Chương 9: Chương 6: Cánh Cửa Dẫn Đến Sự Đáng Sợ Nhất, Lại Thường Nằm Ngay Dưới Đôi Chân Chúng Ta.
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~42 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Arc 1: Dưới Bóng Lời Nói Dối
"Nhanh lên! Nhanh lên!"
Hoshino Akari dùng bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh ngắt của mình kéo tuột tay Shiori, cả hai chạy băng qua khuôn viên rộng lớn của trường đại học Teito giờ đây đã tắt lịm toàn bộ ánh đèn chiếu sáng.
Dưới ánh trăng mờ đục bị che phủ bởi những đám mây xám xịt, sự hồn nhiên và cái nụ cười thường trực trên gương mặt của Akari hoàn toàn không mang lại một chút cảm giác rạng rỡ hay ấm áp nào. Ngược lại, trong bóng tối đậm đặc của màn đêm, nó toát lên một vẻ lạc lõng, trống rỗng đến mức bệnh hoạn, giống như lớp mặt nạ sáp được đắp vội lên khuôn mặt của một con búp bê lỗi.
"Căn cứ bí mật tuyệt vời của tớ ở ngay phía trước đây thôi!"
"Căn cứ?" - Shiori sụt sịt mũi.
Đầu óc của Shiori vẫn còn quay cuồng, choáng váng sau hàng chuỗi những biến cố kinh dị xảy ra liên tiếp, cô đành bất lực để mặc cho cô gái kỳ quặc kia dùng lực kéo lê thân hình mình đi xềnh xệch trên nền đất ẩm ướt.
"Nhưng mà... hiện tại trời đã tối muộn thế này rồi, chúng ta đâu có được phép tự ý đi vào các khu vực cấm của nhà trường..."
Hai người đột ngột dừng bước chân lại. Đập thẳng vào nhãn quan của Shiori lúc này là khu ký túc xá nữ cũ bỏ hoang từ nhiều thập kỷ trước của trường Teito. Đó là một khối bê tông bốn tầng xám xịt, câm lặng và chìm sâu trong sự hoang phế tột cùng của thời gian. Những vách tường bám đầy rêu mốc đen kịt, các ô cửa sổ vỡ nát trơ ra những thanh sắt rỉ sét trông giống như những hốc mắt trống rỗng của một cái sọ người khổng lồ.
Tấm biển cảnh báo với dòng chữ dòng chữ màu đỏ sơn loang lổ
"CẤM VÀO - NGUY HIỂM" treo xiêu vẹo trên hệ thống hàng rào lưới thép gai gỉ sét, khẽ phát ra những tiếng kêu ken két lạnh lẽo mỗi khi có luồng gió đêm thổi qua.
Không một chút do dự hay sợ hãi, Akari nhanh nhẹn lách nhẹ thân hình gầy guộc của mình qua một lỗ hổng lớn do lưới thép bị cắt đứt, rồi quay đầu lại vẫy vẫy tay gọi:
"Đi nhanh nào Shiori! Lối này tớ dọn dẹp sạch sẽ rồi, hoàn toàn không có bùn đất bẩn thỉu đâu mà sợ!"
Shiori ngập ngừng đứng lại. Đây chính xác là kiểu nơi cô không bao giờ muốn bước chân tới: tối tăm, hoang vắng. Cảnh vật trước mắt mang lại cho cô cảm giác ớn lạnh y hệt như khu rừng mười lăm năm về trước. Mùi ẩm mốc của gỗ mục, bụi bặm lâu năm quyện lẫn với một thứ mùi ngòn ngọt, lợm giọng đặc trưng của xác động vật đang phân hủy sộc thẳng vào khoang mũi, khiến cô muốn nôn ngay lập tực.
"Akari..."
"Nhanh lên đi! Tớ có giấu kem que trong đó đấy!" - Tiếng Akari lanh lảnh vọng ra từ bên kia hàng rào.
Thế nhưng, nỗi sợ hãi phải đứng trơ trọi một mình ngoài bóng tối mịt mùng lúc này còn lớn hơn cả nỗi sợ phải bước chân vào bên trong tòa nhà hoang phế kia. Shiori cắn chặt môi, hít một hơi thật sâu để lấy chút dũng khí, rồi cúi rạp người chui qua cái lỗ hổng của hàng rào lưới thép gai.
Akari chạy thót lên phía trước một cách vô cùng dạn dĩ. Tiếng bước chân từ đế giày của cô bạn nện xuống phần nền gạch của sảnh chính tối om vang vọng lên từng nhịp, trở thành thứ âm thanh sống động duy nhất giữa một không gian chết chóc ngột ngạt. Shiori cúi gầm mặt bước đi theo sau, hai mắt nhìn chằm chằm vào gót chân của Akari, tuyệt đối không dám liếc mắt nhìn sang hai bên vách tường hành lang.
Bởi vì cô có thể cảm nhận rõ ràng rằng, những cái bóng đen dài hắt ra từ các cánh cửa phòng khép hờ dọc dãy hành lang dường như không chịu nằm yên một chỗ. Chúng đang không ngừng co giật, vặn vẹo cơ thể một cách bất thường theo từng bước đi của cô. Tiếng gió rít mạnh qua những khung cửa kính vỡ nát tạo nên những âm thanh rin rít, u uất nghe hệt như tiếng khóc than của người chết ngay bên tai.
Thịch... Thịch... Thịch...
Trái tim bên trong lồng ngực của Shiori lại một lần nữa đập loạn nhịp vì hoảng sợ. Bản năng tự vệ khiến cô vô thức lùi lại phía sau một bước chân, toàn thân run rẩy.
"Shiori? Sao cậu đứng ỳ ra đó?"
Akari nhận thấy phía sau Shiori cảm thấy sợ hãi liền chạy ngược trở lại, khẽ nghiêng cái đầu sang một bên đầy vẻ thắc mắc.
"Cậu sợ mấy con lom khom à?"
Shiori sững sờ người ra tại chỗ, đôi đồng tử co rút lại, cô buột miệng hỏi ngược lại:
"Cái gì lom khom cơ?"
"Thì mấy cái bóng đen thui hay bò lổm ngổm trong góc ấy!" - Akari thản nhiên đưa tay chỉ thẳng vào một góc hành lang tối mịt.
"Bọn nó nhát lắm! Cứ lờ đi là được! Chỉ là... đừng nhìn vào mắt bọn nó lâu quá."
Đừng nhìn vào mắt của bọn nó quá lâu...
Một cơn buồn nôn kinh tởm từ vùng dạ dày bỗng chốc trào ngược lên tận cổ họng, buộc Shiori phải vội vàng đưa một bàn tay lên bụm chặt lấy miệng của mình. Con nhỏ này... tại sao nó lại có thể thản nhiên nói về những thực thể dị thường, tà ác đó bằng một cái thái độ hiển nhiên, cứ như thể chúng là một phần kiến trúc của tòa nhà vậy.
"Lên đây! Phòng 304! Nhà của tớ!"
Không để ý đến vẻ mặt trắng bệch của cô bạn, Akari lại kéo tay Shiori lôi đi. Cầu thang gỗ mục nát dưới chân họ kêu lên từng tiếng kẽo kẹt, tựa như những tiếng rên rỉ u uất.
Cánh cửa của căn phòng 304 đột ngột bật mở tung ra sau một cú đá chân dứt khoát của Akari. Không gian bên trong hoàn toàn không giống với trí tưởng tượng của Shiori về một "căn cứ bí mật" ngập tràn đồ chơi của trẻ con, mà đúng hơn, nơi này trông không khác gì một cái ổ chuột nhếch nhác, tồi tàn của những kẻ vô gia cư.
Shiori đứng chôn chân tại chỗ ngay trước ngưỡng cửa, đôi mắt cô đảo qua một lượt: trên sàn nhà phủ đầy bụi bẩn vứt chỏng chơ một chiếc túi ngủ màu hồng đã cáu bẩn, ngay cạnh đó là một chiếc bếp ga cắm trại mini được đặt một cách liều lĩnh, nguy hiểm ngay sát cạnh một chồng tạp chí cũ mèm đã ngả sang màu vàng hoen.
Nhưng thứ khiến cho toàn bộ tâm trí của Shiori bị thu hút và đóng băng hoàn toàn chính là những bức tường xung quanh căn phòng.
Chúng chi chít những hình vẽ nguệch ngoạc bằng bút sáp. Một mặt trời đang cười. Một bông hoa. Và rồi... một bức tranh vẽ thứ gì đó đen kịt, khổng lồ đang bốc cháy. Xung quanh nó là những hình người que nhỏ xíu cũng đang chìm trong biển lửa. Bức tranh được tô đi tô lại nhiều lần đến mức cào xước cả lớp vữa trên tường.
"Thấy chưa! Nơi này của tớ trông có tuyệt vời và hoành tráng không hả?"
Akari vui vẻ reo lên, cô bạn thản nhiên ngồi phịch mông xuống chiếc túi ngủ cáu bẩn, đưa tay lôi từ trong ba-lô ra một gói kẹo dẻo.
"Toàn bộ không gian nơi này đều do một tay tớ tự trang trí hết đấy nhé! Cậu có muốn ăn một miếng kẹo dẻo cho ngọt giọng không?"
Shiori vẫn đứng trân trân ngoài cửa, không dám cất bước vào trong.
"Akari..." - Giọng Shiori run rẩy.
"Tại sao... cậu lại sống ở đây? Gia đình cậu đâu?"
Động tác bốc kẹo của Akari bỗng khựng lại giữa chừng. Cô chớp mắt. Nụ cười ngây ngô trên môi từ từ tắt lịm, nhường chỗ cho một ánh nhìn trống rỗng đến đáng sợ. Gói kẹo dẻo trên tay bỗng chốc tuột khỏi những ngón tay gầy guộc, rơi xuống nền nệm ngủ.
"Gia đình...? Bố mẹ...?" - Akari lặp lại những từ ngữ đó một cách máy móc, vô hồn giống như một chiếc máy ghi âm đã cũ.
"A... tớ... tớ…"
Cô chậm rãi đưa hai bàn tay lên, những ngón tay khẽ chạm vào vùng thái dương đang giật giật liên hồi. Một nét biểu cảm đau đớn, quằn quại thoáng xẹt qua khuôn mặt nhỏ nhắn.
"Tớ... tớ không nhớ."
Cô lắc mạnh đầu sang hai bên một cách điên cuồng, cố gắng nặn ra một nụ cười để che giấu, nhưng nụ cười đó lại trở nên méo mó, dị dạng và bi thương tột độ.
"Tớ... tớ không được phép nhớ."
"Nếu cố gắng nhớ... trong đầu tớ sẽ đau đớn dữ dội lắm. Cái cảm giác đó... nó giống hệt như đang bị một ngọn lửa địa ngục thiêu rụi hoàn toàn các tế bào não bên trong ấy... Ha... ha... ha..."
Thế nhưng, ngay sau cái tiếng cười điên dại đầy bi thảm đó, sự hồn nhiên giả tạo, lạc quẻ lại ập đến một cách vô cùng đột ngột như một cái công tắc được bật lên. Akari đứng phắt dậy, đưa hai tay lên xua xua không khí, gương mặt lại tươi tỉnh trở lại:
"Thôi! Quên chuyện đó đi! Tớ sẽ cho cậu xem căn cứ bí mật thật sự ở dưới tầng hầm! Ở đó vui lắm!"
Nói rồi, không đợi Shiori đưa ra lời từ chối, Akari lại hăm hở lao tới nắm chặt lấy tay cô, lôi kéo cô ra ngoài hành lang tối tăm, hướng thẳng về phía khu vực cầu thang bộ dẫn xuống tầng hầm ngầm của tòa nhà ký túc xá.
"Ở phía dưới đó không gian có hơi tối tăm một chút thôi, nhưng mà bù lại thì không khí cực kỳ mát mẻ luôn! Tớ thường xuyên xuống đó chơi đùa..."
RIIIIIIIIIII!
Một tiếng rít đanh gắt, chói tai đột ngột vang dội lên, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của tòa nhà hoang phế. Lần này, thứ âm thanh kinh dị đó hoàn toàn không phải là ảo giác phát ra từ bên trong đại não của một mình Shiori nữa. Nó là một thực thể âm thanh hoàn toàn có thực, nó mang theo một luồng sóng xung kích mạnh mẽ vọng ngược lên từ phía dưới đáy sâu của cầu thang tầng hầm.
Toàn bộ lượng máu bên trong cơ thể của Shiori bỗng chốc như bị đông cứng lại thành băng vĩnh cửu. Cô đứng đờ đẫn người ra tại chỗ giống như một pho tượng gỗ vô tri.
"Ơ? Tiếng kêu hôm nay to nhỉ!" - Akari vẫn giữ vẻ thản nhiên.
"Chắc có con dơi nào bị kẹt..."
RIIIIIIIIIIIIIIII!!!!
Tiếng rít thứ hai lại tiếp tục vang lên một cách dồn dập, lần này âm lượng của nó lớn hơn gấp nhiều lần và chứa đựng một sự giận dữ, oán hận tột độ của quỷ dữ. Thứ âm thanh ma quái này nghe hệt như một chiếc chìa khóa gỉ sét, cắm phập vào và mở toang cánh cửa ký ức kinh hoàng bị phong ấn suốt 15 năm qua bên trong tâm trí của Shiori.
"THẤY RỒI."
Thứ đó đang gọi cô.
"Không... không thể như thế được... tránh ra..." - Shiori lảo đảo bước lùi lại phía sau trong sự sợ hãi tột cùng.
Đúng vào cái khoảnh khắc định mệnh đó, một chuỗi âm thanh hoàn toàn khác biệt bỗng nhiên dội ngược lên từ phía dưới không gian tầng hầm tối tăm.
"KHÔNG! CỨU VỚI! ĐỪNG! TRÁNH XA TÔI RA! LÀM ƠN! A A A!"
Giọng la hét kêu cứu của một người phụ nữ xa lạ nào đó văng vẳng vọng lên, chất giọng chứa chất đầy sự kinh hoàng, đau đớn và tuyệt vọng tột cùng trước cái chết. Chính cái tiếng thét xé lòng ấy đã trở thành giọt nước tràn ly, khiến cho toàn bộ nỗi sợ hãi ám ảnh tích tụ bấy lâu nay bên trong tâm lý của Shiori bùng nổ đến mức đỉnh điểm.
Ký ức năm lên bảy tuổi lạc lối trong rừng sâu ùa về, hòa quyện cùng tiếng hét của người phụ nữ và tiếng rít ma quái của con "Tàn Quỷ" đã tạo nên một mớ hỗn độn, tàn nhẫn xâu xé toàn bộ hệ thống dây thần kinh của Shiori.
"KHÔNG! KHÔNG! TRÁNH XA TÔI RA!"
Mất hoàn toàn khả năng kiểm soát, Shiori quay gót, hét lên và cắm đầu bỏ chạy. Cô chạy ngược lại dãy hành lang, không thèm quan tâm mình đang hướng đi đâu. Trong đầu cô chỉ còn duy nhất một ý niệm: phải thoát khỏi nơi này ngay lập tức.
Hành lang phía trước... mặt sàn có vẻ mục nát một cách bất thường.
"SHIORI! DỪNG LẠI!" - Akari hét lớn đuổi theo, giọng điệu lần này đã nhuốm màu hoảng hốt.
"CHỖ ĐÓ..."
Thế nhưng, lời cảnh báo của Akari đưa ra đã quá muộn màng.
RẦM!
Bước chân chạy thục mạng của Shiori giẫm mạnh xuống một tấm ván gỗ. Nền gỗ mục nát lâu năm không thể chịu nổi lực tác động, lập tức vỡ vụn ra thành trăm mảnh nhỏ giống như một mảnh bánh quy khô bị người ta dùng tay bóp nát.
"Á!"
Shiori mất đà rơi thẳng xuống dưới. Akari trong nỗ lực lao tới tóm lấy bạn mình cũng mất thăng bằng và ngã nhào theo. Cả hai chìm nghỉm vào hố đen sâu thẳm.
Cú va đập vật lý sau khi rơi tự do không hề mang lại cảm giác đau đớn thấu xương tủy như trong suy nghĩ của Shiori. Cả hai người họ đã may mắn rơi trúng vào một đống nệm ngủ và chăn bông cũ kỹ, mốc meo được tích trữ từ nhiều năm trước của ký túc xá.
Lượng bụi bặm đặc quánh, bẩn thỉu từ đống chăn nệm bay lên mù mịt trong không khí tạo thành một màn sương dày đặc, khiến cho Shiori phải liên tục ho sặc sụa, lồng ngực thắt lại.
"Ái da... Đau quá đi mất…" - Akari nhăn nhó rên rỉ.
"Ai... ai đó?"
Một giọng nói thứ ba bỗng nhiên đột ngột cất lên từ bên trong khoảng không gian tối tăm của căn phòng. Giọng nói ấy run rẩy lên bần bật, chứa đựng một sự sợ hãi đến mức tột cùng.
Bỗng chốc, một ánh sáng yếu ớt từ đèn pin điện thoại bật lên, rọi thẳng vào mặt hai người. Người đang run rẩy cầm chiếc điện thoại là một cô gái lớn tuổi hơn, đeo cặp kính dày cộp, tóc tai bù xù và khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Cô ta đang co rúm người ở một góc phòng. Chiếc mũ bảo hiểm công nhân màu vàng đội trên đầu đã bị nứt một vệt dài.
"Trời... trời đất ơi..." - Cô gái lắp bắp qua kẽ răng đang đập vào nhau lập cập.
"Hai... hai em sinh viên năm nhất... cũng bị cái thứ quái vật kinh tởm đó bắt giữ vào đây rồi à?"
"Bị bắt giữ là sao ạ?"
"Chị là Kisaragi Maya," - Cô gái vừa khóc nấc lên vừa giải thích.
"Chủ nhiệm Câu lạc bộ Nghiên cứu Huyền bí... Chị... chị chỉ đến đây để điều tra về Bí ẩn thứ Bảy..."
"Bí ẩn thứ Bảy sao?"
Shiori bắt đầu đưa đôi mắt đảo liên tục nhìn quanh một lượt khắp không gian xung quanh theo hướng quét của ánh đèn pin điện thoại đang run rẩy trên tay Maya.
Họ lúc này hoàn toàn không phải đang ở bên trong một căn phòng sinh hoạt bình thường của một ký túc xá. Mà là một căn hầm giam kiên cố bằng bê-tông cốt thép. Bốn bề xung quanh hoàn toàn khép kín, không hề có sự xuất hiện của bất kỳ một khung cửa sổ nào.
Cánh cửa ra vào duy nhất của căn phòng đã bị ai đó dùng gạch và xi-măng xây bịt kín mít, dày đặc từ phía bên ngoài. Nơi này rõ ràng đã bị niêm phong tuyệt đối từ rất nhiều năm về trước.
Và trên hết, cái mùi vị đặc trưng đó... Shiori lập tức nhận diện ra ngay lập tức. Cái mùi hôi nồng nặc, khét lẹt của lưu huỳnh hòa lẫn với mùi tanh tưởi của thịt động vật thối rữa đang phân hủy. Đây chính xác là mùi hương tỏa ra từ cơ thể của con Tàn Quỷ kinh dị ngoài con hẻm nhỏ.
Ánh đèn pin điện thoại tiếp tục quét qua những bức tường. Dạ dày Shiori cuộn lên khi thấy chúng chi chít những vết cào xé. Hàng ngàn, hàng vạn vết móng tay cào sâu hoắm vào lớp bê tông, như thể có vô số sinh vật từng bị nhốt ở đây và đã tuyệt vọng giãy giụa để tìm đường thoát thân.
"Chị... chị nghe thấy tiếng hét..." - Đàn chị Maya run rẩy ôm lấy vai mình.
"Nên chị mới mò xuống đây. Cửa tầng hầm bị khóa, nhưng chị tìm thấy một đường ống thông gió. Chị bò vào... rồi trượt rơi xuống chỗ này..."
Maya từ từ di chuyển hướng chiếu của ánh đèn pin điện thoại ra khu vực chính giữa căn hầm. Giọng nói của cô ta run lên:
"Và tại chính cái vị trí đó... chị đã tận mắt chứng kiến sự hiện diện của nó... Bí ẩn thứ Bảy của đại học Teito. Những lời đồn đại trong cuốn sổ tay truyền thuyết... hoàn toàn là sự thật..."
"Truyền thuyết gì chứ?" - Shiori gặng hỏi, mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra.
"Trái tim Hắc thạch." - Maya thều thào, ánh mắt đã dại đi vì kinh hãi.
"Chuyện kể rằng năm mươi năm trước, một gã Giáo sư điên rồ đã cố gắng triệu hồi một thực thể tại căn phòng này. Hắn dùng một nữ sinh làm vật hiến tế, nhưng thất bại. Cuối cùng, chính hắn đã bị thứ đó ăn thịt. Tuy nhiên, vật phẩm mà hắn dùng để triệu hồi – một thứ gọi là Trái tim Hắc thạch – lại không thể bị phá hủy. Nó đóng vai trò như một mồi nhử, liên tục kéo những 'thứ khác' đến. Nhà trường không có cách nào phá bỏ nó, đành phải niêm phong toàn bộ căn hầm này lại."
Maya khẽ nuốt một ngụm nước bọt, giọng nói đứt quãng liên tục:
"Chị... chị đến đây để xem nó có thật không... Và nó nằm ngay đó. Một viên đá đen sì... đang đập từng nhịp như một trái tim. Và... nó đã nhìn chị. Chị thề là có một con mắt đỏ rực khổng lồ nằm bên trong viên đá! Rồi... viên đá vỡ tan... nó biến mất..."
"Vớ vẩn..." - Shiori lẩm bẩm, cố gắng bấu víu lấy chút lý trí cuối cùng để trấn an bản thân.
"Làm gì có chuyện..."
"TRÁI TIM HẮC THẠCH?"
Akari, người nãy giờ vẫn ngồi ngơ ngác trên đống đệm cũ, đột nhiên hét lên. Cô đứng phắt dậy. Cái nụ cười ngây ngô, ngớ ngẩn thường ngày của cô hoàn toàn bốc hơi sạch sẽ không còn một dấu vết. Đôi mắt của Akari giờ đây trở nên trống rỗng, phẳng lặng và vô hồn tựa như hai cái vực thẳm đen ngóm, sâu hoắm không có đáy.
"Trái tim... báu vật của ta…" - Akari lẩm bẩm trong miệng, bước những bước đi vô định về phía bệ đá đặt giữa phòng, nơi ánh đèn của Maya đang chiếu rọi.
"Akari à? Cậu đang làm cái trò gì thế? Mau quay lại đây ngay đi!"
Thế nhưng Akari hoàn toàn không mảy may quan tâm. Cô đi đến trước bệ đá rồi quỳ rạp hai gối xuống nền đất lạnh lẽo. Mặt bề mặt bệ đá hiện tại hoàn toàn trống trơn không có một vật thể nào.
Tuy nhiên, hệ thống những sợi xích sắt to dày bằng cổ tay người lớn vốn dùng để quấn quanh phong ấn chiếc bệ từ trước, giờ đây đã bị một lực lượng kinh hồn nào đó giật đứt tung, gãy vụn từ phía bên trong ra ngoài. Những lá bùa chú màu vàng dán xung quanh thành bệ đều đã bị thiêu cháy đen thui, vương vãi thành những đống tro tàn lạnh ngắt trên nền đất cát.
"Tớ nhớ rồi." - Akari lên tiếng.
Giọng nói của cô lạnh lẽo, đều đều, sắc lạnh đến mức không thể phát ra từ thanh quản của một đứa trẻ.
"Tóm lại... tớ... chính là Người Giám Hộ."
Akari đưa tay chạm vào lớp tro bụi lạnh ngắt trên bệ đá.
"Phong ấn... bị phá vỡ rồi. Mình... mình thất bại rồi. Nó đi rồi."
"Đúng! Nó biến mất rồi!" - Maya hốt hoảng hùa theo.
"Có kẻ nào đó đã lấy cắp nó!"
"Không phải như thế đâu, nó hoàn toàn không bị bất kỳ kẻ nào lấy cắp hay mang đi cả đâu."
Akari từ từ, chậm rãi ngẩng khuôn mặt vô hồn của mình lên phía trên, đôi mắt trống rỗng trân trân nhìn vào khoảng không gian đen đặc, tối tăm của phần trần nhà bê-tông cốt thép:
"Nó... được tự do rồi."
Ngay vào cái khoảnh khắc khi từ ngữ cuối cùng vừa mới tuột ra khỏi bờ môi của Akari.
Riiiiiiiiiiii...
Tiếng rít đanh gắt, chói tai của quỷ dữ lại một lần nữa vang dội lên một cách dữ dội. Thế nhưng lần này, âm thanh kinh dị đó hoàn toàn không phải phát ra từ bên ngoài con hẻm, cũng chẳng phải vọng ngược lên từ phía dưới cầu thang tầng hầm nữa. Mà nó nổ tung ra ngay tại đây. Ngay bên trong chính cái không gian căn phòng hầm giam khép kín, bị niêm phong hoàn toàn này.
Sâu bên trong vùng tiềm thức đang trên bờ vực suy sụp của Shiori, một giọng nói lý trí đang gào thét lên một cách điên cuồng:
"Chạy đi... Chạy ngay đi... PHẢI CHẠY…NGAY LẬP TỨC…"
Shiori có thể cảm nhận rõ ràng về sự hiện diện của nó bằng toàn bộ các giác quan trên cơ thể của mình. Một luồng khí lạnh buốt thấu xương tủy chạy dọc theo sống lưng, làm tê liệt toàn bộ hệ thống cơ khớp.
Một thứ chất lỏng dính dớp... ướt át... và nhớp nháp... vừa mới nhỏ giọt từ phía trên trần nhà xuống, rơi tõm trúng ngay vào phần bả vai áo đồng phục của Shiori. Cái cảm giác kinh dị này... nó hoàn toàn trùng khớp, giống hệt như những gì cô vừa mới trải qua bên trong cơn ác mộng kinh hoàng lúc sáng sớm.
"Mày nghĩ... bản thân mày có thể chạy trốn được sao?"
Một âm thanh khô khốc, cổ xưa và mang đầy tử khí đột ngột cất lời, thì thầm ngay sát cạnh vùng sau gáy của Shiori. Cả Maya và Akari đều đồng loạt hoảng sợ quay phắt đầu lại nhìn. Ánh đèn pin từ chiếc điện thoại di động hắt mạnh lên vách tường bê-tông phía sau.
Thế nhưng, Shiori lúc này hoàn toàn không có đủ dũng khí để thực hiện hành động quay đầu lại nhìn. Khóe mắt của cô chỉ kịp bắt được hình ảnh phản chiếu của một cái bóng khổng lồ, vẹo vọ và dị dạng đang đổ ập xuống từ phía sau, trùm kín mít lấy toàn bộ cơ thể của cô.
Thực thể đó đã đứng ở đó từ bao giờ mà không một ai trong căn phòng hay biết. Đó là một khối thịt đen kịt, vặn xoắn, co bóp liên tục vào nhau giống như một búi giun khổng lồ, và trên khắp bề mặt của khối thịt biến dị ấy, hàng trăm con mắt trắng dã, hoàn toàn không có tròng đen đang mở to, trừng trừng nhìn thẳng vào gáy cô.
"T H Ấ Y... R Ồ I."
[Kết thúc chương 6 - Khuôn mặt của Shiori bỗng chốc trở nên trắng bệch, không còn một giọt máu khi nỗi kinh hoàng tột độ đã hoàn toàn bóp nghẹt lấy buồng phổi của cô, tước đoạt đi khả năng hít thở cuối cùng của cơ thể.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn