Chương 3: Thuần hóa hầu gái (2)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~23 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Đêm đã về khuya. Tôi ngồi trên chiếc ghế đặt ngoài ban công, nhìn xuống khu vườn.
Trên những đóa hoa rực rỡ nở vào tháng Sáu, hàng trăm con đom đóm bay lượn khắp nơi. Cảnh tượng đó giống như một bầu trời sao trải rộng trên mặt đất.
"Tiểu thư, gió đêm lạnh lắm."
Nghe tiếng Sarah từ phía sau, tôi mỉm cười nhẹ rồi vuốt ve cánh tay mình.
"Ta đang bận suy nghĩ một chút, em lấy giúp ta cái chăn được không? Hơi lạnh thật."
"... Vâng."
Nhìn Sarah đi vào lấy chăn, tôi tựa lưng vào ghế.
Nếu hầu gái trưởng hay người trong gia tộc thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ lải nhải về thể diện này nọ, nhưng tôi chẳng quan tâm. Bây giờ là thời gian của riêng tôi.
"Hừm..."
Hãy sắp xếp thứ tự ưu tiên nào. Người cần để tâm nhất trước hết là thằng em trai nhỉ.
Một kẻ vô năng chỉ biết dùng mấy cái mưu hèn kế bẩn, đã thế một khi nổi nóng là chẳng còn biết trời trăng mây đất gì nữa, cứ thế mà lồng lộn lên như một thằng điên. Vậy mà lòng tự trọng và thói khoe khoang thì lại đứng đầu vương quốc. Đúng là đồ bỏ đi.
Sao một kẻ đần độn như thế lại có thể sinh ra được nhỉ. Nghĩ đến dáng vẻ nó chập chững tập đi hồi trưa mà tôi thấy đau cả đầu. Nếu tôi sinh ra sớm hơn vài năm, tôi đã bí mật bỏ thuốc cho nó sảy thai rồi. Thật là đáng tiếc.
Đang chống cằm, dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên má thì tôi cảm nhận được một cảm giác êm ái trên vai.
"Tiểu thư. Em mang chăn đến rồi ạ."
"Cảm ơn Sarah. Quả nhiên Sarah rất thạo việc."
"Đó là nhờ tiểu thư chỉ bảo nên em mới được như vậy ạ. Em..."
Thấy cô ta không dám nhận lời khen mà cứ tự hạ thấp bản thân, tôi mỉm cười hài lòng. Đúng là bõ công bấy lâu nay tôi cứ âm thầm bào mòn tinh thần của cô ta từ khi còn nhỏ.
Nhìn Sarah một lát, tôi ngồi thẳng lưng nhìn xuống khu vườn. Không biết là do không ngủ được hay lại lên cơn hoang tưởng mà tôi thấy bóng dáng thằng em trai đang lấp ló giữa những bụi cây.
... À. Phải rồi. Thế thì tốt quá. Nghĩ ra cách sử dụng Sarah và thằng em trai, tôi chậm rãi chớp mắt rồi đứng dậy, tiếng ghế kéo lê trên sàn ban công vang lên khô khốc.
Thằng em trai đang trốn trong bụi rậm giật mình kinh hãi ngước nhìn lên phía tôi. Đối diện với đôi mắt màu hồng nhạt đó, tôi mỉm cười rạng rỡ rồi vẫy tay chào nó.
Nó cau mày khó chịu rồi bỏ đi chỗ khác. Dù chỉ là thoáng qua, nhưng trong đôi mắt đầy mãnh liệt của nó, tôi thấy rõ sự ghen tị, bực bội và tham lam đang rực cháy.
"Thật là, chẳng tìm thấy chút đáng yêu nào dù có căng mắt ra nhìn đi chăng nữa."
Tất nhiên, dù em có đáng yêu thì kết quả là ta sẽ giết em cũng chẳng thay đổi đâu.
Nuốt ngược những lời sau vào trong, tôi quay người lại thì thấy Sarah đang liếc nhìn xuống khu vườn rồi hỏi.
"Cậu chủ vừa ở đó sao ạ?"
Xem kìa? Mới nới lỏng một chút mà đã dám đảo mắt nhìn chỗ khác rồi. Đúng là không thể lơ là dù chỉ một giây.
"Sarah."
"Vâng."
"Sarah là hầu gái riêng của "ta" đúng không?"
"... Vâng."
Tôi nói khéo để cô ta đừng hỏi thêm nữa rồi mỉm cười đi vào phòng.
"À, người ở dưới vườn lúc nãy đúng là em trai ta đấy. Em tò mò sao?"
"... Dạ không ạ."
"Vậy sao? Chắc ta hiểu lầm rồi. Hì hì."
Tạm thời hôm nay cứ ngủ đã, sáng mai mới bắt đầu hành động.
Giao chiếc chăn cho Sarah, tôi nằm xuống giường.
"Chúc tiểu thư ngủ ngon ạ."
"Sarah cũng ngủ ngon nhé."
Năm nay tôi 14 tuổi. Còn 1 năm nữa là nhập học học viện. Những kẻ cần xử lý. Hiện tại là bốn người.
Cứ mỗi khi chuyển mùa lại xử lý một đứa, nghe cũng lãng mạn đấy chứ? Không được. Phải thong thả thôi, thong thả. Giữ nụ cười trên môi, tôi nhắm mắt lại.
.
.
.
Tháng Bảy, mùa hè đã đến.
Vào ngày sinh nhật lần thứ 10 của thằng em trai sinh tháng Bảy. Vì nó đang ở độ tuổi được cưng chiều nên gia chủ đã tổ chức một buổi yến tiệc cho nó.
Chà, lý do cũng là vì nó đã đến tuổi ra mắt giới xã hội, nhưng mặc kệ đi. Thằng em đần độn đó chỉ mải mê với việc yến tiệc được tổ chức vào ngày sinh nhật của mình thôi.
Nhìn thằng em trai không biết trời cao đất dày là gì đang chạy nhảy lung tung trong sảnh tiệc đang chuẩn bị, tôi nghe thấy tiếng gia chủ từ phía sau.
"Charlotte."
"Thưa cha, cha đã ra rồi ạ."
"Con ra sớm thế."
"Con đang xem việc chuẩn bị yến tiệc có suôn sẻ không, có vấn đề gì không ạ."
Tôi mỉm cười nhẹ nói, gia chủ hài lòng gật đầu.
"Mà này... em trai con vẫn vậy nhỉ."
"Vì nó vừa đến tuổi ra mắt giới xã hội mà cha. Hơn nữa, hôm nay là sinh nhật của Arsien mà? Việc nó phấn khích như vậy cũng là điều dễ hiểu thôi ạ."
Tôi mỉm cười nói vậy, gia chủ hừ lạnh một tiếng. Nghĩ rằng có nói thêm cũng chẳng tốt đẹp gì nên tôi im lặng.
Gia chủ đảo mắt nhìn quanh sảnh tiệc một lượt, xoa đầu thằng em trai một cái rồi đi lên tòa nhà chính.
Thằng em trai như muốn khoe khoang rằng mình được yêu thương đến nhường nào, nó nhìn tôi rồi cười đầy tự đắc.
"Hì hì."
Tôi mỉm cười vẫy tay với nó, nó liền cau mày rồi đi ra khỏi sảnh tiệc. A, vô thức cười mất rồi.
Chẳng sao cả. Nhìn đứa trẻ sớm muộn gì cũng tan nát dưới tay mình lại tỏ vẻ tự tin như thế, hỏi sao tôi không buồn cười cho được.
Mỉm cười nhìn quanh sảnh tiệc một lượt, thấy chẳng còn gì để xem nên tôi định quay về phòng. Ngay lúc đó, tiếng của Sarah vang lên bên cạnh.
"Tiểu thư."
"Hửm? Có chuyện gì vậy Sarah?"
Một tay Sarah cầm vật trang trí màu xanh lá, tay kia cầm vật trang trí màu đỏ.
"Công tước phu nhân bảo muốn cho em tích lũy kinh nghiệm nên đã bảo em chọn màu trang trí cho yến tiệc lần này... Thú thật là em không biết nên chọn màu nào ạ..."
A. Một đứa trẻ vốn dĩ rất thạo việc, tự mình quyết định mọi thứ trước khi hồi quy, giờ đây lại không tin vào lựa chọn của chính mình mà phải dựa dẫm vào tôi.
Một cảm giác thỏa mãn không lời nào tả xiết khiến tôi nở một nụ cười vặn vẹo trong lòng.
"Màu sắc trang trí sảnh tiệc sao? Ừm..."
Định bụng sẽ nói màu đỏ đẹp hơn theo kinh nghiệm tích lũy qua mấy lần hồi quy, nhưng rồi đêm tháng Sáu đó hiện về. Hình ảnh cô ta vẫn chưa bị bẻ gãy ý chí mà còn dám đảo mắt nhìn chỗ khác khiến tôi im lặng.
Không được, thay vì nói ra đáp án chính xác ở đây thì... Tôi mỉm cười nhẹ nhàng nắm lấy tay Sarah.
"Sarah thấy màu nào đẹp hơn?"
"Em... Em thấy màu đỏ... Không, màu xanh lá có vẻ đẹp hơn ạ."
"Ta thì thấy màu đỏ đẹp hơn, nhưng lần này hay là cứ trang trí theo ý của Sarah xem sao? Mẹ đã giao việc này cho Sarah chứ không phải cho ta mà. Đúng không?"
"Theo ý em ạ...? Em có thể đưa ra lựa chọn như vậy sao ạ...?"
Tôi mỉm cười buông tay ra, đôi mắt Sarah bắt đầu lấp lánh như lúc mới trở thành hầu gái riêng của tôi.
"Cứ tin tưởng ở em ạ...!"
Sarah nói vậy rồi gom những vật trang trí màu xanh lá đi trang trí khắp sảnh tiệc, tôi nhìn theo mà mỉm cười.
Đúng là những vật trang trí chẳng hề ăn nhập chút nào. Sao lại chọn màu xanh lá cơ chứ. Nhìn sảnh tiệc đang bị vấy bẩn bởi những vật trang trí màu xanh lá, tôi quay lưng đi lên phòng.
Đêm yến tiệc hôm nay thật đáng mong chờ.
Không giấu nổi sự phấn khích, tôi vừa đi dọc hành lang vừa thầm hát trong lòng, bỗng nhiên tôi lại muốn uống Darjeeling.
Nghĩ bụng nếu sai hầu gái khác thay vì Sarah thì chắc họ sẽ mang Darjeeling đến, tôi vừa đi vừa tìm một hầu gái thích hợp thì thấy một hầu gái tóc đen đang lau cửa sổ trước phòng mình.
"Hầu gái?"
Tôi gọi, người hầu gái có vẻ ngoài sắc sảo quay lại nhìn tôi rồi cúi chào thật thấp.
"Vâng thưa tiểu thư. Người gọi tôi ạ."
"Chuẩn bị hồng trà cho ta được không?"
"Vâng, tôi rõ rồi ạ."
Tôi mỉm cười gật đầu, người hầu gái đang dọn dẹp cúi người nhận lệnh rồi rời đi.
Quay về phòng, tôi ngồi ngoài ban công tận hưởng ánh nắng ấm áp thì cửa phòng mở ra, người hầu gái lúc nãy tôi sai đi lấy trà đang đẩy xe trà đi vào.
Trên khay có đủ loại từ bánh ngọt finger food đến sandwich để lót dạ.
"Tôi nghe nói tối nay có yến tiệc nên chắc tiểu thư vẫn chưa được dùng bữa tử tế, tôi đã chuẩn bị một ít đồ ăn nhẹ để người lót dạ ạ."
"Cảm ơn nhé. Đúng lúc ta cũng hơi đói, cô tinh tế thật đấy."
"Người quá khen ạ."
Hầu gái khiêm tốn cúi đầu rồi bắt đầu chuẩn bị trà. Đúng là thạo việc thật. Ngang ngửa với Sarah trước khi hồi quy luôn ấy chứ.
Lặng lẽ quan sát cô ta pha trà, hầu gái đặt tách trà trước mặt tôi rồi lùi lại phía sau.
Hương nho xanh và hương hoa thoang thoảng trêu đùa nơi đầu mũi khiến tôi không khỏi mỉm cười. Đó chính là Darjeeling, loại trà mà bấy lâu nay tôi muốn uống mà không được.
"Là Darjeeling nhỉ."
"Vâng. Tôi đã mang loại Second Flush thu hoạch vào tháng Sáu đến ạ. Vì nghe nói tiểu thư thích Darjeeling nên tôi đã chuẩn bị loại này."
"Hì hì, thạo việc thật đấy. Cô tên là gì?"
"Mel. Tôi tên là Mel thưa tiểu thư."
"Hừm... Vậy sao. Ta sẽ nhớ kỹ."
"Vâng, cảm ơn tiểu thư."
Thấy cô ta không có họ, chắc chỉ là hạ nữ chứ không phải hầu gái. Vậy mà lại pha trà giỏi thế này, chắc là học lỏm được ở đâu đó rồi.
Nghĩ bụng sau này nếu đến lúc phải bỏ rơi Sarah thì có thể thu nhận đứa trẻ này làm hầu gái riêng, tôi gật đầu rồi thong thả thưởng thức trà.
Tận hưởng thời gian trà chiều cho đến khi mặt trời lặn, Sarah bước vào phòng với gương mặt ủ rũ.
"Em đã về... Mel?"
"Chào cô."
Sarah ngơ ngác nhìn Mel đang đứng sau lưng tôi, Mel cúi đầu chào một cái.
"Sao cô lại ở đây..."
"Ta gọi cô ấy đến đấy. Vì ta muốn uống hồng trà."
Tôi mỉm cười nói vậy, Sarah cố gắng giữ vẻ mặt bình thản tiến lại gần, nhưng khi ngửi thấy hương trà thì mặt cô ta biến sắc.
"Mel, có phải trà này là Darjeeling không?"
"Vâng."
"Cô không biết tiểu thư thích trà Ceylon hơn Darjeeling sao?"
Tôi mỉm cười nghiêng đầu.
"Đó là ý gì vậy Sarah?"
"Dạ?"
Sarah ngơ ngác nhìn tôi, tôi nhìn cô ta với vẻ thắc mắc.
"Ta đâu có nói là ta thích trà Ceylon đâu?"
"Nhưng, nhưng lúc đó người đã nói với em là người thích trà Ceylon mà..."
"Lạ thật đấy? Lúc đó ta nói là ta muốn uống trà Ceylon, chứ ta đâu có nói là ta thích trà Ceylon đâu. Chắc em nghe nhầm rồi."
"Nhưng, nhưng..."
Có vẻ như việc bị bóc mẽ trước mặt một hạ nữ thay vì một hầu gái cùng cấp khiến Sarah thấy xấu hổ và nhục nhã, cô ta đỏ bừng tai rồi cúi gầm mặt xuống.
"Em xin lỗi... ạ. Chắc là em đã hiểu lầm rồi..."
"Không sao. Nhưng người em cần xin lỗi không phải là ta mà là... Mel chứ?"
Sarah vừa run rẩy vừa xin lỗi Mel, Mel thản nhiên nhận lời như không có chuyện gì xảy ra.
Dáng vẻ đó càng làm Sarah thấy nhục nhã hơn, cô ta cắn môi đến mức rướm máu. Tôi vờ như không biết, tận hưởng cảnh tượng đó.
A... Phải rồi, hãy đau khổ thêm chút nữa đi. Cứ thế mà dần dần nghi ngờ bản thân, tự mình chà đạp lên lòng tự trọng của chính mình đi. Có như vậy thì khi em hoàn toàn buông xuôi và dựa dẫm vào ta...
"Hương trà ngon thật đấy. Mel."
"Cảm ơn tiểu thư."
Ta mới có thể nhẫn tâm vứt bỏ em được chứ.
Hì hì.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn