Chương 7: Chương 5.1: Khi Bạn Đang Chìm Dần, Đôi Khi Bàn Tay Kéo Bạn Lên Lại Không Phải Là Bàn Tay Bạn Mong Đợi Nhất. (1)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Arc 1: Dưới Bóng Lời Nói Dối Cảm giác ẩm ướt, nhớp nháp của những chiếc lá mục rữa dính chặt vào gò má tái nhợt. Hơi lạnh buốt thấu xương tủy, mang theo mùi hôi nồng của bùn đất ẩm sũng và rêu mốc lâu năm xộc thẳng vào mũi, bóp nghẹt từng bóng khí trong buồng phổi.
Tiếng nấc nghẹn ngào cố kìm nén nơi cổ họng của một đứa trẻ rốt cuộc vẫn không thể chịu đựng thêm được nữa, nó bật ra, vỡ vụn và vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, u ám của khu rừng nguyên sinh.
"Bà ơi..."
"Bố ơi... Cứu con với..."
Rắc!
Tiếng một cành củi khô gãy vụn dưới sức nặng của một vật thể nào đó khiến toàn thân cô gái nhỏ đứng sững lại, các thớ cơ đông cứng. Không phải, đó tuyệt đối không phải là tiếng bước chân của chính cô.
Xoạt... xoạt... xoạt...
Ngay phía sau lưng cô, chỉ cách một khoảng ngắn ngủi, một âm thanh sàn sạt, nặng nề vang lên đều đặn. Nghe như có một kẻ nào đó đang kéo lê một chiếc bao tải chứa đầy xác thịt sũng nước qua lớp lá khô rụng đầy mặt đất. Thứ âm thanh đó không nhanh không chậm, mà mang một sự kiên nhẫn đến tàn nhẫn của một kẻ đi săn đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Cô cắm đầu chạy, hai bàn tay cào cấu vào không khí để tìm đường thoát. Trái tim bên trong lồng ngực đập thình thịch liên hồi với vận tốc kinh hoàng, tưởng chừng như có thể vỡ tung ra khỏi xương ức bất cứ lúc nào.
Rè… Rè… Rè…
Bất chợt, một tiếng rít chói tai, ma quái xé toạc màn đêm thanh vắng. Âm thanh ấy hoàn toàn không đi qua hệ thống màng nhĩ thông thường, mà nó cào xé, đâm thọc trực tiếp vào từng nếp nhăn của vỏ não, kích hoạt nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của nhân loại.
Do tầm nhìn bị che khuất bởi màn sương dày đặc, chân cô vấp phải một đoạn rễ cây cổ thụ ngoằn ngoèo mọc trồi lên trên mặt đất. Cô ngã nhoài người về phía trước, toàn bộ thân hình đập mạnh xuống nền đá sắc nhọn.
"Hộc… Hộc…"
Cô luống cuống bò rạp người, trốn vội vào sau một tảng đá lớn bám đầy rêu xanh, hai bàn tay run rẩy bịt chặt lấy miệng của mình, cố gắng nín thở để giảm thiểu mọi tiếng động. Toàn bộ không gian xung quanh bỗng chốc chìm vào một trạng thái im lặng đến đáng sợ, một thứ im lặng của chết chóc.
Bất chợt, một cái lạnh thấu xương nhanh chóng lan tỏa khắp không khí khi một cái bóng đen ngòm, to lớn bắt đầu phủ ụp xuống, che khuất hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt của vầng trăng khuyết trên bầu trời.
Tỏng… Tỏng…
Những giọt chất nhớt màu tím sẫm, lạnh ngắt liên tục rơi tõm xuống mu bàn tay của cô, ngay lập tức bốc khói xèo xèo và ăn mòn một lớp da mỏng. Cô cắn chặt môi để nén cơn đau đớn, chậm rãi, từ từ ngẩng khuôn mặt nhợt nhạt lên nhìn.
Trước mắt cô, sinh vật đó hoàn toàn không sở hữu một khuôn mặt người. Thay vào đó, từ trong khối thịt bầy nhầy đen ngòm, hàng trăm đôi mắt trắng dã, không có tròng đen đang trừng trừng nhìn thẳng xuống vị trí của cô.
Tiếng rít biến mất, thay vào đó là một giọng nói vang lên ngay trong đầu cô. Một giọng nói khô khốc, cổ xưa, nghe như hàng ngàn âm thanh quái dị đang đồng thanh cất lời.
"Thấy rồi..."
...
"A! A! A! A!"
Shiori giật bắn mình choàng tỉnh giấc, toàn thân bật nẩy lên trên chiếc nệm giường, miệng rách ra bật ra một tiếng hét thất thanh đầy sự hốt hoảng. Mồ hôi lạnh của cô tuôn ra đầm đìa, ướt đẫm cả bộ quần áo ngủ dày cộp.
Cô đưa đôi mắt đảo liên tục nhìn quanh một lượt khắp không gian tối tăm của căn gác xép quen thuộc, đưa tay lên vuốt ngực để tự trấn an bản thân rằng mọi chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ. Chiếc tủ sách bằng gỗ sồi nặng trịch chứa đầy sách vở vẫn đang nằm yên vị, chặn chặt lấy toàn bộ lối ra vào của cánh cửa phòng.
Thế nhưng, khi nhịp thở của Shiori còn chưa kịp ổn định trở lại, một chuỗi những tiếng đập cửa " rầm rầm" dữ dội bỗng nhiên vang lên, làm rung chuyển cả vách tường gỗ của căn phòng. Đó hoàn toàn không phải là âm thanh biểu thị cho sự giận dữ của một người bình thường, mà nó chứa đựng một sự hoảng loạn, sợ hãi tột độ của kẻ đang đứng bên ngoài.
"Shiori!" - Giọng Ayane gầm lên ở bên ngoài, lạc hẳn đi vì lo lắng.
"Mở cửa! Mở cửa ngay! Có chuyện gì vậy? Em có nghe chị nói không?!"
"Bà chị bình tĩnh đi! Bà làm ầm lên em nó càng sợ thêm đấy!" - Tiếng Kazuya vọng vào khuyên can.
"Thằng Kazuya kia!" - Ayane gào lớn.
"Mày! Có phải đêm qua mày lén vào phòng con bé dọa ma không hả? Mày làm em ấy gặp ác mộng phải không? Chị giết mày!"
"Hả? Sao lại là em? Em ngủ ở ghế sô-pha ngoài phòng khách mà!"
"Shiori! Trả lời chị ngay! Em mà không mở là chị phá cửa đấy!"
Shiori, toàn thân vẫn còn run rẩy vì tàn dư của cơn ác mộng, lảo đảo bước tới. Cô dùng hết chút sức lực còm cõi, từ từ kéo chiếc tủ sách sang một bên để hé ra một khe hở nhỏ. Ngay lập tức, cánh cửa bị đẩy mạnh, Ayane lao vào, khuôn mặt tái mét đi vì lo lắng. Chị ấy túm chặt lấy hai vai Shiori, lắc mạnh.
"Em làm sao vậy? Gặp ác mộng à? Mặt mũi lạnh ngắt thế này! Mồ hôi đầm đìa..."
Ayane luống cuống đưa đôi mắt đảo liên tục nhìn quanh một lượt khắp căn phòng ngủ để tìm kiếm nguyên nhân, rồi bất chợt, ánh mắt của cô ta bỗng chốc sáng rực lên một thứ ánh sáng vô cùng kỳ quặc và biến thái. Cô ta uốn éo cơ thể, giọng điệu thay đổi:
"Em ốm à? Hay là... em cần chút hơi ấm của chị không? Vào đây, vào phòng chị! Chị ôm em một cái là hết sợ ngay! Hơi ấm con người là liều thuốc tốt nhất đấy!"
Nói rồi, chị ấy bắt đầu kéo hờ cổ chiếc áo ngủ của mình xuống, ra vẻ chuẩn bị ôm ấp vỗ về.
"Bà chị điên à!" - Kazuya đứng phía sau hét lên, nhanh tay đẩy Ayane ra.
"Người ta đang sợ hãi mà bà còn giở trò! Tránh ra! Bà đi lấy cho em ấy cốc nước ấm đi, nhanh lên!"
"Hừ!" - Ayane quay sang lườm Kazuya.
"Tao đang an ủi em nó! Mày thì biết cái gì!"
Thế nhưng, khi cô quay đầu nhìn thấy bờ vai nhỏ nhắn của Shiori vẫn đang không ngừng run lên bần bật vì sợ hãi, cô đành phải tặc lưỡi một tiếng đầy tiếc nuối:
"Đợi đấy, chị đi lấy nước! Không được ăn hiếp con bé nghe chưa!"
Nói rồi, Ayane vội vã chạy lạch bạch xuống bếp.
Kazuya đứng tựa lưng vào khung cửa gỗ, hai tay đút vào túi quần, đôi mắt lờ đờ nhìn chằm chằm vào dáng vẻ xơ xác của Shiori. Toàn bộ cái vẻ lười biếng, cợt nhả thường ngày trên gương mặt của hắn bỗng chốc biến mất sạch sẽ không còn một dấu vết. Hắn khẽ tặc lưỡi nhận xét:
"Trời ạ. Trông bà tàn tạ quá. Giống hệt tôi sau khi bị chị Ayane trừ tiền tiêu vặt vậy."
Shiori chậm rãi ngước khuôn mặt nhợt nhạt của mình lên nhìn hắn. Đôi mắt vốn dĩ từ trước đến nay luôn giữ được sự tĩnh lặng, lạnh lùng như một mặt hồ mùa đông của cô, giờ đây lại đang ngập tràn sự hoảng loạn, sợ hãi và bất an tột cùng.
"Kazuya! Tôi thấy nó."
"Hả? Thấy gì? Lão Hijikata lén lút theo dõi bà à?"
"Không..." - Shiori vô thức vò nhàu vạt áo của mình.
"Một con quái vật. Tôi đã thấy nó... ở trong con hẻm vắng chỗ anh giao hàng Sato."
Kazuya đang đứng tựa tường, nghe đến câu đó liền đứng thẳng người dậy. Nhưng chỉ trong một tích tắc, hắn ta lại uể oải buông thõng vai, ngáp dài một cái.
"Quái vật á? Bà đọc truyện tranh nhiều quá rồi sinh ảo tưởng à?"
"Tôi thấy thật!" - Shiori lớn giọng, âm thanh nứt nẻ.
"Và... và đó không phải là lần đầu tiên!"
Kazuya hơi nhíu mày.
"Hả?"
"Tôi... tôi vừa mới nhớ lại toàn bộ mọi chuyện rồi" Shiori lắp bắp qua kẽ răng đang đập vào nhau lập cập, những ký ức kinh hoàng bị lãng quên lâu nay cứ thế tuôn trào ra ngoài đại não như một dòng thác lũ.
"Năm tôi bảy tuổi, tôi bị lạc trong khu rừng gần đền của bà ngoại. Tôi đã thấy... Tôi thấy chúng. Những cái bóng đen ngòm không có hình thù rõ ràng... chúng đã đuổi theo tôi. Tôi cứ thế chạy, tôi gào thét kêu cứu..."
Cô đưa hai bàn tay lên ôm chặt lấy cái đầu đang đau nhức như muốn nổ tung của mình:
"Tôi kể với bố mẹ, họ bảo tôi bị mộng du. Tôi kể với ông, ông bảo tôi bị ma giấu. Tôi đã cố quên nó đi. Tôi cứ ngỡ đó chỉ là một cơn ác mộng non nớt của trẻ con. Tôi đã tự lừa dối bản thân suốt mười lăm năm trời!"
Cô ngước đôi mắt đỏ hoe, ngập tràn sự tuyệt vọng và bất lực nhìn thẳng vào khuôn mặt của Kazuya:
"Nhưng ngày hôm đó, ở con hẻm, nó giống y hệt! Cái cảm giác lạnh lẽo đó! Tiếng rít xé tai đó! Nó nhìn tôi, Kazuya! Nó... nó nhớ khuôn mặt tôi! Nó hoàn toàn có thật!"
Kazuya rơi vào trầm mặc. Hắn ta nhìn sâu vào mắt cô. Đôi mắt lờ đờ thường ngày bỗng trở nên sâu thẳm và trống rỗng lạ thường. Hắn biết cô không hề nói dối, nhưng rồi, hắn chỉ nhún vai gạt đi.
"Bà bị sang chấn tâm lý rồi, bà em họ ạ."
"Nhưng tôi..."
"Nghe này," - Kazuya ngắt lời, giọng điệu lại trở về vẻ lười biếng vốn có.
"Rừng núi thì có sương mù. Trẻ con bảy tuổi thì trí tưởng tượng phong phú. Bà bị lạc, bà hoảng sợ, não bà tự động vẽ ra dăm ba con quái vật. Bây giờ cô chuyển đến khu Akebono này, một cái rừng bê tông cốt thép thậm chí còn đáng sợ hơn cả rừng thật. Bà tình cờ nhìn thấy một thứ gì đó bẩn thỉu trong hẻm vắng, một con chó hoang hay một gã nghiện ngập nào đó, thế là ký ức cũ có cớ trồi lên quấy phá."
"Không... cảm giác đó..."
"Khoa học gọi đó là hiện tượng ảo giác đánh lừa thị giác và trí nhớ," - Kazuya phẩy tay.
"Chỉ là ảo ảnh thôi. Nó không có thật."
"Ông... ông cũng không tin tôi sao?" - Shiori sững người, trái tim như hẫng đi một nhịp.
"Tin cái gì cơ?" - Kazuya cười khẩy một tiếng đầy châm biếm.
"Ở cái xó xỉnh này, ngoài đám giang hồ cộm cán, bọn đòi nợ thuê, và bà chị gái biến thái của tôi ra thì làm gì có con quái vật nào."
Hắn dừng lại một nhịp, nhìn lướt qua bộ dạng xơ xác của cô.
"Bà đừng có suy nghĩ lung tung nữa. Bà bị điên rồi à?"
Điên.
Từ đó thốt ra nhẹ bẫng nhưng lại giáng xuống mặt cô như một cái tát trời giáng. Ngay cả người duy nhất cô cho rằng mình có thể bấu víu vào... cũng nghĩ cô bị điên.
Kazuya vỗ vỗ tay lên mặt cửa.
"Thôi. Đi tắm rửa cho tỉnh táo đi. Trông bà bốc mùi rồi đấy. Tôi xuống lầu đây."
Hắn quay lưng, nhấc những bước chân nặng nhọc đi xuống cầu thang.
Shiori đứng lặng thinh giữa phòng như một pho tượng đá. Cô chậm rãi đưa tay đẩy cánh cửa phòng khép lại. Một tiếng " Cạch" vang lên khô khốc, báo hiệu cho sự cô lập. Cô lại tiếp tục nghiêng thân người nhỏ nhắn của mình, dùng hết sức bình sinh để đẩy chiếc tủ sách gỗ sồi nặng trịch về vị trí cũ để chặn chặt cửa phòng.
"Không có thật... Không có thật đâu. Chỉ là mình mệt mỏi quá thôi, Shiori à. Ký ức cũ... Chỉ là ảo giác..." - Cô lại tiếp tục vòng lặp tự lừa dối chính mình.
Nhưng ngay lúc cô ngước lên nhìn vào tấm gương lớn treo trong góc phòng. Chỉ một giây, đúng một giây ngắn ngủi. Cái bóng của cô phản chiếu trong gương... nó không hề chuyển động theo cô, nó chỉ đứng chôn chân ở đó... và nở một nụ cười quái dị.
"Á Á Á Á Á!"
Shiori hét lên một tiếng kinh hãi tột độ, trong cơn hoảng loạn mất kiểm soát, cô vớ lấy cuốn sách giáo khoa dày cộp đặt trên mặt bàn, dùng hết sức ném thẳng về phía chiếc gương lớn.
Cô gục mặt xuống đầu gối, bật khóc nức nở. Cô thật sự không hề điên. Cô đang bị săn đuổi, và tuyệt vọng thay, không một ai trên cõi đời này tin cô cả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn