Chương 4: Chương 3.1: Tại Sao Lễ Nhập Học Lúc Nào Cũng Phải Có Phát Biểu? Và Tại Sao Giáo Sư Lúc Nào Cũng Thường Hay Bị Hói Vậy? (1)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Và Tại Sao Giáo Sư Lúc Nào Cũng Thường Hay Bị Hói Vậy? (1) Ngoại truyện 1: Thị Trấn Mặt Trời Đêm trước ngày lễ nhập học, quán bar Dạ Điệp đã treo biển nghỉ sớm. Tuy nhiên, bên trong lại đang diễn ra một cảnh tượng náo nhiệt không kém gì giờ cao điểm.
"Nào! Một... hai... ba... Dô!"
Ayane gầm lên một tiếng đầy hào hứng rồi nốc cạn ly bia trên tay. Trên mặt bàn gỗ, thay vì những đĩa bánh trà thanh nhã, lại là một bàn tiệc kiểu Akebono đầy xôi thịt: chân gà nướng cháy cạnh, vài đĩa đậu hũ thối bốc mùi đặc trưng và một nồi lẩu đang nghi ngút khói.
Kazuya ngồi ở bên cạnh, khuôn mặt mày méo mó khó coi, đôi mắt thâm quầng liên tục liếc nhìn bà chị gái với thái độ đầy hậm hực. Hắn vừa dùng đũa chọc chọc vào một miếng đậu hũ vừa càu nhàu:
"Em thật không hiểu nổi, tại sao em lại phải tham gia cái buổi tiệc chào mừng quái đản này chứ? Người nhập học ngày mai là Shiori mà, có phải em đâu?"
"Chú im mồm ngay cho chị!" - Ayane gõ mạnh đôi đũa vào đầu Kazuya.
"Em họ của chú bắt đầu cuộc sống mới, chúng ta là gia đình thì phải chúc mừng chứ! Đúng không Shiori?"
Shiori vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như tiền, ngồi ngay ngắn trước bàn tiệc. Cô khẽ gật đầu, đáp bằng giọng đều đều:
"Vâng, em cảm ơn chị Ayane."
Nói xong, cô chỉ tập trung gắp thức ăn trong nồi lẩu, tuyệt nhiên tránh xa những món có hình thù kỳ dị mà bà chị mình vừa bày ra. Ayane thì liên tục cười hì hì, nụ cười mà Kazuya luôn gọi là "biến thái" lại hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của chị ta.
"Để mừng ngày trọng đại này... chị có món quà đặc biệt cho em đây!"
Ayane lôi từ dưới gầm bàn lên một hũ sành to màu đen ngòm. Qua lớp thủy tinh đục ngầu, Kazuya kinh hãi nhận ra một thứ chất lỏng màu vàng xám, và lờ mờ dưới đáy là hình hài một con rắn đang cuộn vòng. Hắn suýt thì sặc miếng nước đang uống dở:
"Cái gia vị gì đây? Rượu rắn à? Chị định giết người ngay trước ngày khai giảng đấy à?"
"Thằng thất nghiệp kia câm mồm! Mày thì biết cái gì!"
"Đây là rượu rắn bí truyền của bà cụ Genkai đấy. Cực kỳ bổ não! Chỉ cần uống một ly, chị đảm bảo ngày mai Shiori sẽ phát biểu thông minh lưu loát, giáo sư phải đứng dậy vỗ tay."
Dù luôn giữ thái độ điềm tĩnh, Shiori cũng không khỏi lộ vẻ ngần ngại: "Em không nghĩ là mình cần..."
"Nào, khách sáo cái gì chứ em yêu!"
Ayane đã nhanh tay mở nắp hũ, múc đầy một ly lớn thứ chất lỏng màu vàng xám kia, tỏa ra một mùi hôi nồng nặc sộc thẳng vào mũi, rồi đưa thẳng đến sát miệng của Shiori.
"Uống cạn đi! Đây là nước thánh của nhà mình, không uống là không tôn trọng bà cụ Genkai đâu đấy."
Kazuya thấy tình hình không ổn, vội vã thì thầm vào tai bà em họ: "Đừng uống... cái đó tuần trước tôi thấy bà Genkai dùng để ngâm chân đấy..."
Thế nhưng, lời cảnh báo đầy máu lệ của Kazuya đã đưa ra quá muộn màng. Với bản tính của một người luôn sống nghiêm túc, tôn trọng các quy tắc lễ nghĩa. Shiori dứt khoát nhắm chặt hai mắt, ngửa cổ nốc cạn sạch ly rượu rắn lớn trong một hơi duy nhất.
Toàn bộ không gian bên trong quán bar bỗng chốc rơi vào một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối đến đáng sợ. Cả Kazuya và Ayane đều nín thở, bốn con mắt tập trung quan sát kỹ lưỡng từng biểu hiện nhỏ nhất trên gương mặt của cô em họ.
Vẻ mặt trắng sứ của Shiori bắt đầu biến đổi. Một màu đỏ rực lan từ cổ lên mang tai, rồi bốc lên tận đỉnh đầu. Hơi nóng tỏa ra xung quanh cô như một cái lò sưởi di động.
"Cũng... được."
Shiori thốt ra một câu ngắn gọn với chất giọng vẫn bằng phẳng như cũ, rồi ngay sau đó cô ngã vật ra sàn nhà, bất tỉnh nhân sự. Ayane chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn cái xác không hồn của cô em họ đang nằm chỏng chơ dưới chân mình, cô tặc lưỡi.
"Tửu lượng con bé kém thật đấy. Kazuya! Khiêng nó lên gác mau!"
"CHỊ LÀ ĐỒ SÁT NHÂN!" - Kazuya gào lên trong tuyệt vọng.
Bảy giờ sáng ngày hôm sau, ánh mặt trời đã lên cao.
Cốp! Cốp! Cốp!
Kazuya bị đánh thức bởi một tiếng động chát chúa. Hắn lồm cồm bò dậy từ cái sofa chật hẹp, đập vào mắt là cảnh tượng Shiori trong bộ đồng phục sinh viên chỉnh tề đang húc đầu vào tường.
"Bà... bà đang làm cái quái gì đấy?"
"Tìm cửa..."
Shiori lẩm bẩm trong miệng, chất giọng khàn đặc và yếu ớt. Khuôn mặt cô xanh xao như một bóng ma, rõ ràng là đang phải chịu đựng cơn dư chấn khủng khiếp từ hũ rượu rắn đêm qua.
"Trời ơi! Cửa ở bên trái kìa bà thím! Bà đang húc vào tủ lạnh đấy. Say đến mức này rồi thì đi nhập học nỗi gì nữa?"
"Tôi... phải đi. Tôi là thủ khoa... tôi phải phát biểu."
"Thủ khoa cái gì mà trông như sắp 'phun' đến nơi rồi thế kia!"
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng phía trong mở ra, Ayane bước ra ngoài, vừa đi vừa ngáp một cái thật dài đầy vẻ lười biếng. Chị ta nhìn lướt qua tình trạng thảm hại của Shiori rồi đưa tay vỗ bành bành vào ngực mình đầy tự đắc:
"Yên tâm đi, chị có bí kíp giải rượu nhà Akebono. Đảm bảo uống vào là tỉnh như sáo ngay!"
Chỉ hai phút sau, chị ta mang ra một cái ly bốc khói, chứa thứ dung dịch màu xanh lơ, sủi bọt lợn cợn. Kazuya bịt mũi, kinh tởm hỏi: "Cái gì đây? Nước rửa bát à?"
"Nước chanh muối ngâm ba năm, trộn với nước tăng lực và một chút 'tinh chất' của bà Genkai!" - Ayane đầy vẻ tự hào tuyên bố.
Mặc cho Shiori đang cố gắng dùng chút sức tàn ít ỏi để đưa tay ra ra hiệu phản kháng, thế nhưng Ayane đã dứt khoát tống thẳng toàn bộ ly nước màu xanh lơ đó vào bên trong khuôn miệng của cô.
Shiori ngay lập tức đứng hình toàn thân, đôi mắt trợn ngược lên như thể vừa bị một dòng điện một triệu von chạy dọc qua sống lưng.
"Hic…Em... thấy đỡ hơn rồi. Chỉ là dạ dày của em... nó đang gào thét đòi báo thù thôi."
Shiori lảo đảo bước ra cửa, không quên ném cho Kazuya một cái nhìn sắc lẹm dù bản thân chẳng còn chút sức lực nào. Ayane thản nhiên chỉ tay về phía chiếc xe máy:
"Kazuya, nhiệm vụ của mày bây giờ là nổ máy xe chở con bé đến trường ngay đi. Chị còn phải ở lại quán để chuẩn bị mở cửa đón khách."
"Hả? Tại sao lại là em?"
"Bởi vì trong cái nhà này mày là thằng thất nghiệp duy nhất! Mau nhanh cái chân lên không thì tao cho một kiếm bây giờ!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn