Chương 6: Chương 4: Kết Bạn Mới Đôi Khi Rất Dễ, So Với Xác Suất Nhìn Thấy Mấy Thứ Kỳ Lạ Bò Lổm Ngổm Trong Hẻm Tối!
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~40 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Arc 1: Dưới Bóng Lời Nói Dối Giảng đường 101 của Đại học Teito vào buổi sáng sớm luôn mang một mùi đặc trưng: sự hòa quyện giữa mùi gỗ cũ của những dãy bàn lâu đời và mùi cà phê rẻ tiền từ những sinh viên vừa trải qua một đêm thức trắng. Nhưng hôm nay, đối với Mizuki Shiori, bầu không khí ấy còn bị nhuốm bởi một thứ mùi khác, mùi của sự cô lập.
Ngay khi bóng dáng mảnh mai của Shiori xuất hiện ở cửa, một luồng sóng im lặng đột ngột bao trùm lấy căn phòng, nhanh đến mức có cảm giác như ai đó vừa bấm nút tắt tiếng của một chiếc tivi đang để âm lượng cực đại. Tuy nhiên, sự im lặng ấy không kéo dài, nó nhanh chóng bị thay thế bởi những tiếng xì xào râm ran, nghe như tiếng của hàng ngàn con côn trùng đang đập cánh trong một cái hộp kín.
"Nhìn kìa, là cô ta đấy.
'Thủ khoa nôn mửa' đó."
"Nghe bảo cô ta còn 'tẩy não' Giáo sư Hijikata bằng nước tăng lực nữa cơ."
"Thế đã là gì, tôi còn nghe nói anh họ cô ta là một gã thất nghiệp chuyên bán đồ chơi người lớn trên mạng..."
Shiori giữ khuôn mặt lạnh như tiền, đôi mắt nhìn thẳng để phớt lờ những lời cay nghiệt. Cô chọn một chỗ ngồi ở hàng ghế giữa với hy vọng có thể hòa nhập. Thế nhưng, nam sinh ngồi cạnh cô lập tức thu dọn sách vở, di tản sang dãy khác như thể Shiori vừa kích hoạt một quả bom hẹn giờ.
Cậu ta thậm chí còn lôi chai xịt khuẩn ra, phun vào không khí với vẻ mặt đầy trọng đại như đang làm lễ trừ tà. Phía trước, một cô gái khác cũng lén lút dịch ghế ra xa, không quên đeo thêm chiếc khẩu trang y tế kín mít.
Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, một "vùng đệm an toàn" rộng tới hai mét được thiết lập xung quanh Shiori. Giữa giảng đường đông đúc, cô ngồi cô độc như một ốc đảo bị bỏ hoang.
Shiori lặng lẽ mở sổ tay, cố gắng tập trung vào bài giảng Triết học đại cương. Cô thực lòng muốn có một cuộc đời sinh viên bình thường, nhưng có vẻ di chứng từ "thảm họa lễ nhập học" đã biến cô thành một thực thể mà ai nấy đều phải dè chừng.
Giờ ăn trưa tại căng tin còn náo nhiệt hơn cả một cái chợ vỡ, nhưng "vùng đệm tử thần" vẫn kiên trì bám theo Shiori. Cô ngồi một mình giữa chiếc bàn dài dành cho tám người, lặng lẽ xúc từng thìa cơm cà ri.
"Á á á! Dừng lại! Cái xúc xích kia, đừng rơi!"
Một tiếng hét thất thanh xé toạc không gian. Shiori ngẩng đầu lên và thấy một cảnh tượng hỗn loạn.
Hoshino Akari, cô gái với mái tóc nhuộm đỏ rực và nguồn năng lượng của một con mèo bị điện giật, đang loạng choạng trên đôi chân mình. Khay thức ăn trên tay cô ta chất cao ngất ngưởng với đủ loại mì, cơm và năm cái xúc xích, trên cùng còn cắm một cây nến sinh nhật.
Rồi sau đó một vụ tai nạn kinh hoàng diễn ra: Akari đã vô tình giẫm phải vỏ chuối do chính mình vứt ra.
Trong một khoảnh khắc như ngưng đọng.
Akari ngã ngửa ra sau, còn khay thức ăn thì bay vút lên không trung, vẽ thành một đường vòng cung rực rỡ sắc màu. Toàn bộ "ngọn núi" thực phẩm đó không rơi xuống sàn mà hạ cánh chính xác xuống bàn của nhóm nữ sinh sành điệu nhất khối — những kẻ vừa ban nãy còn mỉa mai Shiori.
Một đĩa cà ri úp ngược lên mái tóc vàng óng của cô gái cầm đầu. Nước dùng mì vắt vẻo trên vai áo hiệu của một anh chàng kế bên, trông không khác gì một chiếc khăn choàng cổ làm từ bột mì. Và cuối cùng, một chiếc xúc xích dài trượt đi, nằm chễm chệ ngay trên đùi cô gái tóc vàng kia.
Cả căng tin im phăng phắc. Akari lồm cồm bò dậy, nhưng thay vì xin lỗi, cô ta lại lao tới chỉ tay vào "tác phẩm" của mình rồi reo lên:
"Trời đất ơi! Nhìn kìa! Có một cô gái mọc cái 'xúc xích' ngay giữa đùi luôn! Các người có biết đây là gì không? Đây chính là biểu tượng của sự sinh sôi, của sự phồn thực mà những người theo đuổi nghệ thuật hiện đại luôn khao khát đấy! Tuyệt vời! Thiên tài! Đây chính là đỉnh cao của nghệ thuật trừu tượng!"
Cô gái tóc vàng, lúc này đang run rẩy vì tức giận, từ từ đứng dậy. Khuôn mặt cô ta co giật liên hồi dưới lớp nước sốt cà ri dính dấp.
"Mày... con nhỏ điên này... mày có biết cái áo này bao nhiêu tiền không?"
"Hả?" - Akari nghiêng đầu, chớp mắt với vẻ ngây thơ vô tội đến mức khiến người đối diện phải tăng xông.
"Cậu cũng muốn cùng tớ chơi 'Nghệ thuật Cà ri' à? Tớ vẫn còn giữ vỏ chuối này! Nhưng mà thật lòng đấy, cái xúc xích trên đùi cậu trông nghệ thuật lắm, cậu nên gắn nó lên môi làm ria mép luôn đi, đảm bảo sẽ trở thành biểu tượng thời trang mới của trường Teito ngay!"
Sát khí ngùn ngụt bốc lên từ nhóm sinh viên sành điệu. Họ đứng dậy, vây quanh Akari và bắt đầu lẩm bẩm về những vụ kiện hủy hoại tài sản có chủ đích, về việc đòi bồi thường một số tiền đủ để mua cả một tiệm tạp hóa.
Lúc này, bản năng sinh tồn của Akari mới chính thức lên tiếng. Cô ta bắt đầu tái mặt, đôi mắt láo liên tìm đường thoát thân. Mọi người xung quanh đều nhanh chóng dạt ra xa, không ai muốn dính dáng vào rắc rối của kẻ lập dị này.
Và rồi, cô ta nhìn thấy Shiori.
Shiori là người duy nhất vẫn đang ngồi im lặng, dửng dưng giữa vòng xoáy hỗn loạn. Bàn của cô là "vùng đệm" duy nhất không có ai dám bước tới.
"A! Tấm lá chắn của công lý! Cứu mạng tớ với!"
Akari lập tức lao vút về phía Shiori với một tốc độ phi thường, thực hiện một cú trượt dài trên sàn rồi chui tọt xuống gầm bàn của cô, ôm chặt lấy chân Shiori như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa đại dương bão tố.
"Cứu tớ! Cậu là thủ khoa mà! Cậu phải bảo vệ những tâm hồn nghệ thuật mong manh trước lũ ác bá này! Mấy người này định bắt tớ ăn lại hết chỗ thức ăn đã rơi trên người họ kìa!"
Shiori cứng đờ người. Cây nĩa trên tay cô rơi xuống đĩa sứ tạo thành một tiếng "keng" lạnh lẽo. Nhóm nữ sinh sành điệu bước tới, đứng trước mặt Shiori, kẻ cầm đầu gằn giọng qua lớp mặt nạ cà ri:
"Này, 'Thủ khoa nôn mửa'. Khôn hồn thì giao con nhỏ ngốc nghếch đó ra đây. Mày định đóng vai người hùng che chở cho nó à? Hay là lũ lập dị định tụ tập lại để phá hoại cái trường này?"
Shiori cúi đầu nhìn xuống gầm bàn. Ở đó, Akari đang ngước nhìn cô bằng đôi mắt long lanh như một chú cún lạc lối, môi vẫn còn nở một nụ cười toe toét dù đang đi trốn. Cô ta thậm chí còn đang lén lút nhặt một miếng cà ri khô dính dưới gầm bàn định đưa lên miệng nếm thử.
(Nội tâm Shiori gào thét: "Tại sao? Mình chỉ muốn ăn một bữa trưa yên ổn. Sao cuộc đời mình luôn bị hút vào những thứ điên rồ như nam châm hút sắt thế này?") Cô chậm rãi đặt đũa xuống rồi nhìn thẳng vào đám người đang bừng bừng nộ khí kia bằng vẻ khinh bỉ không thèm che giấu:
"Các người có nhận ra tình cảnh của mình lúc này không? Tóc dính đầy cà ri bốc mùi, mặt mũi thì lem nhem như một bức tranh vẽ hỏng của đứa trẻ lên ba. Riêng cô gái kia... nếu cô tự hào về vẻ đẹp của mình như thế, thì có lẽ chiếc xúc xích trên đùi cô là phụ kiện sang trọng nhất mà cô từng có từ trước đến nay đấy."
"Nói chung, đây không phải là bộ sưu tập thời trang mà tôi mong đợi ở một ngôi trường danh giá như Teito. Các người trông thảm hại đến mức tôi thấy tội nghiệp cho cả cái áo hàng hiệu kia."
Cả nhóm nữ sinh cứng họng, kinh hoàng nhìn nhau rồi nhìn lại bộ dạng của chính mình. Những lời của Shiori như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái tôi cao ngạo của họ.
"Oa! Shiori tuyệt quá! Ngầu bá cháy luôn! Tớ quyết định rồi, tớ chính thức thích cậu! Cậu đúng là vệ sĩ trung thành của tớ!" — Akari lại hét lên từ dưới gầm bàn, tay vỗ bành bạch vào chân Shiori.
Shiori thở dài một hơi đầy mệt mỏi. Cô cúi xuống nói với kẻ đang bám dính dưới chân mình:
"Chui ra đi. Và làm ơn trả tiền cái xúc xích kia cho người ta để kết thúc chuyện này."
"Hả? Trả tiền á? Sao phải trả?" - Akari chui đầu ra, thản nhiên đáp.
"Đây là tác phẩm nghệ thuật mà! Đáng lẽ họ phải trả tiền bản quyền cho tớ vì đã biến đống thức ăn vô hồn thành một 'tác phẩm sống' chứ! Tiền đâu mà tớ trả, tớ vừa phải ăn đất nặn suốt ba ngày để tiết kiệm tiền mua kẹo dẻo phiên bản giới hạn đấy!"
Shiori nhắm nghiền hai mắt, đưa một bàn tay lên ấn chặt vào vùng thái dương đang giật lên liên hồi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng vận dụng toàn bộ nghị lực của một thủ khoa để nén cơn đau đầu kinh niên đang chực chờ bùng phát thành một trận bão lửa. Ngày đầu tiên đi học chính thức tại giảng đường đại học Teito danh giá đã hoàn toàn biến thành một vở kịch hài kịch rẻ tiền, không có lối thoát.
Khi ánh nắng chiều tà của một ngày dài dần tắt lịm, những bóng râm bắt đầu kéo dài ra một cách dị thường trên những con phố của thành phố. Thứ ánh sáng cuối ngày không mang sắc vàng ấm áp như thường lệ, mà lại đỏ quạch, dính dớp như một vệt máu khô đang cố bám lấy các vách tường cao tầng.
Shiori lững thững đi bộ về nhà một mình trên vỉa hè đầy lá rụng. Akari, sau chuỗi những trò đùa tai quái và vô tri tại trường học, đã bị các nhân viên bảo vệ cùng ban quản lý giữ lại để chịu một hình phạt đích đáng: cọ rửa toàn bộ sàn nhà căng-tin ngập ngụa dầu mỡ.
Không có sự náo loạn, lảm nhảm của Kazuya thường ngày, không gian bỗng chốc trở nên rộng lớn và im ắng đến mức kỳ lạ. Sự im lặng này không mang lại cảm giác bình yên cho một người tôn sùng tính logic như Shiori, ngược lại, nó giống như một dải băng cứu thương đang siết chặt lấy màng nhĩ của cô. Tiếng bước chân của chính cô nện xuống mặt đường nhựa nghe cô độc, đều đặn và khô khốc như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ đếm ngược thời gian.
Con đường dẫn về khu vực ngoại ô hôm nay mang một vẻ ngoài vô cùng xa lạ. Hệ thống đèn đường hai bên lộ giới bắt đầu tự động bật sáng, nhưng chúng không phát ra thứ ánh sáng ổn định. Những bóng đèn khí phát quang nhấp nháy liên tục, tạo nên những khoảng tối sáng đan xen vội vã.
Shiori cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ lan tỏa từ đỉnh đầu xuống gáy. Cô dừng lại ở một ngã tư sầm uất, chờ đợi tín hiệu đèn đỏ. Cô dụi mắt vì cảm thấy tầm nhìn hơi nhòe đi.
Khi cô mở mắt ra, một cảnh tượng kinh hãi đập vào mắt. Người đàn ông trung niên đứng chờ ở bên kia đường, trông vẫn là một nhân viên văn phòng bình thường với bộ vest xám và chiếc cặp táp.
Nhưng khi Shiori nheo mắt nhìn kỹ, cô thấy cánh tay của ông ta... chúng quá dài. Cánh tay ấy dài lòng thòng xuống tận đầu gối, da thịt tái nhợt như xác chết. Và kinh khủng hơn, các ngón tay của ông ta không gập vào trong mà lại uốn cong ra đằng sau một cách dị dạng, như thể xương cốt đã bị bẻ gãy hoàn toàn.
Shiori rùng mình, cô chớp mắt thật mạnh liên tục ba lần, lòng bàn tay siết chặt. Khi cô mở mắt ra một lần nữa, mọi thứ xung quanh lại quay trở về với trạng thái bình thường vốn có của nó. Người đàn ông trung niên kia vẫn đang đứng yên vị tại chỗ, tay cầm chiếc cặp da ổn định, gương mặt bình thản và không có bất kỳ dấu hiệu dị thường nào.
"Mình... mình mệt quá rồi sao?" - Cô lẩm bẩm, giọng run rẩy.
"Hay là do thứ rượu rắn quái quỷ mà Kazuya ép mình uống hôm nọ vẫn còn tác dụng phụ?"
Đèn tín hiệu giao thông chuyển sang màu xanh. Shiori không dám suy nghĩ thêm, cô rảo bước nhanh hơn bình thường, cố gắng dùng lý trí của một sinh viên khoa học để xóa nhòa cái hình ảnh quái dị, phản sinh học vừa rồi ra khỏi tâm trí của mình.
Cô nhanh chóng rẽ vào khu vực dân cư Akebono, nơi những tòa nhà chung cư cũ kỹ, rêu phong nằm san sát, chen chúc nhau, tạo nên những con hẻm nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo và quanh năm thiếu thốn ánh sáng mặt trời.
Sự u ám, nhếch nhác mà cô từng cảm nhận được trước đây ở khu vực này, giờ đây dường như đang có một sự biến chuyển về mặt bản chất. Nó không còn đơn thuần là nỗi sợ hãi mang tính xã hội về nạn trộm cắp, tội phạm hay tệ nạn của một khu ổ chuột nữa. Nó đã đặc quánh lại, biến thành một thứ cảm giác cổ xưa hơn, nặng nề hơn và tràn ngập một thứ năng lượng tà ác thuần túy.
Shiori đi ngang qua một "đền tưởng niệm" tạm bợ của cậu nhân viên giao hàng đã bị giết hại một cách thông thảm khốc vài tuần trước. Bó hoa cúc trắng đã héo rũ, cánh hoa chuyển sang màu nâu xỉn, vẫn nằm lăn lóc bên cạnh bức ảnh thờ đã lấm lem bụi đường.
Nhưng hôm nay, đã có thứ gì đó khác đang ở đó.
Shiori đột ngột khựng bước chân lại. Trái tim cô bên trong lồng ngực bỗng chốc đập thình thịch liên hồi với tốc độ kinh hoàng, như muốn nhảy ra khỏi xương ức. Cô đã nhìn thấy nó, một sự vật nằm ngoài mọi định luật của khoa học hiện đại.
Ngay phía trên khung ảnh của người giao hàng quá cố, bám chặt vào lớp gạch vỡ của bức tường loang lổ rêu phong, là một khối thịt bầy nhầy, đen ngòm như một đống giẻ rách ướt sũng đang co quắp, phập phồng theo từng nhịp thở đầy tanh hôi. Thực thể đó hoàn toàn không có một hình dạng cố định nào, nó liên tục rỉ ra một thứ dịch lỏng màu tím sẫm có bọt khí sủi lên ùng ục.
Từ bên trong khối thịt biến dị ấy, mọc ra hàng chục, hàng trăm bàn tay nhỏ xíu, tím tái giống như tay của những đứa trẻ sơ sinh. Những cánh tay ấy không ngừng chuyển động, mười ngón tay với phần móng sắc nhọn liên tục cào cấu, cào cấu vào lớp gạch đá tạo nên những tiếng xoẹt... xoẹt...
ghê rợn, để lại những vệt xước sâu hoắm trên vách tường.
Shiori nín thở, đôi chân của cô lúc này hệt như đã hóa đá, mất đi hoàn toàn khả năng di chuyển dưới sự tác động của nỗi sợ hãi tột cùng. Cô cố gắng dùng chút lý trí còn sót lại, dồn lực vào gót chân để lùi lại phía sau một bước thật nhẹ nhàng, nhằm mục đích thoát khỏi phạm vi nhận biết của sinh vật quái dị kia mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Thế nhưng, số phận dường như đã từ bỏ cô vào khoảnh khắc đó.
KENG!
Trong lúc lùi lại, lòng bàn chân của Shiori đã vô tình giẫm phải một lon nước ngọt bằng nhôm rỗng nằm lăn lóc giữa lối đi. Âm thanh khô khốc, vang dội của kim loại va đập vào mặt đường nhựa vang lên một cách đầy đột ngột, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch, u ám của con hẻm nhỏ.
Khối thịt đen ngòm kia lập tức dừng mọi chuyển động. Nó từ từ "quay đầu" về phía cô. Hàng trăm bàn tay ngừng cào cấu, và từ giữa những kẽ thịt bầy nhầy ấy, hàng trăm con mắt trắng dã, hoàn toàn không có tròng đen, đồng loạt mở ra.
Tất cả những con mắt đó... đang nhìn chằm chằm vào Shiori.
ÉT…ÉT Một tiếng rít kinh hoàng vang lên. Nó không giống tiếng kêu của bất kỳ loài sinh vật nào. Nó giống như tiếng hàng ngàn cái móng tay sắc nhọn cùng lúc cào lên một tấm bảng đen. Nó không phải phát ra từ không trung mà vang vọng trực tiếp ngay trong đại não của Shiori, khiến cô đau đớn đến mức muốn ngã gục.
Thứ sinh vật kinh dị ấy là một con "Tàn Quỷ" – một loại sinh vật tà ác cấp thấp của thế giới bóng tối, được hình thành, nuôi dưỡng và lớn lên bằng cách hấp thụ nỗi đau đớn thể xác, sự tiếc nuối thanh xuân cùng nỗi oán hận ngút trời từ những cái chết tức tưởi, đột ngột của con người.
Và nó đã biết... Shiori có thể thấy nó.
Shiori thậm chí không còn đủ dưỡng khí và dũng khí để hét lên một tiếng. Bản năng sinh tồn nguyên thủy của một con người khi đối mặt với cái chết cận kề đã trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, kiểm soát hoàn toàn mọi hành vi của cơ thể.
Cô lập tức quay ngoắt người lại và bắt đầu chạy. Cô chạy thục mạng bằng tất cả sức bình sinh, đôi chân dù đã rã rời, run rẩy vì sợ hãi nhưng không dám có ý định dừng lại dù chỉ là một giây đồng hồ.
Ở ngay phía sau lưng cô, tiếng rít kinh tởm của con Tàn Quỷ vẫn bám đuổi một cách dai dẳng không rời. Tiếng móng tay kim loại cào sột soạt trên mặt đường nhựa nghe rõ mồn một, dồn dập ngay sau từng gót chân của cô, như thể cái bóng của quỷ dữ đã chạm sát vào tà áo đồng phục của cô vậy.
Cô lao thẳng về phía quán bar "Dạ Điệp", nơi ánh đèn neon mờ ảo đang nhấp nháy như một ngọn hải đăng duy nhất trong bóng tối.
RẦM!
Cô đóng sầm cửa lại, tay run rẩy cài chặt mọi chốt khóa. Cô đứng dựa lưng vào cánh cửa gỗ, lồng ngực phập phồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
"Gì thế? Nợ nần gì mà chạy như bị Yakuza đuổi vậy?" - Kazuya lười biếng ngẩng lên từ cuốn truyện tranh, tay vẫn cầm miếng khoai tây chiên.
"Shiori!" - Ayane đang đắp mặt nạ dưa chuột cũng ngồi bật dậy.
"Sao mặt em tái mét thế kia? Ai bắt nạt em à?"
Shiori đưa đôi mắt vẫn còn ngập tràn sự hoảng loạn nhìn chằm chằm vào hai con người đang ngồi trước mặt mình. Họ vẫn hoàn toàn như vậy, vẫn ồn ào, kỳ quặc, vô dụng, đầu óc có vấn đề và đầy rẫy những thói hư tật xấu của tầng lớp đáy xã hội.
Thế nhưng, vào chính cái thời khắc ngột ngạt này, sự hiện diện đầy tính tầm thường và vô tri của họ lại mang đến cho tâm hồn đang tổn thương của Shiori một cảm giác an toàn và cứu rỗi đến lạ kỳ.
"Không có gì," — Shiori nói, giọng cô khàn đặc và vẫn còn run rẩy.
"Em... em chỉ là hơi mệt vì bài giảng Triết Học quá nặng thôi."
Nói rồi, cô lách người né tránh qua hai người họ, hoàn toàn không thèm để ý đến những lời gặng hỏi han tiếp theo của Ayane, đi thẳng một mạch lên chiếc cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép nhỏ bé của mình.
Ngay khi vừa bước chân vào bên trong phòng, cô dùng tay đóng cánh cửa lại tạo nên một tiếng Cạch khô khốc, cô dứt khoát khóa trái cửa phòng từ phía bên trong. Thế nhưng, cái cảm giác bất an, sợ hãi tột cùng kia vẫn tiếp tục bám lấy tâm trí cô như một bóng ma vô hình không chịu buông tha.
Cô đưa mắt nhìn trân trân vào chiếc tủ sách bằng gỗ sồi nặng trịch, chứa đầy những cuốn sách giáo khoa dày cộp mà cô đã phải chắt bóp từng đồng tiền tiết kiệm của mình để mua về vào tuần trước. Shiori tiến lại gần, dồn toàn bộ chút sức bình sinh còn sót lại của cơ thể, đôi bờ vai nhỏ bé gồng chặt lên hết cỡ, hai tay bấu chặt vào thành tủ.
KÉT.... RẦM!
Cô dùng nó để chặn kín hoàn toàn cửa phòng mình. Lần này, sự phòng bị của cô không phải để chống lại những trò đùa biến thái của Kazuya hay sự làm phiền của Ayane. Lần này, cô đang cố gắng tạo ra một bức tường ngăn cách giữa mình và thứ kinh hoàng đang tồn tại ở thế giới ngoài kia.
Shiori ngồi thụp xuống nền nhà lạnh lẽo, tấm lưng còng dựa chặt vào vách gỗ của tủ sách sồi, hai tay vòng qua ôm chặt lấy đầu gối của mình vào sát lồng ngực. Cô nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận rõ rệt sự run rẩy, lạnh ngắt đang lan tỏa từ tận bên trong xương tủy.
Shiori ngồi thụp xuống sàn nhà, lưng dựa vào tủ sách, hai tay ôm chặt lấy đầu gối. Cô cảm nhận được sự run rẩy từ tận trong xương tủy.
[Kết thúc chương 4 - Thế giới "thường ngày" mà cô hằng mong ước giờ đây đã chính thức vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, để lộ ra những vết nứt đầy rẫy những thứ mà con người lẽ ra không bao giờ nên nhìn thấy.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn