Chương 2: 1: Nồi Cơm Điện Không Chỉ Dùng Để Nấu Cơm, Nó Còn Dùng Để Chống Lại Những Thằng Vô Dụng Nữa Đấy! (1)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~30 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Ngoại truyện 1: Thị Trấn Mặt Trời Kazuya hắt xì một cái rõ to.
Đó là cái hắt xì thảm hại của một kẻ vô gia cư ngay trong chính ngôi nhà của mình. Đêm qua là đêm đầu tiên hắn phải ngủ trên chiếc ghế sô-pha rách bươm của quán bar Dạ Điệp. Lưng thì đau nhức như vừa bị xe lu cán qua, cổ thì hắn vẹo hẳn sang một bên và kinh tởm nhất là lỗ mũi hắn đang ngập ngụa mùi cồn pha lẫn nước hoa rẻ tiền từ bãi chiến trường của một lão bợm nhậu nào đó để lại.
"Chết tiệt..." - Hắn lẩm bẩm, dụi mắt.
"Mới có một ngày mà mình đã nhớ cái 'ổ rác' của mình rồi..."
Kazuya lảo đảo đứng dậy, rón rén bước lên gác xép để xem thánh địa cũ của mình đã bị xâm chiếm ra sao.
Khi vừa tiến đến trước cửa phòng, bước chân của Kazuya bỗng khựng lại. Từ bên trong, những tiếng sột soạt kỳ lạ bỗng nhiên vang lên giữa không gian tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Cánh cửa gỗ cũ kỹ không được khóa chặt mà chỉ khép hờ, để lộ ra một khe hở nhỏ vừa vặn một tầm mắt. Kazuya nhíu chặt đôi lông mày, các tế bào thần kinh trong đầu bắt đầu nhảy số một cách loạn xạ.
("Cái... cái gì? Con nhỏ đó đang làm gì trong phòng mình... à phòng nó... vào lúc 6 giờ sáng? Đừng nói là nó đang vứt 'báu vật' của mình đi nhé!") Kazuya lập tức nín thở, tim đập thình thịch vì lo sợ cho số phận của những "đứa con tinh thần". Rồi hắn lén ghé một con mắt sát vào khe cửa để quan sát tình hình bên trong.
Qua ánh sáng mờ ảo, hắn nhìn thấy cô em họ Shiori vẫn đang ngủ say sưa một cách vô cùng bình yên, nhịp thở của cô đều đặn và nhẹ nhàng tựa như một thiên thần. Thế nhưng, điều khiến Kazuya suýt chút nữa thì rớt cả tròng mắt ra ngoài chính là sự xuất hiện của một nhân vật thứ ba không ai ngờ tới.
Đó chính là bà chị gái đại quỷ của hắn – Ayane.
Lúc này, Ayane đang quỳ rạp hai gối xuống bên cạnh mép giường của Shiori một cách vô cùng thành kính và hai tay cô lăm lăm cầm một cuộn thước dây. Cô ta đang nín thở, gương mặt tập trung cao độ để cẩn thận luồn cái thước qua người Shiori để đo vòng ngực của cô, trong lúc nạn nhân còn đang say giấc.
Khuôn mặt Ayane đỏ bừng, hai mắt trợn ngược lên vì sung sướng. Cô phát ra những tiếng cười khúc khích ghê rợn rợn tóc gáy.
"Vòng eo năm mươi tám, vậy thì vòng ngực chắc chắn phải là cỡ A. Làn da này, tỷ lệ vàng này, Shiori, em đúng là nữ thần giáng thế."
Kazuya đứng hóa đá ngoài cửa. Hàm hắn rớt xuống tận ngực. Mức độ biến thái của bà chị này đã xuyên thủng tầng ozone vươn ra ngoài vũ trụ rồi.
"Chị đúng là một con quỷ già biến thái..." – Kazuya trong cơn chấn động tâm lý đã không thể kìm nén được cảm xúc mà buột miệng thốt lên thành tiếng.
Bên trong căn phòng, "con quỷ già" Ayane bỗng nhiên quay phắt cái đầu lại với một tốc độ kinh hoàng. Ánh mắt của cô ta tóe lên những tia sát khí ngút trời, đỏ ngầu vì tức giận khi phát hiện ra có kẻ dám ca gan đứng nhìn trộm hành vi mật ngọt của mình.
Xoẹt!
Kazuya chưa kịp chớp mắt thì một vật thể lạ đã xé gió lao thẳng tới. Cuộn thước dây dưới lực ném kinh hoàng của Ayane bay ngang qua mặt hắn như một chiếc phi tiêu ninja, cọ xát làm rát cả gò má trước khi găm phập vào bức tường gỗ phía sau. Phần cán thước bằng sắt vẫn còn rung lên bần bật tạo ra những tiếng kêu oăng oăng đầy đe dọa.
Chính tiếng động va đập mạnh mẽ này đã khiến cho Shiori đang ngủ trên giường phải nhíu chặt lông mày. Cô bắt đầu cựa quậy thân mình dưới lớp chăn, có dấu hiệu chuẩn bị tỉnh giấc sau cơn ngái ngủ.
Khuôn mặt Ayane ngay lập tức cắt không còn một giọt máu. Trong một phần ngàn giây ngắn ngủi, bản năng sinh tồn và kỹ năng lật mặt của cô trỗi dậy. Ayane lao vụt ra cửa, giật phăng cái thước dây trên tường rồi nhét thô bạo vào tay thằng em trai đang ngơ ngác.
Cô lách người ra hành lang, đóng sập cánh cửa lại và giữ chặt tay nắm từ bên ngoài.
Kazuya ngơ ngác nhìn cuộn thước dây đột nhiên xuất hiện trong tay mình, rồi lập tức hiểu ra bản thân vừa trở thành kẻ đổ vỏ vĩ đại. Hắn điên cuồng dùng hai tay đập mạnh vào cánh cửa gỗ:
"Này! Bà làm cái gì thế! Thả tôi ra mau!"
Trên giường, Shiori từ từ mở mắt. Cô xoa xoa thái dương, đảo mắt nhìn quanh phòng, và thứ đầu tiên đập vào nhãn quan của cô là Kazuya. Hắn đang đứng giữa phòng, tay cầm một cuộn thước dây kéo dài, gương mặt tái mét và mồ hôi hột thì nhễ nhại chảy dài trên trán.
Shiori nheo mắt, giọng gắt gỏng của người mới ngủ dậy vang lên: "Ông làm gì trong phòng tôi vậy?"
Kazuya nuốt nước bọt cái ực. Hắn nhìn cuộn thước, rồi lại nhìn Shiori. Trong khoảnh khắc não bộ đình công, hắn buột miệng hét lên một cái lý do ngu xuẩn nhất lịch sử nhân loại.
"Tôi vào kiểm tra nhiệt độ phòng! Đúng rồi, nhiệt độ!"
Shiori nhìn hắn bằng một ánh mắt khinh bỉ tột cùng, giống như đang nhìn một sinh vật đơn bào: "Kiểm tra nhiệt độ bằng thước dây á? Đồ biến thái."
"Không! Tôi bị oan! Thật ra là..." - Kazuya mếu máo giơ tay đầu hàng.
Thế nhưng, hắn còn chưa kịp giải thích thì cánh cửa bật mở tung. Ayane lao vào như một vị thần công lý. Một bàn tay của cô ta nhanh như chớp bóp chặt lấy cái mỏ đang định phân trần của Kazuya, bàn tay còn lại thì túm ngược lấy cổ áo khoác của hắn, xách bổng thân hình gầy gò của thằng em trai lên không trung một cách nhẹ nhàng.
"Sao mày dám làm vẩn đục bầu không khí buổi sáng của thiên thần hả!"
Bốp!
Một cú sút vòng cầu cắm thẳng vào dạ dày đẩy Kazuya văng ngược ra ngoài hành lang, trượt dài trên sàn gỗ.
Giải quyết xong cục nợ, Ayane lập tức quay sang Shiori, đổi giọng ngọt ngào êm ái như kẹo bông gòn. Cô hỏi han xem em họ có bị tổn thương tinh thần không, và khẳng định mình vừa đến kịp để cứu giá.
Shiori lặng lẽ kéo chăn lên tận cằm. Cô nhìn chằm chằm Ayane rồi cất giọng đều đều.
"Chị Ayane. Lát nữa em cần đi mua một cái khóa cửa."
"Không cần tốn tiền đâu em!" - Ayane lập tức ưỡn ngực tự hào.
"Từ nay đêm nào chị cũng sẽ sang đây ngủ để làm lá chắn bảo vệ em!"
Shiori âm thầm thở dài một hơi. Buổi sáng đầu tiên ở khu phố này có vẻ còn kinh hoàng hơn những gì cô đã chuẩn bị tâm lý.
Một giờ đồng hồ sau, tại khu vực chợ trời Akebono sầm uất và náo nhiệt.
Ayane đứng giữa ngã tư chợ hùng hồn tuyên bố hôm nay là ngày lễ quốc gia nhằm tôn vinh Shiori. Và tất nhiên, điều đó cũng đồng nghĩa với việc Kazuya chính thức bị tước bỏ mọi quyền công dân, bị giáng chức xuống làm một tên nô lệ có nhiệm vụ khuân vác xách đồ toàn thời gian không lương.
Ayane khẳng định chắc nịch rằng "dân Akebono chỉ xài đồ Akebono", nói rồi cô kéo xềnh xệch Shiori bước vào một cửa hàng bán đồ lót kiêm trang phục hóa trang người lớn.
Một bà chủ tiệm xăm trổ đầy mình, miệng ngậm điếu thuốc lá bước ra đon đả chào hỏi. Ayane không một chút ngần ngại, đập mạnh tay xuống bàn yêu cầu bà chủ mang ra bộ đồ nào trông gợi cảm và thiếu vải nhất cho em họ mình.
Bà chủ tiệm nheo đôi mắt đầy kinh nghiệm lại, đánh giá cấu trúc cơ thể của Shiori từ đầu đến chân một lượt rồi gật gù lên tiếng khen ngợi:
"Hmm... con bé này hàng chuẩn đấy. Da trắng, mặt xinh, dáng... cũng ra gì phết. Lấy bộ y tá này đi!"
Đôi mắt của Ayane lập tức sáng rực rỡ lên như hai chiếc đèn pha của xe ô tô tải. Cô ta liên tục dùng tay xúi giục Shiori:
"Ôi tuyệt vời quá! Shiori ơi, em mau mau đi vào phòng thay đồ mặc thử bộ này xem nào, rồi cứ thế mà mặc nguyên như vậy đi dạo phố cho nó mát mẻ, thoáng đãng cơ thể nhé!"
Đứng ngoài cửa, Kazuya vác theo cái ba lô to đùng, khuôn mặt đanh lại vì bất mãn.
"Bà chị, em nó đi học đại học, không phải đi làm tiếp viên. Làm ơn mua cái gì bình thường giùm cái."
"Mày ngậm mồm vào!" - Ayane trừng mắt phóng dao găm về phía hắn.
Shiori từ đầu đến cuối vẫn không hề bộc lộ ra bất kỳ một chút cảm xúc hay thái độ nào. Cô lẳng lặng gỡ bàn tay đang bám chặt của Ayane ra khỏi người mình, bước qua bộ đồ y tá lưới đầy dung tục kia và đi thẳng về phía góc khuất cuối cửa hàng.
Tại đó, cô đưa tay nhấc lên một bộ đồ ngủ pijama có họa tiết hình con gấu bông bằng chất vải dày cộp, có thiết kế bọc kín mít từ tận cổ chân lên đến tận sát cổ họng của người mặc.
"Em lấy bộ này." - Shiori chốt đơn một cách gọn lẹ.
Sau đó, cô quay sang hỏi bà chủ tiệm về hướng đi dẫn đến cửa hàng chuyên kinh doanh đồ điện máy gia dụng gần nhất, bỏ lại đằng sau Ayane đang đứng bất động, hóa đá toàn tập tại trận vì sự lựa chọn quá mức bảo thủ này.
Cuối cùng, ba người họ cũng lết được đến một tiệm điện máy cũ kỹ xập xệ nằm sâu trong góc chợ. Chủ tiệm là một ông lão lụ khụ đang gật gù nghe đài radio phát sóng giải đua ngựa.
Shiori bước chân vào bên trong tiệm, ánh mắt sắc lẹm như tia la-ze bắt đầu rà soát qua hàng loạt các món đồ gia dụng cũ kỹ đang bám đầy một lớp bụi dày. Và bước chân cô dừng lại ngay trước khu vực trưng bày mặt hàng nồi cơm điện.
Thấy Shiori cứ đứng ngắm nghía mãi, Kazuya lại bắt đầu ngứa mồm. Hắn cười cợt, huých nhẹ vào vai cô:
"Này, hỏi thật nhé. Bà nhất quyết đòi mua nồi cơm điện riêng làm cái gì vậy? Sợ ăn cơm chung nồi với tôi thì bị lây bệnh à? Hay sợ dính nước bọt của thường dân thì tiểu thư không nuốt trôi?"
Bàn tay đang cầm chiếc nồi cơm điện của Shiori bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Cô quay mặt sang, ném cho hắn một cái lườm sắc hơn cả dao mổ lợn.
"Ông vừa cho tôi thêm một lý do vô cùng thuyết phục để mua nó rồi đấy!"
Cô quay sang phía ông chủ tiệm, người vừa mới tháo chiếc tai nghe ra khỏi tai:
"Cháu cần mua nồi cơm điện. Ở đây có loại nào bền không ạ? Càng bền càng tốt."
Ông chủ tiệm nheo đôi mắt già nua lại, nhanh nhẹn lôi từ bên trong tủ kính ra một chiếc nồi cơm điện có lớp vỏ màu trắng ngà, thiết kế trông khá hiện đại và bắt mắt:
"Có ngay đây cô bé! Đây là dòng 'Nồi Cơm Thiếu Nữ', vỏ nhựa ABS cao cấp, chống trầy xước nhẹ, nấu cơm rất dẻo..."
Shiori đón lấy chiếc nồi từ tay ông lão. Cô đưa ngón tay lên gõ gõ vào thành nồi tạo ra những tiếng bộp bộp, rồi xoay qua xoay lại ngắm nghía kết cấu một cách vô cùng kỹ lưỡng.
Ánh mắt của cô lúc này hoàn toàn không giống biểu hiện của một người nội trợ đang đi chọn lựa đồ dùng nhà bếp, mà trông giống một kỹ sư xây dựng đang tiến hành kiểm tra kết cấu bê tông cốt thép.
"Cháu có thể kiểm tra độ bền thực tế không ạ?"
Ông lão gật đầu cái rụp, vỗ ngực tự tin đảm bảo hàng tuyển chất lượng cao.
"Thoải mái đi cô bé, hàng bác tuyển mà lị."
Shiori quay sang vẫy tay gọi Kazuya lại gần. Hắn ngơ ngác bước tới hỏi xem cô cần tư vấn thông số kỹ thuật hay gì.
"Đứng yên đó. Gồng chặt cơ bụng vào."
"Hả? Tại sao?"
Bốp!
Kazuya chưa kịp dứt lời thì Shiori đã vung tay. Cô cầm quai chiếc nồi cơm điện nhựa, vận sức xoay hông và phang thẳng nó vào dạ dày Kazuya với tư thế chuẩn xác của một tay đập bóng chày chuyên nghiệp.
"Oặc!"
Kazuya gập đôi người lại như một con tôm luộc. Mặt hắn chuyển sang màu xanh lá cây, hai mắt trợn trắng dã.
Nhưng bi kịch thực sự lại nằm ở cái nồi. Sau cú va chạm với "cơ bụng 6 múi dồn làm 1" của Kazuya, lớp vỏ nhựa giòn tan vỡ toác ra thành mười mảnh. Nắp nồi văng lông lốc xuống đất, gãy làm đôi.
Shiori đưa mắt nhìn đống nhựa vỡ nát dưới sàn, rồi lại nhìn sang Kazuya đang nằm co giật, sùi cả bọt mép bên cạnh, cô khẽ lắc đầu tỏ vẻ vô cùng thất vọng:
"Nhựa giòn quá. Mới va chạm vật lý cấp độ 1 đã hỏng. Loại này ném trúng trộm chắc trộm cười vào mặt cho."
Ông chủ tiệm há hốc mồm, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng trên trán. Ông ta nhận ra cô gái này không mua nồi để nấu cơm, cô ta đang tìm mua... vũ khí cùn ngụy trang.
"Có... có cái nào bền hơn không ạ?"
"Có... có! Chờ bác một chút!"
Ông lão luống cuống chui tọt xuống dưới gầm quầy hàng, hì hục lục lọi một hồi lâu trong bóng tối. Một lát sau, ông ta khệ nệ đặt lên mặt bàn một vật thể có màu đen sì, nặng trịch, phát ra một tiếng UỲNH khô khốc khi tiếp xúc với mặt gỗ:
"Đây là 'Nồi Bất Tử 3000'. Hàng nội địa Akebono độ chế. Vỏ làm bằng hợp kim titan tái chế từ xác máy bay, ruột nồi đúc nguyên khối. Bị xe tải cán không vỡ. Nấu cơm, nấu lẩu, hay dùng để... khụ khụ... tự vệ đều tốt."
Đôi mắt của Shiori bỗng chốc sáng lên một tia sáng rực rỡ. Cô đưa tay vuốt ve lớp vỏ kim loại lạnh ngắt và có bề mặt sần sùi của chiếc nồi:
"Trông có vẻ đạt tiêu chuẩn."
Shiori gật gù, sau đó đá mũi giày vào chân Kazuya đang nằm sùi bọt mép dưới đất.
"Đứng dậy đi Kazuya. Kiểm tra độ bền lần hai."
"Còn lâu tôi mới làm!" - Kazuya hét lên thảm thiết, bò lùi lại phía sau.
"Bà định giết người diệt khẩu à! Cái cục tạ sắt đó mà phang vào người thì sập luôn khung xương sườn đấy!"
"Yên tâm. Lần này tôi sẽ kiểm tra độ cứng của nắp nồi thôi," - Shiori nói, gương mặt vẫn hoàn toàn tỉnh bơ không một chút gợn sóng.
"Vậy nên, đưa đầu đây."
"Cứu tôi với..."
Kazuya kinh hoàng vội vàng đứng bật dậy định quay lưng bỏ chạy thoát thân ra ngoài phố. Nhưng thao tác của Shiori còn nhanh hơn điện xẹt, cô túm chặt cổ áo hắn giật ngược lại.
Keng!
Một âm thanh thanh thúy và trong trẻo vang vọng khắp cửa tiệm như tiếng chuông chùa đêm giao thừa. Shiori đã dùng toàn bộ lực từ bả vai, gõ thẳng đáy chiếc "Nồi Bất Tử 3000" vào đỉnh đầu Kazuya.
Hắn đứng đơ ra mất ba giây, hai con ngươi đảo lộn xộn trong hốc mắt trước khi ngã vật ra sàn bất tỉnh nhân sự. Trên trán hắn nhanh chóng sưng vù lên một cục u to như quả chanh.
Shiori lật đáy nồi lên soi dưới ánh đèn, không có lấy một vết xước dăm. Một vũ khí quá sức hoàn hảo.
"Tuyệt vời," - Shiori gật đầu hài lòng, móc ví ra.
"Cháu lấy cái này. Tính luôn tiền cái nồi nhựa vỡ ban nãy nhé."
Ông chủ tiệm run rẩy nhận tiền: "Được... được... Cảm ơn quý khách..."
Mười phút sau, Shiori bước ra khỏi tiệm với vẻ mặt vô cùng mãn nguyện. Đi lảo đảo phía sau cô là Kazuya, đầu quấn một dải băng gạc trắng toát, miệng liên tục lầm bầm chửi rủa những thứ liên quan đến phụ nữ và đồ gia dụng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn