Chương 19: Chương 12.2: Rượu Ngon Chỉ Dành Cho Tri Kỷ, Kẻ Coi Thường Mỹ Tửu Chỉ Xứng Đáng Lên Xe Rác (2)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Ngoại Truyện 2: Hoa Dạng Niên Hoa (phần 1) Bàn ăn tối tại quán rượu Dạ Điệp hôm nay hiện ra một cảnh tượng hiếm thấy. Ayane đã quyết định đóng cửa sớm hơn thường lệ. Sau khi dành cho Kazuya một cú đạp trời giáng ngay giữa đầu, cô ép hắn phải vào bếp trổ tài nấu một bữa lẩu thượng hạng. Công bằng mà nói, dù là một gã thất nghiệp vô dụng, kỹ năng bếp núc của Kazuya lại vô cùng xuất sắc. Đây coi như bữa tiệc để chào mừng cô bé tóc đỏ gia nhập mà Ayane gọi là "vị thiên thần".
Trong khi Akari gắp thức ăn liên tục với khuôn mặt rạng rỡ vì ngon miệng, thì Shiori ngồi đối diện lại ăn uống rất từ tốn. Nhờ sự hồn nhiên của cô bạn mới, bầu không khí xung quanh Shiori dường như cũng bớt đi phần sắc lạnh.
Riêng Kazuya, sau khi bị bóc lột sức lao động, hắn bị đuổi ra ngồi ở chiếc ghế sô-pha cũ nát nơi góc quán, giữ một khoảng cách an toàn với bàn tiệc. Dù cái bụng đã réo lên dữ dội sau một ngày dài rượt đuổi, tất cả những gì hắn có thể làm lúc này chỉ là hít hà hương thơm ngào ngạt của nồi nước dùng.
"Ngửi cho kỹ vào, đồ ăn bám," - Ayane vừa húp một ngụm nước dùng nóng hổi vừa mỉa mai nói.
"Mày không làm thì không có ăn. Đó là quy tắc của gia đình này."
Kazuya cố gắng nhắm mắt làm lơ, nhưng tiếng bụng hắn lại réo lên từng hồi như tiếng thú dữ gầm gừ. Đúng lúc ấy, Akari bất ngờ gắp một miếng thịt bò cao cấp, loại hảo hạng mà Ayane vốn chỉ dành cho mình và Shiori. Cô bé đứng dậy, chậm rãi bước về phía hắn với gương mặt vô cùng nghiêm túc.
"Kazuya," - Akari gọi khẽ, đưa miếng thịt sát tận mũi hắn.
Hắn ngước nhìn, đôi mắt dán chặt vào miếng mồi ngon. Nước dãi bắt đầu chực trào, nhỏ xuống cả chiếc khăn rèm cửa đang được hắn quấn tạm quanh người thay cho quần áo.
"Nào, ngoan nào," - Akari hạ thấp tông giọng đầy ngọt ngào, "Há miệng ra. Giỏi lắm, giỏi lắm."
Trong cơn đói làm mờ lý trí, Kazuya chẳng kịp suy nghĩ gì thêm. Hắn há to miệng, đớp lấy miếng thịt từ tay Akari rồi nhai ngấu nghiến. Cảm giác béo ngậy tan trên đầu lưỡi khiến hắn ngỡ như mình vừa được nếm thử cao lương mỹ vị cuối cùng trên thế gian. Thế nhưng, ngay khi miếng thịt trôi xuống cuống họng, ý thức của hắn mới đột ngột quay trở lại. Nhìn lại bộ dạng quấn rèm của mình và ánh mắt của Akari, hắn bật dậy như lò xo.
"Khoan đã! Sao các người lại đối xử với tôi như thể... như thể một con chó vậy?"
Tiếng hét của hắn khiến Ayane và Shiori khựng lại. Shiori bình thản buông đũa, cô nhẹ nhàng bước tới ôm lấy vai Akari đang cười khúc khích, rồi nhìn Kazuya với ánh mắt đầy cảm thông.
"Akari, sao cậu lại đối xử như vậy với Kazuya? Làm thế thì tội nghiệp lắm..."
Nghe đến đó, mắt Kazuya bỗng chốc long lanh vì cảm động. Hắn thầm nghĩ cuối cùng cũng có người nhận ra sự hy sinh và nỗi khổ của mình. Nhưng niềm tin ấy vụt tắt ngay lập tức khi Shiori bồi thêm một câu lạnh lùng:
"... Tội nghiệp cho mấy chú chó lắm, Akari ạ!"
Kazuya cảm thấy như có một gáo nước đá dội thẳng vào đầu. Cảm xúc từ đỉnh cao hy vọng rơi thẳng xuống vực sâu phẫn nộ. Hắn đập mạnh tay xuống sàn gỗ phát ra một tiếng động chát chúa:
"Thôi dẹp mẹ đi! Tôi chịu hết nổi rồi! Tôi đã cố gắng nghĩ tốt cho hai người, vậy mà!"
Ayane ném cho hắn cái nhìn khinh bỉ qua làn khói tẩu:
"Quá đúng rồi còn gì. Ngay cả lũ cún còn có ích hơn mày. Cho mày ăn thịt bò hảo hạng đúng là lãng phí tài nguyên."
Tiếng cười của Akari vang vọng khắp quán, trong khi Shiori chỉ khẽ mỉm cười đầy ẩn ý. Kazuya nhận ra mình đã chạm đến giới hạn của sự sỉ nhục. Hắn lết đến bên cạnh Ayane, hạ giọng xuống mức nài nỉ thảm thiết, tay túm lấy vạt áo cô:
"Chị Ayane yêu quý, chị là người xinh đẹp và nhân từ nhất trên đời... cho em ngủ lại trên gác xép đi. Cái ghế này sẽ giết chết lưng em mất. Em hứa sẽ không chạm vào đống mô hình của Shiori đâu mà."
Ayane nhếch mép, dùng chân đẩy nhẹ đầu hắn ra:
"Không! Học cách tự lập đi, đồ vô dụng."
Kazuya thở dài, rồi hắn đột nhiên ghé sát tai Ayane thì thầm điều gì đó. Hắn che chắn rất kỹ để Shiori và Akari không thể nghe thấy. Nội dung lời thì thầm cực kỳ bý ẩn nhưng lại có sức nặng ngàn cân. Ayane nghe xong liền khựng lại, khuôn mặt cô chuyển từ khó chịu sang thích thú, rồi sau đó là ranh mãnh. Một nụ cười quái dị hiện lên trên môi cô, báo hiệu rằng thỏa thuận đen tối đã được xác lập.
Trở lại bàn ăn, sau khi nhận được cái gật đầu thỏa mãn từ bà chị đại, Kazuya lén lút đưa tay ra sau gãi mông một cách đắc chí. Trong đầu hắn đã vạch sẵn một kế hoạch ma mãnh. Hắn thầm tính toán rằng chỉ cần chuốc cho hai "con gà" này say bí tỉ, Ayane sẽ tha hồ làm gì thì làm với chúng, còn hắn sẽ được xóa nợ và quan trọng nhất là được trở về căn gác xép yêu dấu của mình.
Kazuya đứng dậy, chiếc khăn rèm cửa tuột xuống để lộ mảng lưng trầy trụa vì những ngày ngủ ngoài công viên. Hắn hắng giọng, cố tỏ ra trịnh trọng mặc dù vừa hắng giọng vừa vô tình khiến nước bọt bắn cả vào nồi lẩu đang sôi.
"À hèm! Mọi người! Để chúc mừng Akari gia nhập cái gia đình ấm cúng này, và mừng cho Shiori không bị đuổi học vì sự cố lần trước... tôi xin mời mọi người một ly!"
Hắn khom người xuống gầm bàn lôi ra một chai rượu sứ đen tuyền bám đầy mạng nhện, bên trên dán bùa đỏ chót mang tên "Quỷ Sát".
"Đây là rượu thuốc gia truyền!" - Kazuya bắt đầu chém gió, mắt đảo như rang lạc.
"Được ngâm từ... ờ... pín hổ và mồ hôi của các đô vật Sumo! Uống vào là bổ thận tráng dương... à nhầm, đẹp da mượt tóc! Chỉ một hớp là lên tiên!"
Ayane ngồi sau quầy, vừa xỉa răng vừa cười khẩy. Cô biết thừa loại rượu đó mạnh đến mức cô thường dùng để tẩy rửa vết bẩn bồn cầu suốt mười năm nay. Cô thầm nghĩ chỉ cần Shiori nhấp một ngụm, chắc chắn nó sẽ gục ngay lập tức, và lúc đó... thước dây của cô đang đợi.
Kazuya rót rượu ra ba chiếc ly. Thứ chất lỏng màu vàng đậm bốc mùi cồn nồng nặc đến mức khiến mấy con ruồi bay gần đó cũng phải rơi rụng. Hắn đẩy ly rượu về phía Shiori với nụ cười nịnh nọt còn dính mẩu rau giữa kẽ răng. Thế nhưng Shiori lại nhăn mũi, cô đặt ly rượu xuống một cách dứt khoát:
"Tôi không uống."
"Hả? Sao thế? Rượu quý lắm đấy!" - Kazuya sững sờ, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng.
"Thứ nhất," - Shiori đẩy gọng kính, ánh mắt khinh bỉ tột độ.
"Cái màu nước này trông y hệt thứ chảy ra từ cái cống sau nhà. Thứ hai, mai tôi còn đi học. Tôi không muốn đến trường với cái hơi thở nồng nặc mùi pín hổ để rồi nôn vào mặt lão Hijikata lần thứ hai. Danh dự nhà này nát đủ rồi."
Kazuya cứng họng. Hắn quay sang cầu cứu Ayane nhưng chỉ thấy cô đang cầm con dao chặt xương gõ gõ lên bàn đầy đe dọa. Hắn tự nhủ phải trông cậy vào cô nhóc ngây thơ kia thôi. Đúng lúc đó, một tiếng ực hơi vang lên sảng khoái.
ỰC! KHÀ!
Akari đã nốc cạn ly rượu từ bao giờ. Cô bé liếm môi, rồi thản nhiên đưa tay lên ngoáy mũi trước sự ngỡ ngàng của mọi người.
"Kazuya?" - Akari gọi.
"Sao? Sao?" - Kazuya và Ayane chồm tới, nước dãi chực trào ra vì mong đợi.
"Thấy thế nào? Trời đất đảo lộn chưa? Có thấy ông bà tổ tiên vẫy tay chào mình chưa?"
Akari búng nhẹ một cái, rồi ngây thơ hỏi ngược lại:
"Sao cậu lại mời tớ uống nước rửa chân?"
"Cái gì cơ?" - Kazuya hét lên đầy kinh ngạc.
"Thì nó nhạt nhẽo quá!" - Akari bĩu môi nói.
"Nhạt như nước ngâm chân của ông nội tớ vậy. Cậu pha thêm nước đúng không? Keo kiệt thế!"
Bầu không khí trong quán bỗng chốc đông cứng. Kazuya run rẩy nếm thử một giọt rượu còn dính ở miệng chai, rồi lập tức thét lên vì cái vị cay tê dại cả lưỡi. Rõ ràng là cồn nguyên chất! Nhưng hắn chưa kịp phân trần thì một bàn tay lạnh toát đã bóp chặt lấy vai hắn. Ayane đứng đó, mặt đen như than, tay kia lăm lăm chiếc chày gỗ.
"Thằng khốn nạn! Mày dám pha nước vào rượu để lừa bà à? Một việc cỏn con cũng làm hỏng!"
Bốp! Chát!
Tiếng đấm đá vang lên liên hồi khiến Kazuya ngã dúi dụi vào gầm bàn, đầu cắm thẳng vào thùng rác. Ayane hậm hực giật lấy chai rượu, quyết định tự mình tu ừng ực để kiểm chứng. Cô tu một hơi hết nửa chai rồi đứng yên như phỗng.
Ba giây sau, đôi mắt Ayane dại đi, cô nấc lên một tiếng thật lớn, mùi cồn phả ra nồng nặc làm héo cả chậu cây cảnh bên cạnh. Cô cười méo xệch, nhìn Kazuya đang lồm cồm bò ra từ thùng rác rồi nói:
"Ô... sao có con chuột cống to thế nhỉ? Lại đây để chị nướng mày lên..."
Dứt lời, cô lảo đảo vài bước rồi ngã lăn quay ra sàn ngáy khò khò.
Kazuya và Shiori chết lặng. Trong khi đó, Akari nhìn nửa chai rượu còn lại với vẻ tiếc rẻ rồi đưa chai rượu lên miệng. Cô bé uống ừng ực như người ta uống nước sau khi chạy bộ, khiến chai rượu vơi đi nhanh chóng trước con mắt kinh hoàng của hai người còn lại.
"Dừng lại mau! Akari!" - Shiori hoảng hốt kêu lên.
"Cậu sẽ chết đấy!"
Akari đặt cái chai rỗng xuống bàn, quệt miệng rồi cười toe toét. Mặt cô chỉ hơi ửng hồng một chút:
"Khà! Đã khát quá! Ngon hơn nước lọc một chút, nhưng vẫn thua xa cái nước sinh tố ông nội tớ hay uống!"
Shiori và Kazuya nhìn nhau, họ nhận ra một sự thật kinh hoàng: Akari chính là một "hố đen" về tửu lượng. Và rồi, cơn ác mộng thực sự bắt đầu khi rượu bắt đầu ngấm vào Akari, không phải làm cô say gục mà là khiến cô tăng động gấp mười lần.
"Shiori!" - Akari hét lên rồi lao tới ôm chặt lấy cô bạn.
"Đêm nay không say không về! À mà đang ở nhà rồi, thế thì không say không ngủ!"
"Không! Thả tớ ra! Mai tớ còn phải đi học!" - Shiori gào lên, cố gắng vùng vẫy nhưng sức mạnh của Akari lúc này là không thể ngăn cản.
Akari tiếp tục tóm lấy một chai rượu khác trên kệ rồi nhìn về phía Kazuya với ánh mắt tinh quái:
"Cả Kazuya nữa! Lại đây uống với bọn tớ! Cậu là cún ngoan mà!"
Kazuya định bỏ chạy nhưng đã muộn, hắn bị Akari tóm lấy chân và lôi xềnh xệch lại bàn.
"CỨU TÔI VỚI!"
Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Quán rượu Dạ Điệp lúc này chẳng khác nào một bãi chiến trường hoang tàn sau một lễ hội hỗn loạn. Mùi cồn nồng nặc quyện với mùi thức ăn thừa tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt.
Giữa sàn nhà, Kazuya đang ở trong tình trạng thảm hại nhất kể từ khi sinh ra đến nay. Hắn say đến mức chẳng còn biết trời đất là gì. Chiếc rèm cửa quấn tạm lúc trước đã tuột mất từ lâu, thay vào đó là một chiếc tạp dề ren màu hồng điệu đà của Ayane mà hắn vơ được ở đâu đó. Bên dưới, hắn chỉ độc chiếc quần đùi rách nát, trông vô cùng kệch cỡm.
Tay hắn không cầm micro, mà lại lăm lăm cây cọ bồn cầu vẫn còn sũng nước màu xanh đặc trưng của thuốc tẩy. Hắn loạng choạng trèo lên chiếc ghế đẩu, rồi gào lên một cách sảng khoái:
"Và con tim đã vui trở lại! Ọe... ực..."
Vừa hát, hắn vừa lấy chính cái đầu cây cọ ấy chải ngược mái tóc mình, khiến bọt xà phòng trắng xóa dính đầy đầu tóc. Hắn cười hề hề, tự mãn với vẻ ngoài "vuốt keo" đầy phong cách của mình.
Ở góc ghế sô-pha, Ayane cũng chẳng khá khẩm hơn. Cô đang trong cơn mê sảng tột độ, đè ngửa cái chân của Kazuya ra để cưng nựng.
"Shiori ơi... sao da em mềm quá... chân em thơm quá chừng..."
Vừa nói, cô vừa dụi mặt vào bàn chân đầy lông lá và bụi bẩn của Kazuya. Ayane ôm chặt lấy cái chân tội nghiệp của thằng em trai, hôn chùn chụt vào ngón chân cái của hắn vì tưởng tượng đó là bàn tay của Shiori.
"Ưm... vị... hơi mặn... nhưng chị thích..."
Trong khi đó, Shiori, người vốn được mệnh danh là nữ hoàng băng giá, giờ đây đã hoàn toàn tan chảy thành một vũng nước lầy lội. Cô đang ôm chặt lấy chiếc thùng rác bằng nhựa, vuốt ve nó một cách âu yếm như thể đó là một báu vật.
"Giáo sư Hijikata..." - Shiori nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem trên khuôn mặt xinh đẹp.
"Em xin lỗi thầy... em không cố ý nôn vào thầy đâu. Thầy đừng đuổi học em mà..."
Nói rồi, cô móc từ trong túi ra một chiếc tất cũ bẩn thỉu của Kazuya, ân cần nhét vào trong thùng rác và lầm bầm: "Em biếu thầy chiếc khăn tay này để thầy lau mặt. Thầy đừng giận em nữa nhé."
Giữa bãi chiến trường kinh tởm và hỗn loạn ấy, Akari vẫn đứng vững như một vị thần. Khuôn mặt cô bé chỉ hơi ửng hồng vì men rượu. Cô giơ cao chai rượu đã cạn sạch, cười lớn:
"Vui quá đi mất! Mọi người sung sức thật đấy!"
Akari nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. Dù kim ngắn đang chỉ số ba, nhưng trong cơn hưng phấn, cô bé lại nhìn nhầm thành số bảy. Cô hốt hoảng hét lên, bước chân làm rung chuyển cả sàn nhà:
"Chết rồi! Sáng rồi, muộn học mất rồi! Nhưng mà mọi người đừng lo, tớ sẽ chịu trách nhiệm đưa mọi người đến trường!"
Với quyết tâm rực lửa, Akari chạy biến vào trong bếp. Cô lôi ra một cuộn băng dính công nghiệp và chiếc xe đẩy hàng, vốn dùng để chở két bia. Nhìn Kazuya đang mải mê chải tóc bằng cọ bồn cầu và Ayane đang đắm đuối hôn chân em trai, Akari gật đầu đầy tự tin rằng mình đã có một kế hoạch hoàn hảo.
Sáng hôm sau, trường đại học Teito danh giá đang trải qua những giây phút bình yên nhất trước giờ vào lớp. Sinh viên đi lại nhẹ nhàng dưới hàng cây, hương hoa thoang thoảng trong gió sớm. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy đột ngột bị xé toạc bởi một âm thanh chói tai, tựa như tiếng móng tay cào lên bảng đen được khuếch đại qua loa phóng thanh.
KÍT!
Mặt đất bắt đầu rung chuyển. Từ phía cổng chính, một đám bụi mù mịt cuộn lên, kèm theo mùi nước cống nồng nặc sộc thẳng vào mũi những người xung quanh. Đám đông sinh viên ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"CÁI QUÁI GÌ THẾ KIA?"
"QUÁI VẬT HỒ LOCH NESS À?"
Kẻ gây ra sự náo loạn không ai khác chính là Akari. Cô bé đang chạy nước rút với tư thế của một vận động viên điền kinh, sợi dây thừng to bản quấn quanh eo. Và thứ mà cô đang kéo lê lết trên mặt đường bê tông là một chiếc thuyền đạp vịt hình thiên nga khổng lồ.
Đó không phải là một con thiên nga trắng đẹp đẽ thường thấy ở công viên. Nó là một con thiên nga già nua, lớp sơn bên ngoài đã tróc lở, quấn đầy rong rêu hôi hám và bùn đất đen ngòm. Bên hông thuyền còn có dòng chữ sơn xịt nguệch ngoạc khẳng định đây là tài sản lấy trộm từ một công viên bỏ hoang. Hai cái phao của thuyền mài xuống đường nhựa, bốc khói khét lẹt và tạo ra những tiếng rẹt rẹt kinh hoàng.
"Tránh đường! Tránh đường mau! Tàu tốc hành tình yêu đang cập bến đây!"
Bên trong buồng lái chật hẹp và ẩm mốc của con thiên nga là hai hành khách đặc biệt. Kazuya nằm ngửa, chân gác lên bảng điều khiển, mồm há hốc khiến nước dãi chảy thành dòng dài. Hắn vẫn mặc chiếc tạp dề hồng lấm lem bùn đất, tay ôm chặt cây cọ bồn cầu như thể đó là một thanh gươm báu. Trong cơn mê sảng, hắn hét lên:
"Tiến lên... hỡi thủy thủ đoàn... Kho báu One Piece... đang ở trong bồn cầu... ợ..."
Ngồi bên cạnh là Shiori với bộ đồ ngủ hình con gấu bị lệch hẳn sang một bên. Cô đang ôm chặt một túi rác màu đen vào lòng, hít hà đầy say đắm vì ngỡ đó là mùi hương quyến rũ của thầy giáo Hijikata.
Chiếc thuyền thiên nga lướt qua sân trường, gạt phăng một hàng xe đạp đang đỗ khiến tiếng đổ vỡ vang lên rầm rầm. Akari thắng gấp ngay dưới chân tượng đài hiệu trưởng, lau mồ hôi rồi giơ ngón tay cái đầy tự hào vì đã đến nơi đúng giờ.
Cú va chạm mạnh khiến Kazuya và Shiori tỉnh giấc. Khi cả hai mở mắt ra, đập vào mắt họ không phải là căn phòng quen thuộc mà là hàng trăm sinh viên đang đứng vây quanh, tay cầm điện thoại quay phim một cách nhiệt tình.
Shiori mặt tái mét, chỉ muốn có một cái hố để chui xuống ngay lập tức. Trong khi đó, Kazuya nhìn thẳng vào một chiếc camera đang hướng về phía mình, yếu ớt giơ cây cọ bồn cầu lên vẫy vẫy thay cho lời xin chào trước khi ngất đi vì quá nhục nhã.
Akari vẫn giữ nguyên vẻ rạng rỡ, hãnh diện tuyên bố: "Thấy chưa, tớ đã nói là sẽ đưa mọi người đến nơi đúng giờ mà!"
[Kết Thúc Chương 12 – Akari vô cùng tự hào vì việc mình làm, trong khi đó Shiori thì hóa đá và Kazuya thì bất tỉnh trước hàng trăm chiếc điện thoại đang ghi lại video với tiêu đề "Vết Nhơ Thiên Nga".]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn