Chương 10: Chương 7.1: Lửa Không Thể Đốt Cháy Bóng Tối, Nó Chỉ Làm Lộ Rõ Nó Hơn Mà Thôi. (1)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~36 phút đọc · Tạo 29/07/2026
(1) Arc 1: Dưới Bóng Lời Nói Dối Tại trung tâm trường Đại học Teito danh tiếng, tòa tháp điều hành chọc trời đứng sừng sững như một thanh kiếm bằng thép được cắm thẳng vào vòm trời đêm mịt mùng. Căn phòng rộng lớn nằm trên tầng cao nhất hoàn toàn chìm vào trong bóng tối tịch mịch.
Không có một bóng đèn điện nào được thắp sáng, không gian chỉ được định hình bởi thứ ánh sáng màu xanh lơ, lạnh lẽo phát ra từ hệ thống hàng chục màn hình vi tính lớn hắt thẳng lên khuôn mặt vô cảm, băng giá của người phụ nữ đang mặc bộ vest màu đen tuyền.
Người phụ nữ ấy không phải là một nhân viên văn phòng bình thường, cũng không phải là một trợ lý cấp cao của hội đồng trường. Bà ta chính là người nắm giữ quyền lực tối cao, kẻ đứng đầu toàn bộ bộ máy vận hành đồ sộ và cũng là người canh giữ những bí mật đen tối nhất của học viện này - Hiệu trưởng trường Đại học Teito, Okisaki Kaname.
Bên dưới chân Kaname, thành phố Tokyo trải rộng ra như một bảng mạch điện tử khổng lồ với hàng triệu đốm sáng lập lòe, vô tri và lấp lánh một thứ vầng hào quang giả tạo của nền văn minh nhân tạo. Đối với một người ngồi ở đỉnh cao quyền lực và thấu hiểu những quy luật ngầm của thực tại như cô ta, vầng hào quang ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh che giấu những mảng tối kinh dị đang gặm nhấm nền móng của ngôi trường.
Những ngón tay thon dài, gầy guộc của bà ta đang lướt đi với một tốc độ cực nhanh trên bàn phím bằng tinh thể trong suốt bỗng nhiên khựng lại ngay giữa không trung.
Hoàn toàn không có bất kỳ một tiếng chuông báo động nào vang lên. Cũng không có bất kỳ một chiếc đèn màu đỏ nào nhấp nháy để cảnh báo sự cố kỹ thuật từ hệ thống an ninh. Thứ vừa khiến cô ta dừng lại chỉ là một trực giác, thứ trực giác sắc nhọn, chính xác đến mức đáng sợ của một kẻ đã phải sinh tồn quá lâu bên trong bóng tối của những bí mật cấm kỵ, kẻ biết rõ từng thực thể dị thường đang bị giam cầm dưới các lớp bê tông của học viện này.
"Cái cảm giác ngột ngạt này... Mùi lưu huỳnh và tử khí của năm mươi năm trước đang rò rỉ ra ngoài.
'Trái Tim Hắc Thạch' đã thức tỉnh, hay là phong ấn của 'Người Giám Hộ' rốt cuộc đã đi đến giới hạn tan vỡ vào đêm nay?"
Đôi mắt mang sắc xám tro mệt mỏi, trống rỗng và sâu hoắm của Kaname từ từ ngước lên. Ánh nhìn lạnh lùng xuyên qua lớp kính cường lực dày cộp, găm thẳng vào một điểm đen duy nhất, u ám và biệt lập nằm ở góc xa của khuôn viên trường rộng lớn: khu Ký túc xá Nữ Cũ.
Ngay trên bàn làm việc, màn hình tinh thể lỏng lớn đang hiển thị biểu đồ chứng khoán bỗng nhiên bị nhiễu sóng dữ dội. Những đường kẻ biến dạng, những con số nhảy múa một cách điên loạn rồi vặn vẹo, co rút lại thành những hình thù kỳ dị, quái đản trông giống như những ký tự cổ xưa trước khi toàn bộ hệ thống tắt ngấm, trả lại một màn hình đen kịt không một chút sinh khí. Mật mã của bóng tối đã được kích hoạt, báo hiệu sự trỗi dậy của một thực thể nằm ngoài tầm kiểm soát của khoa học.
Bà ta không hề quay đầu lại nhìn chiếc màn hình bị lỗi, gương mặt vẫn đờ đẫn không một chút gợn sóng. Bà ta chỉ khẽ thở dài một tiếng, một hơi thở nặng nề, chán chường và đầy sự cam chịu. Vì bà ta hiểu rõ cái giá phải trả để duy trì sự bình yên giả tạo cho ngôi trường này lớn đến mức nào.
"Lại bắt đầu rồi..."
Lúc này, tại quán bar Dạ Điệp nằm sâu trong khu phố Akebono, đồng hồ đã điểm quá nửa đêm. Sự tĩnh lặng bao trùm lên căn nhà gỗ cũ kỹ hoàn toàn không mang lại bất kỳ một cảm giác bình yên nào, mà ngược lại, nó mang đến một bầu không khí ngột ngạt, bức bối đến mức khiến người ta có cảm giác như đang bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy cổ họng.
Kazuya đang nằm co quắp trên chiếc ghế sô-pha rách nát ngoài phòng khách, đôi mắt của hắn mở trừng trừng nhìn lên những vệt ẩm mốc loang lổ, dị dạng trên trần nhà. Hắn không thể nào chìm vào giấc ngủ được. Cứ mỗi lần hắn nhắm mắt lại để tìm kiếm giấc ngủ, âm thanh va đập kinh hoàng từ trên căn gác xép hồi chiều lại ngay lập tức vang dội lên bên trong tâm trí hắn, rõ mồn một và nặng nề như tiếng của một chiếc búa tạ nện thẳng vào hệ thống vỏ não.
RẦM!
Đó chính là cái âm thanh mà Shiori đã dùng hết chút sức tàn của sự hoảng sợ để kéo lê chiếc tủ sách gỗ sồi chặn chặt lấy cửa phòng.
"Tôi đã tận mắt nhìn thấy nó! Sinh vật đó hoàn toàn có thật trên đời này, Kazuya-san!"
"Hàng trăm con mắt trắng dã đang nhìn chằm chằm vào tôi!"
Hắn quay người lật mạnh thân mình sang phía bên kia chiếc sô-pha, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau nghe ken két. Trong bóng tối, hắn tự tái hiện lại cái câu trả lời tàn nhẫn, khốn nạn của chính bản thân mình dành cho cô em họ cách đây vài tiếng đồng hồ: "Bà điên rồi à?"
Hắn biết rõ. Bản chất của Kazuya biết rõ hơn ai hết trên cõi đời này. Shiori hoàn toàn không bị điên, cô cũng không hề mắc phải hội chứng ảo giác nào cả. Hắn mới chính là kẻ điên, một kẻ hèn nhát đê hèn đang cố gắng giả vờ điên loạn, giả vờ vô tri để trốn tránh việc phải đối mặt với cái thực tại tàn khốc, đen tối đang bủa vây lấy cái khu phố mục nát này.
Không thể nào tiếp tục chịu đựng nổi cái sự cắn rứt lương tâm đang giày xéo các tế bào thần kinh nữa, Kazuya bật ngồi dậy như một chiếc lò xo. Hắn lao nhanh ra khu vực hiên nhà phía sau quán bar. Bàn tay hắn run rẩy móc bật lửa châm một điếu thuốc lá, đốm lửa màu đỏ rực lên trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi nhanh chóng tàn lụi, để lại một làn khói xám xịt tan biến vào bóng tối.
Xoạt... xoạt...
Một luồng gió đêm lạnh lẽo thổi qua, làm rúng động chiếc thùng rác công cộng đặt ngay bên cạnh góc tường. Những mảnh vỡ của chiếc gương lớn mà Shiori đã ném đi hồi chiều hiện tại đang nằm chỏng chơ bên trong túi rác, phản chiếu lại thứ ánh sáng mờ đục, lạnh ngắt của vầng trăng khuyết. Những mảnh kính sắc lẹm, vỡ nát ấy phản chiếu lại khuôn mặt hốc hác, tiều tụy và đầy vẻ tội lỗi của hắn.
Và rồi, ngay trong một thoáng chớp mắt, Kazuya kinh hoàng nhận ra cái bóng phản chiếu của chính mình bên trong những mảnh gương vỡ... đang bị bao phủ hoàn toàn bởi hàng trăm, hàng ngàn con mắt trắng dã không có tròng đen.
Và ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt thấu xương tủy chạy dọc theo đường sống lưng của hắn, buốt nhói tận bên trong tủy sống. Đây tuyệt đối không phải là hiện tượng suy diễn tâm lý hay sự lo lắng vẩn vơ của một kẻ thiếu ngủ. Đó chính là bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất của một con người đang gào thét lên để báo hiệu.
Shiori đang thực sự bị thứ thực thể tà ác kia săn đuổi. Ngay vào chính cái giây phút này.
"Mẹ kiếp!"
Kazuya thẳng tay vứt bỏ điếu thuốc lá đang cháy dở xuống nền đất, dùng gót dép nghiền nát nó một cách dứt khoát. Hắn lao nhanh vào bên trong phòng khách, vơ vội lấy chiếc áo khoác mũ trùm đầu màu đen cùng với thanh kiếm gỗ loại tốt nhất mà hắn vẫn luôn giấu kỹ dưới gầm ghế sô-pha.
Hắn hoàn toàn không có ý định sử dụng chiếc xe máy "Ngân Điệp" của mình. Tiếng động cơ nổ lớn của chiếc xe cà tàng chắc chắn sẽ đánh động và thu hút sự chú ý của "thứ đáng sợ" đang ngủ say trong nhà.
Hắn chỉ đơn giản lao thẳng ra phía cửa chính, đôi bàn chân trần xỏ vội vào hai chiếc dép tông cũ kỹ, chạy thục mạng vào màn đêm mịt mùng. Giờ đây hắn giống như một kẻ điên đang cố gắng dùng hết sức bình sinh để chạy trốn khỏi sự trừng phạt của chính lương tâm mình.
Quay trở lại với không gian bên trong căn hầm giam bị niêm phong tuyệt đối dưới tầng hầm của khu ký túc xá bỏ hoang.
Toàn bộ hệ thống cơ thể của Shiori lúc này đã hoàn toàn rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn dưới sự tác động của nỗi sợ hãi tột độ. Đàn chị Maya đứng bên cạnh cô cũng cứng đờ người ra như một xác chết đứng, chiếc điện thoại di động trên tay run rẩy đến mức không thể giữ vững tiêu cự, thứ ánh sáng đèn pin phát ra chập chờn, nhấp nháy liên tục tạo nên những vệt sáng vặn vẹo trên các vách tường đầy vết cào xé.
Thực thể kinh dị đó đang đứng sừng sững ngay tại vị trí phía sau lưng của cô. Khối thịt đen kịt, vặn xoắn liên tục vào nhau như một búi giun khổng lồ đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu tím thối rữa. Hàng trăm con mắt trắng dã, không có đồng tử của nó đang trừng trừng nhìn thẳng xuống.
Đó chính là O-Magatoki, con đại quỷ tối cao được sinh ra và nuôi dưỡng trực tiếp từ nguồn năng lượng đen của khối tinh thể "Trái tim hắc thạch". Sinh vật này hoàn toàn không phải là những con Tàn Quỷ cấp thấp chuyên đi bò lổm ngổm trong ngõ tối mà Akari từng nhắc đến. Nó chính là cội nguồn của mọi sự tà ác đang hiện diện tại mảnh đất này.
Giờ đây, sau 50 năm bị phong ấn dưới lòng đất, nó đã chính thức đạt được tự do hoàn toàn. Và nó đang vô cùng đói khát.
"T H Ấ Y... R Ồ I."
Thứ giọng nói khô khốc, chứa đựng âm thanh đồng thanh của hàng ngàn người chết lại một lần nữa vang vọng trực tiếp bên trong đại não của Shiori. Ký ức kinh hoàng của năm lên bảy tuổi lạc lối trong rừng sâu và cái thực tại khốc liệt lúc này bỗng chốc hòa quyện lại làm một, tạo thành một mũi khoan tinh thần đâm nát lý trí của cô.
Shiori cảm thấy lồng ngực mình nghẹt lại, cô hoàn toàn không thể hít thở, cũng không thể điều khiển được bất kỳ một thớ cơ nào trên cơ thể để di chuyển.
Đàn chị Maya ở bên cạnh cũng rơi vào một trạng thái tương tự. Nỗi kinh hoàng thuần túy vượt quá giới hạn chịu đựng của nhân loại đã khóa chặt toàn bộ hệ thống dây thần kinh của cô ta, đến mức cô ta đã hoàn toàn mất đi nhận thức và vô thức tiểu tiện ra quần vì quá mức sợ hãi.
Một cái miệng khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện. Không, đó thực chất không phải là miệng của các loài sinh vật thường thấy, mà là một vết nứt lớn xẻ ngang qua toàn bộ thân hình bầy nhầy của con quỷ, từ từ mở rộng ra ngoài không khí. Và bên trong cái vết nứt đen ngòm đó chứa đựng hàng ngàn, hàng vạn mảnh thủy tinh vỡ vụn, sắc lẹm đang không ngừng xoáy tròn liên tục giống như một chiếc máy nghiền thịt khổng lồ.
GRÀOOO!
O-Magatoki đột ngột rít lên một tiếng gầm kinh hoàng, làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc bê-tông cốt thép của căn hầm giam. Khối thân hình to lớn của nó lao thẳng về phía trước giống như một cơn sóng thần màu đen tuyền, mang theo mùi lưu huỳnh khét lẹt, nhắm thẳng mục tiêu vào vị trí của Shiori và Maya để nuốt chửng cả hai người.
Vào cái thời khắc sinh tử ấy, thời gian đối với Shiori dường như đã hoàn toàn ngừng trôi. Cô nhìn thấy cái chết đang cận kề chỉ cách mình một khoảng vài cen-ti-mét. Cô nhìn thấy hàng trăm con mắt trắng dã của con quỷ đang reo hò một cách đầy hân hoan trước bữa ăn ngon. Cô nhìn thấy đàn chị Maya đang nhắm nghiền mắt chờ chết trong vũng nước tiểu.
Không. Bản năng sinh tồn sâu thẳm bên trong người Shiori bỗng nhiên đưa ra một tín hiệu phản kháng mạnh mẽ. Cô tuyệt đối không thể chấp nhận kết thúc cuộc đời mình một cách thảm hại và ghê rợn ở cái xó xỉnh tối tăm này được.
"KHÔNG ĐƯỢC!"
Một tiếng hét thất thanh đầy sự phẫn nộ vang lên.
BỊCH!
Tiếp sau đó là một thân hình nhỏ nhắn từ phía bên cạnh bỗng nhiên lao thẳng tới với một tốc độ kinh hoàng và dùng toàn bộ sức lực của cơ thể để đẩy mạnh cả Shiori và Maya ngã dúi dụi sang một bên vách tường, thoát khỏi phạm vi tấn công trực diện của con quỷ.
"Akari?" - Shiori hét lên một tiếng đầy kinh hoàng khi nhận ra danh tính của người vừa cứu mạng mình.
Akari, sau khi dùng hết sức lực để đẩy hai người họ ra ngoài vùng nguy hiểm, đã hoàn toàn bị mất đi đà trọng lực của bản thân. Cô bị sẩy chân, ngã nhào người về phía trước, nằm rạp ngay trước cái vết nứt chứa hàng ngàn mảnh thủy tinh đang há to của con quỷ O-Magatoki.
"A..."
NGOẠM!
Bóng tối đặc quánh từ khối thịt bầy nhầy của con quỷ lập tức chụp xuống hoàn toàn. Một âm thanh RỐP ghê rợn, chói tai vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Ngay sau đó là một tiếng nhai ướt át, dính dớp vang lên khi khối thịt bầy nhầy của con quỷ khép chặt vết nứt lại, hoàn thành việc nuốt chửng con mồi vào sâu bên trong nội tạng.
Hoshino Akari hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này. Tại cái vị trí mà cô vừa nằm ngã, giờ đây chỉ còn trơ trọi lại một gói kẹo dẻo hình gấu bông bị rơi xuống, nằm im lìm bên trong vũng chất nhờn màu tím thối rữa trên nền đất lạnh.
Akari... đã chính thức bị con quỷ nuốt sống hoàn toàn.
Shiori không thể cất tiếng hét lên nổi. Hệ thống thanh quản của cô dường như đã hoàn toàn bị đông cứng. Toàn bộ tâm trí của cô giờ đây đã bị bóp nghẹt khi vừa phải chứng kiến cái âm thanh nhai nuốt rùng rợn, tiếng da thịt bị xé toạc. Cái mùi máu tươi tanh tưởi bốc lên nồng nặc, và cả hình ảnh chiếc kẹo dẻo nhỏ bé nằm trơ trọi trên vũng chất nhờn.
Akari, người bạn ngớ ngẩn, vô tri vừa mới đây thôi còn dùng hai cái nắp thùng rác công cộng đập vào nhau chan chát để nhảy múa chọc cô cười, cố gắng giúp cô xua tan đi nỗi sợ hãi... giờ đây đã bị thứ quái vật kinh tởm kia nuốt sống ngay trước mắt cô.
O-Magatoki khẽ rít lên một tiếng đầy thỏa mãn từ sâu trong cơ thể, khối thân hình bầy nhầy của nó phập phồng liên tục. Nó đã có được một bữa khai vị vô cùng chất lượng. Và bây giờ, đã đến thời điểm để nó tiếp tục thưởng thức bữa tiệc chính của mình.
Nó từ từ, chậm rãi xoay chuyển khối thân hình vĩ đại của mình quay trở lại. Hàng trăm con mắt trắng dã, háu đói và điên loạn của nó lại một lần nữa dán chặt tiêu cự vào cơ thể của hai con người còn sống sót duy nhất bên trong căn hầm giam.
Đàn chị Maya, sau khi phải chứng kiến toàn bộ cái cảnh tượng nuốt sống kinh dị vừa rồi, hệ thống tinh thần và lý trí của cô ta đã hoàn toàn bị sụp đổ, phá hủy 100%. Cô ta không còn đủ khả năng để la hét hay kêu cứu nữa.
Con quỷ bắt đầu trườn thân mình tới phía trước một cách vô cùng chậm rãi. Nó hoàn toàn không có sự vội vã nào cả. Món ăn ngon đã bị dồn vào góc chết của căn hầm giam bị niêm phong, không còn bất kỳ con đường nào để trốn thoát nữa rồi.
Shiori liên tục bước lùi lại phía sau cho đến khi toàn bộ tấm lưng của cô đập mạnh vào vách tường gạch niêm phong lạnh ngắt. Những ký ức kinh hoàng năm lên bảy tuổi lạc lối trong rừng sâu, cái bóng đen dị dạng, con mắt đỏ rực cùng câu nói "THẤY RỒI" của quá khứ bỗng chốc hòa quyện, đan xen hoàn hảo với cái thực tại khốc liệt: cái vết nứt đầy mảnh thủy tinh và cái chết thê thảm của Akari.
Tất cả hòa làm một tạo nên một áp lực tinh thần khủng khiếp. Cô không thể thực hiện được hành vi hít thở. Nỗi sợ hãi thuần túy đã đóng băng hoàn toàn mọi hệ thống dây thần kinh di chuyển của cơ thể.
O-Magatoki vươn một sợi xúc tu đen kịt, nhầy nhụa và to dày ra ngoài không khí, hướng thẳng về phía cơ thể của đàn chị Maya đang ngồi co quắp trước. Nó quyết định nhắm vào con mồi tỏ ra vẻ sợ hãi nhất.
Chứng kiến toàn bộ cái cảnh tượng đó. Nhìn thấy đàn chị Maya. một người hoàn toàn xa lạ đối với cô, thế nhưng cô ta vẫn là một con người bằng xương bằng thịt, chuẩn bị bị sợi xúc tu kia xé toạc ra thành nhiều mảnh. Một thứ cảm xúc vô cùng mãnh liệt bỗng nhiên bùng nổ dữ dội từ sâu trong tâm hồn của Shiori.
Đó hoàn toàn không phải là lòng dũng cảm cao thượng của một vị anh hùng thường thấy trong sách vở. Mà đó là sự tức giận tột cùng. Sự tức giận, căm phẫn đến điên cuồng đối với con quỷ tà ác kia. Và trên hết, đó chính là sự tức giận đối với chính bản thân mình vì đã hèn nhát, và tự lừa dối chính mình suốt mười lăm năm trời qua để rồi giờ đây phải bất lực nhìn người khác chết thay cho mình.
"MAU TRÁNH XA CÔ ẤY RA! ĐỒ QUÁI VẬT!"
Shiori gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, chất giọng khàn đặc vang dội khắp căn hầm. Cô cúi người xuống, vơ lấy thứ vật chất duy nhất mà cô có thể với tay tới lúc này, một mảnh gạch vỡ có cạnh sắc nhọn từ bức tường niêm phong bị đổ nát. Cô vận dụng toàn bộ sức lực của bờ vai, ném thẳng mảnh gạch về phía khuôn mặt bầy nhầy, đầy mắt của con đại quỷ.
BỘP.
Mảnh gạch vỡ đập mạnh vào thân hình của con quỷ, tạo nên một âm thanh mềm mại, ướt át dính dớp. Nhưng lực tác động quá nhỏ bé ấy thậm chí không thể để lại bất kỳ một vết xước dăm nào trên khối thịt bầy nhầy của nó.
Thế nhưng, hành động phản kháng đầy táo bạo của Shiori đã khiến cho O-Magatoki phải khựng hẳn mọi cử động lại. Hàng trăm con mắt trắng dã của nó từ từ... rời khỏi mục tiêu là đàn chị Maya.
Chúng đồng loạt xoay chuyển tiêu cự, dán chặt cái nhìn về phía thân hình của Shiori. Những con mắt khẽ nheo lại đầy vẻ thích thú, hệt như một kẻ đi săn đang cảm thấy hào hứng trước sự phản kháng yếu ớt của con mồi. Nó phát ra một tiếng rít nghe giống như một điệu cười châm biếm, và sợi xúc tu đen kịt của nó lập tức đổi hướng tấn công, lao thẳng về phía lồng ngực của Shiori với một tốc độ cực nhanh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn