Chương 17: Chương 11.3: Bớt Ảo Tưởng Mình Là Thần Bài, Thực Tế Bạn Chỉ Là Con Tốt Thí Bị Hất Văng Khỏi Bàn Cờ Mà Thôi! (3)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Ngoại Truyện 2: Hoa Dạng Niên Hoa (phần 1) Khoảng tám giờ ba mươi phút sáng, con phố dẫn vào khu ẩm thực bắt đầu nhộn nhịp. Làn nắng sớm ấm áp rọi xuống những hàng cây xanh mướt, tạo nên một khung cảnh tràn đầy năng lượng.
Tung tăng đi ở phía trước là Akari với mái tóc đỏ rực rỡ nổi bật giữa đám đông. Cô hớn hở nắm chặt tay Shiori, vừa đi vừa nhảy chồm chồm như một chú sóc chuyền cành:
"Shiori! Cậu đúng là người tốt bụng nhất trên đời! Cảm ơn cậu đã giúp tớ tìm chỗ ở nhé!"
"À... mà nhà của chị Ayane có món thịt hầm không nhỉ? Tớ đói đến mức có thể ăn trọn một con bò rồi đấy!"
Khác hẳn với thái độ lạnh như băng giá buổi sáng, Shiori lúc này lại mỉm cười, giọng nói mềm mại một cách bất thường:
"Chị ấy có đủ thứ đồ ăn trên đời, Akari à. Cứ yên tâm, ở đó không bao giờ thiếu đồ ăn cho cậu đâu."
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với không khí tươi vui phía trước, đi lờ đờ ở đằng sau là Kazuya. Bộ dạng hắn lúc này không khác gì một hồn ma chết đuối: đầu tóc bết dính nước dãi, bộ quần áo nhăn nhúm dính đầy đất cát, và quan trọng nhất là... trong túi hắn không có lấy một xu dính túi!
Bộ não lười biếng của Kazuya đang phải hoạt động hết công suất để giải bài toán tài chính sinh tồn. Hắn ôm cái đầu ướt sũng, người run lên bần bật, nội tâm gào thét trong tuyệt vọng:
"Tiền... tiền đâu ra bây giờ? Mình còn đang nợ 2500 yên tiền dưỡng già của bà chằn Ayane. Giờ đây lại phải đèo thêm chi phí ăn uống cho cái 'máy nghiền thực phẩm' Akari này nữa! Nếu hôm nay mình không có tiền trả bữa sáng... mụ Ayane nhất định sẽ băm vằn mình ra làm nhân sủi cảo, bọc bột chiên giòn rụm rồi đem chấm xì dầu mất! Không được, mình phải sống!"
Hình ảnh bản thân bị thả vào chảo dầu sôi ùng ục khiến Kazuya nổi hết da gà. Hắn hít một hơi thật sâu, nuốt nước bọt ừng ực rồi quyết định gạt phăng chút liêm sỉ còn sót lại. Hắn rón rén tiến lại gần Shiori, luống cuống đưa ngón tay gõ nhẹ vào vai cô.
Khi Shiori ngoảnh lại, Kazuya liền kích hoạt ngay kỹ năng "đôi mắt cún con bị bỏ rơi", giọng run run van lạy:
"Này... Shiori... Bà... bà có mang theo tiền mặt không? Tôi... tôi lỡ làm mất ví đêm qua rồi. Tôi thề, tôi hứa, tôi đảm bảo sẽ trả lại cho bà đầy đủ! Cầu xin bà đấy, cứu mạng người hơn xây bảy tòa tháp!"
Shiori dừng bước. Cô quay lại nhìn gã anh họ ăn hại, trên môi nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng:
"Ông không cần phải lo lắng đâu, Kazuya. Lần này, tôi sẽ trả tiền cho."
Khoảnh khắc câu nói ấy vang lên, Kazuya cảm thấy như có một luồng hào quang thánh thiện bao trùm lấy không gian. Hắn sướng đến mức muốn bật ngửa ra sau, nội tâm gào hú trong sung sướng:
"HÁ HÁ HÁ! CẢM ƠN TRỜI! CẢM ƠN ĐẤT! SHIORI CHÍNH LÀ NỮ THẦN TIỀN BẠC! LÀ BỒ TÁT TÀI CHÍNH CỦA ĐỜI TÔI!"
Akari thấy vậy cũng nhảy cẫng lên ăn mừng:
"Oa! Shiori tốt bụng thật đấy! Thế thì tớ phải ăn thật nhiều mới được! Này Kazuya, cậu có biết ăn nhiều sẽ giúp não bộ phát triển và thông minh hơn không? Tớ nghe người ta nói thế đấy!"
"Tôi chỉ nghe nói ăn nhiều thì mập như lợn thôi, đồ ngốc..." - Dĩ nhiên, gã chỉ dám chửi thầm trong đầu. Nhờ cậy tiền bạc của người ta thì phải biết ngoan ngoãn thu vòi lại, đó là quy tắc sinh tồn tối thượng của Kazuya.
Cả ba bước vào một quán ăn nhỏ có không gian tương đối ấm cúng. Tuy nhiên, sự hân hoan của Kazuya nhanh chóng tan thành mây khói ngay khi Akari bắt đầu giơ tay gọi món với tốc độ của một cỗ máy:
"Cho tớ một suất cơm bò đặc biệt cỡ đại! Một bát mì cỡ lớn! Thêm hai phần sủi cảo chiên! Thêm một phần cơm trứng siêu to! Và cả một đĩa thịt heo chiên xù nữa nhé!"
Chưa dừng lại ở đó, cô còn tươi cười chỉ tay về phía Kazuya:
"À, cho tớ thêm một cốc sữa dâu cỡ đại! Mới lại... cho tớ thêm một suất giống hệt thế này cho Kazuya nhé! Cậu ấy vừa bị mưa nước dãi rơi trúng đầu nên cần phải ăn bù năng lượng!"
Mắt Kazuya suýt rớt ra ngoài. Hắn hoảng hốt xua tay định can thiệp:
"Khoan đã! Tôi không gọi mấy thứ đó! Tôi chỉ cần..."
Shiori điềm tĩnh nhấp một ngụm trà, mỉm cười cắt lời hắn:
"Thôi nào, Kazuya. Ăn nhiều một chút đi. Phải có năng lượng thì ông mới có sức để... trả nợ chứ."
Lời nói của Shiori làm Kazuya hơi khựng lại. Hắn cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng cơn đói cồn cào cùng đĩa thức ăn nóng hổi vừa được dọn ra đã nhanh chóng đè bẹp sự cảnh giác của hắn. Hắn vừa cắm cúi xúc cơm, vừa liếc nhìn cô em họ với vô vàn thắc mắc trong đầu:
"Lạ thật... Sao hôm nay con mụ cold-boy này lại tốt đột xuất như vậy? Mọi khi bà ta có coi mình ra gì đâu? Lại còn vui vẻ gọi thêm đồ ăn cho mình nữa chứ? Nhỡ bà ta có âm mưu gì thì sao? Nhưng mà... bà ta đã hứa trả tiền rồi! Chắc chắn không sao đâu! Phải tin tưởng vào tình nghĩa dòng họ chứ!"
Trong khi Kazuya còn đang phân tích tâm lý học thì Akari đã càn quét xong xuôi suất cơm bò đầu tiên trong vòng ba nốt nhạc. Nhìn cái đĩa sạch bóng và đôi mắt long lanh chuẩn bị gọi thêm hiệp hai của Akari, ruột gan Kazuya lại xót xa như bị xát muối. Hắn không thể chịu đựng thêm sự căng thẳng này nữa. Hắn cần phải đi vệ sinh để... cầu nguyện.
"Tôi... tôi đi vệ sinh một lát."
Nhưng ngay khi hắn vừa nhấc chân lên...
KENG!
Một âm thanh kim loại va chạm vang lên vô cùng khô khốc và nặng nề.
Kazuya khựng người lại. Một cảm giác lạnh ngắt lan truyền từ cổ chân lên thẳng sống lưng. Hắn chậm rãi, từ từ cúi đầu nhìn xuống.
Và hắn bàng hoàng nhận ra, một chiếc còng tay bằng thép nguyên khối đang khóa chặt lấy mắt cá chân hắn. Đầu dây xích còn lại được gắn cố định vào chiếc chân bàn bằng sắt nặng trịch của quán ăn!
Kazuya trợn ngược mắt, kinh ngạc hét lên, chỉ tay vào mặt Shiori:
"KHOAN ĐÃ! CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY?"
Shiori thong thả ngước lên. Sau gọng kính tri thức, đôi mắt cô lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Cô mỉm cười đầy ẩn ý:
"À, ông nhận ra rồi sao, Kazuya thân mến?"
Mồ hôi hột bắt đầu tuôn ra như tắm trên trán Kazuya:
"Khoan... khoan đã! Trước tiên, bà lấy cái thứ này ở đâu ra vậy? Và bà tính làm gì tôi hả?"
Shiori thản nhiên gắp một miếng sủi cảo đưa vào miệng, nhai từ tốn rồi đáp lại bằng giọng điệu không thể bình thản hơn:
"À, tôi mượn của chú chủ quán đấy."
Nói rồi, cô đưa ngón tay thon gọn chỉ lên bức tường phía sau quầy thu ngân. Kazuya nhìn theo ngón tay cô và suýt nữa thì ngất xỉu. Trên tường treo đầy các loại dụng cụ kỳ quái: từ còng tay, roi da, cho đến cả xích sắt...
"Ê khoan đã! Sao trong một quán ăn gia đình lại treo mấy cái thứ đồ chơi biến thái này?"
Đúng lúc đó, ông chủ quán, một người đàn ông trung niên thân hình bệ vệ, cơ bắp cuồn cuộn, bước ngang qua. Kazuya vô thức nhìn xuống chân ông ta... và hắn thấy ông chủ quán đang mang một đôi giày thể thao kết hợp với... một đôi tất màu xanh lá cây chói lọi!
"A... thì ra là vậy... Đây không phải quán ăn bình thường..."
Hắn cố lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng, gào lên với Shiori:
"Nhưng tại sao bà lại trói tôi? Bà đã hứa là sẽ trả tiền bữa ăn này mà! Bà không thể đối xử với người anh họ duy nhất của mình như thế được!"
Shiori dùng khăn giấy lau nhẹ khóe miệng, chậm rãi đứng dậy. Cô nhếch môi tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn. Cô bước lại gần, cúi sát vào tai Kazuya, buông lời từng từ ngọt ngào nhưng lạnh buốt xương tủy:
"Tất nhiên là tôi sẽ trả... Kazuya à. Tôi sẽ trả... bằng chính cơ thể của ông!"
Kazuya chết trân tại chỗ, toàn thân đóng băng. Akari lúc này vẫn đang nhồm nhòm bát mì, ngơ ngác ngẩng đầu lên hỏi:
"Trả bằng cơ thể là sao hả Shiori? Chẳng lẽ Kazuya sẽ bán thân cho chú chủ quán đeo tất xanh lá kia sao?"
Shiori hoàn toàn phớt lờ câu hỏi hồn nhiên của Akari. Cô quay sang chỉ tay vào khu vực bếp đằng sau, nơi có những chồng bát đĩa bẩn chất cao như núi đang bốc mùi mỡ hành, và dõng dạc tuyên bố:
"Ngoan ngoãn ở lại đây mà rửa chén nhé. Coi như tôi đã tìm được việc làm ổn định cho ông rồi đấy. Lương mỗi ngày là hai ngàn yên. Sau đúng hai mươi mốt ngày làm việc chăm chỉ, ông sẽ có đủ tiền trả nợ cho chị Ayane. Hợp đồng nô lệ... à nhầm, hợp đồng lao động của ông chính thức bắt đầu từ giây phút này!"
Akari quay sang, vỗ bộp bộp vào vai Kazuya đầy cảm phục:
"Tuyệt vời quá Kazuya ơi! Cậu sẽ rửa sạch bát đĩa để tớ ăn tiếp nhé! Cảm ơn cậu đã hy sinh vì sự nghiệp ăn uống của tớ!"
Nói xong, Shiori nắm tay Akari, kéo cô đang vừa đi vừa húp súp mì ra khỏi quán.
Để lại phía sau là Kazuya bị còng chặt vào chân bàn, ngồi cô đơn giữa quán ăn. Nước mắt hắn tuôn rơi như mưa rào, cay đắng nhìn về phía ngọn núi bát đĩa bẩn đang chờ đợi mình trong khu bếp.
Shiori mỉm cười tự hào. Cô cảm thấy mọi chuyện đã được giải quyết một cách vô cùng gọn gàng, hợp lý và tàn nhẫn. Vừa dạy cho tên anh họ ăn hại một bài học, vừa giúp hắn có việc làm trả nợ, lại vừa xả được cơn tức buổi sáng. Một mũi tên trúng ba con nhạn!
[KẾT THÚC CHƯƠNG 11 - Lời Bạt Của Nữ Thần Vô Danh (Xin lỗi độc giả, nhưng câu chuyện chưa thể kết thúc một cách êm đềm như vậy được)] …
...
...
BÙM!
Shiori và Akari mới chỉ bước được vài bước trên vỉa hè thì một tiếng nổ chấn động vang lên từ phía sau lưng. Luồng áp suất mạnh mẽ thổi tung bụi bặm, kéo theo một đống đất đá văng tung tóe.
Cả hai giật thót người, quay phắt lại. Khói đen mù mịt và lửa nhỏ bắt đầu bốc lên cuồn cuộn từ... chính quán ăn mà họ vừa bước ra! Cửa kính vỡ tan tành thành hàng ngàn mảnh vụn, bàn ghế văng ra tận mặt đường, toàn bộ khung cảnh ấm cúng ban nãy đã biến thành một đống đổ nát tiêu điều.
Shiori đứng hình, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu:
"Cái... cái quái gì vừa xảy ra vậy?"
Trong khi đó, Akari lại vỗ tay bôm bốp với vẻ vô cùng thích thú:
"Oa! Pháo hoa! Quán này có dịch vụ pháo hoa chào tạm biệt khách hàng hoành tráng quá! Tuyệt vời! Shiori ơi, tớ muốn xem nữa!"
"Cậu im lặng chút đi, Akari!"
Đúng lúc đó, từ trong đống khói mù mịt của quán ăn, một bóng người bí ẩn lao ra với tốc độ kinh hoàng. Hắn ta mặc chiếc áo khoác cũ kỹ, đội nón màu xám che kín mặt rồi biến mất vào dòng người trên phố.
Ngay sau đó, chú chủ quán mang đôi tất màu xanh lá cây hốt hoảng lao ra từ đống đổ nát. Quần áo ông ta dính đầy tro bụi, tay lăm lăm cầm một chiếc bộ đàm cũ kỹ, gào lên sưng cả cổ:
"Tất cả các đơn vị chú ý! Đối tượng đã cho nổ tung tiệm và bỏ chạy! Hắn là tên thanh niên đội nón màu xám! Tất cả bám theo! Hết!"
Nói xong, chú chủ quán vứt bộ đàm xuống đất, cùng với một nhóm người, vốn là thực khách và nhân viên phục vụ trong quán, đồng loạt rút ra những món "đồ nghề" kỳ lạ, đằng đằng sát khí đuổi theo cái bóng đội nón xám kia.
Con phố trở nên hỗn loạn. Và đúng lúc này, từ dưới đống gạch vụn của quán ăn, một bàn tay bẩn thỉu đầy bùn đất từ từ giơ lên. Bàn tay đó giơ hai ngón tay tạo thành ký hiệu chữ V chiến thắng!
Sức ép từ cú nổ khủng khiếp đã thổi bay toàn bộ quần áo trên người hắn, nhưng đồng thời cũng làm gãy vỡ chiếc chân bàn bằng sắt, giúp hắn thoát khỏi xiềng xắc. Kazuya, người đã nhanh trí bấu chặt vào chân bàn trước khi vụ nổ xảy ra, giờ đây đang nằm ngửa giữa đống gạch vụn trong tình trạng... không một mảnh vải che thân!
Một khuôn mặt nhếch nhác, tóc tai dựng ngược vì ám khói nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự ranh mãnh và tự mãn, ló ra từ dưới tấm ván gỗ:
"Hí hí! Biết ngay mà! Nữ thần may mắn làm sao có thể bỏ rơi một thiên tài cờ bạc như mình được!"
Kazuya cười khoái chí, hồn nhiên khoe trọn vẹn thân hình khỏa thân một trăm phần trăm cùng những "chi tiết riêng tư" trước mắt hai cô gái. Akari nhìn chằm chằm vào thân thể Kazuya bằng đôi mắt to tròn vô tội. Cô ngây thơ chỉ tay, gào lên kinh ngạc:
"A! CON VOI CON KÌA! SAO NÓ LẠI BỊ TRÓC HẾT DA THẾ NÀY?"
Nụ cười chiến thắng trên môi Kazuya lập tức đông cứng lại. Hắn cứng người như một bức tượng đá. Shiori ngay lập tức phản xạ, lấy hai tay che chặt mắt Akari lại. Ánh mắt cô nhìn Kazuya lúc này không còn là sự khinh miệt thông thường nữa, mà là sự ghê tởm tột cùng dành cho một sinh vật biến thái:
"Đừng nhìn, Akari!" - Shiori lạnh lùng ra lệnh, vừa kéo xềnh xệch Akari đi thật nhanh.
"Đó là rác thải. Cả người hắn là một đống rác thải công nghiệp, từ cái ấy cho đến tâm hồn!"
Kazuya lúc này mới bừng tỉnh khỏi sự bàng hoàng. Hắn vội vàng bật dậy, hai tay cuống quýt che chắn vùng nhạy cảm, gào lên một tiếng bi thương xé lòng:
"NÀY! BÀ KHÔNG THỂ BỎ RƠI TÔI NHƯ THẾ ĐƯỢC! TÔI CÒN CHƯA KỊP MẶC LẠI QUẦN MÀ! HU HU HU!"
Mặc kệ những ánh mắt chỉ trỏ của người đi đường, gã anh họ ăn hại vừa khóc lóc thảm thiết, vừa giật tạm tấm rèm cửa cửa hàng bị cháy dở để quấn quanh hông, rồi cắm đầu cắm cổ chạy đuổi theo hai cô nàng.
[Kết Thúc Chương 11 (thật) – Akari đã tìm thấy "Con Voi Con", Shiori cảm thấy cần tẩy rửa bằng nước thánh và Kazuya thì đã trở thành ngôi sao trên Thread với tiêu đề: "Người Đàn Ông Vô Sản Phá Hủy Cửa Hàng Bằng...'Cái Ấy'."]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn