Chương 22: Trước khi đến Học viện (3)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~26 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Một lúc sau vụ náo loạn đó, vào khoảng quá trưa một chút.
Tôi kết thúc buổi đi dạo cùng Sarah và trở về phòng mình. Hừm... Quả nhiên lúc nãy tôi đã quá phấn khích rồi. Giờ bình tĩnh lại mới thấy sao mình lại làm cái trò đó nhỉ.
Trông tôi cứ như một kẻ rác rưởi vậy. Tôi muốn trở thành người xấu thật đấy, nhưng không có nghĩa là tôi muốn trở thành một kẻ rác rưởi. À, mà hai cái đó cũng như nhau cả thôi nhỉ. Tôi nhún vai rồi tựa lưng vào ghế.
"Sarah. Ta muốn uống trà."
"Vâng! Em sẽ chuẩn bị ngay cho người ạ!"
Sarah lon ton chạy ra khỏi phòng. Nhìn theo bóng lưng ấy, tôi chợt nhớ ra chuyện cậu em trai thích Sarah, thế là tôi nhắm mắt lại, hình dung ra dáng vẻ của Sarah.
Mái tóc nâu ánh đỏ, những nốt tàn nhang mờ đi vì ít tiếp xúc với ánh nắng. Lúm đồng tiền hiện lên mỗi khi cười tươi. Đôi mắt tròn xoe... Đúng là một khuôn mặt dễ thương mang lại cảm giác tinh nghịch, nhưng tôi không thấy có yếu tố nào khiến em trai mình phải thích đến thế...
Ngực thì nhỏ, hở tí là khóc, lại còn bám người đến phát phiền, cảm giác không giống con người mà giống thú cưng hơn... À, là do tôi biến em ấy thành ra như vậy mà. Ừm.
"Kiếp này không nói, chứ kiếp trước Sarah như thế nào nhỉ..."
Tôi chậm rãi lục tìm ký ức, nhớ lại Sarah ở những kiếp trước.
Một cô bé dịu dàng nhưng luôn thẳng thắn nói ra những gì mình nghĩ. Một cô bé mang hoài bão một ngày nào đó sẽ leo lên vị trí Hầu gái trưởng của dinh thự. Tuy có chút tinh nghịch nhưng nhờ bầu không khí tươi sáng đặc trưng mà không ai có thể ghét bỏ được, một cô bé như thế đấy...
À, hèn gì. Với tính cách đó thì đúng là cậu em trai có lý do để để mắt tới thật. Kiếp này ngay từ đầu em ấy cũng đâu có như vậy, chắc hẳn trong lúc tôi không biết, giữa hai đứa đã xảy ra chuyện gì đó rồi...
"Tiểu thư! Em chuẩn bị trà Earl Grey cho người đây ạ!"
"Hử? À, ừ. Cảm ơn em."
Thôi, lý do là gì cũng chẳng quan trọng, điều chắc chắn là cậu em trai đang thích Sarah. Nhìn cái cách cậu ta không thể rời mắt khỏi Sarah cho đến tận lúc bỏ chạy, có vẻ cảnh tượng đó vẫn chưa đủ để bẻ gãy tình cảm của cậu ta.
Đáng nể thật đấy. Nếu là tôi của khoảng 8 kiếp trước mà bị em trai làm trò tương tự thì chắc tôi sẽ bắt đầu từ nghi vấn tại sao Sarah của mình lại đi theo cái loại người như thế?... Ừm. Dù sao thì cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Dù sao đi nữa.
"Sarah."
Tôi nhấp một ngụm trà Darjeeling mà Sarah đã chuẩn bị rồi mỉm cười rạng rỡ.
"Vì "ta", em có thể giao phó cơ thể mình cho ta được chứ?"
Đã có thứ để lợi dụng thì phải tận dụng triệt để chứ.
Khi tôi mỉm cười nói vậy, em ấy gật đầu cái rụp không chút đắn đo. Thật là ngoan ngoãn làm sao.
Tôi xoa đầu Sarah, rồi nhẹ nhàng đặt hai tay lên cổ em ấy, và cứ thế dùng lực siết chặt.
"Khục...!! Khặc...!"
"Ngoan nào... Đúng rồi. Thả lỏng ra. Từ từ thôi. Từ từ nào."
Để hoàn toàn chiếm hữu tâm trí, trước tiên cần phải đưa cơ thể vào trạng thái chết lâm sàng. Tôi vừa siết cổ Sarah vừa kiểm tra xem lòng trung thành của em ấy đến đâu mà không hề nương tay.
Sarah vốn đang nắm lấy tay tôi kháng cự, nhưng khi tôi thì thầm vào tai rằng không sao đâu, cứ thả lỏng ra sẽ thấy thoải mái, em ấy liền cười hớn hở rồi buông lỏng tay.
"Ức... ặc ặc..."
Đồng tử co rút, sắc mặt chuyển sang tím tái, tiếng đờm kéo trong cổ họng, rõ ràng là đang rất đau đớn nhưng Sarah vẫn mỉm cười rạng rỡ. Như thể em ấy hoàn toàn tin tưởng tôi vậy.
Không, cứ như thể việc bị tôi siết cổ là một niềm hạnh phúc không gì sánh bằng, cho đến tận giây phút cuối cùng, em ấy vẫn nheo mắt cười và mím môi.
"Em yêu người" Chủ nhân.
Ngay sau đó, cơ thể Sarah co giật rồi trợn mắt, lịm đi hoàn toàn. Nhìn em ấy mất kiểm soát mà tiểu ra quần, tôi đặt tay lên ngực Sarah và nhắm mắt lại.
"Ta mượn một lát rồi sẽ trả lại ngay."
Tôi bị hút vào bên trong cơ thể Sarah. Qua tầm nhìn đang chao đảo, hình ảnh khuôn mặt của Sarah đang tiến lại gần là thứ cuối cùng "tôi" nhìn thấy trước khi nhắm mắt lại.
"Khặc khặc!! Khụ khụ! Hà... Hà... Thành công rồi..."
Khi mở mắt ra lần nữa, thứ tôi thấy là tôi... Không, là cơ thể của tiểu thư đang nằm đè lên cơ thể của Sarah, tức là cơ thể của chính tôi.
Thật đáng yêu làm sao. Chủ nhân. Tình yêu của em.
"Ưm... Nếu không có tinh thần thép thì chắc tôi đã bị cuốn trôi đi mất rồi."
Tôi đưa tay lên trán, từ từ ngồi dậy, đầu đau như búa bổ.
Đó là vì tiềm thức của Sarah đang ngủ say bên trong tôi đang cuộn trào như thác đổ, chực chờ nuốt chửng tôi.
Thực tế là ngay cả bây giờ, mỗi khi nhìn thấy cơ thể mình đang nằm sấp giữa hai chân Sarah, trong lòng tôi lại trào dâng đủ loại cảm xúc từ yêu thương, thích thú cho đến van xin đừng vứt bỏ em, một mình em sợ lắm.
Nếu là tôi của vài kiếp trước, chắc chắn tôi đã bị cảm xúc của Sarah cuốn trôi và trở thành một kẻ ái kỷ cực đoan hoặc một bệnh nhân mắc chứng sợ cô đơn, suốt ngày bám lấy Sarah hay Mel rồi.
Tất nhiên, đó là trong trường hợp tôi thoát ra khỏi cơ thể Sarah một cách an toàn.
"Công nhận, nhìn mình cũng đẹp thật đấy."
Tôi bế cơ thể đang ngủ say của mình lên đặt nằm ngay ngắn trên giường, đang lúc khởi động cơ thể thì tiếng lạch cạch quen thuộc vang lên.
"Em xin phép thất..."
Mel vừa thấy Sarah đang nhìn chằm chằm vào mình thì đứng hình tại chỗ. Chắc giờ cô ấy đang vắt óc suy nghĩ lý do tại sao mình lại vào phòng tiểu thư qua ban công đây mà.
Tôi khẽ cười, nheo mắt nhìn. Mel nhìn tôi, kẻ đang ở trong cơ thể Sarah, với vẻ mặt vô cùng hỗn loạn.
Phiền thật đấy. Tạm thời cứ coi như là tôi đi. Tôi là tôi mà. Tôi đâu có sống một cuộc đời dễ dãi đến mức bị cái loại tiềm thức cỏn con này nuốt chửng chứ.
"Tiểu thư...?"
"Ôi chao, chị nói gì thế! Em là Sarah mà?"
"Không, làm sao có thể..."
Chẳng lừa được tí nào. Mà thôi, nếu bị lừa thì đó mới là vấn đề, lúc đó tôi sẽ phạt sau. Thấy Mel có vẻ đang rất bối rối, tôi mỉm cười rạng rỡ rồi quay lưng đi.
"Mel, lần sau nhớ kiểm tra xem trong phòng có người không rồi hãy vào nhé. Biết chưa? À, với cả Sarah lỡ tiểu ra quần rồi, nhờ chị dọn dẹp giùm nhé?"
"... Vâng, thưa tiểu thư."
Tôi quay lại, nở một nụ cười với lúm đồng tiền đặc trưng của Sarah. Giọng điệu không phải thế này. Phải tươi sáng và tràn đầy năng lượng hơn chút nữa chứ. Cách nói chuyện cũng hơi khác một tí. Phải chứa đựng sự hạnh phúc sao? Chẳng biết nữa.
Thôi, cứ làm đại loại thế này chắc là được.
"Dạ? Chị nói gì thế ạ? Em không phải tiểu thư, em là Sarah mà!"
À, quả nhiên cái kiểu cười rạng rỡ thế này không hợp với tôi chút nào.
.
.
.
Đầu tiên, tôi thay bộ quần áo sạch sẽ trong phòng Sarah, rồi xóa sạch biểu cảm trên mặt theo lời cậu em trai rằng Sarah luôn vô cảm trước mặt người khác, tôi tiến về phía phòng của cậu ta.
Vừa đi tôi vừa nghĩ xem làm cách nào để hành hạ cái thằng nhóc vắt mũi chưa sạch đó thêm nữa, chẳng mấy chốc đã đứng trước cửa phòng cậu ta.
Sarah gọi cậu ta là gì nhỉ...
Thiếu gia.
À đúng rồi, là thiếu gia. Đứng trước cánh cửa đóng chặt, tôi chỉnh đốn lại trang phục một lần nữa rồi gõ cửa.
Cốc cốc——
"Thiếu gia... Thiếu gia, ngài có trong đó không ạ?"
Không ngờ có ngày tôi lại phải gọi cái thằng nhóc đó là thiếu gia đấy. Lại được trải nghiệm thêm một chuyện mới rồi.
Đang nghĩ ngợi lung tung thì tiếng lạch cạch vang lên, cửa mở và cậu em trai bước ra.
"Sarah...?"
Giết chết nó đi giết đi nó làm tiểu thư đau khổ giết nó đi siết cổ nó lại móc mắt nó ra chặt tay nó đi—— À. Làm ơn im lặng một chút được không? —— Thằng khốn định cướp tôi khỏi tay tiểu thư dùng dao rạch bụng nó ra móc tim nó ra mà nhai nát đi chết đi chết đi tại sao mày còn sống chứ tất cả là tại mày.
Tôi đứng thẫn thờ một lúc rồi cúi gằm mặt, nặn ra những giọt nước mắt giả tạo. Cậu em trai luống cuống định đưa tôi vào phòng, tôi thầm cười khẩy rồi bước vào phòng cậu ta. Phải rồi, chắc chắn là luống cuống lắm, khi người mình thích đột nhiên tìm đến rồi khóc lóc như thế mà.
"Cái đó... Sarah! Trước tiên hãy bình tĩnh lại đã. À, đây là trà hoa nhài. Uống vào sẽ thấy lòng dịu lại đấy, em uống chút đi."
Tôi gật đầu, nhấp ngụm trà hoa nhài mà cậu ta đưa cho. Ừm, quả nhiên tôi vẫn thích hồng trà hơn.
"Vậy, có chuyện gì mà em lại tìm đến đây?"
"Dạ... Là vì chuyện xảy ra lúc nãy nên em mới tìm đến ạ..."
"... Có chuyện gì xảy ra sao?"
Tôi cúi gằm mặt, đặt tách trà hoa nhài sang một bên, khẽ run rẩy một hồi rồi nhào vào lòng cậu em trai. Cậu ta tuy bối rối nhưng vẫn ôm lấy tôi, giết chết nó đi chết đi giết chết giết chết giết chết giết chết giết chết tôi vùi đầu vào vai cậu ta chết đi giết chết giết chết giết chết giết chết giết chết giết chết giết chết giết chết rồi nặn ra những giọt nước mắt giả tạo chết đi chết đi giết chết giết chết giết chết giết chết giết chết giết chết giết chết.
Suỵt.
Tôi dùng ý chí của mình nghiền nát cái tiềm thức đang gào thét trong đầu. Làm thế này thì sau này Sarah sẽ bị ngớ ngẩn như một con chó thật sự trong một thời gian, nhưng mà nó ồn ào quá đi mất.
Đến lúc đó đầu óc mới yên tĩnh và minh mẫn hơn một chút, tôi thầm mỉm cười rạng rỡ.
"A, cái đó. Sa, Sarah!?"
"Em... em thấy tiểu thư đáng sợ quá... Em không còn cách nào khác ạ... Người nắm giữ sợi dây dắt cổ là tiểu thư, nếu em từ chối thì mạng em cũng chẳng còn...!"
Cậu em trai đang dỗ dành tôi, thấy tôi có vẻ đã bình tĩnh lại đôi chút, liền đỡ tôi ngồi xuống ghế rồi ngồi đối diện, nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Nhưng mà, làm sao bây giờ em lại có thể đến đây được?"
Quả nhiên là nghi ngờ sao. Tuy không có năng lực nhưng dù sao cũng là quý tộc được giáo dục đàng hoàng, đầu óc cũng có chút sỏi đấy chứ.
"Tiểu thư nói là mệt nên đang ngủ rồi ạ... Vì thế em mới có thể đến đây. Khi tiểu thư còn thức, em không thể làm trái ý người được...!"
"Ra là vậy... Quả nhiên là thế... Được rồi, giờ không sao nữa rồi. Tôi sẽ tìm cách giúp em."
Nhưng mà đơn giản quá. Tôi cố kìm nén cơn buồn cười, gật đầu lia lịa. Sau đó, tôi trò chuyện với cậu ta một lúc lâu để thu thập thông tin, và tôi thấy trên bàn làm việc của cậu ta có liều thuốc lẽ ra phải được đưa cho Gia chủ.
"Thiếu gia, liều thuốc đó là...?"
"À, cái đó hả? Ừm... Nói với Sarah chắc cũng không sao. Kể từ khi cha uống liều thuốc đó, ông ấy bắt đầu có những biểu hiện lạ. Tôi thấy có gì đó không ổn nên đang nghiên cứu thành phần của nó. Tuy tôi mới bắt đầu học về dược lý nên cũng chưa rõ trong đó có những gì... Ha ha."
"Ra là vậy... Quả nhiên thiếu gia thật là giỏi. Không như loại người đã sớm bỏ cuộc như em..."
"Đừng nói vậy chứ, Sarah. Em chẳng phải vẫn đang cố gắng chịu đựng dưới trướng mụ ác nữ đó sao?"
Tôi mỉm cười rạng rỡ, gật đầu trước lời nói của cậu ta.
"Nghe thiếu gia nói vậy, em thấy phấn chấn hơn hẳn ạ!"
"Vậy thì tốt quá rồi."
Cậu em trai nói đoạn nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy bóng chiều đã bắt đầu đổ xuống, cậu ta đanh mặt lại.
"Chắc em cũng phải về rồi chứ?"
"——Đúng vậy ạ. Chắc tiểu thư sắp thức dậy rồi..."
Tôi gượng cười đứng dậy. Sắp đến giờ ăn tối rồi. Chắc hôm nay cậu em trai cũng sẽ xuống dùng bữa nhỉ. Có lẽ vậy?
Cậu ta cũng đứng dậy theo tôi, tiễn tôi ra tận cửa phòng. Trước khi mở cửa bước ra, tôi quay lại mỉm cười "rạng rỡ".
"Em, có lẽ khi tiểu thư thức dậy em sẽ bị mắng mất. Và—— khi tiểu thư còn thức, dù em không thể cười như bây giờ, thì xin ngài đừng quên rằng đó không phải là ý nguyện của em ạ."
"——Ừ. Tôi biết rồi."
Tôi cúi người chào rồi rời khỏi phòng cậu em trai, hướng về phòng mình.
Cảm ơn vì những thông tin hữu ích nhé.
Thiếu gia đáng yêu của tôi.
.
.
.
"Sarah, cô ấy cũng biết cười như thế sao..."
Là do làm việc dưới trướng mụ ác nữ đó quá lâu sao. Nụ cười rạng rỡ mà Sarah dành cho tôi trước khi đi...
Nó giống hệt nụ cười của mụ ác nữ đó.
"... Chắc là do mình mệt quá thôi."
Tôi khẽ cười, xoa xoa thái dương. Chắc là do đọc sách nhiều quá rồi. Hôm nay đến đây thôi vậy.
Sarah mà lại có nụ cười giống mụ ác nữ đó sao. Chắc chắn là tôi nhìn nhầm rồi.
Tôi kẹp thẻ đánh dấu vào cuốn sách dược thảo học trên bàn rồi đóng nó lại.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn