
"Người ta mới đến. Chị làm em nó sợ chạy mất bây giờ."
"Mày im mồm!" - Ayane lườm Kazuya.
"Việc của mày xong rồi. Đi dọn nhà vệ sinh của quán bar đi. Tối nay có khách đặc biệt."
"Cái gì? Em vừa mới đi đón người về mà?" - Kazuya la ó.
"Đây là bóc lột sức lao động!"
"Mày có lao động đâu mà bóc lột? Mày đang ăn bám. Đi làm đi, đồ ăn bám!"
"Biết rồi, biết rồi..." - Kazuya lẩm bẩm.
Shiori lặng lẽ đứng một bên quan sát cuộc tranh cãi nảy lửa giữa hai chị em nhà họ. Cô nhìn theo bóng lưng của Kazuya, người đang lười biếng vác cây cọ quét nhà vệ sinh đi vào bên trong phòng khuất. Trong ánh mắt vô cảm của cô bỗng nhiên lóe lên một tia nhìn hạnh phúc.
"Kazuya," - Cô đột ngột gọi.
Kazuya dừng bước chân, quay đầu lại: "Hửm? Có chuyện gì thế bà cô?"
"Vali của tôi" - Shiori chỉ vào chiếc vali mà Kazuya vẫn đang cầm.
"Cảm ơn ông."
Kazuya nháy mắt: "Không có gì, bà em họ của tôi và chào mừng đến với ổ quỷ."
Tối hôm đó.
Sau bữa ăn thịnh soạn do chính tay Ayane nấu (và cô ta đã dành trọn thời gian ăn chỉ để nhìn chằm chằm Shiori nhai cơm, thi thoảng lại cười khúc khích chảy cả dãi). Trong khi đó, Kazuya xoa cái bụng căng tròn, ngửa cổ nhả ra một tiếng ợ to vang vọng cả khu phố.
"Ợ" Shiori và Ayane đồng loạt dừng đũa.
"Văn hóa để đâu rồi thằng lợn kia?" - Ayane rít lên.
"Rác rưởi." - Shiori bồi thêm, mặt không đổi sắc.
"Hơ hơ, ăn xong phải ợ mới là tôn trọng đầu bếp chứ! Thôi, cơm no rượu say rồi, xin phép về gác xép cày game đây." - Hắn đứng dậy, gãi gãi mông định chuồn.
"Đứng lại đó cho tao!" – Giọng nói của Ayane vang lên, sắc lẹm và lạnh lùng như một nhát dao phay chặt xuống thớt.
"Mày định đi đâu thế hả?"
"Thì... về phòng của tôi?" - Kazuya ngơ ngác.
Ayane nhếch mép cười, một nụ cười mà Kazuya biết là báo hiệu điềm gở: "Ai bảo đó là phòng của mày?"
"Hả?"
Ayane đứng lên, đập bàn một cái rầm. Khí thế bức người tỏa ra lấn át mọi sinh vật trong phòng. Cô khoác tay qua vai Shiori (người đang cố rụt cổ lại), dõng dạc tuyên bố:
"Shiori là cành vàng lá ngọc! Em ấy cần một nơi yên tĩnh, cao ráo, thoáng mát để học hành! Từ nay, căn gác xép đó là của Shiori!"
Kazuya sốc tới mức cằm rớt chạm đất.
"BÀ ĐÙA TÔI À? ĐÓ LÀ THÁNH ĐỊA CỦA TÔI! BỘ SƯU TẬP MÔ HÌNH VÀ TẠP CHÍ ÁO TẮM CỦA TÔI ĐANG Ở ĐÓ!"
"Vậy mày có năm phút. Dọn sạch đống rác đó ra, hoặc tao sẽ châm lửa đốt hết." - Ayane châm điếu thuốc, nụ cười tàn nhẫn nở trên môi.
"Thế tôi ngủ ở đâu?"
"Cái ghế sô-pha rách ở góc quán kia kìa." - Ayane hất hàm.
"CÁI SÔ-PHA ĐÓ HÔM QUA VỪA BỊ ÔNG CHÚ SAY XỈN NÔN VÀO MÀ! BÀ ĐỐI XỬ VỚI TÔI CÒN TỆ HƠN CHÓ ĐẤY CÓ BIẾT KHÔNG!"
"Chó sủa còn vui tai, mày mở mồm ra là tao thấy ô nhiễm âm thanh. Sao ý kiến gì không?" - Cô rút thanh kiếm gỗ ra nhắm thẳng mặt hắn.
"Hic…Hic…Tuân lệnh." - Kazuya quỳ rạp xuống, nước mắt chảy thành dòng, ba chân bốn cẳng phi lên gác.
Shiori ngồi đó, lẳng lặng thở dài.
"Chị Ayane. Em ngủ ở sô-pha được rồi."
"TRỜI ĐẤT ƠI KHÔNG ĐƯỢC!" - Ayane lại chuyển mode biến thái, ôm má uốn éo.
"Làn da ngọc ngà của em sao có thể đụng vào cái sô-pha bẩn thỉu đó! Cứ để cái máy lọc rác Kazuya nó dọn, đó là nghĩa vụ của nó!"
Mười lăm phút sau, Shiori mang theo hai chiếc va-li lớn bước từng bước lên những bậc cầu thang gỗ dẫn lên gác xép. Cánh cửa phòng ngủ từ từ mở ra.
Cô đứng hình. Không khí trong phòng đặc quánh mùi tất thối, vỏ mì hộp và sự tuyệt vọng của một thanh niên ế vợ kinh niên. Khắp phòng là hằng hà sa số những cuốn tạp chí có hình các cô gái mặc thiếu vải vứt lăn lóc.
Kazuya lúc này đang quỳ mọp trên sàn nhà, hai mắt đỏ hoe vì nước mắt. Hai tay ôm chặt lấy một chiếc gối ôm có in hình một nhân vật thần tượng hoạt hình nữ và nhét vội vã vào bên trong một cái túi ni-lông lớn. Hắn ngẩng đầu lên nhìn cô, nặn ra một nụ cười méo mó mang tính thảm họa:
"Chào... chào mừng bà đến với phòng mới. Cứ tự nhiên nhé, tôi sắp dọn xong đống... tài liệu học tập này rồi."
Shiori không thèm nhếch mép. Cô bước tới, dùng hai ngón tay nhón lấy một chiếc quần đùi họa tiết con heo vắt vẻo trên đèn bàn.
"Kazuya." - Cô gọi, nhiệt độ phòng tụt dốc không phanh.
"Hả... hả?"
Shiori nhìn hắn, ánh mắt như đang nhìn một mầm bệnh lậu.
"Ông... đúng là thứ rác rưởi tận cùng của xã hội."
Cô hất cổ tay, ném thẳng cái quần đùi vào mặt Kazuya. Ngay sau đó, với một thao tác nhanh như chớp, cô rút từ trong vali ra một bình xịt khử trùng cỡ bự, ấn nút xịt điên cuồng.
"Á Á Á! MẮT TÔI! BÀ XỊT CÁI QUÁI GÌ VÀO MẮT TÔI THẾ NÀY? MÙ RỒI! HỎNG HẾT MÔ HÌNH CỦA TÔI RỒI!" - Kazuya ôm mặt lăn lộn trên sàn, gào thét thảm thiết.
"Diệt khuẩn. Trừ tà. Thanh tẩy rác rưởi." - Shiori lẩm bẩm như tụng kinh, tay không ngừng xịt thẳng hóa chất vào mặt ông anh họ.
Ở dưới tầng lầu, Ayane thong thả tự rót cho bản thân một ly rượu vang đỏ, vắt chéo hai chân chữ ngũ trên chiếc ghế bành. Lắng nghe những tiếng thét chói tai đầy đau đớn của Kazuya hòa cùng tiếng xịt thuốc diệt khuẩn rầm rộ vọng xuống từ căn gác xép, cô nàng khẽ mỉm cười mãn nguyện, đôi mắt hình trái tim lại một lần nữa lấp lánh thứ ánh sáng kỳ dị:
"A! Có vẻ như kể từ ngày hôm nay, cuộc sống gia đình của chúng ta sẽ trở nên... náo nhiệt và ồn ào hơn rất nhiều rồi đây."
[Kết Thúc Chương 1 – Kazuya nước mắt giàn giụa đang cố cứu lấy bộ sưu tập tạp chí của mình, trong khi Shiori (vẫn vô cảm) tiếp tục "thanh tẩy" căn phòng bằng chai xịt khử trùng.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn