Chương 3: Chương 2.2: Nồi Cơm Điện Không Chỉ Dùng Để Nấu Cơm, Nó Còn Dùng Để Chống Lại Những Thằng Vô Dụng Nữa Đấy! (2)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~22 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Ngoại truyện 1: Thị Trấn Mặt Trời Trời bắt đầu sẩm tối khi ba người họ quyết định đi tắt qua một con hẻm nhỏ để về quán bar Dạ Điệp. Con hẻm này vô cùng tối tăm, chật hẹp và ẩm thấp. Mùi nước tiểu khai ngấy hòa trộn với mùi rác thải sinh hoạt đang phân hủy bốc lên sộc thẳng vào mũi vô cùng khó chịu. Đây chắc chắn không phải là khu vực tham quan ngắm cảnh tuyệt đẹp mà Kazuya đã từng khoác lác với Shiori vào ngày hôm trước.
Ayane đi tiên phong ở phía trước, gương mặt gắt gỏng liên tục lên tiếng giục giã Kazuya phải bước đi nhanh hơn vì cái mùi hôi thối ở nơi này quá mức kinh tởm. Kazuya lúc này đang thở dốc hồng hộc, lớn tiếng cãi lại rằng lý do hắn chậm chạp là vì đang phải vác trên vai quá nhiều đồ đạc nặng nề.
Shiori giữ sự im lặng tuyệt đối, lẳng lặng bước đi ở vị trí cuối cùng của đoàn. Cô chính là người đầu tiên nhận ra những dấu hiệu bất thường của cái khu phố này.
Những hình vẽ phun sơn nghệ thuật xuất hiện trên các bức tường loang lổ không phải là loại nghệ thuật đường phố thông thường. Bản chất của chúng chính là những ký hiệu dùng để phân chia lô địa bàn quản lý của các băng đảng, những lời cảnh cáo đẫm máu mang tính ranh giới của tổ chức tội phạm Inagawa, cấm bất kỳ kẻ ngoại đạo nào được phép vượt qua vạch kẻ đỏ.
Bọn họ bước ngang qua một bãi phế liệu vắng vẻ không một bóng người lớn. Dưới ánh sáng leo lét, mờ ảo của một chiếc đèn đường rỉ sét, một đám trẻ con chừng mười tuổi đang ngồi xổm tụ tập lại thành một vòng tròn. Chúng không hề chơi đùa, cũng chẳng đứa nào thèm bấm điện thoại di động. Chúng đang cùng nhau thực hành... các kỹ năng sinh tồn.
Một đứa trẻ với khuôn mặt lấm lem bùn đất đang cầm một con dao rọc giấy sắc bén, thực hiện thao tác xẻ toạc túi quần của một hình nộm bằng rơm một cách thành thục. Một đứa trẻ khác thì đang cặm cụi dùng một đoạn dây thép nhỏ để bẻ ổ khóa của một chiếc xe đạp nát.
Khi nhìn thấy ba người bọn họ đi ngang qua, ánh mắt của lũ trẻ không hề vương một chút sợ hãi hay rụt rè của lứa tuổi thiếu nhi. Ngược lại, chúng trừng mắt nhìn thẳng lại họ bằng thứ nhãn quang lạnh lẽo, tàn nhẫn và già dặn của những kẻ đã sớm phải trải qua mùi đời đầy khắc nghiệt.
Shiori khẽ khựng bước chân lại trước cảnh tượng đó.
"Đi thẳng tiếp đi, bà ơi!" - Kazuya thì thầm, mắt nhìn thẳng phía trước.
"Tuyệt đối đừng nhìn trực tiếp ánh mắt với tụi nó!"
Bọn họ tiếp tục rẽ vào một nhánh hẻm khác có không gian tối tăm hơn. Tại một góc tường loang lổ vết rêu phong bám đầy, Shiori nhìn thấy một ngôi đền thờ tưởng niệm được người dân dựng lên một cách vô cùng tạm bợ, sơ sài.
Nó chỉ là một ụ gạch vụn, bên trên đặt một bó hoa cúc trắng héo úa, vài lon bia uống dở và một khung ảnh thờ nhỏ xíu. Trong ảnh là một thanh niên trẻ măng mặc đồng phục của một công ty giao hàng nhanh.
Shiori đứng chôn chân nhìn chằm chằm vào di ảnh.
"Có... tai nạn ạ?" - Cô khẽ lên tiếng hỏi với một chất giọng trầm buồn.
Ayane mồi một điếu thuốc, rít một hơi dài rồi nhả khói trắng xóa.
"Không phải tai nạn gì cả!"
Kazuya, lúc này vẫn đang vác cái ba-lô nặng trịch trên vai, liếc mắt nhìn vào bức ảnh thờ rồi nhàn nhạt lên tiếng:
"À, thằng nhóc Sato của tiệm mỳ Udon. Ngu ngốc thật. Nó nghĩ nó có thể vay nóng của Kyogoku mà không cần trả."
Shiori lặp lại cái tên "Kyogoku" với giọng điệu thắc mắc.
Ayane lên tiếng giải thích rằng đó chính là một tổ chức cho vay nặng lãi khét tiếng nhất khu vực này, phong cách làm việc của chúng cực kỳ chuyên nghiệp, nhanh gọn và sạch sẽ. Thằng nhóc giao hàng Sato này bị đàn em của chúng ra tay sát hại dã man chỉ vì lý do trễ hẹn trả tiền lãi đúng hai ngày.
"Chỉ vì trễ hẹn hai ngày mà họ giết cậu ta sao?" - Lần đầu tiên, trong giọng nói tĩnh lặng của Shiori xuất hiện một tia dao động nhỏ.
"Giết?" - Kazuya cười khẩy một tiếng nhạt toẹt.
"Dùng từ giết là còn quá nhân đạo đấy bà em họ ạ. Người ta tìm thấy xác thằng nhóc ở ngay góc này trong tình trạng nội tạng bị treo lủng lẳng trên cái ống nước hoen gỉ kia kìa."
Shiori rùng mình, bất giác lùi lại một bước chân. Cô quay sang nhìn Kazuya với sự kinh hoàng. Hắn đang tường thuật lại một vụ giết người mổ bụng kinh hoàng bằng cái thái độ dửng dưng như đang phàn nàn về giá rau củ ngoài chợ.
"Ít nhất," - Ayane nói thêm, "Bọn chúng cũng biết điều. Kyogoku đã gửi tiền phúng điếu cho bà chủ tiệm mỳ, và gửi một khoản phí dọn dẹp cho bà Genkai vì đã làm bẩn con hẻm. Rất chuyên nghiệp."
Sự ớn lạnh lan tỏa trong lồng ngực Shiori không bắt nguồn từ cái chết của chàng trai trẻ. Nó bắt nguồn từ việc tất cả con người ở khu vực này đều dễ dàng chấp nhận tội ác đó.
Đây chính là bản chất thực sự của Akebono. Một cái chết thảm khốc, bị băm vằm chỉ được coi là một sự phiền phức cần được dọn dẹp. Mạng sống con người ở đây được quy đổi ngang bằng với phí thuê người chà rửa nhà vệ sịm.
Shiori siết chặt quai chiếc Nồi Bất Tử 3000 trong tay. Cô nhận ra căn gác xép ngập rác của Kazuya không phải là thứ duy nhất cần được thanh tẩy. Toàn bộ cái khu phố chết tiệt này thực chất đã bị mục rữa, thối nát từ sâu trong lõi rồi.
Cuối cùng cả 3 đã về đến nhà, khi bước qua cánh cửa gỗ dày của quán bar Dạ Điệp, mùi hương nồng đượm của rượu ủ lâu năm và mùi gỗ sồi cũ kỹ ập thẳng vào mặt, tạm thời đẩy lùi cái mùi khai ngấy và tử khí của con hẻm nhỏ ra sau lưng. Không gian khép kín của quán bar lúc này, đối với Shiori, bỗng nhiên trở thành một vùng ranh giới an toàn hiếm hoi.
Sau khi dùng xong bữa tối trong một bầu không khí tràn ngập những lời tán tỉnh biến thái của Ayane, Shiori lập tức khóa mình trên căn gác xép và bắt tay vào một cuộc cách mạng dọn dẹp quy mô lớn.
Cô đã tự tay dùng tuốc-nơ-vít và búa để lắp ráp xong xuôi chiếc bàn học mới từ những mảnh gỗ rời. Căn gác xép từng bốc mùi tất thối và chứa đầy tạp chí bẩn thỉu ngày xưa giờ đây đã hoàn toàn lột xác, biến thành một căn phòng gọn gàng, ngăn nắp đến từng mi-li-mét và sực nức mùi của dung dịch thuốc khử trùng y tế nồng nặc. Cô ngồi tĩnh lặng bên bàn đọc sách, dưới ánh đèn vàng, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn sau một ngày dài đối mặt với những cú sốc kinh hoàng.
Ở dưới lầu, Kazuya đang vật lộn sinh tồn với chiếc sô-pha. Hắn hậm hực quăng cái gối ôm xuống sàn vì mấy cái lò xo rỉ sét cứ liên tục chọc thẳng vào xương sống. Hắn cố gắng uốn éo, vặn vẹo cơ thể để tìm kiếm một tư thế nằm ít đau khổ nhất để đi vào giấc ngủ.
Ayane trong bộ váy ngủ khoét sâu gợi cảm bước ra từ phòng tắm. Cô tiện chân đá vào mông Kazuya, quát hắn mau nhắm mắt ngủ đi để mai còn dậy sớm lau sàn cho quán bar. Kazuya lẩm bẩm chửi thề rồi kéo chăn trùm kín đầu. Thế nhưng, khi hắn vừa mới lơ mơ chìm vào giấc ngủ thì một chuỗi âm thanh rùng rợn vang lên.
Cạch. Cạch.
Tiếng bước chân trần giẫm lên sàn gỗ vang lên đều đặn. Trong không gian tĩnh mịch của màn đêm, nó nghe rùng rợn hệt như tiếng nhịp tim của quỷ dữ.
Kazuya hé một bên mắt ra để quan sát tình hình. Dưới ánh trăng mờ ảo hắt qua ô cửa sổ kính, hắn nhìn thấy bà chị gái Ayane của mình. Cô ta đang mặc một chiếc váy ngủ mỏng tang vắt chéo dây đầy khiêu gợi.
Thế nhưng, hai cánh tay cô duỗi thẳng tắp về phía trước hệt như cương thi trong phim kinh dị Hồng Kông. Mười ngón tay cô liên tục xoa vào nhau như đang nhào nặn một thứ vật chất vô hình.
Và hướng di chuyển của "con cương thi cái" biến thái này không đâu khác chính là về phía cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép của Shiori.
"Bé Shiori." - Ayane lẩm bẩm, giọng rên rỉ đầy nhục dục vang vọng trong bóng tối.
"Đêm nay trời lạnh quá, chị đến sưởi ấm cho em đây. Chị mang tình yêu nồng cháy của một người chị gái đến cho em đây."
Một dòng nước bọt bỗng nhiên rỉ ra từ khóe miệng của cô ta, nhỏ tòng tòng xuống sàn.
Kazuya bật dậy nhanh như một cái lò xo bị bung nén hết cỡ. Hắn lao thẳng ra ngoài, đứng chặn ngay giữa lối lên cầu thang, chỉ thẳng ngón tay vào mặt bà chị đang nhắm tịt đôi mắt để giả vờ mộng du kia, gầm lên:
"Dậy ngay mụ già biến thái kia! Cấm bà bước nửa bước lên cái cầu thang đó! Có loại người mộng du nào mà mặt mũi đỏ bừng, môi chảy dãi nhỏ tỏng tỏng xuống sàn thế kia hả!"
"Mau tránh đường ra cho tao, Kazuya." - Ayane vẫn kiên quyết nhắm tịt hai mắt, hai tay quờ quạng loạn xạ trong không khí để cố gắng lách qua người cậu em trai.
"Chị cần phải lên trên đó để kiểm tra xem em ấy có lỡ tay đá chăn ra ngoài hay không thôi mà. Chị chính là tấm khiên vững chắc bảo vệ em ấy khỏi những cơn ác mộng kinh hoàng."
"BÀ CHÍNH LÀ ÁC MỘNG CỦA NÓ ĐẤY!"
Đúng lúc đó, một tiếng động trầm đục, nặng nề bỗng nhiên vang lên từ phía trên lầu. Cánh cửa phòng trên gác mở toang. Shiori xuất hiện ở đầu cầu thang, khuôn mặt chìm trong bóng tối và tay cô cầm lăm lăm cái Nồi Bất Tử 3000 đúc bằng titan.
Cô lạnh lùng lên tiếng hỏi xem có chuyện gì xảy ra mà hai người lại lớn tiếng ồn ào vào cái giờ linh thiêng này. Vừa dứt lời, Shiori quay người lại, dùng một bàn tay của mình nhẹ nhàng kéo tuột một chiếc tủ sách bằng gỗ sồi có trọng lượng nặng cả tạ, chặn kín mít ngang qua toàn bộ lối đi của cửa phòng mình. Âm thanh ma sát cày nát cả mặt sàn gỗ.
Cô nhìn xuống dưới, nói vọng qua lan can cầu thang bằng chất giọng không chứa chấp nổi một tia ấm áp.
"Chị Ayane! Em vừa tính mua khóa cửa, nhưng giờ em thấy dùng tủ sách chèn lại sẽ an toàn hơn nhiều. Chúc hai người ngủ ngon."
Nghe xong câu đó, Ayane lập tức mở bừng mắt, tinh thần tỉnh như sáo sậu. Cô chậc lưỡi một tiếng đầy tiếc nuối, lẩm bẩm khen ngợi con em họ có giác quan phòng ngự quá nhạy bén.
"Bà rõ ràng là đã tỉnh nãy giờ mà!" - Kazuya gào lên uất ức.
Ayane ngay lập tức quay ngoắt đầu lại, lườm Kazuya bằng một ánh mắt sắc lạnh của một kẻ sát nhân hàng loạt. Cô ta đổ lỗi cho tất cả mọi sự thất bại của kế hoạch mật ngọt đêm nay đều là do gã em trai phá đám, thích nhúng mũi vào chuyện của người lớn.
"Tất cả là tại cái thằng phá đám như mày hết đấy! Mày khôn hồn thì vác chăn gối ra ngoài hiên nhà mà nằm ngủ đi!"
"CÁI GÌ? NHƯNG BÊN NGOÀI CÓ GIÁN MÀ!"
[Kết Thúc Chương 2– Ayane thẳng tay xách cổ Kazuya quẳng ra hiên nhà, trong khi ở trên gác, Shiori cẩn trọng... đóng thêm một cái ghế vào cửa phòng mình cho chắc chắn.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn