Chương 65: Luyện tập (3)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~22 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương
"Hôm nay đến đây thôi."
"Hà……. Hà……. Ư ư……!!"
Seria, người đang dùng kiếm làm gậy để chống đỡ cơ thể, vừa nghe tôi dứt lời liền rên rỉ một tiếng rồi ngã gục về phía trước.
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt Seria, lấy ngón tay chọc chọc vào má cô ta khi cô ta đang nằm bệt dưới sàn đất để điều hòa nhịp thở.
"Cậu không sao chứ?"
"Trông mình giống như không sao lắm à……?"
Seria khó nhọc đáp lời, hai tay dang rộng nằm hình chữ đại.
"Thấy cậu cứ liên tục lao tới nên ta cứ tưởng cậu vẫn ổn chứ, hóa ra không phải à."
"Chỉ là……. Mình muốn xem mình có thể làm đến mức nào thôi……. Hì hì."
Seria dù trông như sắp chết đến nơi nhưng vẫn nói vậy và cười rạng rỡ. Không hiểu có gì vui mà cô ta lại cười như thế nữa…….
Nhìn Seria một lúc, tôi đứng thẳng người dậy.
"Đứng dậy đi. Đi tắm rồi còn đi ăn tối nữa."
"Mình không nhấc nổi một bước chân nào nữa rồi, cậu cõng mình được không……?"
"Người cậu đầy mồ hôi với đất cát, ta ghét lắm."
"Cậu quá đáng thật đấy……! Mình cứ tưởng chúng ta là bạn chứ……!"
Seria nhìn tôi với khuôn mặt đầy vẻ chấn động, rồi đột nhiên cô ta im bặt, chớp mắt nhìn chằm chằm.
"À, thấy quần lót rồi kìa."
Seria lẩm bẩm với khuôn mặt ngây ngô, ánh mắt cô ta đang hướng thẳng vào giữa hai chân tôi, cảm nhận được cái nhìn đó, tôi vác cây Halberd lên vai và mỉm cười rạng rỡ.
Ngay khi tôi siết chặt cây Halberd, Seria mới nhận ra mình vừa lỡ lời, sắc mặt cô ta tái mét.
"Nói năng xằng bậy thế kia chứng tỏ vẫn còn sung sức lắm nhỉ?"
"Ái chà!"
Trái ngược với lời than vãn mệt mỏi lúc nãy, Seria bật dậy nhanh hơn cả lúc trước, lập tức nắm lấy tay tôi nói.
"Đi tắm thôi!"
"Phụt, được thôi."
Dù sao thì hôm nay cũng là ngày đầu tiên. Và mai là cuối tuần nên đến đây chắc cũng ổn rồi.
Việc huấn luyện thực sự sẽ bắt đầu từ ngày mai―― tôi nghĩ thầm như vậy rồi cùng Seria đi về phía đại dục trường.
Trên đường đến đại dục trường, Seria nhìn bộ váy đã lấm lem bùn đất của mình nói.
"Ưm……. Phải làm sao với bộ váy này đây……"
"Bộ váy làm sao?"
"Không, mình chỉ có bộ này với bộ đồ ngủ thôi. Mà giờ bộ váy này thảm hại quá rồi. Không biết mai đi học phải mặc gì đây……"
Seria vừa nói vừa vỗ vỗ bụi đất ở phần mông, tôi nhìn cô ta một lúc rồi lắc đầu.
"Mai không có tiết học đâu. Là cuối tuần mà."
"Hả? Ơ……. À, đúng thật. A ha ha, mình quên khuấy mất."
Cậu ta cứ thế này liệu có ổn không nhỉ. Nhìn Seria đang gượng cười, tôi lại nhìn về phía trước.
Rõ ràng lúc đầu gặp, cô ta trông giống như một quả bom nổ chậm không biết sẽ phát nổ lúc nào, vậy mà nhìn những dáng vẻ này, cô ta chỉ giống như một kẻ ngốc nghếch yêu thích cái kết có hậu vậy.
Tất nhiên là không phải rồi, nhưng vì ấn tượng và hành động trông quá đỗi vô hại nên tôi cứ vô thức thấy như vậy.
"Ưm. Vậy mai lúc đối luyện thì mặc gì đây……"
"Chuyện đó thì chắc không cần phải lo đâu. Có lẽ ngày mai họ sẽ phát đồng phục đấy."
"Thật sao?"
Seria chớp mắt, tôi gật đầu khẳng định.
"Sao cậu biết hay vậy?"
"Ta có cách của mình mà."
Vì ở các kiếp khác họ đều phát đồng phục vào tuần đầu tiên mà―― tôi không thể trả lời như vậy nên đành nói lấp liếm cho qua chuyện.
Seria dường như cũng biết dù có hỏi thêm tôi cũng chẳng trả lời, nên cô ta gật đầu rồi cũng bỏ qua.
"À, vậy mai chúng ta sẽ đối luyện cả ngày sao?"
"Dù ta có khắc nghiệt đến mấy thì cũng không bắt cậu đối luyện cả ngày đâu. Lỡ cậu ngất xỉu thì thiệt hại biết bao nhiêu."
"Đúng không?"
"Thay vào đó, ta sẽ cho cậu đối luyện cho đến khi sắp ngất xỉu thì thôi."
"Àaa……"
Nhìn Seria đang nhìn mình với khuôn mặt thẫn thờ, tôi mỉm cười rạng rỡ.
Đó là cuộc quyết đấu do cậu chọn mà. Muốn thắng thì phải cắn răng mà chịu đựng chứ biết sao giờ.
.
.
.
Kể từ ngày đó, nhịp sinh hoạt của tôi đã có sự thay đổi lớn.
Chủ yếu là do Charlotte gây ra.
"Dậy đi. Sáng rồi――."
"――Tiểu thư!"
Nghe thấy tiếng ồn ào bên cạnh, tôi rúc đầu vào mép gối, gập gối lại che tai.
Đang cảm thấy hài lòng vì tiếng ồn đã giảm bớt và định chìm sâu vào giấc mơ lần nữa, thì đột nhiên có thứ gì đó lạnh lẽo――
"Hí á á á!?"
"À, dậy rồi đấy à."
"Cái, cái gì thế!?"
"Tay của ta."
Charlotte nói rồi áp tay vào má tôi, và quả nhiên, cảm giác lạnh lẽo giống hệt lúc nãy lại truyền đến từ gò má.
Ơ kìa……. Mà khoan đã……. Sao Charlotte lại ở trong phòng tôi thế này……? Tự hỏi liệu có phải mình vào nhầm phòng không, tôi nhìn quanh quất nhưng rõ ràng đây là phòng mình mà.
Tôi chớp mắt nhìn Charlotte, nghiêng đầu thắc mắc.
"Sao cậu lại ở đây……?"
Trước câu hỏi của tôi, Charlotte nhìn tôi rồi "chát" một cái vào trán, thở dài một hơi rồi nhìn xuống tôi.
"Ta đến đón cậu chứ sao. Hôm nay không định tập luyện à?"
"À. Nhưng mà, mình không có quần áo để mặc đi tập……"
"Sarah."
"Vâng!"
Chỉ một lời của Charlotte, Sarah đang đứng im lặng phía sau lập tức hành động, đưa quần áo của mình cho tôi.
"Hãy lấy làm vinh dự đi. Nếu không phải vì lời của tiểu thư thì có chết tôi cũng không bao giờ cho hạng bình dân như cô mượn đồ đâu."
"Sarah."
"À, vâng……. Tôi xin lỗi ạ……"
Nhìn cách Charlotte điều khiển người khác chỉ bằng một lời nói, tôi thấy cô ấy thật đáng nể, nhưng khi nhớ lại Charlotte cũng là người chuyển sinh giống mình, tôi lại tự hỏi cô ấy đã phải sống cuộc đời như thế nào mới trở nên như vậy.
Tôi nhìn Charlotte một lúc, rồi chạm mắt với cô ấy. Đôi mắt đỏ rực, đôi mắt mà tôi vốn chỉ luôn nhìn thấy qua hình minh họa trên màn hình trò chơi, nhìn gần thế này thấy thật sự rất đẹp.
Đang lặng lẽ ngắm nhìn đôi mắt như đá quý đó, Charlotte khẽ nhíu mày.
"Cậu không định dậy à?"
"À, phải dậy chứ. Ừm."
Tôi gượng cười bước xuống giường, rồi thay bộ quần áo mà Sarah đưa cho.
Váy thì cũng không khác mấy so với bộ váy tôi hay mặc, là loại váy dài, nhưng áo thì khác với bộ váy tôi mặc từ khi đến đây, nó có thiết kế cài cúc phía trước giống như áo sơ mi hiện đại.
Mỉm cười nhẹ trước thiết kế áo sơ mi gợi nhớ đến nỗi nhớ quê hương kỳ lạ, tôi bắt đầu cài cúc từ dưới lên.
"Ơ, ơ kìa."
"Ưm……"
Tôi đã cài được cúc ở ngay dưới ngực và thêm một nấc nữa, nhưng từ đó trở đi thì không thể cài thêm được nữa.
Tôi cố gắng cài cúc nhưng cảm giác nếu dùng thêm sức thì phần ngực sẽ nổ tung mất và không thể cứu vãn được, nên tôi lặng lẽ buông tay và quan sát sắc mặt của hai người họ.
Charlotte dường như không mấy bận tâm, chỉ lặng lẽ nhìn vào phần ngực của tôi, còn Sarah thì đang lườm ngực tôi với khí thế như sắp lao vào cắn xé đến nơi.
"……Không còn cách nào khác rồi. Ta sẽ cho cậu mượn đồ của ta, đi sang phòng ta nào. Sarah, cô hãy đi chuẩn bị bữa sáng cho ta và Seria rồi mang đến diễn võ trường nhé."
"Vâng! Tôi biết rồi ạ!"
Sarah cười rạng rỡ rồi bước ra khỏi phòng trước, tôi lặng lẽ cởi chiếc áo sơ mi ra, gấp gọn gàng đặt lên giường của Sarah.
Charlotte lặng lẽ nhìn tôi rồi khoác chiếc áo ngoài của mình lên vai tôi.
"Ơ?"
"Bên ngoài lạnh lắm. Cứ để thế kia mà ra ngoài là bị cảm lạnh đấy, nên cứ khoác tạm cho đến khi sang phòng ta."
"À, ừ……"
Charlotte nói rồi bước ra khỏi phòng, tôi cảm thấy gò má mình hơi ngứa ngáy nên lấy ngón tay xoa xoa rồi đi theo sau Charlotte.
Nhìn bóng lưng Charlotte đi phía trước, tôi vô thức nghĩ rằng đường nét cơ thể cô ấy thật đẹp.
Mình đang nghĩ cái gì thế này không biết. Tôi lắc đầu, tiến lại gần đi bên cạnh Charlotte để xua tan những suy nghĩ vẩn vơ.
"Cái đó, Charlotte."
"Sao?"
"Không, cái đó. Chỉ là mình thắc mắc tại sao bình thường cậu hay dẫn Mel theo mà hôm nay lại sai bảo Sarah làm việc thôi."
"Cậu thắc mắc chuyện đó sao?"
Trước vẻ mặt như muốn nói "Hỏi chuyện gì đâu không" của Charlotte, tôi cười hì hì, Charlotte thở dài một hơi rồi nhìn về phía trước mở lời.
"Lần này có một hầu gái mới vào làm, nhưng vì cô ta còn quá non nớt nên không thể gửi thẳng về biệt thự được. Ta tạm thời để Mel ở bên cạnh để đào tạo cô ta trước khi gửi về biệt thự. Đào tạo xong cô ấy sẽ quay lại thôi."
"À, hóa ra là vậy."
Vì chuyện của giới quý tộc tôi không rành lắm nên cũng chỉ gật đầu cho qua chuyện.
Nói chuyện một lúc thì chúng tôi đã đến phòng của Charlotte, cô ấy bảo tôi đợi một chút rồi vào trong kiểm tra một lượt.
Không biết cô ấy kiểm tra cái gì mà vào phòng chưa đầy 10 giây đã quay ra ngay.
"Vào đi."
"Cậu kiểm tra cái gì thế? Hay là vì phòng chưa dọn dẹp nên ngại à?"
"Không phải chuyện đó đâu nên cứ vào đi."
Tôi bước vào phòng của Charlotte, cô ấy đi đến tủ quần áo của mình và lấy ra một chiếc áo sơ mi trông có vẻ vừa vặn đưa cho tôi.
"Này, mặc cái này đi."
"À, cảm ơn cậu."
Tôi cởi áo ngoài trả lại cho cô ấy, rồi lúi húi mặc chiếc áo sơ mi Charlotte đưa cho.
Phần tay áo không bị thừa quá nhiều, chiều dài cũng khá vừa vặn.
Tuy nhiên…….
"Phần ngực……. Thừa nhiều quá……"
Phần ngực thừa ra rất nhiều tạo cảm giác lùng bùng, khiến tôi cảm thấy một nỗi mất mát không lời nào tả xiết.
Tôi cũng từng tự hào rằng sau khi nhập vào cơ thể Seria thì vòng một của mình cũng khá lớn rồi cơ mà……. So với Charlotte thì đúng là một trời một vực.
Tôi mân mê phần ngực áo rồi nhìn sang Charlotte. Charlotte đang mặc chiếc áo ngoài mà tôi vừa trả lại, giờ nhìn kỹ mới thấy, tuy bị lớp áo che khuất nhưng đó thực sự là một sự đầy đặn áp đảo đến phi lý.
"Không không, mình đang nghĩ cái gì thế này."
Tôi lắc đầu rồi dùng hai tay vỗ vào má mình.
Cảm thấy tinh thần đã phấn chấn trở lại, tôi vươn vai một cái thật dài.
"Đi thôi! Đi tập luyện nào!"
"Khí thế quá nhỉ. Hôm nay tâm trạng cậu có vẻ tốt đấy?"
"Chắc vì là cuối tuần chăng! Hì hì hì."
Charlotte khẽ cười lắc đầu trước lời nói của tôi.
"Được thôi. Hôm nay ta sẽ đặc biệt huấn luyện cậu mạnh tay hơn hôm qua đấy."
"À, cái đó thì thôi đi."
Nghĩ đến việc suốt 2 tiếng đồng hồ không đánh trúng được phát nào, tôi rùng mình một cái, nhưng Charlotte chỉ lặng lẽ mỉm cười nhìn tôi.
Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười đó, tôi đã linh cảm được.
――À, hôm nay lúc rời khỏi diễn võ trường chắc mình không thể tự đi bằng đôi chân của mình được rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn