Chương 16: Chương 11.2: Bớt Ảo Tưởng Mình Là Thần Bài, Thực Tế Bạn Chỉ Là Con Tốt Thí Bị Hất Văng Khỏi Bàn Cờ Mà Thôi! (2)
Tâm Ảnh Sát Quỷ Ký · cl2-71 · 23 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Ngoại Truyện 2: Hoa Dạng Niên Hoa (phần 1) Công viên lúc sáng sớm. Không khí trong lành đến mức từng giọt sương mai đọng trên cành lá cũng như đang tỏa sáng. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng làn gió mát rượi tạo nên một khung cảnh bình yên chuẩn mực.
Đúng sáu giờ sáng, Shiori xuất hiện. Cô buộc tóc đuôi ngựa cao, khoác lên mình bộ đồ thể thao gọn gàng và bắt đầu sải những bước chạy đều đặn. Với một người luôn sống theo kỷ luật như Shiori, việc chạy bộ buổi sáng không chỉ là rèn luyện thể chất, mà còn là nghi thức thanh lọc tâm trí, giúp cô tách biệt khỏi những phiền toái của thế giới bên ngoài.
Thế nhưng, sự thanh bình ấy mau chóng vỡ tan khi tai cô bắt được những âm thanh vô cùng quái dị phát ra từ dải bụi cây rậm rạp ven đường.
Sột soạt... khò... khò... sột soạt...
Shiori khựng lại, đôi mày liễu nhíu chặt. Bộ não phân tích của cô ngay lập tức đưa ra các kịch bản: Một con thú hoang bị thương? Hay tồi tệ hơn là một kẻ biến thái đang ẩn nấp để thực hiện hành vi bất chính?
Cô nín thở, rón rén bước lại gần, thủ thế sẵn sàng tung ra cú đá hạ bộ nếu kẻ địch xuất hiện. Cô từ từ đưa tay vạch mạnh chùm lá rậm rạp ra. Và cảnh tượng đập vào mắt khiến Shiori suýt chút nữa ngất xỉu vì kinh tởm.
Nằm cuộn tròn như một con sâu giữa đống lá khô và rác thải ướt sũng chính là Kazuya, ông anh họ cùng tuổi vô dụng của cô. Bộ quần áo hắn mặc từ tối qua đã biến dạng, nhăn nhúm và dính đầy bùn đất, trên mái tóc tổ quạ còn gài thêm vài sợi mạng nhện cùng chiếc lá mục.
Hắn đang ngủ say sưa, khóe miệng trĩu xuống một dòng nước dãi trong suốt, đọng thành một vũng nho nhỏ ngay trên nền đất ẩm. Chưa dừng lại ở đó, cơ mặt hắn nhăn nhó đầy vẻ cay cú, môi mấp máy nói mớ:
"Con mụ phù thủy Ayane... dám cướp 7500 yên của ông... Đợi đấy... ông sẽ trét mắm tôm vào bàn chải đánh răng của mụ... khò..."
Shiori đứng hình, gân xanh trên trán giật liên hồi. Cô cảm thấy sự hiện diện của sinh vật này đang làm ô uế toàn bộ hệ sinh thái của công viên.
Đột nhiên, Kazuya trở mình. Trong cơn mê man, bộ não lười biếng của hắn nhận diện môi trường xung quanh quá cứng và lạnh, bắt đầu phát ra tín hiệu tìm kiếm một chiếc gối ôm. Tay hắn quờ quạng trong hư không, và xui xẻo thay, thứ duy nhất trong tầm với của hắn lại chính là cẳng chân thon gọn của Shiori.
"Ưm... gối ôm hôm nay... cứng thế nhỉ... nhưng mà thơm..."
Hắn vừa lầm bẩm vừa vô thức dụi sát mặt vào chân cô, kéo theo một vệt nước dãi dính thẳng lên chiếc tất trắng tinh khiết của Shiori. Và Tách! Một dây thần kinh chịu đựng trong đầu Shiori chính thức đứt phụt.
BINH! BỐP! CHÁT!
"Á! ĐỘNG ĐẤT! SÓNG THẦN! CỨU TÔI VỚI!"
Kazuya bật dậy như một chiếc lò xo bị nén quá đà, gào thất thanh khi hứng trọn chuỗi liên hoàn cước chuẩn xác vào những vị trí hiểm yếu trên cơ thể. Hắn ôm đầu, lăn lộn ba vòng trên bãi cỏ trước khi mở được đôi mắt kèm nhèm ra. Trước mặt hắn là Shiori đang khoanh tay, đứng sừng sững như một vị nữ thần, và nhìn hắn bằng ánh mắt tàn nhẫn như nhìn một đống rác thải hạt nhân cần được tiêu hủy gấp.
"Á... Shiori? Bà đấy à? Bà đến cứu tôi phải không? Tốt quá rồi!"
Kazuya mừng rỡ như kẻ đuối nước vơ được cọc. Hắn định lao đến ôm chồm lấy chân cô lần nữa, nhưng ánh mắt lạnh như băng giá Bắc Cực của Shiori đã đóng đóng đinh hắn ngay tại chỗ. Ngay lập tức, Kazuya chuyển sang chế độ ăn vạ chuyên nghiệp. Hắn quỳ sấp xuống, hai tay chắp lại lạy lục liên hồi:
"Shiori ơi! Bà nói giúp tôi một câu với bà chằn Ayane đi! Cho tôi về nhà đi mà! Tôi biết lỗi rồi! Đêm qua tôi suýt chết rét ngoài đường, lại còn bị bảo vệ đuổi vì tội phá hoại máy bán nước nữa... Tôi khổ lắm rồi!"
Shiori lạnh lùng khoanh tay, ánh mắt không chút dao động:
"Liên quan gì đến tôi? Ai bảo ông ăn cắp tiền của chị ấy đi đánh bạc? Có gan chơi thì có gan chịu, đừng có ở đây mà than vãn làm bẩn tai tôi."
Nhận thấy con đường quay trở về căn nhà ấm áp đã hoàn toàn bị chặn đứng, bộ não của Kazuya lập tức kích hoạt phương án dự phòng khẩn cấp. Hắn ngước đôi mắt ngấn lệ lên nhìn Shiori, cố gắng bĩu môi và co rúm người lại để tạo ra vẻ ngoài đáng thương nhất có thể.
"Thôi được rồi... nếu không về nhà được... thì Shiori này, bà bao nuôi tôi đi!"
Kazuya chớp chớp mắt, nũng nịu như một chú cún bị bỏ rơi ngoài mưa:
"Nuôi tôi dễ lắm! Tôi không đòi hỏi gì nhiều đâu! Một ngày ba bữa cơm có thịt, thêm vài lon bia mát lạnh, buổi tối cho tôi mượn máy tính chơi game là đủ rồi. Tôi hứa sẽ ngoan ngoãn ngồi im một chỗ đợi bà đi học về rồi cho ăn. Nhá? Nhá? Bà Shiori xinh đẹp, giỏi giang, giàu lòng nhân ái nhất trên đời!"
Mặt Shiori tối sầm lại. Bữa sáng chưa kịp ăn nhưng cô cảm thấy dạ dày mình đang cuộn sóng dữ dội. Cô lùi lại hai bước đầy cảnh giác:
"KINH TỞM!"
"Ông bao nhiêu tuổi rồi hả? Bằng tuổi tôi đấy! Nếu có sức ngồi đây năn nỉ làm mấy trò lố bịch này thì tự đi kiếm việc làm đi!"
Vừa nghe thấy hai từ "việc làm", khuôn mặt giả vờ đáng thương của Kazuya lập tức biến mất. Hắn chảy thệ người ra, thở dài một hơi đầy ngán ngẩm:
"Thôi... đi làm cực lắm. Phải dậy sớm từ khi mặt trời chưa mọc, phải nghe sếp chửi rủa, lại còn đau lưng mỏi gối nữa... Tôi là người của lao động trí óc, cụ thể là bộ môn xác suất thống kê trên bàn cờ bạc. Tôi không hợp với công việc chân tay đâu."
Shiori cạn lời. Cô nhận ra mọi ngôn từ nhân loại đều vô nghĩa với sinh vật này.
"Đồ hết thuốc chữa. Đừng có lảng vảng trước mặt tôi nữa."
Cô quay lưng, tiếp tục guồng chân chạy bộ, cố gắng tăng tốc để bỏ lại đống rác rưởi kia phía sau. Shiori hít thở sâu, tự trấn an bản thân rằng buổi sáng của cô vẫn có thể cứu vãn được.
Tuy nhiên, chỉ năm phút sau, cô bắt đầu nhận ra những dấu hiệu bất thường. Những người đi tập thể dục xung quanh bỗng nhiên dừng lại. Bác gái tập dưỡng sinh chỉ tay về phía sau cô rồi cười khúc khích, mấy ông cụ đánh cờ tướng thì lắc đầu ái ngại.
Nghi ngờ có điều chẳng lành, Shiori chậm dậm chân và quay đầu lại. Ngay lập tức, mồ hôi hột chảy dài trên trán cô.
Cách cô khoảng mười mét, một chiếc thùng bìa các-tông cỡ lớn đang di chuyển trên đường. Nó nhấp nhô lên xuống một cách dị ngợm. Bên dưới thùng, hai cẳng chân mang đôi giày thể thao rách nát đang guồng lên chạy trối chết. Mặt trước của cái thùng được viết nguệch ngoạc bằng bút dạ đen, kèm hình vẽ một khuôn mặt đang khóc lóc thảm thương:
"XIN ĐỪNG BỎ RƠI CHÚ CÚN TỘI NGHIỆP NÀY. (Biết ăn cơm, biết uống bia, và biết đi vệ sinh đúng chỗ)" Và cái đầu bù xù của Kazuya thò ra từ nắp thùng, lưỡi thè ra thở dốc nhưng ánh mắt vẫn rực cháy quyết tâm bám đuôi "chủ nhân".
"Shiori ơi! Đợi chú cún này với! Đừng bỏ rơi tôi mà bà ơi!"
"Đừng có đi theo tôi! Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!" - Shiori hoảng hốt gào lên.
Cô tăng tốc chạy nước rút. Nhưng cô đã đánh giá thấp sức mạnh của một kẻ lười biếng khi tìm thấy nguồn sống mới. Kazuya, trong chiếc thùng bìa các-tông kềnh đó, bằng một sức mạnh siêu nhiên nào đó vẫn bám đuôi cô dai dẳng.
cạch cạch... bịch bịch...
Âm thanh ma sát ghê người vang vọng khắp công viên. Cảnh tượng một thiếu nữ chạy trốn khỏi một chiếc thùng bìa biết nói khiến toàn bộ người dân có mặt tại đó đều phải ngoái nhìn.
Sau năm phút rượt đuổi nghẹt thở, Shiori đành phải dừng lại. Cô không kiệt sức vì thể lực, mà kiệt sức vì "nhục", lòng tự trọng của cô đã hoàn toàn sụp đổ. Cô lao đến chiếc ghế đá ven hồ và ngồi phịch xuống, úp mặt vào hai bàn tay. Lồng ngực Shiori phập phồng liên hồi. Cả công viên đang đổ dồn ánh mắt về phía cô như thể cô là quản lý của một rạp xiếc quái dị.
Vài giây sau, chiếc thùng Kazuya cũng trượt tới, phanh kít lại ngay cạnh ghế. Kazuya thò cái đầu tổ quạ ra khỏi nắp thùng, đôi mắt hắn long lanh ầng ậng nước, cái lưỡi thè ra thở hồng hộc như một chú cún thực thụ.
"Tiểu thư Shiori... Nhìn tôi đi... Tôi đã tự đóng gói bản thân mình rồi, bà chỉ cần ký nhận là xong. Tôi hứa sẽ ngoan mà. Tôi ăn ít lắm, chỉ cần cơm thừa canh cặn của bà thôi... à, nếu có thêm tí thịt bò thì càng tốt."
Shiori day day thái dương, cảm thấy mạch máu não đang giật tưng tưng:
"Được rồi. Im miệng đi. Ông làm tôi đau đầu quá."
Kazuya thấy cô dịu giọng thì lập tức lấn tới. Hắn hạ tông giọng xuống, cố tỏ ra quyến rũ nhưng lại càng thêm phần nham nhở:
"Tôi biết mà. Bà tuy mồm miệng độc địa, hay thượng cẳng chân hạ cẳng tay... nhưng sâu bên trong, bà vẫn không nỡ bỏ rơi người anh họ tài hoa bạc mệnh này, đúng không?"
Shiori liếc hắn bằng nửa con mắt:
"Tôi đang tính xem nên gọi xe rác hay gọi trại tâm thần thì họ đến hốt ông nhanh hơn."
Kazuya cười hì hì, xích lại gần cô hơn một chút. Với không khí buổi sáng trong lành, mặt hồ lấp lánh phản chiếu ánh nắng sớm, và hai người ngồi cạnh nhau trên ghế đá... ngay lập khiến cho bộ não lười biếng nhưng giàu trí tưởng tượng của hắn bắt đầu vẽ ra những kịch bản sướt mướt như trong các bộ phim truyền hình. Hắn thầm nghĩ:
"Khoan đã... cái không khí này... chẳng lẽ đây là tình huống lãng mạn kinh điển? Cô em họ lạnh lùng và ông anh trai hư hỏng sao? Cô ấy không đuổi mình đi, cô ấy đang nhìn mình chăm chú... Á đù, thời tới rồi!"
Hắn định lao vào ôm lấy cô để "cảm tạ" thì bị Shiori giơ tay chặn đứng giữa không trung. Cô chỉ tay vào chỗ trống bên cạnh, giọng điệu trở nên trầm lắng và pha chút buồn bã:
"Thôi, bớt diễn trò đi. Ngồi xuống đây nghỉ mệt một chút."
Kazuya hơi ngập ngừng nhìn lại bộ dạng nhếch nhác của mình:
"Ơ... nhưng mà... tôi đang bẩn thế này..."
Shiori nhún vai, ánh mắt cô hướng ra phía mặt nước xa xăm, giọng nói thoáng chút nghẹn ngào:
"Ngồi xuống đi. Dẫu sao... ở trường cũng chẳng có ai thèm ngồi cạnh tôi."
Nghe đến đây, gã anh họ lại quay về vẻ lười biếng thường ngày. Hắn ngồi phịch xuống, vừa ngoáy mũi vừa đáp:
"Hả? Lại chuyện gì nữa? Lại vụ bạn thân cướp người yêu à? Hay cái danh hiệu thủ khoa của bà lại có biến?"
Shiori ngồi thẳng lưng, nhìn ra phía hồ nước, giọng nói bắt đầu run rẩy. Cô kể về những áp lực học đường, về sự cô độc sau những sự cố xảy ra tại ký túc xá. Nhưng Kazuya dường như chẳng mấy bận tâm, hắn ngáp dài một cái:
"Thôi nào Shiori. Đừng bắt tôi phải nghe mấy chuyện thiếu nữ sướt mướt vào sáng sớm thế này. Tôi còn đang đau đầu vì dư vị rượu đêm qua đây."
Tách.
Bất chợt, một giọt nước lạnh ngắt rơi trúng trán Kazuya. Hắn nhíu mày, đưa tay quệt ngang:
"Hả? Mưa à? Trời đang trong xanh thế này mà... lạ thật."
Tách. Tách.
Thêm vài giọt nữa rơi xuống tóc hắn. Kazuya cố đứng dậy, lầm bầm bảo vũ trụ đang ra dấu hiệu cho hai người nên về nhà để tránh cảm cúm. Nhưng Shiori lại ra lệnh cho hắn ngồi yên để nghe cô kể tiếp. Cơn mưa kỳ lạ ấy mỗi lúc một nặng hạt, nhưng điều quái đản nhất là nó chỉ rơi đúng vào vị trí Kazuya đang ngồi.
"Mưa gì mà chỉ rơi vào đúng đầu tao thế này?" - Kazuya gào lên khi người đã ướt sũng.
Shiori vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt cô thoáng qua một tia trêu chọc:
"Im miệng đi, chính ông bảo là muốn nghe mà. Sau vụ ở ký túc xá, giáo viên bắt tôi phải tham gia nhiều hoạt động hơn để hòa nhập... Liệu Akari giờ thế nào rồi? Sau tất cả mọi chuyện..."
Kazuya khựng lại. Cái tên Akari khiến hắn nghiêm túc hơn một chút. Cô bé đó hiện giờ ra sao? Người phụ nữ tên Kaname đó đã nói gì về việc "thu hồi"?
"Shiori... Bà... bà cũng thấy lạ đúng không? Sao chỉ có mưa chỗ tôi?"
"Đúng là lạ thật."
Kazuya ngước nhìn lên. Trời trong xanh, không một gợn mây. Thế thì nước từ đâu ra? Hắn nheo mắt nhìn qua những tán lá cây xanh mướt... Và rồi hắn thấy.
Một mái tóc đỏ rực. Một khuôn mặt đang ngủ say, miệng há hốc. Và từ khóe miệng đó, những giọt nước dãi khổng lồ, trong suốt đang nhỏ thẳng xuống đầu Kazuya. Nhân vật trên cành cây vẫn còn đang mơ màng lẩm bẩm:
"Kẹo dẻo... ngon quá..."
Khuôn mặt Kazuya cứng đờ. Hắn nhận ra thứ đang gột rửa đầu óc mình không phải mưa rào thiên nhiên, mà là dịch vị của một con quỷ ăn uống!
"AKARI! CON QUỶ CÁI NÀY!"
Tiếng hét xé lòng của Kazuya xé toạc không gian yên tĩnh của công viên, khiến đàn chim bồ câu giật mình bay tán loạn.
"NƯỚC DÃI CỦA BÀ CÒN ĐỘC HẠI HƠN CẢ AXIT SULFURIC ĐẤY! XUỐNG ĐÂY NGAY!"
Trên cành cây cao năm mét, Hoshino Akari giật mình tỉnh giấc. Cô bé ngơ ngác quệt mép:
"Hả? Gì? Ai gọi buffet kẹo dẻo đấy?"
Mất thắt lưng tựa, Akari trượt chân.
"OÁI!"
Một vật thể không xác định lao thẳng từ trên cao xuống đất. Kazuya theo phản xạ định giơ tay ra đỡ... nhưng cơn đau ê ẩm từ vụ bị bạo hành đêm qua khiến hắn khựng lại. Còn Shiori? Với phong thái của một thủ khoa lạnh lùng và lý trí, cô nàng nhẹ nhàng... lùi lại một bước.
RẦM!
Mặt đất rung chuyển nhẹ. Akari tiếp đất bằng mặt, tạo thành một cái hố nhỏ hình người trên bãi cỏ công viên.
"Chết... chết người rồi?"
Nhưng chỉ một giây sau, cái xác bật dậy như một sinh vật đột biến. Akari phủi bụi quần áo, mặt mũi tỉnh bơ không một vết xước, cười toe toét:
"Oa! Shiori! Kazuya! Trùng hợp ghê! Hai người đi dã ngoại hả?"
Shiori chỉ tay vào cái đầu ướt sũng của Kazuya:
"Bà vừa dùng thánh thủy rửa tội cho Kazuya đấy."
"Hả? Tưới nước á? Tớ đâu có mang bình tưới cây?" - Akari nghiêng đầu, đôi mắt to tròn ngây thơ vô số tội.
GÀO... RỘT RỘT RỘT...
Ngay sau đó, một âm thanh rồn rột như tiếng sấm rền vang lên từ bụng của Akari. Cô bé than đói và giải thích rằng mình đã trốn khỏi phòng thí nghiệm trắng toát toàn mùi thuốc sát trùng bằng cách bẻ khóa và đá bay mấy anh bảo vệ, chỉ vì ở đó không có đồ ăn.
Kazuya đứng hình. Nội tâm hắn gào thét:
"Trốn... trốn khỏi cơ sở của bà ta bằng cách đá bay bảo vệ vì... đói? Con nhỏ này là "Kẻ Hủy Diệt" phiên bản háu ăn à?"
"Tớ đói! Tớ đói! Tớ đói!" - Akari bắt đầu nhảy tưng tưng quanh Kazuya như một nghi thức gọi mây.
"Đi ăn đi! Tớ ngửi thấy mùi thịt nướng cách đây hai cây số! Kazuya bao tớ nhé! Coi như trả ơn tớ đã rơi trúng đầu cậu!"
"Hả? Logic kiểu gì đấy? Tôi cứu bà hay bà ám sát tôi hả? Và tại sao tôi phải bao?"
"Vì tớ bị vô gia cư rồi!" - Akari tỉnh bơ tuyên bố.
"Tớ bị đuổi khỏi ký túc xá, giờ đang trốn truy nã, không có tiền, không có nhà. Tớ cần nạp năng lượng để đi tìm cái gầm cầu nào đó có phong thủy tốt!"
Nói xong, không đợi Kazuya phản đối, cô bé dùng sức mạnh khủng kẹp nách cả Kazuya lẫn Shiori lôi đi xềnh xệch trên đường.
"ĐI THÔI! MỤC TIÊU LÀ QUÁN THỊT NƯỚNG!"
"NÀY! BUÔNG RA! TAY BÀ NHƯ KÌM SẮT ẤY!" - Kazuya khóc ròng, cố bấu víu vào chiếc ghế đá nhưng vô vọng.
"HU HU! CÁI VÍ CỦA TÔI! NÓ VẪN ĐANG TRONG PHÒNG HỒI SỨC CẤP CỨU MÀ! ĐỪNG BẮT NÓ LÀM VIỆC QUÁ SỨC NỮA!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn