Chương 5: Yến tiệc
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~22 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Sau hơn một tiếng đồng hồ đón khách, cuối cùng tôi cũng có thể rời khỏi vị trí gần cửa sảnh tiệc sau khi đón vị khách cuối cùng.
Việc đứng trên đôi giày cao gót hơn một tiếng đồng hồ quả là một cực hình, cổ chân và các ngón chân tôi đau nhức như thể có một trái tim thứ hai đang đập thình thịch ở đó vậy.
Thế nên tôi mới ghét giày cao gót. Một phần là vì ký ức khi còn là đàn ông vẫn còn sót lại, nhưng lý do lớn nhất là vì đi nó đau chân và đau cổ chân kinh khủng.
Nhìn đám quý tộc đang cười nói rôm rả ở giữa sảnh tiệc, tôi lén lút lách ra phía sau, ngồi xuống một chiếc ghế ở góc khuất ít người qua lại.
"Phù..."
Dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán vì cơn đau nhức ở chân, tôi thấy Mel từ đâu đã mang đến một chiếc khăn thấm nước.
"Tiểu thư, tôi xin phép một chút được không ạ?"
"Hửm?"
"Vì vẫn còn thời gian trước khi Công tước và Phu nhân xuất hiện nên tôi muốn xoa bóp cho người ạ. À, việc Công tước và Phu nhân sẽ ra muộn một chút là do tôi đã trực tiếp đi xác nhận rồi nên người cứ yên tâm."
"Hì hì, lúc ta đón khách không thấy cô đâu, hóa ra là đi làm việc đó sao?"
"Và tôi cũng biết là sau khi đón khách xong tiểu thư sẽ đến chỗ này mà."
Tôi chớp mắt trước lời nói của Mel. Đúng như Mel nói, kiếp trước tôi cũng từng ngồi ở chỗ này. 4 năm trước, vào sinh nhật lần thứ 10 của mình, vì thấy áp lực trước sự săn đón của mọi người khi lần đầu ra mắt giới xã hội nên tôi đã trốn ở đây...
Vậy mà Mel đã nhìn thấy và còn nhớ rõ sao? Đúng là... một đứa trẻ thạo việc đến đáng kinh ngạc. Tôi mỉm cười nhưng thầm tăng thêm sự cảnh giác với Mel.
"Mel giỏi thật đấy. Chuyện đó mà cũng nhớ được."
"Vì ngay từ lần đầu gặp tiểu thư tôi đã muốn được phụng sự người, nên tôi chỉ đang nỗ lực hết mình thôi ạ."
"Cô đang nhắm đến vị trí của Sarah sao?"
Tôi mỉm cười hỏi thẳng thừng, Mel mỉm cười lắc đầu.
"Một thường dân như tôi sao dám mơ tưởng đến vị trí của quý tộc chứ. Nếu tôi có ý định đó, tôi đã không đứng nhìn từ xa mà đã trực tiếp thưa với tiểu thư rồi. Rằng tôi muốn trở thành hầu gái... à không, hạ nữ riêng của người."
"Cô bạo dạn thật đấy."
"Vì tôi từng sống ở một nơi rất khắc nghiệt mà. Thứ tôi có duy nhất chính là lá gan này thôi."
Việc cô ta nói điều đó trước mặt tôi chẳng khác nào đang ám chỉ rằng nếu cô ta không phải thường dân hoặc Sarah không phải quý tộc, cô ta hoàn toàn có thể cướp lấy vị trí của Sarah, nên tôi bật cười khẩy.
Giờ mới thấy đứa trẻ này cũng có tham vọng quyền lực chẳng kém gì thằng em trai tôi. Tất nhiên, khác với thằng em trai, cô ta có vẻ là người biết dùng não. Hừm... Sao tôi lại không biết có một đứa trẻ như thế này ở bên cạnh mình nhỉ.
"Được rồi, thôi thì... Mel nói sao thì là vậy đi. Giờ xoa bóp cho ta được không? Ta cũng muốn trò chuyện thêm nhưng chắc cha sắp ra rồi."
"Vâng, thưa tiểu thư."
Mel mỉm cười, khẽ vén chiếc váy đang che đôi chân tôi lên, tháo giày ra rồi dùng chiếc khăn lạnh bao quanh bàn chân và cổ chân tôi để bắt đầu xoa bóp.
Cảm giác mát lạnh, một khoái cảm kỳ lạ chạy dọc theo đôi chân cùng với một chút đau đớn kích thích tôi, khiến tôi vô thức mở quạt che miệng và cắn môi.
Cái gì thế này, sao cô ta làm giỏi vậy?
"Mel... Trước đây cô hức, từng học xoa bóp ở đâu sao?"
"Vì lúc mẹ còn sống tôi thường xuyên làm cho bà nên quen tay thôi ạ, chứ tôi chưa từng học qua trường lớp nào."
"Hừm... ưm...!"
Sợ rằng nếu mở miệng sẽ phát ra những âm thanh không hay ho gì nên tôi đành ngậm chặt miệng để cô ta xoa bóp.
Được khoảng 10 phút, cơn đau nhức cũng đã dịu đi phần nào, thấy đã đến lúc gia chủ xuất hiện nên tôi lên tiếng.
"Mel, dừng lại một chút được không?"
"Vẫn chưa xong mà, sao người lại bảo dừng ạ?"
"Vì ta thấy đã đến lúc cha sắp ra rồi. Cô đi giày vào cho ta nhé?"
"Vâng thưa tiểu thư."
Mel nói rồi đi giày lại cho tôi, cảm nhận đôi chân đã tốt hơn hẳn lúc nãy, tôi mỉm cười hài lòng đứng dậy.
"Mel."
"Vâng thưa tiểu thư."
"Phần còn lại thì tối nay sau khi tiệc tàn, hãy làm ở phòng ta nhé."
Mel mỉm cười cúi đầu. Để Mel lại phía sau, tôi tiến về phía trung tâm sảnh tiệc. Những ánh mắt đổ dồn về phía tôi, những quý tộc biết tôi là ai liền tiến lại gần mời khiêu vũ.
Vì trong giới quý tộc không ai là không biết tôi, nên có thể nói là trừ những kẻ nhát gan ra thì hầu như quý tộc nào cũng đến mời tôi khiêu vũ.
Dù cảm nhận được những ánh mắt đầy dục vọng xen lẫn trong đó nhưng tôi không hề để lộ ra, nhẹ nhàng từ chối tất cả những lời mời khiêu vũ rồi tiễn họ đi.
"Nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay! Công tử Arsien La Rochelle đang tiến vào!"
Tiếng hô vang dội của hiệp sĩ khiến những kẻ đang ồn ào phải im bặt, thằng em trai có mái tóc và đôi mắt màu hồng nhạt ấn tượng của tôi bước xuống.
"Oa...! Sao cậu ấy lại có thể xinh đẹp đến thế chứ...!"
"Nếu được làm vợ của một người như vậy thì tôi chẳng còn mong ước gì nữa..."
Nghe thấy tiếng thì thầm của những tiểu thư đứng quanh mình, tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng nên phải lấy quạt che miệng lại.
Muốn làm vợ của một thứ rác rưởi như thế sao... Hà. Thú vị thật. Muốn sống cả đời để đi dọn bãi cho một thằng nhóc con thì cứ việc. Tôi thầm cười khẩy nhìn thằng em trai, đúng lúc nó cũng nhìn về phía tôi.
Tôi mỉm cười nheo mắt với nó, nó liền cau mày khó chịu rồi vuốt tóc chỉnh lại vẻ mặt.
"Chủ nhân của gia tộc Công tước La Rochelle! Công tước Derkel La Rochelle và Công tước phu nhân Genea La Rochelle đang tiến vào!!"
Cùng lúc thằng em trai đứng vào vị trí, gia chủ hộ tống mẹ tôi bước xuống cầu thang.
Hai người đứng sau lưng thằng em trai, gia chủ hắng giọng rồi lên tiếng.
"Hừm, chân thành cảm ơn mọi người đã đến dự yến tiệc mừng sinh nhật lần thứ 10 của con trai ta, Arsien. Thật vui mừng khi tất cả chúng ta có thể tề tựu đông đủ trong một ngày tốt đẹp như thế này. Vào một ngày tuyệt vời thế này, nếu ta cứ dùng những lời hoa mỹ thì ý nghĩa của nó sẽ bị phai nhạt đi, nên ta chỉ xin nói một lời thôi. Xin cảm ơn trụ cột của vương quốc đã cho chúng ta được hưởng một cuộc sống thái bình như thế này!"
Theo lời của gia chủ, những người đang cầm ly đều khẽ nâng ly lên, còn những người tay không thì vỗ tay nồng nhiệt.
Tiếng vỗ tay vang dội khắp sảnh tiệc dần lắng xuống. Vô số quý tộc tiến lại gần gia chủ, các phu nhân tiến lại gần mẹ tôi.
Và bên cạnh thằng em trai cũng có rất nhiều tiểu thư bị vẻ ngoài của nó hớp hồn ngay từ cái nhìn đầu tiên đang vây quanh.
"Giờ mình lén lút rút lui chắc cũng không sao nhỉ."
Đang định lén lút rút lui thì vai tôi va phải lồng ngực của ai đó đang đi tới.
Vì cơn đau ở chân vẫn chưa hoàn toàn biến mất nên tôi không thể chịu đựng nổi lực va chạm khi cổ chân bị chấn động, chân tôi khuỵu xuống và suýt chút nữa thì ngã nhào sang một bên.
Phải, suýt chút nữa thôi.
"Ôi trời, xin lỗi nhé Tiểu thư Charlotte. Ta đã bất cẩn quá."
"A..."
Người đã đỡ lấy tôi như thể đang bế bổng chính là kẻ đã gây ra cái chết thứ mười hai của tôi. Kẻ là nguyên nhân khiến tôi bắt đầu lần hồi quy thứ 12. Thủ phạm đã gây ra "tai nạn ngoài ý muốn" chỉ vì cái lý do ngớ ngẩn là muốn kết hôn với nữ chính rác rưởi.
Thái tử Sargela Ray del Trueno. Con trai trưởng của vương triều Trueno, và cũng là vị hôn phu của tôi.
Nhờ sự giúp đỡ của Sargela, tôi đã đứng vững lại được. Tôi gập quạt lại, nắm lấy hai tà váy và khẽ cúi người.
"Thần xin diện kiến trụ cột của vương quốc."
"Ta mong nàng đừng dùng những lời chào hỏi trang trọng như thế."
"Người đã lén lút vào đây để tránh ánh mắt của người khác. Vâng, thần đã hiểu."
"Quả nhiên nàng rất nhanh nhạy, ta rất thích điểm này ở nàng."
Tôi mỉm cười, Sargela cười khẩy nhìn về phía trung tâm sảnh tiệc.
"Nhân vật chính của hôm nay đang ở đằng kia nhỉ."
"Dù bản thân nó chỉ đang phấn khích vì đó là ngày sinh nhật thôi ạ."
Tôi dùng quạt che miệng nói vậy, cảm nhận được ánh mắt của Sargela đang hướng về phía mình. Tôi vờ như không phản ứng, vẫn nhìn về phía sảnh tiệc, Sargela lên tiếng.
"Nó rất khác... à không, quá khác so với nàng."
"Màu sắc của chúng thần đúng là có chút khác biệt ạ."
"Nàng thừa biết ta không có ý đó mà."
"Ôi trời, thần thực sự không hiểu người đang nói gì ạ?"
Việc nghĩ rằng em trai mình vô năng và việc trực tiếp nói ra điều đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Thế nên tôi chỉ mỉm cười, gập quạt lại phát ra tiếng "tạch" khô khốc rồi cười trừ.
Sargela nhìn tôi một lát rồi khẽ thở dài, nhìn về phía sảnh tiệc.
"Nàng quá nhanh nhạy, đó chính là nhược điểm của nàng đấy."
"Hì hì, người không thích sao ạ?"
"Với một người nhanh nhạy như nàng, chắc nàng cũng biết ta định nói gì rồi nhỉ."
Ánh mắt nhìn tôi mỉm cười rồi khẽ cúi đầu.
"Sau này thần sẽ chú ý hơn ạ."
"Thôi bỏ đi. Dù ta định bắt nàng phải xin lỗi nhưng nhận được lời xin lỗi rồi ta lại thấy tâm trạng chẳng ra làm sao. Xin lỗi vì đã thử thách nàng nhé."
"Thật may là thần đã vượt qua được bài kiểm tra ạ."
"Thật tình... Nàng đôi khi trông còn ghê gớm hơn cả mấy lão già trong cung nữa. Rốt cuộc trong lòng nàng đang chứa đựng thứ gì vậy?"
Tôi dùng chiếc quạt đã gập che miệng, mỉm cười nhẹ.
"Có câu nói rằng... bí mật tạo nên sự quyến rũ của người phụ nữ mà."
Tôi thốt ra câu thoại mình từng nghe ở đâu đó rồi mỉm cười rạng rỡ.
Ngươi sẽ chẳng bao giờ mơ tới việc bí mật đó chính là để giết chết ngươi đâu. Giấu kín tâm tư đó vào một góc sâu trong lòng, tôi vẫn mỉm cười, Sargela nhìn tôi rồi chậm rãi gật đầu.
"Ta phải đi rồi."
"Người đi sớm vậy sao ạ?"
"Dù sao ta cũng chỉ định ghé qua nhìn mặt một chút thôi mà. Dù sao thì. Lần tới gặp lại chắc sẽ là ở học viện nhỉ."
Nói rồi Sargela quay lưng đi về phía góc sảnh tiệc, rồi biến mất trong một quầng sáng.
Cuộn Giấy Dịch Chuyển Về... Dám dùng thứ đắt đỏ đó một cách thản nhiên như vậy. Đúng là hoàng tộc có khác. Ghi nhớ chuyện về Cuộn Giấy Dịch Chuyển Về vào đầu, tôi đi dạo một vòng quanh rìa sảnh tiệc.
"Nó ở đâu rồi nhỉ..."
Tôi đi quanh sảnh tiệc để tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.
Đêm yến tiệc cứ thế trôi dần về khuya.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn