Chương 76: Chương 8: Hãy Nói Cho Ta Biết
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~20 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Ngày hôm sau khi Sarah rời khỏi học viện. Bước vào phòng học, nhìn thấy chỗ ngồi của Seria và Sarah đều trống không, tôi cảm thấy một sự giải phóng không gì sánh bằng.
Cảm giác như một trong những bàn tay đang bóp nghẹt cổ mình đã biến mất. Cảm giác hít thở dễ dàng hơn hẳn. Sự giải phóng này mang lại cho tôi một niềm vui mới mẻ bên cạnh sự mãn nguyện.
Không ngờ việc bớt đi một thứ phải bận tâm lại khiến mình thoải mái đến thế. Đang mỉm cười hài lòng và khẽ quạt thì Hermel đang nằm bò trên bàn bỗng ngáp dài một tiếng rồi ngồi dậy.
"Háp……. Tan học rồi à……?"
"Không ạ, còn chưa bắt đầu nữa mà."
"Ư ư, ghét quá đi——" Hermel nằm ườn ra bàn, thở dài thườn thượt. Tưởng cô ấy lại ngủ tiếp, nhưng tôi cảm thấy mặt mình hơi nóng, có vẻ cô ấy không ngủ mà đang nhìn tôi.
Lại định nói gì mà cứ chần chừ thế này……. Tôi im lặng chờ cô ấy mở lời, nhưng cho đến khi giáo sư vào lớp, Hermel vẫn không nói gì cả.
Cũng không phải là cô ấy mở lời sau khi giáo sư vào. Khi giáo sư vào, cô ấy chỉ rời mắt khỏi tôi và ngồi ngay ngắn lại.
……Thôi kệ đi. Đừng bận tâm nữa. Bận tâm là mình thua đấy. Tôi nghĩ thầm như vậy rồi dùng quạt che miệng.
"……."
Cái cảm giác lấn cấn này là sao nhỉ.
Hay là có gì dính trên mặt, tôi đặt quạt xuống và lén lút sờ lên má, nhưng chẳng thấy có gì lạ cả. Cũng không có gì dính vào tay.
Định trực tiếp hỏi xem sao nhưng tôi lại thôi. Nếu có việc gì thì cô ấy sẽ tự nói thôi. Tôi khẽ thở dài trong lòng rồi nhìn về phía trước.
Tiết học đầu tiên hôm nay là môn Ma Dược Học. Đó là tiết học của người dì đáng kính, người ghét tôi hơn bất cứ ai.
Priscilla đứng trước bục giảng, đưa mắt nhìn quanh phòng học một lượt, ngay khi chạm mắt với tôi, bà ấy lập tức quay ngoắt đi và mở một thứ trông như sổ điểm danh hoặc là sách ra.
"Tôi sẽ bắt đầu điểm danh."
Quả nhiên là sổ điểm danh. Dù đã qua một tháng nhưng tôi vẫn không thể nào quen được với cuốn sổ điểm danh dày cộp đó.
Chà, cũng phải thôi. Priscilla là người duy nhất phải điểm danh cho gần 200 học sinh, không tính các học sinh của khoa thần học mà.
Tôi chống cằm nhìn Priscilla đang gọi tên từng học sinh một, đang mải suy nghĩ xem nên đối phó với người phụ nữ cứng nhắc này thế nào thì bỗng nhiên tên tôi vang lên từ miệng bà ấy.
"—— Charlotte La Rochelle."
"Có ạ."
Giọng nói sắc lẹm hơn hẳn so với khi gọi tên các học sinh khác, nhưng có vẻ ngoài Hermel ra thì chẳng ai nhận thấy điều đó.
Bằng chứng là, khi Priscilla gọi tên tôi, chỉ có Hermel ngồi ngay bên cạnh là nhíu mày.
Hermel im lặng nhìn Priscilla, rồi viết gì đó vào góc cuốn sách của mình, xé phần đó ra và đưa cho tôi.
[Bà giáo đó có vẻ ghét cậu lắm, sao lại thế nhỉ?] Tôi nhún vai với khuôn mặt kiểu "tôi cũng chẳng biết nữa".
Hermel bĩu môi rồi lại viết thêm gì đó cho tôi xem.
[Cậu không thấy giận à?] Như muốn tôi viết câu trả lời vào đó, Hermel đưa cuốn sách cho tôi, tôi nhìn cô ấy và khẽ mỉm cười.
[Cũng không thấy giận lắm. Những sự đố kỵ hay ác ý vô cớ chẳng phải đã quá quen thuộc rồi sao?] [Không, đó là chuyện ở các buổi yến tiệc quý tộc chứ. Người đang đứng kia là giáo sư đấy. Giáo sư mà lại lộ rõ vẻ ghét bỏ học sinh vô cớ thế sao?] Ai mà biết được.
[Cũng chẳng có gì là không được cả.] Khi tôi viết như vậy cho cô ấy xem, Hermel nhăn mặt nhìn tôi. Khuôn mặt cô ấy như muốn hỏi tôi có thực sự nghiêm túc không.
Tôi chớp mắt như thể hỏi có vấn đề gì sao, Hermel đưa tay lên trán thở dài.
[Cậu là đồ ngốc thật à?] [Không ạ, chỉ là tôi không bận tâm thôi. Bà ấy cũng đâu có gây hại gì cho tôi đâu.] [Thì đúng là vậy nhưng mà.] Hermel dùng bút gõ nhẹ vào cuốn sách, thở dài rồi viết tiếp.
[Thôi bỏ đi. Cậu muốn làm gì thì làm.]
"Hermel Ray del Trueno."
"Có ạ."
Tôi mỉm cười nhìn những dòng chữ Hermel đã viết.
Trong lúc chúng tôi trao đổi qua lại bằng giấy, có vẻ Priscilla đã điểm danh xong, bà ấy gấp cuốn sổ điểm danh lại.
"Hừm……. Tôi biết học sinh Seria không thể đến lớp vì trận quyết đấu, nhưng học sinh Sarah Petra đã đi đâu rồi?"
Trước câu hỏi của Priscilla, các học sinh chỉ biết nhìn nhau, không một ai có thể trả lời câu hỏi của bà ấy.
Chẳng có gì lạ cả. Không, có lẽ đó là điều hiển nhiên nên tôi cũng không buồn lên tiếng.
"……Nếu ai thấy học sinh Sarah Petra, hãy nhắn lại rằng nếu vắng mặt không lý do quá một tuần thì sẽ bị đình chỉ học tập."
Lần này các học sinh cũng chỉ trả lời lấy lệ hoặc gật đầu, không có phản ứng gì đặc biệt.
Dáng vẻ không ai bận tâm đến Sarah khiến tôi vô cùng mãn nguyện.
"……."
Ngoại trừ vị hoàng tử đang ngồi ngay hàng ghế đầu với vẻ mặt khó chịu kia.
Thái tử dường như đang cảm thấy bất an vì không thấy Sarah, hoặc là đang hoang mang vì mọi chuyện không diễn ra theo ý mình, ông ta lộ rõ vẻ khó chịu.
Tất nhiên, với người khác thì đó chỉ là một khuôn mặt vô cảm. Nhưng với tôi thì thấy rất rõ.
Phải rồi. Vì ông suy nghĩ quá nhiều nên mới bị gậy ông đập lưng ông đấy Thái tử ạ. Tôi thầm cười nhạo ông ta rồi dời mắt về phía bảng đen.
"Vì không có thông báo gì thêm nên chúng ta sẽ bắt đầu bài học ngay. Hãy gấp sách lại. Ai mở sách tôi sẽ trừ điểm chuyên cần."
Bà ấy nói vậy rồi cầm lấy viên phấn.
"Hôm nay tôi sẽ dạy cho các em về công thức chế tạo ma dược."
— Cuối cùng cũng đến rồi!
— Suốt một tháng qua chỉ nghe về nguyên liệu ma dược làm mình muốn chết đi được…….
— Không biết sẽ làm loại gì nhỉ? Có được thực hành ngay không?
"Trật tự đi."
Priscilla nói rồi lắc đầu ngán ngẩm.
"Nói là công thức chế tạo ma dược nhưng không có nghĩa là chúng ta sẽ vào thực hành ngay đâu. Như tôi đã nhấn mạnh từ tiết đầu tiên đến giờ, việc chế tạo ma dược là một công việc cực kỳ tinh vi."
— Vậy thì bài kiểm tra sẽ thi về cái gì ạ?
"Bài kiểm tra đương nhiên sẽ là chế tạo ma dược rồi. Về phần đó tôi sẽ nói sau, bây giờ hãy tập trung vào bài học đi."
Priscilla viết công thức chế tạo ma dược lên bảng. Từ những nguyên liệu cần thiết đến cách sơ chế nguyên liệu, nhiệt độ nước và thứ tự cho nguyên liệu vào, Priscilla viết một lèo lên bảng rồi gõ viên phấn cái "tạch" để đánh dấu chấm hết, quay lại nhìn cả lớp và nói.
"Suốt một tháng qua chúng ta đã nói về các nguyên liệu ma dược rồi. Vậy thì dựa vào những nguyên liệu tôi đã viết ở đây, các em hãy thử đoán xem đây là loại ma dược nào."
— Có được tìm trong sách Ma Dược Học cơ bản không ạ?
"Tôi đã bảo là không được mở sách rồi mà. Như đã nói, ai mở sách tôi sẽ trừ điểm chuyên cần."
Priscilla nói vậy rồi lùi lại phía sau, như muốn xem chúng tôi có thể làm được gì.
Dù đã biết câu trả lời là gì nhưng tôi không giơ tay phát biểu.
Tôi hoàn toàn không có ý định phô diễn kiến thức để được tôn sùng ở những nơi thế này. Làm vậy chỉ tổ rước thêm sự thù ghét của Priscilla và những sự quan tâm vô ích đối với tôi thôi.
Chỉ cần âm thầm làm tốt trong kỳ thi là được rồi. Đang nghĩ thầm như vậy và im lặng nhìn lên bảng thì Priscilla bỗng nhìn về phía tôi và nói.
"Học sinh Charlotte La Rochelle."
"Dạ."
Đang tự hỏi tại sao bà ấy lại gọi mình, Priscilla quay mặt về phía bảng đen và nói.
"Nghe nói em là thủ khoa đầu vào năm nay đúng không? Và em cũng đã thể hiện tham vọng sẽ chiếm lấy vị trí thủ khoa của khối nữa."
Nói đoạn, Priscilla lại nhìn về phía tôi và hỏi.
"Em có thể giải được không?"
Priscilla nhìn tôi với khuôn mặt như muốn hỏi liệu tôi có làm được không.
Tự nhiên ánh mắt của các học sinh đều đổ dồn về phía tôi, cuối cùng tôi rơi vào tình thế không thể thoái thác.
Chà, thôi thì……. Nếu đã không muốn những sự quan tâm vô ích thì ngay từ đầu mình không nên nhập học với tư cách thủ khoa khối mới phải. Biết sao được. Đó là kết quả từ sự lựa chọn của mình mà.
Tôi lặng lẽ đứng dậy, nhìn lướt qua bảng đen một lần nữa rồi nhìn Priscilla, mỉm cười trả lời.
"Dimorphotheca tượng trưng cho sự trị liệu và hoa Hạnh Nhân tượng trưng cho sự hồi phục, đây chẳng phải là công thức của Ma Dược Trị Thương Hạ Cấp chỉ làm từ thực vật sao?"
"……Chính xác. Em đã chỉ ra rất đúng. Mời em ngồi xuống."
— Ồ…….
— Thủ khoa đầu vào có khác nhỉ?
Tôi bỏ ngoài tai những lời khen ngợi của các học sinh khác và ngồi xuống. Nhờ việc tôi trả lời đúng, tiết học vốn bị tạm dừng một lát lại tiếp tục diễn ra.
Tất nhiên vì đều là những nội dung đã biết nên tôi chỉ nghe tai này lọt tai kia, đúng lúc đó tôi lại cảm nhận được một ánh mắt kỳ lạ từ phía Hermel.
Tôi lén nhìn Hermel thì thấy cô ấy giả vờ quay mặt đi hướng khác. Thế này thì dù không muốn bận tâm cũng không được mà…….
Thở dài một tiếng, tôi viết chữ vào khoảng trống trong cuốn sách giống như Hermel đã làm lúc nãy và cho cô ấy xem.
[Tại sao cô lại nhìn tôi như vậy? Mặt tôi dính gì à?] Hermel nhìn dòng chữ tôi viết một lượt rồi bĩu môi, viết câu trả lời gửi lại.
[Không, chỉ là thấy hôm nay tâm trạng cậu có vẻ tốt nên tớ tò mò không biết có chuyện gì thôi] À, hóa ra từ nãy đến giờ cô ấy cứ nhìn chằm chằm là vì tò mò tại sao tâm trạng tôi lại tốt sao? Dễ thương thật đấy.
Tôi khẽ cười rồi xoa đầu Hermel.
[Có chuyện như vậy đấy] Chà, tôi sẽ không nói cho cô biết đâu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn