Chương 9: Rượu vang
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~22 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Ngày xửa ngày xưa... à không, trước khi tôi nhập xác vào cái trò chơi dành cho phái nữ chết tiệt này và trải qua bao nhiêu lần chết đi sống lại để nhận ra con người ta có thể chết theo những cách như thế nào.
Có những thứ từng rất thịnh hành trên các phương tiện truyền thông. Ví dụ như ngô gây nghiện, cơm cuộn gây nghiện chẳng hạn. Những món ăn được đặt tên là "gây nghiện" vì chúng có sức hút mãnh liệt đến mức ai chưa ăn thì thôi, chứ đã ăn một lần là không thể không ăn lần thứ hai.
Với những người chưa từng nếm thử, chắc hẳn ai cũng từng một lần thắc mắc rằng rốt cuộc đó chỉ là món ăn thôi mà, sao lại có thể gây nghiện đến mức được đặt tên như vậy nhỉ.
Tôi cũng là một trong số đó.
Mà thôi, cái kiểu kết hợp toàn những thứ không thể không ngon như sốt mayonnaise, bơ, bột ớt và bột phô mai thì ai mà chẳng thích cho được. A, nhắc đến lại thấy thèm quá. Hay là sau này bảo họ làm cho ăn nhỉ?
Hừm. Hơi lạc đề một chút, nhưng điều tôi muốn nói là thế này.
"Không phải chỉ là cái tên gây nghiện, mà là ma túy thật sự thì rốt cuộc nó gây nghiện đến mức nào nhỉ."
Nhìn những quả Anh Túc đã tàn hoa từ một tháng trước do Mel mua về, tôi mỉm cười rạng rỡ.
Nơi này là một không gian ẩn giấu trong sân trong của biệt thự mà ngay cả những người trong nhà cũng ít ai biết tới. Ngay cả người quản lý cũng không biết đến nơi này nên cỏ dại mọc um tùm, tôi tình cờ biết được nơi này cũng thật là ngẫu nhiên.
"Không muốn... không muốn không muốn không muốn...!! Nhập xác vào cái trò chơi chết tiệt này đã uất ức lắm rồi, giờ lại bảo tôi phải lấy một thằng đàn ông rồi sinh con đẻ cái mà sống sao? Đừng có nực cười... chết tiệt... chết tiệt...!!!"
Hình ảnh tôi của những lần hồi quy đầu tiên, đang băng qua những bụi rậm chạy trốn hiện lên mờ ảo.
Lúc đó mình còn trẻ thật. Hừng hực khí thế. Chẳng biết bỏ cuộc là gì. Chẳng biết phục tùng là gì. Đến cả việc giấu một con dao trong người cũng chẳng biết làm.
Mà thôi, nếu tính theo tuổi tác thì tôi bây giờ còn trẻ hơn lúc đó nhiều. Tôi khẽ cười rồi quay sang rạch một đường lên quả Anh Túc.
Theo vết rạch trên quả, một giọt chất lỏng trắng tinh khôi nhú ra. Rạch sâu thêm một chút nữa, dòng nhựa trắng đục như sữa chảy ra ròng ròng.
Tôi thu thập nhựa Anh Túc dính trên dao vào một tấm vải mang theo, rồi nhìn những quả Anh Túc còn lại.
"Tự chế thuốc phiện thì cũng tốt đấy... Nhưng cái công đoạn cạo rồi phơi khô này đúng là phiền phức thật."
Thôi thì, lần đầu này mình tự làm, còn từ lần sau gã thanh niên tiệm thuốc sẽ lo liệu nên chắc cũng ổn thôi. À không, nhỡ gã thanh niên tiệm thuốc thấy ghê ghê mà từ chối tiền thì cũng phiền, nên mình phải tính thêm phương án khác nữa.
Lặng lẽ cạo nhựa, kết quả là tôi thu được một lượng nhựa to bằng nắm tay. Giờ chỉ cần phơi khô là xong.
Tôi khéo léo bọc tấm vải chứa nhựa lại, nhét vào một hốc cây giữa những rễ cây to, nơi ít ai để ý tới.
"Giờ còn lại là... xử lý đống quả Anh Túc kia thế nào đây..."
Dù đã cạo được một nắm nhựa nhưng vẫn còn sót lại 8 quả Anh Túc.
Lúc đó bảo Mel mua "thật nhiều" mang về, lẽ ra mình nên bảo mua vừa phải thôi mới đúng. Không ngờ nó lại dư ra thế này.
Bỏ đi thì phí tiền mua, hay là cứ trồng ở đây nhỉ? Nơi này có nắng vừa đủ, lại gần cây to nên chỉ cần đào đất một chút là có độ ẩm thích hợp, chắc chúng sẽ lớn nhanh thôi.
"... A. Phải rồi."
Đừng trồng hết, phần còn lại mang về bỏ vào chai rượu vang đi. Bỏ cả quả vào thì lộ liễu quá, nên mình chỉ rạch vỏ rồi cho một ít nhựa vào thôi.
Dù sao tôi cũng chẳng bao giờ uống rượu vang mà.
"Đúng là rượu vang gây nghiện thật sự rồi."
Tôi khẽ cười, bọc những quả Anh Túc vào một tấm vải khác giấu trong người, rồi rời khỏi khu vườn bí mật không ai hay biết.
Liếc nhìn xung quanh thấy không có ai, tôi đi vòng qua rìa khu vườn để hướng về phía biệt thự.
"Tiểu thư ơi!! Tiểu thư ơi!! Người ở đâu ạ!!"
Đang đi về phía biệt thự, tôi nghe thấy tiếng Sarah gọi từ phía trung tâm khu vườn nên dừng bước. Tiếng gọi thảm thiết như đứa trẻ lạc mẹ khiến tôi thấy lòng mình ngứa ngáy, rồi tôi lại tiếp tục bước về phía biệt thự.
A, hay là bảo Mel pha hồng trà cho mình nhỉ. Tự nhiên lại thèm Darjeeling quá.
Một lát sau.
Tôi ngồi ngoài ban công phòng mình, vừa nhâm nhi tách hồng trà Mel chuẩn bị vừa ngắm nhìn khu vườn. Chính xác hơn là...
"Hức... Tiểu thư ơi... Người đã bỏ em đi đâu vậy ạ..."
Tôi đang ngắm nhìn dáng vẻ Sarah vừa khóc vừa đi loanh quanh như một con chó lạc chủ.
Hiện tại tôi đã đuổi Mel ra khỏi phòng. À, gọi là đuổi thì hơi quá, chỉ là sai cô ta đi làm việc khác thôi. Tôi chẳng muốn cho Mel thấy cảnh này, mà cũng chẳng có lý do gì để cho cô ta thấy cả.
"Thật tình, nếu được thì ta muốn nhìn em như thế cả đời luôn ấy."
Tôi đưa chiếc ống nhòm có cán dài lên mắt, quan sát kỹ gương mặt của Sarah.
Nỗi bất an vì nghĩ rằng mình bị bỏ rơi, sự uất ức vì bị để lại một mình, nỗi sợ hãi hòa quyện vào nhau khiến đôi chân Sarah run rẩy như một con dê non vừa mới chào đời.
Cảnh tượng đó thật là thú vị.
Mới cách đây không lâu mình còn bảo không được để cô ta hỏng quá sớm, vậy mà giờ lại hành hạ cô ta thế này, đúng là nực cười thật. Nhưng thế này là tôi đã kiềm chế lắm rồi đấy.
Nghĩ đến cảm giác bị phản bội khi bị đâm sau lưng, nỗi tuyệt vọng và đau đớn khi phải uống cực độc rồi nôn ra máu, tay chân co giật... Tôi chỉ muốn giết quách cô ta ngay bây giờ, nhưng làm vậy thì công sức hồi quy bấy lâu nay đổ sông đổ biển hết sao.
Thì cũng có lúc tôi nghĩ hay là cứ nhắm mắt giết sạch những kẻ phản bội mình, nếu bị bắt thì cứ chết đi để hồi quy là xong, nhưng mà đau lắm. Thật sự đấy.
"Giờ ta ghét cảm giác đau đớn lắm rồi..."
Nếu ai đó nhìn thấy tôi lúc này, chắc chắn họ sẽ nói thế này.
"Con điên."
"Con khốn ích kỷ."
Phải, đúng vậy. Tôi là con khốn ích kỷ đấy. Thì sao nào.
Vì kiếp trước cô ta phản bội tôi nên tôi mới trả thù thôi. Tôi không có lỗi. Kẻ phản bội trước là cô ta mới là kẻ có lỗi. Ngay từ đầu nếu cô ta đối xử tốt với tôi khi tôi tiếp cận một cách chân thành thì đã chẳng có chuyện gì rồi.
"Hì hì."
Tôi sẽ không tự huyễn hoặc mình như thế đâu.
Dù sao chuyện phản bội cũng là chuyện của kiếp trước, và tôi cũng chẳng có ý định nói với Sarah, gia chủ, thái tử hay những kẻ phản bội khác rằng "Đây là cái giá cho việc các người đã phản bội ta ở kiếp trước! Thế nên dù ta có trả thù thì các người cũng đừng có mà uất ức!".
Việc tôi hành hạ Sarah bây giờ, kế hoạch biến gia chủ thành con nghiện ma túy, hay kế hoạch biến thằng em trai thành đứa con bất hiếu không ai bằng... chẳng liên quan gì đến chuyện của kiếp trước cả.
Hừm. Nói vậy thì cũng hơi kỳ, nhưng dù sao lý do tôi làm những việc này là thế này.
"Tiểu thư ơi..."
Vì tôi muốn làm thế.
Chỉ đơn giản là vì bấy lâu nay tôi toàn bị bắt nạt nên giờ tôi muốn trả lại y hệt như vậy thôi. Cái đó khác gì trả thù ư?
Khác chứ. Khác nhiều lắm chứ.
Trả thù thì tùy góc nhìn mà có khi lại trở thành hành động chính nghĩa, nhưng hành vi ác độc của tôi thì không phải vậy.
Nào, hãy thử lấy một ví dụ nhé.
.
.
.
Ngày xửa ngày xưa, có một người tên A đã nhẫn tâm sát hại cha mẹ của người tên B.
B vì quá phẫn nộ nên đã dùng thanh kiếm bên hông chém bay đầu A.
Dân làng chứng kiến cảnh đó đều bàng hoàng, nhưng B vừa khóc vừa hét lên.
"Sự trả thù của tôi là chính đáng!! A đã giết cha mẹ tôi cơ mà!!"
A ra là vậy. Hóa ra đã có chuyện như thế. Dân làng thấu hiểu cho nỗi uất ức của B và bao che cho anh ta.
.
.
.
Trong câu chuyện này, ai là kẻ xấu? Phải, chính là A. B chỉ là một nạn nhân tội nghiệp đã thực thi công lý lên kẻ thù không đội trời chung đã giết cha mẹ mình mà thôi.
Phải. Trả thù là thứ được gọi là trả thù vì nó có tính chính đáng. Còn việc hành hạ hay giết người mà không có lý do thì không phải là trả thù.
Hãy thử xoay chuyển câu chuyện một chút. Nếu trong câu chuyện đó, cha mẹ của B vẫn sống sờ sờ ra đó, và A cũng chỉ là một thanh niên bình thường trong làng.
Và rồi B bỗng nhiên nhớ lại ký ức tiền kiếp, nhẫn tâm giết chết A trước mặt dân làng và nói thế này.
"A đã giết cha mẹ tôi ở kiếp trước. Thế nên tôi mới giết hắn."
Liệu có ai đồng cảm với lời nói đó không? Ai sẽ bao che cho anh ta? Ai sẽ thấu hiểu và ai sẽ vỗ về anh ta đây?
Chẳng có ai cả. Vì trong mắt những người khác không phải là B, họ chỉ thấy B bỗng nhiên phát điên rồi giết chết A mà thôi.
Tình cảnh của tôi bây giờ chính là như vậy. Dẫu bây giờ tôi có nói với Sarah và những người khác rằng "Đây là cái giá cho việc các người đã phản bội ta ở kiếp trước" rồi giết họ đi chăng nữa, liệu họ có thấu hiểu không? Họ có chấp nhận không?
Thú vị thật đấy. Đời nào họ chấp nhận cho được. Thấu hiểu cái nỗi gì, chắc chắn tôi sẽ bị coi là con điên rồi bị bắt đi thôi.
Thế nên hành vi của tôi chẳng phải trả thù hay gì cả. Đó chỉ là một hành vi ác độc để thỏa mãn bản thân. Là sự bộc phát của nhân tính đã bị méo mó sau hàng chục lần hồi quy.
Và tôi, kẻ biết rõ đây là hành vi ác độc mà vẫn làm, cũng chẳng phải hạng bình thường gì.
"Mình đang nghĩ cái quái gì thế này."
Mới tháng Tám mà đã bắt đầu đa sầu đa cảm như mùa thu rồi sao, mình lại đi nghĩ mấy chuyện vớ vẩn. Tôi lắc đầu xua tan những suy nghĩ lung tung rồi nhìn xuống khu vườn.
Thấy Sarah có vẻ đã bỏ cuộc không tìm nữa, đang thút thít đi về phía biệt thự, tôi khẽ rướn người ra ngoài ban công.
"Sarah? Em làm gì ở đó vậy?"
"Tiểu thư...?"
Sarah ngơ ngác nhìn lên phía tôi, gương mặt cô ta bỗng rạng rỡ hẳn lên như chú chó thấy chủ, rồi vội vàng chạy biến vào trong biệt thự.
Quay lại ghế ngồi nhâm nhi tách Darjeeling, cánh cửa bỗng mở toang, Sarah với gương mặt đỏ bừng chạy nhào tới ôm chầm lấy tôi.
"Tiểu thư ơi!!"
"Lại khóc nữa sao? Hì hì, Sarah đúng là mỗi tháng phải khóc một lần mới chịu được nhỉ."
"Em cứ tưởng tiểu thư biến mất rồi... Em... Em..."
Tôi mỉm cười xoa đầu Sarah.
Cùng với tiếng khóc của Sarah, một đêm tháng Tám cứ thế trôi dần về khuya.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn