Chương 390: Chapter 396: Không được, dừng lại đi! - 5
Ngoại Thần Cần Hơi Ấm · PhatGus · 618 chương · ~27 phút đọc · Tạo 01/08/2026
- 5 300-END - 5 Cuối hạ.
Cuộc bầu cử Tổng thống đã kết thúc. Tỷ lệ cử tri đi bỏ phiếu đạt 59%. Tỷ lệ phiếu bầu của tôi là 89%.
Nghĩ đến việc lần trước tỷ lệ đi bỏ phiếu là 47% còn phiếu bầu là 98%, thì đây hẳn là một bước tiến triển.
Mà không, dù có phát sóng trực tiếp quá trình bầu cử nhưng chẳng ai thèm quan tâm cả.
Có lẽ vì với con số 89%, chẳng còn điều gì để mà nghi ngờ nữa chăng?
Vậy là tôi đã đắc cử nhiệm kỳ thứ ba liên tiếp. Dẫu vậy, sự thờ ơ đến mức như thể chuyện này chưa từng tồn tại thật khiến tôi thấy buồn cười.
Ngược lại, tỷ lệ người xem cuộc bầu cử Nghị viện lại bùng nổ dữ dội.
Chẳng biết từ bao giờ mà các đài truyền hình địa phương mọc lên như nấm, mỗi nơi đều tự phát sóng cuộc bầu cử tại khu vực của mình.
Vì tôi đã chỉ định ngày bầu cử là ngày nghỉ lễ, nên mọi người đổ hết ra đường. Một tay cầm rượu, tay kia gặm thịt, vừa theo dõi buổi phát sóng vừa lấp đầy các nẻo đường.
Ngoài chuyện đó ra thì không có sự cố nào lớn.
Tất nhiên, đó là nếu tôi nhắm mắt làm ngơ trước những vấn đề đang dần nảy sinh.
Những thành phố được xây dựng trên sa mạc nơi Tử thần từng quét qua.
Giá thực phẩm đang tăng dần.
Tất cả mọi nơi, bao gồm cả Apollyon, đều như vậy.
Dù sao thì việc phủ xanh khu vực xung quanh các thành phố lớn cũng đã đạt được kết quả khá thành công.
Vốn dĩ chúng được xây cạnh những con sông lớn, lại có phân bón, và quan trọng nhất là không có ma vật nên chúng tôi đã tận dụng được những vùng đất nông nghiệp khổng lồ.
Cảnh tượng những cánh đồng trải dài ngay trước mắt một đại đô thị trông có hơi kỳ lạ, nhưng biết làm sao được, chuyện đã rồi mà.
Nhờ vậy, giá rau củ và trái cây giảm xuống, phần nào kìm hãm được đà tăng giá thịt.
Đúng là trong cái rủi có cái may.
Vì thế, chính phủ đã quyết định kiểm soát các loại lương thực chủ yếu.
Tự do nằm ở đâu ư?
À thì, nếu tôi đang kinh doanh thực phẩm, tôi sẽ vận động hành lang hay làm bất cứ điều gì để độc quyền, sau đó đầu cơ tích trữ để hút máu người dân. Nhưng tôi đâu phải là doanh nhân?
Để tăng dân số và quản lý mức độ hạnh phúc của người dân, việc đảm bảo các nhu cầu sinh hoạt cơ bản với giá rẻ là điều đúng đắn.
Chính phủ kiểm soát các mặt hàng tiêu dùng thiết yếu và quản lý việc phân phối một cách thống nhất. Trước đây thương nhân đảm nhận vai trò đó, nhưng giờ đây mọi thứ phải thông qua quốc gia.
Hỏi tôi có làm được không ư?
Có chứ. Được mà.
Bởi vì đường sắt thuộc về quốc gia.
Muốn vận chuyển nông sản từ khu vực nông nghiệp phía Đông Bắc Apollyon đến mọi ngóc ngách của Đông Đại Lục thì cần phải có đường sắt.
Nói thẳng ra, đây chính là Ngân hàng Bưu điện.
Trong ký ức mờ nhạt về thế giới cũ, tôi từng thắc mắc tại sao lại có thứ như Ngân hàng Bưu điện. Hóa ra để bơm ngân sách đang thiếu hụt, có một cách là vay mượn dựa trên tín dụng.
Thế là khi tôi vừa thành lập nó, các ngân hàng lớn đã phản đối dữ dội.
Thậm chí họ còn tụ tập người biểu hiện ngay trước Gray Box, nên tôi đã cho thanh tra thuế và quét sạch sành sanh.
Tôi thu thập tất cả những khoản tiền không rõ nguồn gốc, tiền liên quan đến hành vi phạm tội, cùng mọi hành vi tham ô, lạm dụng tín nhiệm khác rồi nghiền nát bọn chúng thành từng mảnh.
Và tôi đã cho phát sóng toàn bộ kết quả đó.
Tuyên truyền rầm rộ như thể phe mình chính là chính nghĩa.
Mọi người biết không?
Vốn dĩ những kẻ cho vay nặng lãi rất dễ trở thành đối tượng bị oán ghét.
Chẳng có bất kỳ lời phàn nàn nào, trái lại, tôi còn nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt khi dọn dẹp sạch sẽ đối phương. Trong quá trình đó, tôi phát hiện ra những kẻ có liên đới với chính phủ nên đã cách chức toàn bộ và công khai danh tính.
Công khai sự thật thì có vấn đề gì chứ?
Nếu việc công khai đó bị coi là có tội, thì chứng tỏ kẻ đó có điều khuất tất thôi.
Thay vào đó, tôi lấy số tiền lương lẽ ra người đó được nhận để làm tiền thưởng cho bộ phận liên quan, thế là chẳng ai còn phàn nàn gì nữa. Chuyện này có thể khiến họ thấy lấn cấn một hai lần đầu, nhưng về sau sẽ trở thành điều hiển nhiên.
Nếu việc đó làm nảy sinh các phe phái chính trị thì sao ư?
Không sao cả. Tôi sẽ điều tra triệt để.
Dù vậy nếu vẫn không thể ngăn chặn, thì đó là việc đã nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi rồi. Điều đó có nghĩa là phe phái đã lớn mạnh đến mức tôi có ra tay cũng không thể chạm tới.
Khi đó, tôi chỉ việc nghỉ việc rồi về làm Viện trưởng tại Học viện Saturnia là xong.
Hay là, tôi nên để nó mục nát một chút để chuẩn bị cho lúc đó nhỉ? Vì sau này tôi dự định sẽ tạo ra vài Máy thu hoạch bằng cách bán thuốc cải lão hoàn đồng mà...
Tạm thời cứ lấp cái lỗ hổng trước mắt đã.
Nhờ vậy mà Ngân hàng Bưu điện đã lớn mạnh, thật là vạn tuế.
Không, số tiền đổ vào còn lớn hơn cả mong đợi.
Lạ thật đấy. Quy mô tài chính chẳng phải đã tăng vọt lên gấp 1, 5 lần sao? Bắt đầu thấy sợ rồi nên tôi đã gọi chuyên gia kinh tế đến.
Tôi đã định gọi như thế.
Nhưng chẳng có chuyên gia nào cả.
Đúng rồi. Ở Học viện Saturnia, tôi cũng định lập khoa đó rồi lại thôi, còn các trường khác tuy không phải là không có khoa kinh tế nhưng có lẽ do thiếu tài liệu nên tính chuyên môn vẫn còn thấp.
Nơi này cũng cần phải nuôi dưỡng nhân tài thôi.
Dù sao thì cũng đã có thứ tương tự như Ngân hàng Trung ương, nên tôi phải kết nối và yêu cầu họ nghiên cứu. Tất nhiên, để ngăn chặn sự cấu kết quá mức, tôi sẽ quy định rằng những người xuất thân từ viện nghiên cứu đó hoặc người thân của họ không được ứng tuyển vào vị trí công chức ở đây.
Có vấn đề thì sửa thôi.
Tiền thì có rồi, nhưng vấn đề là dùng nó để giải quyết chuyện lương thực thì hơi khó.
Bản thân năng lực sản xuất mới là vấn đề. Tôi đang dùng ngoại tệ kiếm được từ các hoạt động văn hóa để mua lương thực, nhưng việc đó cũng có giới hạn.
Vì sử dụng tuyến đường hàng hải Nam Cực nên việc nhập khẩu thực phẩm diễn ra thuận lợi hơn dự kiến, nhưng nguy hiểm thì vẫn như nhau.
Đặc biệt là từ mùa đông sang mùa xuân.
Thời điểm băng tan bắt đầu trôi dạt ra biển là lúc đặc biệt nguy hiểm.
Nói vậy không có nghĩa là mùa đông không nguy hiểm. Đôi khi những cơn bão tuyết tràn ra tận biển, tạo nên những con sóng khổng lồ.
Thỉnh thoảng khi nhìn vào ký ức cuối cùng của những người đã bỏ mạng ở đó, tôi thấy những con sóng thực sự còn lớn hơn cả ngọn núi ập đến nhấn chìm con tàu.
Tôi cũng muốn đặt đường sắt, nhưng với công nghệ hiện tại thì việc đặt đường sắt trên biển với khoảng cách xa là điều không thể.
Đến mùa hè, băng tan trôi đi, Đông Đại Lục và Tây Đại Lục sẽ hoàn toàn bị chia cắt.
Vì vậy, không còn cách nào khác ngoài việc tăng sản lượng của Đông Đại Lục, nhưng giải pháp vẫn còn mịt mờ lắm.
Đau đầu thật đấy.
Cơ quan lập pháp cứ liên tục thông qua những dự luật kỳ quặc.
Nói là Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Tự do cho oai, chứ thực chất đây là chế độ độc tài của tôi, nên tôi đang dùng quyền lực của kẻ độc trị để bác bỏ chúng.
Cơ quan lập pháp đang âm mưu đưa vào các chính sách tư nhân hóa đáng ngờ hoặc thị trường tự do hơn. Họ muốn giảm bớt sự can thiệp của quốc gia và mở rộng thị trường.
Tôi từ chối.
Tự do mà không có tiền bạc thì chẳng có giá trị gì. Chắc chắn số người giàu sẽ tăng lên, nhưng số người nghèo sẽ còn tăng gấp nhiều lần số đó.
Để rồi nhìn cảnh khoảng cách giàu nghèo nới rộng, đất nước bị chia cắt, hay dân số ngừng tăng trưởng rồi sụt giảm sao?
Điên à?
Tôi chủ trương thực hiện phúc lợi tối đa.
May mắn là ở đây các loại tư tưởng vẫn còn trong tình trạng chưa phát triển. Đặc biệt là vì chưa có khái niệm về sự nhị nguyên nên tôi rất dễ hành động.
Chỉ cần thông qua truyền thông, thổi phồng và lan truyền những giả định ác ý của Nghị viện là những ý kiến đó sẽ nhanh chóng biến mất.
Và phương thức này đã gặp may.
Trước đây tôi có nói rằng, với tầng lớp trí thức làm trung tâm, thay vì chủ nghĩa vạn năng công nghệ, chủ nghĩa hoài nghi đã xuất hiện và triết học bắt đầu phát triển đúng không?
Ở đó có những suy ngẫm về con người.
Nói cách khác, khi nhắc đến phúc lợi, nó trông như thể đang chăm lo cho con người vậy. Tầng lớp trí thức đã dễ dàng ủng hộ tôi.
Họ diễn giải những buổi phát sóng của tôi theo hướng tích cực hơn cả những gì tôi nghĩ rồi truyền bá đến đại chúng. Điều đó được nói ra từ những người thân đang đi học của họ... không, nói chính xác hơn là từ tầng lớp trí thức, nên hiệu quả hơn hẳn.
Tất nhiên, không phải Nghị viện đã sai.
Bản thân sự thật rằng một quốc gia phúc lợi đơn thuần có thể bị đình trệ kinh tế thì tôi cũng lờ mờ biết được.
Tôi biết rằng phải đảm bảo quyền sở hữu tư nhân và mở rộng quy mô kinh tế, nhưng đó là quan điểm của những cá nhân chỉ cần bản thân hoặc dòng tộc mình sống tốt là đủ.
Từ vị thế của người phải vận hành một đất nước thì không phải vậy. Thà rằng cứ ở yên một khối còn hơn. Nếu khoảng cách giữa người giàu và kẻ nghèo thu hẹp lại thì sẽ được như vậy thôi.
Và nói thẳng ra, dù có đình trệ kinh tế thì tôi thấy cũng chẳng sao.
Bởi vì họ sẽ không cảm nhận được đó là sự đình trệ đâu.
Mới chỉ có 10 năm kể từ khi thoát khỏi chiến tranh thôi mà.
Dù tốc độ phát triển kinh tế có chậm lại, việc quan sát điều đó cũng rất khó khăn. Bởi vì không có đối tượng để so sánh. Họ sẽ không biết được đây là do đã đạt cấp độ tối đa, hay do lượng kinh nghiệm nhận được giảm đi một nửa nên không thể lên cấp được nữa.
Cộng hòa Crom ư?
Tất nhiên, nơi đó có nhiều người trở nên giàu có nhờ là trung tâm thương mại.
Nhưng xét về khía cạnh sinh hoạt, tầng lớp trung lưu sống ở đây còn sung sướng hơn cả những người giàu ở đó.
Vì vậy, mục tiêu của tôi là giảm bớt tầng lớp bần cùng, tạo ra một xã hội mà tất cả mọi người đều sống ổn thỏa. Có như vậy dân số mới tăng trưởng được.
Lương thực là vấn đề, nhưng chuyện đó chắc phải dùng công nghệ để giải quyết thôi.
Nếu thế giới này giống như một trò chơi thì công việc của tôi đã giảm bớt đi nhiều rồi.
Hay là tôi nên phát triển ma pháp tẩy não hay gì đó, rồi cấy chip vào đầu họ để họ trở thành như các NPC nhỉ? Giống như một thế giới nào đó mà tôi từng thoáng nhìn thấy?
Không, làm vậy thì tính sáng tạo sẽ bị hủy diệt mất. Chẳng phải tôi đang cai trị đất nước như thế này để họ thay tôi phát triển công nghệ hướng tới các thế giới khác sao!
Quan trọng hơn cả là làm vậy thì ôn khí sẽ giảm sút.
Chẳng còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục cai trị Apollo trong tình trạng này thôi.
Tôi vừa suy nghĩ như vậy, vừa đứng nhìn ra cửa sổ từ một căn phòng khác chứ không phải phòng Tổng thống sau một thời gian dài. Tại sao không phải phòng Tổng thống ư? Vì tôi bị đuổi ra ngoài để họ dọn dẹp rồi.
Người có thứ bậc cao nhất trong Gray Box có khi lại là đội vệ sinh không chừng.
Ơ, nhưng mà có gì đó lạ lắm.
Phía xa, tại quảng trường ga trung tâm Apollyon, lửa và sấm sét bay loạn xạ, người ngợm thì văng tứ tung.
Hử? Cái gì vậy? Biểu tình à? Nếu có chuyện đó thì tôi phải nhận được tin tức rồi chứ? Chẳng lẽ là đánh nhau sao? Nếu vậy thì nhân viên an ninh hay cảnh sát phải bắt họ lại chứ?
Tôi hỏi một nhân viên an ninh đứng gần đó.
"Không ngăn cái đó lại sao?"
"À, đó là Kịch quyết đấu đang thịnh hành trong giới trẻ dạo gần đây đấy ạ. Trông vậy thôi chứ thực ra không đau lắm đâu. Đó là một trò chơi để phân định thắng thua, đồng thời xem ai chiến đấu đẹp mắt và hoa mỹ hơn."
"Cái đó á?"
Vừa rồi có người vừa bị một con rồng lửa tông trúng rồi bay văng đi kìa?
"Việc trao đổi chiêu thức cũng được tính vào điểm kỹ thuật đấy ạ. Khó hơn ngài tưởng đấy."
Thấy vẻ mặt không thể hiểu nổi của tôi, anh ta nhún vai. Rồi một nhân viên an ninh khác đứng cách đó không xa thở dài.
"Mấy cái trò trẻ con đó mà mấy ông người lớn cứ thích chen chân vào. Thưa ngài Tổng thống, ngài hãy mắng họ một trận đi ạ."
Nghe vậy, người vừa trả lời tôi liền nổi khùng lên, nói rằng cái đó vừa giúp ích cho thực lực vừa là một môn vận động, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt. Cái giọng điệu đó đúng là của kẻ khi nhắc đến sở thích của mình thì sẽ trở nên lắm lời.
Chuyện đó thì thôi đi. Sở thích lành mạnh hay không thì tôi cũng chẳng quan tâm.
Nhưng mà, phải làm thế nào thì mới ra được cái trò như trò chơi đạn mạc thế kia chứ?
Tôi đứng quan sát nét văn hóa mới của thanh thiếu niên mà mình không tài nào hiểu nổi.
Khoảng cách thế hệ đúng là đáng sợ thật.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn