Chương 18: Chương 12.1: Rượu Ngon Chỉ Dành Cho Tri Kỷ, Kẻ Coi Thường Mỹ Tửu Chỉ Xứng Đáng Lên Xe Rác (1)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~22 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Ngoại Truyện 2: Hoa Dạng Niên Hoa (phần 1) Kazuya loạng choạng bước đi trên con phố vắng, chiếc khăn trải bàn rách nát vớt vơ được từ nhà hàng quấn chặt lấy đầu như một thứ trang phục bảo hộ tội nghiệp. Mỗi khi cơn gió lạnh lướt qua, hắn lại rùng mình, không hẳn vì cái rét mà vì sự nhục nhã vẫn còn âm ỉ khi bị Akari gọi là "Voi con". Trong thâm tâm, hắn không ngừng tự nguyền rủa sự bất cẩn của mình đã dẫn đến tình cảnh thảm hại này.
Phía trước, Akari và Shiori thản nhiên bước đi như thể đang dạo chơi trong công viên. Akari vui vẻ nhảy chân sáo, bàn tay nắm chặt lấy tay Shiori đầy thân thiết, hoàn toàn ngó lơ sinh vật đang quấn rèm cửa lủi thủi theo sau.
"Ôi, Shiori! Cậu đúng là thiên thần cứu rỗi cuộc đời tớ!" - Akari reo lên đầy phấn khích.
"Chúng ta về nhà cậu thật sao? Tớ nghe nói nhà cậu có món thịt hầm ngon lắm đúng không?"
Shiori vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng thường thấy, khẽ lắc đầu đáp: "Không hẳn là nhà tớ. Đó là quán bar của chị họ tớ, chị Ayane."
Cô dừng bước, xoay người lại nhìn Kazuya bằng ánh mắt sắc lẹm.
"Tôi đã thưa chuyện với chị Ayane rồi. Chị ấy rất sẵn lòng để Akari ở nhờ. Chị ấy hứa sẽ sắp xếp một căn phòng rộng rãi, yên tĩnh và đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cậu ấy."
Một tiếng động khô khốc vang lên. Chiếc khăn quấn đầu của Kazuya rơi bịch xuống đất. Hắn đứng sững lại, người giật nảy như vừa chạm phải dòng điện cao thế.
Rộng rãi? Yên tĩnh? An toàn tuyệt đối?
Những từ ngữ đó vang lên trong đầu Kazuya như một trò đùa quái ác. Hắn tự hỏi liệu bà chị ác quỷ của hắn có thực sự hiểu nghĩa của những từ đó không, hay đó chỉ là cái bẫy cỡ thế chiến III.
Hắn lao tới, cuống cuồng túm lấy tay hai cô gái, mặt mũi tái mét.
"Khoan đã! Không được đi! Mấy người không biết sự biến thái của... của..."
Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Một ký ức kinh hoàng ập về: khuôn mặt lạnh lùng của Ayane cùng thanh kiếm gỗ và lời đe dọa sẽ "chặt đi" thứ quý giá nhất trên người hắn nếu hắn dám tiết lộ bí mật cho Shiori. Kazuya run rẩy. Hắn đang run sợ trước bà chị của mình hơn cả con quỷ O-Magatoki.
Shiori nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua Kazuya từ đầu đến chân.
"Ông vừa nói gì? Sự biến thái của ai? Việc sống chung với tôi và chị Ayane có vấn đề gì sao?"
Kazuya cứng họng. Hắn cảm nhận được một luồng sát khí vô hình như đang tỏa ra từ hướng quán bar của chị mình. Trong cơn tuyệt vọng, hắn hiểu rằng mình cần một lý do khác, một câu chuyện che đậy kinh khủng hơn để đánh lạc hướng họ. Hắn tự nhủ, vì công lý và mạng sống, hắn đành phải hy sinh chút danh dự cuối cùng.
Khuôn mặt hắn đột ngột chuyển từ hoảng loạn sang vẻ sám hối của một kẻ tội đồ. Hắn kéo Akari lại gần, giọng run rẩy nhưng đầy nghiêm trọng: "À... không! Không phải chị Ayane! Vấn đề chính là tôi đây này! Akari, cô không được đến đó. Tôi là một tên biến thái, một kẻ cặn bã của xã hội!"
Akari chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ hỏi: "Biến thái? Có phải là kiểu người thích ăn cơm mà không rửa tay không, Kazuya?"
"Không! Nó kinh khủng hơn thế nhiều!" - Kazuya gào lên.
"Nghe này Akari! Tôi là một kẻ rình rập chuyên nghiệp. Nếu cô dám đến ở, tôi sẽ lén vào phòng cô lúc nửa đêm với một chiếc thước dây. Trong lúc cô ngủ, tôi sẽ đo đạc từng phân trên cơ thể cô rồi cười khúc khích như một con quỷ dạ xoa!"
Mắt Akari tròn xoe, nhưng thay vì sợ hãi, cô lại tỏ vẻ thích thú.
"Thật sao? Có cả trò đó nữa hả? Thú vị thật đấy! Vậy Kazuya có thích vòng eo năm mươi tám không? Tớ cũng có thể nhịn ăn để đạt được số đo đó!"
"Không phải thế! Còn nữa!" - Kazuya gần như phát điên vì sự ngây thơ của đối phương.
"Tôi còn ghê tởm hơn thế nhiều. Tôi sẽ bắt cô mặc những bộ đồ kỳ quái, rồi dùng cái nồi cơm điện cũ ở nhà đánh vào đầu cô mỗi khi cô quên rửa bát. Cả tôi và cái nồi đó sẽ hành hạ cô cho đến khi cô không chịu nổi mới thôi!"
Shiori đứng khoanh tay, dù khuôn mặt không chút cảm xúc nhưng ánh mắt đã bắt đầu hiện lên sự nghi ngại. Trong khi đó, Akari vẫn nghiêm túc phản bác:
"Kazuya nói dối. Làm gì có ai dùng nồi cơm điện để đánh người cơ chứ. Cậu chỉ muốn giữ món thịt hầm cho riêng mình nên mới dọa tớ thôi đúng không?"
"Tôi thề! Tôi là một thằng tồi! Ai lại muốn sống trong căn nhà có một gã biến thái ngủ ngay phòng khách chứ?" - Kazuya gào khóc trong tuyệt vọng.
Nhưng mọi nỗ lực của hắn đều vô ích. Shiori thở dài, cắt ngang màn độc thoại của hắn: "Ông nói đủ rồi đấy. Dù sao thì chúng ta cũng đã đến nơi."
Shiori chỉ tay về phía trước. Quán bar Dạ Điệp hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo. Kazuya chết trân tại chỗ. Hắn đã quá mải mê diễn kịch đến mức quên mất mình đã đứng ngay trước "hang cọp".
"Không! Không được vào!"
Hắn hét lên một tiếng xé lòng rồi lao tới, dùng toàn bộ cơ thể gầy gò của mình bám chặt lấy hai cánh cửa gỗ. Hắn dồn sức nặng, nước mắt lưng tròng vì cố chống lại định mệnh.
"Muốn vào thì bước qua xác tôi đây này! Tôi chỉ muốn làm một người anh họ vô dụng nhưng lương thiện thôi mà! Tôi không thể để một vũ khí nguy hiểm như Akari rơi vào tay bà chị mình được!"
Shiori nhìn Kazuya đang vật vã, tóc tai bù xù với vẻ khinh bỉ. Cô nhún vai, thản nhiên bước tới chạm nhẹ vào vai hắn.
"Akari và tôi cần mở cửa. Ông mau tránh ra, nếu không thì đừng trách sao nước biển lại mặn."
"Đã bảo là không mà!" - Kazuya gầm lên, mồ hôi ướt đẫm trán.
"Nếu hai người không bỏ cuộc, tôi sẽ tè vào cánh cửa này để không ai dám vào nữa!"
Akari thấy Kazuya có vẻ sắp khóc, liền sốt sắng bảo: "Kazuya mệt lắm rồi, cậu cần phải ngủ thôi. Shiori, để tớ giúp cậu ấy vào nhà nghỉ ngơi nhé!"
Akari nói xong liền vươn bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay nắm cửa. Kazuya chưa kịp định thần để ngăn cản thì Akari đã nhẹ nhàng vặn tay nắm rồi kéo mạnh.
Rầm.
Một tiếng va chạm chát chúa vang dội khắp khu phố. Không phải tiếng cửa mở thông thường, mà là tiếng gỗ va chạm với thịt. Cánh cửa gỗ dày cộp, dưới sức kéo kinh hồn của Akari, đã bật tung khỏi bản lề và đập mạnh vào bức tường phía sau.
Và Kazuya, người đang dồn hết sức lực để chặn cửa, đã bị ép dính chặt vào bức tường như một con tôm. Cơ thể hắn co quắp lại thành hình chữ S, chân tay lủng lẳng giữa khe hở chật hẹp của cánh cửa và bức tường.
"Á!" - Tiếng hét thảm thiết của Kazuya vang vọng khắp khu Akebono.
"GÃY! TÔI GÃY! GÃY HẾT RỒI! CÒN ĐAU HƠN BỊ BÀ HIỆU TRƯỞNG LÀM GÃY NỮA!".
Akari ngơ ngác nhìn cánh cửa đã hư hại, lúng túng nói: "Ôi, tớ xin lỗi Kazuya! Cái cửa này cứng quá nên tớ hơi quá tay. Cậu không sao chứ?"
Shiori bình thản bước qua đống đổ nát, tháo kính xuống lau nhẹ rồi nhìn gã đàn ông đang dính trên tường bằng ánh mắt thương hại.
"Đã bảo ông đừng cố làm người tốt một cách vô ích rồi mà. Tự làm tự chịu thôi"
"Và chào mừng Akari đến với ổ quỷ nhé."
Cô thản nhiên đi thẳng vào trong, bỏ mặc Kazuya vẫn đang rên rỉ đau đớn trong tư thế kỳ quái trên vách tường.
Phía sau quầy bar, Ayane đang tập trung cao độ vào đống sổ sách. Với cặp kính cận trễ xuống mũi và vẻ mặt nghiêm nghị như một kế toán trưởng đang kỳ công soi xét từng con số, cô tỏa ra một luồng uy quyền khiến người khác phải e dè. Theo thói quen, không cần ngẩng đầu lên, cô đã cất tiếng gầm gừ đầy đe dọa:
"Kazuya! Mày còn dám vác cái bản mặt ướt nhẹp đó về đây nữa hả? Tao đã bảo là..."
Lời nói của cô đột ngột khựng lại. Ánh mắt Ayane lướt qua Shiori đang đứng bất động với vẻ lạnh lùng như băng giá, rồi dừng lại nơi Hoshino Akari. Trước mặt cô lúc này là một thiếu nữ với mái tóc đỏ rực rỡ và đôi mắt to tròn ngây thơ, người dường như đang phải kiềm chế cơn đói đến mức khóe miệng hơi run rẩy.
Cây bút trên tay Ayane rơi rụng xuống bàn. Cặp kính của cô trề xuống sâu hơn, lộ ra đôi mắt vốn sắc lẹm của một "chị đại" giờ đây bỗng chốc trở nên mơ màng và rực sáng như chứa cả ngàn vì sao.
"Trời đất ơi..." - Ayane lẩm bẩm, đôi gò má bỗng chốc đỏ bừng vì phấn khích.
"Một thiên thần tóc đỏ thực sự! Shiori, em vừa dẫn một báu vật về nhà đấy à?"
Ayane lao ra khỏi quầy bar nhanh như một tia chớp. Cô không ngần ngại đẩy văng Kazuya lúc này vẫn còn chưa kịp ngồi dậy khiến hắn ngã dúi dụi sang một bên, rồi vồ vập nắm lấy hai tay Akari.
"Chào chị Ayane!" - Akari cười toe toét, vẻ mặt hớn hở.
"Em hiện tại không có chỗ ở và đang đói lắm. Chị có thể cho em ở lại đây và cho em ăn một chút gì đó được không?"
"Được chứ! Tất nhiên là được rồi!" - Ayane hét lên, giọng lạc hẳn đi vì sung sướng.
"Em có thể ở lại đây bao lâu tùy thích. Chị sẽ dọn dẹp phòng kho cho em ngay lập tức. Không, phòng kho thì tầm thường quá, chị sẽ biến nó thành một căn phòng công chúa lộng lẫy nhất!"
Kazuya khó khăn lắm mới lồm cồm bò dậy được, hắn vừa xoa chỗ hông bị đau vừa lắp bắp: "Bà chị... con bé này thực ra nó..."
"Im miệng đi, cái đồ ăn bám!" - Ayane trừng mắt lườm Kazuya một cách sắc lẹm, nhưng ngay giây sau khi quay lại nhìn Akari, giọng cô lại ngọt lịm như rót mật vào tai.
"Này em yêu, em có muốn một công việc không? Chị đang rất cần một linh vật cho quán. Chỉ cần em mặc mấy bộ đồ dễ thương như hầu gái, y tá hay mèo con thôi..."
Ayane bắt đầu thở dốc, đôi mắt xa xăm như thể đã chìm đắm hoàn toàn vào thế giới tưởng tượng với đủ loại trang phục kỳ quặc của riêng mình.
"Ôi, được mặc đồ đẹp hả? Tuyệt vời quá! Em sẽ làm!" - Akari đồng ý ngay lập tức mà không chút đắn đo.
Ayane đập tay xuống bàn tuyên bố đầy dõng dạc: "Quyết định vậy đi! Để chào đón thành viên mới của Dạ Điệp, tối nay chúng ta sẽ đóng cửa để mở tiệc linh đình!"
Một linh cảm xấu ập đến, Kazuya rụt rè lên tiếng: "Khoan đã... bà chị nói mở tiệc sao? Nhưng mà... lấy tiền của ai để chiêu đãi vậy?"
Ayane quay sang nhìn hắn, nụ cười trên môi cô bỗng trở nên vô cùng đáng sợ: "Tất nhiên là mày phải trả rồi."
"CÁI GÌ? BÀ ÁC VỪA THÔI CHỨ!"
Kazuya thốt lên trong sự tuyệt vọng cùng cực, tiếng kêu của hắn tan biến vào không gian quán bar lúc này đã tràn ngập không khí phấn khích của hai người phụ nữ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn