Chương 12: Chương 8: Kẻ Mù Không Phải Là Kẻ Không Thấy, Mà Là Kẻ Bị Bịt Mắt Bởi Lời Nói Dối Của Chính Mình.
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~44 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Arc 1: Dưới Bóng Lời Nói Dối Khối thân hình vĩ đại của con đại quỷ O-Magatoki đột ngột khựng lại giữa không trung. Những chuyển động co bóp, phập phồng của khối thịt bầy nhầy đen ngòm bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trên khắp bề mặt cơ thể dị dạng của thực thể tà ác này, hàng trăm, hàng ngàn con mắt trắng dã đồng loạt nheo lại. Chúng đồng thời xoay chuyển tiêu cự, từ bỏ mục tiêu cũ để tập trung toàn bộ cái nhìn đầy sát khí và háu đói vào kẻ vừa mới liều lĩnh xâm nhập vào phạm vi của tử thần.
Shiori quỳ rạp trên nền đất, lồng ngực thắt chặt đến mức không thể thở. Thế nhưng, cái nỗi kinh hoàng tột độ về cái chết cận kề vừa rồi bấy giờ đã hoàn toàn bị thay thế bởi một cú sốc tâm lý khác lớn hơn, hoang đường hơn gấp bội lần.
"Kazuya... san?"
Hắn đang đứng sừng sững ngay tại đây, ngay trước chiếc hố sâu hoắm của sân trường. Vẫn là cái dáng vẻ lười biếng, nhếch nhác quen thuộc thường ngày với bộ quần áo khoác mũ trùm đầu màu đen cũ kỹ và đôi dép tông rách nát.
Hắn đang thở dốc một cách hồng hộc, lồng ngực phập phồng dữ dội do vừa phải trải qua một quãng đường chạy thục mạng trong đêm muộn, đôi bàn tay gân guốc đang nắm chặt lấy thanh kiếm gỗ. Kẻ vô dụng, kẻ ăn bám đê hèn của quán bar Dạ Điệp. Kẻ mà chỉ cách đây vài tiếng đồng hồ còn thẳng thừng buông lời nhạo báng, cho rằng hệ thống tâm trí của cô đang gặp vấn đề điên rồ.
"Sao... sao ông lại ở đây?" - Shiori lắp bắp, giọng nói vỡ tan.
Kazuya hoàn toàn không quay đầu lại nhìn khuôn mặt đang đầm đìa nước mắt của cô em họ. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào cái miệng hố khổng lồ trên sân trường, nơi mà Hoshino Akari vừa mới bị đánh bại và nhai nuốt một cách thê thảm. Và hắn liếc nhanh qua thân hình đang nằm bất động, bất tỉnh nhân sự của đàn chị Maya ở góc tường gạch.
Bằng một thái độ vô cùng thản nhiên đến mức điên rồ, Kazuya chỉ ngón tay về phía cái hố sâu đầy chất dịch nhầy màu tím, bắt đầu viện ra một cái lý vô cùng ngu xuẩn và ngớ ngẩn:
"Tôi đang nằm ngủ ngoài phòng khách thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa phát ra từ phía này."
"Tiếng động lớn như thế, tôi cứ tưởng cái hệ thống đường ống khí gas của trường đại học này nó bị rò rỉ rồi nổ tung thật cơ chứ. Ai mà ngờ được rằng, nửa đêm nửa hôm bà cô thủ khoa lại dẫn bạn bè vào đây để chơi cái trò thám hiểm mạo hiểm thế này."
"KHÍ GAS?" - Shiori hét lên, sự tuyệt vọng biến thành phẫn nộ.
"ÔNG BỊ ĐIÊN À? CHẠY ĐI! CHẠY NGAY ĐI! ÔNG KHÔNG THẤY NÓ À? NÓ SẼ GIẾT ÔNG ĐẤY!"
O-Magatoki, sau vài giây bị hai con mồi nhỏ bé hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của mình, bỗng nhiên nổi trận lôi đình. Khối thân hình to lớn của nó co rút lại rồi đột ngột trườn mạnh tới phía trước, tỏa ra một luồng sát khí ngột ngạt nồng nặc mùi lưu huỳnh.
"Thấy gì?"
Kazuya khẽ cười khẩy một tiếng đầy châm biếm, thế nhưng cái khóe mắt lờ đờ của hắn lại hoàn toàn không có một chút biểu hiện nào của sự vui vẻ. Hắn vẫn tiếp tục duy trì cái chất giọng đều đều, uể oải đầy tính bất cần của mình.
"Lại ảo giác nữa à, Shiori? Tôi đã bảo bà mệt rồi mà. Cái 'khí gas' này... nó làm người ta lú lẫn thật đấy."
Shiori hoàn toàn lặng đi trước những lời nói đó. Hắn đang đứng đối diện trực tiếp với một con quỷ tàn bạo có chiều cao lên đến năm mét, một thực thể đang liên tục rỉ dịch thối rữa và sở hữu hàng trăm con mắt chết chóc... vậy mà hắn vẫn có thể dửng dưng tiếp tục lời nói dối của mình. Hắn đang cố chấp dùng cái lời nói dối về "khí gas" để phủ nhận cái thực tại kinh dị trước mắt.
"Nó không phải..." - Shiori định gào lên.
GRÀOOOOOOOO!
O-Magatoki đã hoàn toàn mất đi chút kiên nhẫn ít ỏi cuối cùng của mình. Nó không còn mảy may quan tâm đến việc thưởng thức nỗi sợ hãi của con mồi nhỏ bé này nữa. Nó vung mạnh một "cánh tay" nhắm thẳng mục tiêu từ trên cao giáng mạnh xuống vị trí đứng của Kazuya, một đòn tấn công mang theo lực lượng hủy diệt nhằm mục đích nghiền nát vụn sinh mạng của hắn.
"KAZUYA NGAY PHÍA TRÊN ĐẦU ÔNG KÌA!" - Shiori hét lên một tiếng kinh hoàng, hai tay ôm lấy mặt.
Cô vội vàng nhắm chặt hai mắt của mình lại, hoàn toàn không có đủ dũng khí để chứng kiến cái cảnh tượng da thịt của người anh họ bị nghiền nát thành vũng máu. Giữa không gian tĩnh mịch, cô chỉ kịp nghe thấy một tiếng VỤT xé toạc không khí dữ dội của khối thịt lao xuống... và ngay sau đó là một tiếng RẦM!
long trời lở đất vang lên, làm chấn động toàn bộ bề mặt đất đá của sân trường.
Sau vài giây đối diện với sự im lặng chết chóc, Shiori chậm rãi mở đôi hàng mi của mình ra ngoài không khí.
Toàn bộ mặt đất tại vị trí mà Kazuya vừa mới đứng ban nãy, giờ đây đã biến thành một cái hố sâu hoắm, đất đá vỡ vụn và bụi bặm bay lên mù mịt khắp không gian, che khuất tầm nhìn. Trái tim cô thắt lại, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô chính là hắn đã hoàn toàn bị nghiền nát thành bột mịn, tan xác không còn một mảnh vụn nhỏ.
Không... Sự thật hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô.
"Này bà cô!"
Shiori giật bắn toàn thân mình một cái đầy sự kinh ngạc. Cái chất giọng nói lười biếng, quen thuộc đó lại một lần nữa vang lên.
Hắn hiện tại đang đứng vững vàng ở phía bên trái vị trí của cô, cách xa hiện trường khoảng chừng mười mét. Hắn đang vô cùng thản nhiên đưa một bàn tay lên phủi phủi những hạt bụi bẩn bám trên lớp vải của chiếc áo khoác của mình. Toàn bộ cơ thể của hắn hoàn toàn lành lặn, không hề phải hứng chịu bất kỳ một vết thương hay một vết trầy xước nhỏ nào từ đòn tấn công hủy diệt vừa rồi.
"Cái... cái chuyện quái quỷ gì thế này? Làm... làm sao mà ông lại có thể?"
"Cái phần sàn đất của cái sân trường này xem ra đã bị mục nát và xuống cấp nghiêm trọng quá rồi đấy," - Kazuya lẩm bẩm trong miệng một cách đầy bất mãn.
Đôi mắt hắn vẫn hoàn toàn không thèm nhìn về phía con quỷ khổng lồ kia, mà ánh mắt của hắn lúc này... lại đang chăm chú nhìn xuống nền đất dưới chân mình giống như đang tìm kiếm vật gì đó rơi mất.
"Vừa rồi suýt chút nữa thôi là tôi đã bị trượt chân ngã nhào vào cái miệng hố gas đó rồi."
Hắn lại tiếp tục nói dối. Hắn rõ ràng đã né tránh đòn tấn công vô cùng chuẩn xác và dứt khoát ngay vào cái thời khắc sinh tử ấy. Thế nhưng, làm thế nào mà một con người bình thường lại có thể né tránh được một đòn đánh xé gió với vận tốc kinh hoàng như vậy chứ?
O-Magatoki phát ra một tiếng rít nghe đầy sự kinh ngạc và tức giận. Nó không thể ngờ được rằng cái sinh vật nhỏ bé, vô hại trước mắt lại có thể dễ dàng thoát khỏi đòn dứt điểm của mình.
Không để cho đối phương có cơ hội nghỉ ngơi, từ hai bên hông của khối thịt bầy nhầy bỗng nhiên phóng ra hai sợi xúc tu mỏng hơn, có chiều dài vượt trội, di chuyển chuyển động linh hoạt và nhanh nhẹn hệt như hai chiếc roi da của các đấu sĩ, lao thẳng với vận tốc cực nhanh nhắm thẳng mục tiêu vào hai bên sườn của Kazuya.
"LẦN NÀY LÀ BÊN HÔNG!" - Shiori hét lên, cố gắng cảnh báo.
Thế nhưng Kazuya vẫn hoàn toàn giữ nguyên vị trí đứng của mình, không hề có một cử động né tránh nào. Hắn chỉ đứng trơ trọi tại chỗ giống như một tấm bia đỡ đạn bất động. Chính ngay vào cái khoảnh khắc cuối cùng cực kỳ nguy cấp, khi mà hai đầu xúc tu nhọn hoắt chỉ còn cách làn da của hắn một khoảng cách vài mi-li-mét ngắn ngủi...
XOẸT!
Kazuya bất ngờ ngửa toàn bộ phần thân người của mình ra phía sau theo một góc nghiêng vô cùng dị hợm, một động tác uốn dẻo cơ thể phi sinh học, vượt quá giới hạn của các khớp xương người bình thường, trông giống hệt như những thước phim quay chậm kỹ xạ ảo diệu của các nhân vật trong phim ảnh hành động quốc tế vậy.
Đồng thời, hai bàn tay của hắn liên tục thực hiện những chuyển động quạt liên tục vào không khí để tạo lực cân bằng. Hai sợi xúc tu mang theo luồng gió độc sượt mạnh qua ngay trước ngực áo của hắn, chỉ cách một khoảng cách millimeters nhỏ nhoi nhưng hoàn toàn không thể chạm vào da thịt hắn.
Và vào chính cái giây phút chứng kiến cận cảnh động tác uốn người đó, Shiori đã phát hiện ra một sự thật vô cùng kinh hoàng. Đôi mắt của Kazuya, chúng hoàn toàn nhắm nghiền.
"Không... không thể nào..."
Kazuya dùng lực chân bật mạnh thân hình đứng thẳng dậy một cách nhanh nhẹn, và Shiori đã nhìn thấy rõ ràng mọi biểu hiện trên gương mặt hắn. Hắn từ đầu đến cuối hoàn toàn không thèm đưa mắt nhìn về phía vị trí của con quỷ. Hắn đang tập trung toàn bộ các tế bào thần kinh của mình vào hệ thống thính giác để lắng nghe mọi phản ứng của con quỷ.
Hắn hoàn toàn không phản ứng với hình ảnh con quỷ lao tới. Không hắn hoàn toàn không thể nhìn thấy con quỷ. Thay vào đó hắn phản ứng với âm thanh không khí bị xé rách, với tiếng sột soạt của con quỷ khi nó dồn lực, với sự thay đổi của áp suất không khí.
Con đại quỷ lại tiếp tục phát động một đòn tấn công mới. Lần này là một cú quét ngang tầm thấp với diện tích rộng lớn bằng một sợi xúc tu khổng lồ, định sẽ chặt đứt đôi toàn bộ hai ống chân của Kazuya.
Shiori lúc này không còn đủ dưỡng khí để tiếp tục la hét nữa. Cô nín thở, đôi mắt mở to trân trân quan sát từng diễn biến nhỏ nhất của trận chiến bất khả thi này.
Kazuya, vẫn giữ nguyên trạng thái nhắm chặt hai mắt của mình, bất ngờ thực hiện một cú nhảy bật cao người lên không trung đúng vào cái thời khắc định mệnh. Hắn dùng chính phần bề mặt của sợi xúc tu khổng lồ đang lao tới quét ngang bên dưới làm bàn đạp trợ lực... và từ vị trí đó, hắn dùng lực chân phóng thẳng toàn bộ thân hình của mình lao tới phía trước, hướng thẳng về phía trung tâm cơ thể của con quỷ.
Đến lúc này, Shiori mới có thể hoàn toàn thấu hiểu được toàn bộ cái bản chất thực sự của sự việc đang diễn ra trước mắt mình.
Cái nỗi kinh hoàng, hoảng sợ tột độ về quỷ dữ trong lòng cô bỗng chốc đã bị đánh bạt đi hoàn toàn, nhường chỗ cho một sự kinh ngạc. Kazuya, gã anh họ ăn bám vô dụng của cô, hiện tại hắn đang trực tiếp chiến đấu sinh tử với một thứ thực thể tà ác mà hắn hoàn toàn không thể nhìn thấy được.
Hắn đang chiến đấu và sinh tồn hoàn toàn chỉ dựa vào những chiêu thức kiếm thuật đỉnh cao được rèn luyện vô cùng khắc nghiệt, một nguồn thể lực phi thường ẩn giấu bên trong thân hình gầy gò... và trên hết là một thứ trực giác chiến đấu điên rồ được mài giũa từ một cuộc đời mà Shiori không hề biết.
GRÀOOOO!
O-Magatoki nhanh chóng nhận ra rằng cái con mồi nhỏ bé này là một kẻ vô cùng nguy hiểm và khó nhằn. Nó không còn thực hiện những đòn tấn công bừa bãi, thiếu tính toán như ban nãy nữa. Khối thân hình bầy nhầy của nó bắt đầu co rút lại hết cỡ để tích lũy năng lượng.
Kazuya cũng đột ngột khựng bước chân di chuyển của mình lại trên thảm cỏ. Đôi mắt của hắn vẫn giữ trạng thái nhắm hờ nửa kín nửa mở. Hắn đang tập trung lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.
Con quỷ bất ngờ vung mạnh một "cánh tay" khổng lồ của mình ra ngoài không khí. Đây là một đòn tấn công tổng lực mà nó đã dồn nén toàn bộ trọng lượng vật chất và năng lượng của cơ thể vào bên trong. Đó hoàn toàn không phải là một cú đâm thẳng thông thường, mà là một cú quét ngang tầm trung với sức càn quét khủng khiếp.
Kazuya hoàn toàn không thể né tránh đòn đánh lần này nữa. Phạm vi càn quét của đòn tấn công này quá rộng lớn, hắn hoàn toàn không thể nào kịp thời di chuyển ra khỏi vùng nguy hiểm.
Hắn liền gầm lên một tiếng lớn đầy sự phẫn nộ từ trong lồng ngực, dứt khoát bước mạnh chân tiến thẳng về phía trước đồng thời thực hiện một động tác xoay chuyển toàn bộ trục thân người của mình, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể cùng với tất cả nguồn lực từ cơ bắp vào một đòn bổ dọc từ trên xuống dưới, điều khiển thanh kiếm gỗ chém thẳng một nhát cực mạnh vào chính giữa khối "cánh tay" thịt bầy nhầy của con quỷ.
Đó là một nhát chém mang theo một lực lượng kinh hồn, vô cùng khủng khiếp. Shiori đứng ở phía xa thậm chí có thể nghe thấy rõ ràng cái tiếng các khối cơ bắp trên cánh tay của Kazuya gồng chặt lên đến mức cực hạn, tiếng luồng không khí xung quanh bị thanh kiếm gỗ xé toạc ra thành nhiều mảnh. Hắn đã dồn hết toàn bộ sinh lực vào cú đánh quyết định này, một cú đánh sở hữu sức mạnh cơ học dư sức làm gãy đôi một thân cây cổ thụ lớn.
PHỤP!
Và hoàn toàn không có bất kỳ một hệ quả tổn thương nào xảy ra đối với con quỷ cả. Đòn tấn công này... nó hệt như việc dùng hết sức bình sinh để vung kiếm chém mạnh vào chính giữa một vũng bùn đặc quánh vậy. Lực tác động hoàn toàn bị hấp thụ và triệt tiêu sạch sẽ không còn một chút dư chấn nào.
O-Magatoki hoàn toàn không hề hấn gì trước nhát chém của hắn. Nó phát ra một tiếng rít nghe giống như một điệu cười chê bai đầy sự nham hiểm. Khối thịt đen kịt co bóp mạnh mẽ lại ngay lập tức, dùng các thớ cơ thịt bấu chặt lấy, kẹp cứng ngắc thanh kiếm gỗ của Kazuya bên trong cơ thể nó.
"Chết tiệt thật chứ!"
Kazuya lớn tiếng chửi thề một câu, hai tay hắn dùng hết sức cố gắng rút thanh kiếm ra khỏi khối thịt nhưng hoàn toàn bất khả thi, thứ vũ khí của hắn đã bị cấu trúc nội tạng của con quỷ "nuốt chửng" mất một nửa.
Và hắn đã mất thăng bằng. Con quỷ không bỏ lỡ cơ hội này. Một sợi xúc tu khổng lồ khác từ phía bên cạnh nhanh như một tia chớp, thực hiện một cú quất ngang với một lực lượng kinh hồn. Một cú quật mang sức tàn phá khủng khiếp của một chiếc xe tải hạng nặng.
RẦM!
Thân hình của Kazuya bị đánh trúng trực diện, bay vèo ngược trở lại phía sau không trung giống như một con diều bị đứt dây trong cơn bão lớn. Toàn bộ cơ thể hắn bay xa một đoạn dài, đập mạnh vào bức tường gạch cũ kỹ đang bị đổ nát của tòa nhà ký túc xá hoang phế, lực va đập mạnh đến mức khiến hắn lún sâu vào bên trong đống gạch đá đổ nát.
"KAZUYA!"
Thân hình của hắn trượt dần xuống nền đất cát, cú va chạm khiến hặn ho ra một búng máu tươi nhuộm đỏ cả một góc áo khoác.
O-Magatoki không cho hắn bất kỳ một cơ hội sống sót nào. Nó nhanh chóng trườn tới phía trước, giơ cao cái "cánh tay" thịt khổng lồ lên phía trên cao không trung, chuẩn bị phát động đòn dứt điểm cuối cùng để kết liễu hoàn toàn sinh mạng của kẻ ngáng đường.
Kazuya dùng hết chút sức tàn còn sót lại, quằn quại cố gắng lồm cồm bò dậy khỏi đống gạch đá vụn. Toàn bộ hệ thống xương sườn bên trong lồng ngực của hắn đã bị gãy mất vài chiếc sau cú va đập kinh hoàng vừa rồi, mỗi nhịp thở đối với hắn lúc này là một lần cơn đau buốt thấu xương tủy hành hạ.
Hắn nhanh nhẹn thực hiện một động tác lăn lộn liên tục trên mặt đất cát để né tránh được cú đập thứ hai của con quỷ trong gang tấc. Khối thịt khổng lồ nện mạnh xuống ngay bên cạnh vị trí cũ của hắn tạo nên một tiếng động lớn, bụi bay mù mịt.
"Shiori!" - Hắn hét lên, giọng khàn đặc vì máu.
"Shiori!"
"Tôi đây!" - Shiori nức nở.
"ĐÁNH THỨC CON BÉ TÓC ĐỎ DẬY MAU!" - Kazuya gầm lên, giọng ra lệnh.
"MAU LÊN! DÙNG NGỌN LỬA CỦA NÓ! NGAY BÂY GIỜ!"
Vào giây phút sinh tử này rốt cục... Kazuya cũng lên tiếng thừa nhận về sự tồn tại của cái thứ gọi là "ngọn lửa" của Akari. Hắn đã thừa nhận rằng tất cả những thực thể tà ác, những hiện tượng siêu nhiên kinh dị xảy ra xung quanh bấy lâu nay hoàn toàn là sự thật, chứ không phải là ảo giác.
Shiori đưa mắt nhìn trân trân vào thân hình đang dính đầy máu tươi, thương tích đầy mình của Kazuya, rồi lại quay sang nhìn bóng dáng nhỏ bé của Hoshino Akari đang nằm bất tỉnh nhân sự dưới chân bức tường gạch. Trong lòng cô lúc này đang ngập tràn một sự sợ hãi tột cùng. Cô sợ hãi cái sự tàn bạo, kinh dị của con đại quỷ khổng lồ kia; thế nhưng cô cũng vô cùng sợ hãi cái nguồn sức mạnh hủy diệt, tà ác mang sắc trắng xanh đã từng thiêu rụi con đại quỷ từ bên trong của Akari.
GRÀOOO!
O-Magatoki gầm lên một tiếng đầy sự tức giận tột cùng khi phát hiện ra cái con mồi nhỏ bé Kazuya kia vẫn còn giữ được sự sống sau hàng loạt đòn tấn công của mình. Nó chuyển động khối thân hình, vung mạnh một sợi xúc tu dài ra ngoài không khí, quất thẳng một cú cực mạnh vào ngay chính giữa cơ thể của hắn.
BỐP!
Thân hình của Kazuya một lần nữa bị đánh văng mạnh sang một bên, đập thẳng vào một gốc cây cổ thụ lớn gần đó. Lần này, hắn hoàn toàn không thể gượng dậy nổi được nữa, toàn thân nằm bất động trên bãi cỏ, hơi thở yếu ớt và máu tươi không ngừng chảy ra từ khóe miệng.
"Không thể như thế được... Không..."
Chứng kiến cái cảnh tượng hãi hùng đó, Shiori cảm thấy toàn bộ hệ thống tinh thần của mình hoàn toàn sụp đổ. Cô hoàn toàn không còn bất kỳ một sự lựa chọn nào khác nữa rồi. Shiori dứt khoát xoay người lao thẳng về phía vị trí nằm của Akari với một tốc độ nhanh nhất có thể, hoàn toàn phớt lờ thân hình đang nằm bất động, bất tỉnh nhân sự của đàn chị Maya ở ngay bên cạnh.
Cô quỳ rạp hai đầu gối của mình xuống nền thảm cỏ xanh, dùng hai bàn tay nắm chặt lấy hai bên bả vai nhỏ nhắn của Akari, ra sức lay mạnh liên tục cơ thể của cô bạn:
"Akari! Akari, tỉnh dậy đi mà!"
Thế nhưng, Akari hoàn toàn không có bất kỳ một phản ứng đáp lại nào cả. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bạn vẫn giữ nguyên vẹn một nét biểu cảm vô cùng bình yên, tĩnh lặng, chỉ có đôi chút lấm lem bụi bẩn và bùn đất của sân trường bám vào mà thôi.
RẦM!
Ở phía sau, con đại quỷ lại tiếp tục dùng sức mạnh nện mạnh một cú khác vào thân hình của Kazuya ngay dưới gốc cây cổ thụ lớn, khiến cho thân cây bị rung chuyển dữ dội, lá cây rụng xuống đầy đất. Hắn hoàn toàn gục ngã hoàn toàn, không còn khả năng phản kháng.
"Hoshino-san!" - Shiori gào lớn lên thành tiếng, chất giọng của cô bỗng chốc vỡ òa ra, nghẹn ngào trong hàng hàng nước mắt đang tuôn rơi lã chã.
"Mau chóng tỉnh dậy đi mà... Tớ xin cậu đấy... tớ cầu xin cậu hãy tỉnh lại đi mà... Nếu cậu cứ tiếp tục ngủ say sưa thế này... hắn ta... Kazuya... chắc chắn sẽ phải chết mất thôi!"
"Hắn đang dùng chính sinh mạng của mình để bảo vệ cho sự sống của hai đứa mình đấy cậu có biết không hả! Hắn... hắn thậm chí còn hoàn toàn không thể nhìn thấy sự hiện diện của con quái vật kia bằng mắt thường cơ mà! Hắn hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ thứ gì cả!"
"Tớ biết cậu ở trong đó!" - Shiori gào lên, giọng nói lạc đi vì tuyệt vọng.
"Tớ biết cậu có thể nghe thấy tớ! Cậu đã cứu tớ ở căng tin! Cậu đã làm tớ cười!"
"LÀM ƠN!"
"Cậu nói... cậu nói cậu là 'Người Giám Hộ' mà! DẬY ĐI! ĐỐT NÓ ĐI!"
Shiori hoàn toàn kiệt sức, cô gục đầu mình xuống ngay trên lồng ngực nhỏ nhắn của Akari, bật khóc nức nở thành tiếng đầy sự bất lực.
"Tớ cầu xin cậu đấy... Xin cậu đừng từ bỏ và bỏ rơi tớ lại một mình giữa bóng tối lạnh lẽo này... Tớ... thực ra bản thân tớ cũng đang cảm thấy vô cùng sợ hãi cái thế giới quỷ quái này lắm cậu có biết không..."
Một khoảng không gian im lặng đến đáng sợ bao trùm lên vạn vật. Akari... vẫn hoàn toàn nằm bất động tại chỗ, không hề có bất kỳ một dấu hiệu của sự chuyển động hay thức tỉnh nào cả.
Kazuya ở phía xa cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để ngẩng đầu lên nhìn về phía vị trí của hai cô gái. Đôi mắt lờ đờ của hắn chứng kiến cảnh tượng Shiori đang gục ngã hoàn toàn trong nước mắt. Hắn... cuối cùng thì hắn cũng đã hoàn toàn thất bại trong việc thực hiện nghĩa vụ bảo vệ của mình rồi.
O-Magatoki phát ra một tiếng rít gào vô cùng lớn đầy sự đắc thắng, vang dội khắp cả khu vực trường học. Nó đã thành công trong việc đánh bại hoàn toàn "Người Giám Hộ". Nó cũng đã dễ dàng nghiền nát kẻ ngáng đường liều lĩnh kia.
Và giờ đây... nó chậm rãi xoay chuyển toàn bộ cơ thể của mình quay trở lại phía sau. Hàng trăm con mắt trắng dã đầy sát khí và háu đói của nó lại một lần nữa dán chặt vào cơ thể của hai miếng mồi ngon cuối cùng đang nằm bất động trên bãi cỏ.
Nó hoàn toàn không còn thèm quan tâm đến sự sống chết của một kẻ đang hấp hối như Kazuya nữa. Con đại quỷ trườn thân mình tới phía trước một cách vô cùng nhanh nhẹn, hướng thẳng mục tiêu về phía Shiori và Akari.
Nó bắt đầu từ từ mở rộng cái vết nứt khổng lồ xẻ ngang qua cơ thể của mình ra ngoài không khí, cái miệng vực thẳm đen ngòm, chứa đựng hàng ngàn, hàng vạn mảnh thủy tinh vỡ vụn đang xoáy tròn liên tục tạo nên những tiếng động ghê rợn...
Nó dứt khoát lao mạnh toàn bộ thân hình của mình từ trên cao xuống phía dưới, hoàn toàn nuốt chửng cả hai cô gái nhỏ bé vào bên trong khoảng không gian bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo của nội tạng đại quỷ.
[Kết Thúc Chương 8 – Cái miệng khổng lồ của O-Magatoki đóng sập lại. Chỉ còn lại Kazuya, trọng thương, gục ngã, nhìn vào khoảng không trống rỗng nơi hai cô gái vừa biến mất.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn