Chương 11: Chương 7.2: Lửa Không Thể Đốt Cháy Bóng Tối, Nó Chỉ Làm Lộ Rõ Nó Hơn Mà Thôi. (2)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~36 phút đọc · Tạo 29/07/2026
(2) Arc 1: Dưới Bóng Lời Nói Dối Cùng lúc đó, ở bên trong không gian của con quỷ O-Magatoki.
Akari đang phải trải qua một quá trình phân hủy khủng khiếp cả về mặt thể xác lẫn tinh thần. Một không gian hoàn toàn chìm trong bóng tối đặc quánh, ngột ngạt và trơn trượt bởi những lớp chất dịch nhầy bẩn thỉu.
Áp lực cơ học từ những khối cơ thịt của con quỷ đang co bóp liên tục, tạo ra một sức ép kinh hoàng như muốn nghiền nát vụn toàn bộ hệ thống xương cốt và tủy sống của cô thành bột mịn.
Và trên hết... là một cái nóng thiêu đốt kinh hoàng.
Đó hoàn toàn không phải là cái nóng do ngọn lửa hồng thông thường tạo ra. Cảm giác lúc này của Akari hệt như toàn bộ làn da thịt trên cơ thể đang bị ngâm chìm bên trong một hồ chứa đầy a-xít đậm đặc. Hàng ngàn, hàng vạn mũi kim châm chích vô hình xuất hiện, liên tục ăn mòn, đục khoét sâu vào bên trong da thịt, các mạch máu và mô tế bào của cô.
Akari đang thực sự bị hệ thống tiêu hóa của con quỷ phân hủy với tốc độ chóng mặt. Cô co quắp toàn bộ thân hình nhỏ nhắn của mình lại bên trong khoang chứa đầy chất dịch, cố gắng há miệng để la hét kêu cứu, thế nhưng toàn bộ không gian xung quanh chỉ là thứ chất lỏng đặc quánh, nhầy nhụa tanh hôi lập tức tràn ngập vào bên trong buồng phổi, chặn đứng mọi âm thanh.
"Nóng... Nóng quá đi mất thôi... Đau... Đau quá mẹ ơi..."
Đây hoàn toàn không phải là nỗi đau đớn thể xác do bị "lửa đốt bình thường" gây ra. Đây chính là nỗi đau đớn thuần túy ở cấp độ linh hồn, một phản ứng hóa học nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí con người.
Toàn bộ nguồn năng lượng tiềm ẩn bên trong cơ thể của chính cô, thay vì được giải phóng ra ngoài không khí để bảo vệ chủ nhân, thì giờ đây dưới sự tác động của năng lượng bên trong con quỷ, nó đang quay ngược trở lại, tự nấu chín toàn bộ các cơ quan nội tạng của cô từ bên trong ra ngoài.
Nó đau đớn. Một nỗi đau đớn tột cùng vượt quá giới hạn chịu đựng mà hệ thống tinh thần non nớt của một đứa trẻ mười tuổi có thể xử lý và chấp nhận được. Cô lúc này chỉ có duy nhất một khao khát duy nhất: muốn cái quá trình tra tấn kinh dị này lập tức dừng lại ngay. Cô muốn tìm kiếm một sự giải thoát tuyệt đối. Cô muốn được chết ngay lập tức để không phải chịu đựng thêm nữa.
"... Đau... đớn quá..."
"... Cái cảm giác này... nó giống hệt như cái lúc đó..."
"... Nóng quá... Ai cứu tôi với…"
Ý thức tinh thần của Akari bắt đầu mờ nhạt dần, chuẩn bị lịm đi hoàn toàn để bước vào cõi vĩnh hằng. Thế nhưng, ngay vào cái khoảnh khắc khi mà sợi dây sinh mệnh chuẩn bị đứt đoạn, một giọng nói hoàn toàn xa lạ bỗng nhiên vang dội lên từ sâu thẳm trong vùng tiềm thức của cô.
Giọng nói ấy mang một sắc thái vô cùng lạnh lẽo, cổ xưa và đầy quyền uy. Tuy nhiên, nó hoàn toàn không đưa ra bất kỳ một lời hỏi han ân cần hay một sự an ủi, vỗ về ngọt ngào nào dành cho đứa trẻ đang gặp nạn cả.
Nó chỉ lạnh lùng đưa ra một mệnh lệnh dứt khoát, con đường giải thoát duy nhất và cuối cùng dành cho Người Giám Hộ:
"ĐỐT HẾT TẤT CẢ ĐI!"
Ở bên ngoài căn hầm giam bị niêm phong, O-Magatoki vẫn đang lao thẳng sợi xúc tu đen kịt của mình về phía lồng ngực của Shiori, trong khi đàn chị Maya vẫn đang nằm bất động chịu chết ở góc tường.
Đột nhiên, toàn bộ khối thân hình khủng lồ của con quỷ bỗng chốc khựng lại một cách vô cùng đột ngột giữa không trung.
Những con mắt trắng dã trên khắp cơ thể của nó đồng loạt thực hiện thao tác chớp mắt liên tục với vẻ đầy hoảng hốt. Nó hoàn toàn không còn mảy may quan tâm đến việc tấn công hay nuốt chửng Shiori nữa. Nó ngẩng phắt cái đầu dị dạng của mình lên phía trên trần nhà, các nếp gấp da thịt phập phồng liên tục như thể đang cố gắng ngửi ngửi cái bầu không khí xung quanh.
GRÀOOO... ÉT... ÉT...
Nó đột ngột phát ra một tiếng gầm rú kinh hoàng, âm lượng khủng khiếp đến mức xé toạc cả màng nhĩ của những người có mặt trong phòng. Thế nhưng, đây hoàn toàn không phải là tiếng gầm uy nghiêm nhằm mục đích thị uy sức mạnh của một kẻ bề trên. Đó đích xác là một tiếng rít lên đầy sự đau thương, và tột cùng trong sự sợ hãi.
Sau cùng, nó hoàn toàn từ bỏ việc tấn công hai con mồi trong phòng. Khối thân hình to lớn của nó quay ngoắt đầu lại, điên cuồng lao thẳng về phía cái lỗ hổng lớn trên trần nhà do nền gỗ tầng ba bị sụp đổ lúc nãy.
Nó dùng sức mạnh cơ học phá tan tành toàn bộ bức tường gạch niêm phong kiên cố, nó liên tục trườn bò, dùng các xúc tu cào cấu điên cuồng vào mọi vật chất xung quanh để cố gắng tìm kiếm một con đường chạy trốn thoát thân ra ngoài. Nó lao thẳng ra khỏi tòa nhà ký túc xá hoang phế, trườn ra ngoài khu vực sân trường rộng lớn.
Shiori, lúc này đã phần nào hoàn hồn trở lại sau cú sốc, khó khăn lảo đảo bò ra khỏi cái hầm giam đổ nát, dùng hai tay dùng lực kéo theo thân hình đang run rẩy của đàn chị Maya ra ngoài. Khi bước ra đến sân trường, họ đã được tận mắt chứng kiến một cảnh tượng vô cùng kinh dị diễn ra trên bãi cỏ xanh.
O-Magatoki đang cố gắng lết cái thân hình của mình đi dọc theo bãi cỏ một cách rất đau đớn. Và ngay sau đó, nó lại tiếp tục gầm lên một tiếng đầy sự đau đớn tột độ. Toàn bộ bề mặt cơ thể bầy nhầy của nó bắt đầu xuất hiện những vết phồng rộp lớn, khói đen nồng nặc sực nức mùi lưu huỳnh bắt đầu bốc lên nghi ngút từ sâu bên trong nội tạng của nó.
Toàn bộ thân hình khổng lồ của nó ngã quỵ xuống nền đất bãi cỏ, nó đau đớn giãy giụa. Con quỷ lúc này mới bàng hoàng nhận ra thứ "thức ăn" ngọt ngào mà nó vừa mới nuốt chửng vào bụng ban nãy, thực chất lại chính là một loại thuốc độc hủy diệt vô cùng khủng khiếp. Và...
BÙMMMMMM!
Một vụ nổ kinh hoàng bỗng nhiên xảy ra ngay tại trung tâm cơ thể của con quỷ. Hàng nghìn mảnh thịt đen bầy nhầy cùng với thứ chất dịch nhầy màu tím văng tung tóe khắp một vùng không gian rộng lớn của sân trường, làm cháy sém cả những thảm cỏ xanh. Và rồi từ bên trong vết rách lớn do vụ nổ tạo ra, nó... bắt đầu thực hiện hành vi khạc mạnh ra một vật thể.
Thứ mà nó vừa mới "khạc" ra ngoài không đâu khác chính là thân xác của Akari.
Akari nằm co quắp trên thảm cỏ xanh, toàn thân cô đang bốc lên những làn khói đen nghi ngút, khắp người bị phủ đầy một lớp chất dịch nhầy đặc quánh của con quỷ.
Con quỷ O-Magatoki, dù đã bị vụ nổ nội tạng phá hủy mất một mảng lớn cơ thể của mình, thế nhưng bản chất của một thực thể tà ác trăm năm tuổi vẫn giúp nó chưa thể chết ngay lập tức. Nó nhận ra rằng bản thân hiện tại đã bị trọng thương nghiêm trọng và không thể nào tiếp tục thực hiện việc chạy trốn được nữa.
Và quan trọng hơn cả, "thứ đáng sợ" mà nó hằng lo sợ... hiện tại vẫn đang không ngừng tìm đến nơi này. Và "thứ bẩn thỉu" mà nó vừa mới nôn mửa ra ngoài kia... hiện tại vẫn còn đang giữ được sự sống.
Nó quay phắt toàn bộ hàng trăm con mắt đỏ ngầu của mình lại, tràn ngập sự giận dữ tột cùng nhìn chằm chằm vào "thứ" đã gây ra vết thương chí mạng cho mình. Nó bắt đầu vận dụng toàn bộ năng lượng còn lại để tái tạo lại phần cơ thể bị phá hủy từ những vũng bùn thịt bầy nhầy xung quanh.
Akari từ từ... chậm rãi chống hai tay xuống đất rồi đứng thẳng người dậy.
Cái nụ cười ngây ngô, vô tư của một đứa trẻ thường ngày đã hoàn toàn biến mất không còn một dấu vết. Đôi mắt của cô lúc này bỗng nhiên phát ra một thứ ánh sáng màu xanh lá cây rực rỡ, mang một sắc thái vô cùng đau buồn xen lẫn chút tàn bạo của một thợ săn.
Và rồi cô đưa mắt nhìn chằm chằm vào khối thân hình đang tái tạo của con đại quỷ, cất giọng nói đều đều sắc lạnh:
"Cái đồ... rác rưởi bẩn thỉu!"
O-Magatoki gầm lên một tiếng dữ dội, từ bên trong cơ thể của nó phóng ra hàng chục, hàng trăm sợi xúc tu đen kịt, nhọn hoắt như những ngọn giáo thép, lao thẳng về phía thân hình của cô với một tốc độ kinh hoàng.
Akari hoàn toàn không di chuyển hay né tránh nào cả. Ngay vào cái khoảnh khắc khi những đầu xúc tu nhọn hoắt chỉ còn cách làn da của cô vài cen-ti-mét...
VÙUUUUU!
Một bức tường lửa khổng lồ sắc trắng xanh bùng lên từ cõi hư vô từ phía trước mặt cô, tỏa ra một nhiệt lượng kinh hồn, ngay lập tức đốt cháy toàn bộ hệ thống xúc tu của con quỷ thành những đống tro tàn màu đen rơi lả tả xuống đất trước khi chúng kịp chạm vào người cô.
Shiori đứng ở phía xa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó thì hoàn toàn sững sờ người ra. Sức mạnh hủy diệt mang tính siêu nhiên này... thực sự là vượt qua mọi tầm hiểu biết của cô.
"Đốt sạch! Đốt sạch! Đốt sạch toàn bộ lũ rác rưởi này đi!" - Akari gầm lên một tiếng đầy giận dữ.
Giờ đây, Akari hệt như đã biến thành một cỗ máy hủy diệt sinh học thuần túy. Cô hoàn toàn không sở hữu bất kỳ một kỹ năng chiến đấu hay chiêu thức võ thuật hoa mỹ nào cả, thứ mà cô đang sử dụng chỉ là nguồn sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của ngọn lửa hủy diệt.
Akari giơ cao bàn tay phải của mình hướng lên trời, ngay lập tức, toàn bộ bề mặt đất đá và thảm cỏ xung quanh khu vực đứng của con đại quỷ bắt đầu có dấu hiệu bị nung chảy đại trà. Bầu không khí xung quanh vặn vẹo, biến dạng dữ dội dưới sự tác động của nhiệt độ cao.
Con quỷ liên tục rít lên những tiếng kêu đau đớn kinh hoàng khi toàn bộ phần chân đế thịt bầy nhầy của nó bị ngọn lửa nung chảy hoàn toàn, dính chặt cứng ngắc xuống nền đất đá, không thể nào di chuyển được nữa.
Thế nhưng bản năng sinh tồn tối cao của một thực thể tà ác đã tồn tại suốt hàng trăm năm qua trong bóng tối bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ. Nó thừa hiểu rằng, nếu cứ tiếp tục cố chấp đối đầu trực diện với nguồn sức mạnh hỏa lực tuyệt đối của Akari, cái kết cục duy nhất dành cho nó chắc chắn sẽ là sự diệt vong.
Nó hoàn toàn ngừng việc tập trung sức lực tấn công vào Akari. Thay vào đó, khối thân hình to lớn của con quỷ bỗng nhiên tự động thực hiện một quá trình phân tách cơ thể. Hàng chục, hàng trăm con Tàn Quỷ nhỏ hơn bắt đầu tách ra khỏi khối thịt chính, nhanh nhẹn bò lổm ngổm trên mặt đất với tốc độ cực nhanh, hướng thẳng mục tiêu tấn công về phía vị trí của Shiori và đàn chị Maya đang đứng ở góc sân.
"KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CHẠM VÀO HỌ! LŨ KHỐN NẠN!" - Akari hét lên một tiếng đầy sự giận dữ tột cùng.
Tình huống nguy cấp buộc cô bé phải quay ngược hướng phun của ngọn lửa sang phía bên cạnh để thiết lập một bức tường lửa bảo vệ cho hai người bạn của mình khỏi sự tấn công của bầy Tàn Quỷ.
Và đó chính là sơ hở duy nhất mà con đại quỷ O-Magatoki đang chờ đợi.
Ngay vào cái khoảnh khắc khi Akari vừa quay phắt hướng chú ý và ngọn lửa sang phía bên cạnh, khối thân hình đồ sộ còn sót lại của O-Magatoki lập tức lấy đà lao thẳng về phía trước như một chiếc xe tải hạng nặng bị mất phanh hoàn toàn trên đoạn đường dốc.
RẦM!
Con quỷ đâm sầm trực diện vào thân hình nhỏ nhắn của Akari một cú cực mạnh, tạo nên một tiếng động va đập kinh hoàng vang dội cả sân trường. Lực tác động kinh hồn hất văng toàn bộ cơ thể của cô bay xa hàng chục mét trên không trung.
Akari bay đi trên không gian giống như một con búp bê vải bị rách nát hoàn toàn, trước khi toàn bộ thân hình đập mạnh vào bức tường gạch kiên cố của tòa nhà ký túc xá bỏ hoang. Cô trượt dần thân người xuống nền đất lạnh lẽo dưới chân tường, hoàn toàn rơi vào trạng thái bất tỉnh nhân sự.
Thứ ánh sáng của ngọn lửa mang màu xanh lục bảo rực rỡ bên trong đôi mắt của cô lập tức tắt ngấm hoàn toàn không còn một tia sáng nhỏ. Phần cánh tay phải của cô lúc này đang bốc lên những làn khói đen kịt, và toàn bộ phần da thịt đỏ bừng lên, bỏng rát nghiêm trọng do hệ thống mạch máu đã bị rơi vào trạng thái "quá tải năng lượng" từ bên trong.
Cuộc chiến kết thúc. Akari... rốt cuộc đã phải nhận lấy một thất bại thảm hại trước sự tàn nhẫn của quỷ dữ. Và cả thế giới của Shiori như sụp đổ theo cú va chạm đó.
Bóng tối của đêm đen lập tức ùa trở lại bủa vây lấy vạn vật, đặc quánh hơn, dày đặc hơn và mang một thứ hơi lạnh buốt giá khủng khiếp hơn gấp ngàn lần so với ban nãy.
"Hết rồi... tất cả mọi chuyện thực sự đã kết thúc thật rồi..."
Shiori thì thầm, đôi môi run rẩy không còn thành tiếng. Chân cô mềm nhũn, khụy xuống nền đất lạnh. Không còn phép màu nào nữa. Không còn ngọn lửa nào nữa. Đàn chị Maya hiện vẫn đang nằm bất động như một cái xác, và Akari... niềm hy vọng cuối cùng... đã gục ngã.
O-Magatoki từ từ, chậm rãi xoay chuyển khối thân hình bầy nhầy của mình quay trở lại vị trí của Shiori. Một tiếng rít gào trầm đục vang lên từ sâu bên trong cơ thể của nó, nghe hệt như một điệu cười nhạo báng, chế giễu đầy sự đắc thắng của tử thần dành cho kẻ bại trận.
Những con mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự điên loạn, đói khát và độc ác của nó đồng loạt xoay chuyển tiêu cự, dán chặt cái nhìn đầy sát khí vào cơ thể của Shiori, con mồi duy nhất còn tỉnh táo. Nó không vội vã. Nó trườn tới chậm rãi, thưởng thức nỗi sợ hãi đang tỏa ra từ cô như một loại gia vị hảo hạng.
Cái bóng đen ngòm, to lớn của nó bắt đầu phủ ụp xuống toàn bộ thân hình của Shiori, che khuất hoàn toàn chút ánh sáng mờ đục của vầng trăng khuyết trên bầu trời đêm. Và cái mùi hôi thối kinh tởm của xác thịt thối rữa hòa cùng mùi khét lẹt của lưu huỳnh nồng nặc lại một lần nữa sộc thẳng vào khoang mũi cô, khiến cho vùng dạ dày của cô quặn thắt lại dữ dội.
Cô vô cùng muốn đứng dậy bỏ chạy thật nhanh khỏi nơi này nhưng thật thảm hại, cô chỉ có thể bất lực ngồi bất động tại chỗ, toàn thân tê liệt hoàn toàn, nhắm mắt cam chịu chờ đợi cái thời khắc những mảnh thủy tinh sắc lẹm kia xé nát cơ thể mình ra thành trăm mảnh nhỏ giống như những gì nó đã từng làm với Akari ban nãy.
Những giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát từ trong khoé mắt Shiori trào ra ngoài, lăn dài trên hai gò má nhợt nhạt:
"Chẳng lẽ... bản thân mình thực sự sẽ phải kết thúc mạng sống một cách thảm hại và ghê rợn ở ngay chính cái sân trường hoang vắng này sao? Bị một con quái vật kinh tởm xé xác ăn thịt mà cho đến tận giây phút cuối cùng, vẫn hoàn toàn không có một ai trên cõi đời này chịu tin tưởng rằng nó thực sự có thật sao?"
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết đang cận kề, hình ảnh gương mặt hiền từ của bà ngoại, nụ cười của bố mẹ và cả cái khuôn mặt cau có, khó chịu thường ngày của gã anh họ Kazuya bỗng chốc đồng loạt hiện lên một cách vô cùng rõ nét bên trong tâm trí của cô lần cuối cùng.
"Con xin lỗi... con xin lỗi mọi người nhiều lắm..."
Shiori nhắm chặt hai mắt của mình lại, co rúm toàn bộ thân người nhỏ nhắn lại hết cỡ, phó mặc hoàn toàn số phận của bản thân cho bóng tối đặc quánh đang không ngừng nuốt chửng lấy mình. Cô hoàn toàn nín thở, cắn chặt răng để chuẩn bị đón nhận cái cơn đau đớn xé thịt xé da sắp sửa ập đến.
Và đúng vào cái thời khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, khi mà mọi tia hy vọng đều đã tắt ngấm...
XOẠT!
Một bóng người từ bên trong màn đêm u tối của khuôn viên trường học bỗng nhiên lao thẳng tới với một tốc độ cực nhanh, nhanh nhẹn và dứt khoát tựa như một cơn gió lốc mùa hạ.
Người đó thực hiện một động tác trượt dài chân trên thảm cỏ xanh, rồi hiên ngang đứng vững vàng ngay tại vị trí chính giữa, thiết lập một bức tường người kiên cố chặn đứng khoảng cách giữa cơ thể của Shiori và khối thân hình khủng lồ của con quỷ O-Magatoki.
Gã đàn ông đó hiện tại vẫn đang mặc trên người bộ quần áo khoác mũ trùm đầu cũ kỹ, nhếch nhác thường ngày và đôi bàn chân trần thì vẫn đang xỏ vội vào hai chiếc dép tông cũ mèm. Trên bàn tay phải của hắn lúc này đang nắm chặt lấy một thanh kiếm gỗ loại xịn.
Không ai khác, đó chính là Kiriya Kazuya.
Hắn đứng thở dốc một cách hồng hộc, mồ hôi hột tuôn ra đầm đìa chảy dài trên trán. Hắn đưa đôi mắt lờ đờ, vô hồn của mình lướt nhanh qua để đánh giá toàn bộ tình hình hiện trường một lượt.
Hắn nhìn cái hố đen sâu hoắm trên sàn nhà ký túc xá, nhìn thân hình của Akari đang nằm bất tỉnh nhân sự dưới chân tường gạch, nhìn cái dáng vẻ đang ngồi co quắp, lẩm bẩm những lời vô nghĩa của đàn chị Maya ở góc tường, và cuối cùng là nhìn thẳng vào khuôn mặt đang đầm đìa nước mắt, tê liệt hoàn toàn vì sợ hãi của cô em họ Shiori.
Hắn khẽ buông một hơi thở dài thượt đầy vẻ mệt mỏi và chán chường, cái thái độ trông giống hệt như một gã đàn ông vừa mới bị bắt phải đứng dậy đi đổ rác vào lúc nửa đêm vậy.
"Haizzz, tôi đã bảo là ảo giác rồi mà. Sao bà không chịu tin, hả... bà cô họ bốn mắt này?"
[Kết Thúc Chương 7 – Kazuya, với đôi mắt 'cá chết' uể oải, một tay đút túi áo hoodie, tay kia cầm thanh kiếm gỗ chỉ xuống đất. Hắn đứng chắn hoàn toàn cho Shiori, đối mặt với con O-Magatoki khổng lồ đang gầm gừ.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn