Chương 38: Nhập học
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~23 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Tối hôm đó.
Qua khung cửa sổ, tôi nhìn ánh mặt trời đang dần lặn xuống và mân mê chiếc trâm cài trên ngực.
"……."
Một cảm giác kỳ lạ không thốt nên lời truyền đến từ đầu ngón tay đang chạm vào chiếc trâm, khiến tôi thấy râm ran. Lồng ngực ngứa ngáy, tay chân như bủn rủn, một cảm giác thật khó tả.
Tôi vốn đã quá hiểu rõ đây là loại cảm xúc gì, nên không hề thấy hoang mang về tình cảm của chính mình.
Thứ đang khiến tôi chìm sâu vào suy nghĩ lúc này, chính là một câu hỏi duy nhất.
"Tại sao lại là bây giờ."
Nếu ngay từ đầu chúng tôi cùng xuyên không vào đây, thì chắc chắn……. Không. Lúc đó chắc tôi đã làm loạn lên rồi chết mất xác rồi.
Giá như là ở lần luân hồi ngay trước đó thôi thì có lẽ đã tốt hơn. Dù tôi có nghiến răng nghiến lợi tự hỏi "Giờ này còn định làm gì nữa!", thì chắc chắn tôi cũng đã bị cảm hóa bởi bản tính như ánh mặt trời đó. Chắc chắn chúng tôi đã cùng hợp sức để hướng tới một kết thúc có hậu.
Không, thật sự đấy. Tại sao lại phải là bây giờ chứ.
Tôi gõ nhẹ vào chiếc trâm trên ngực, nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã lặn xuống sau dãy núi từ lâu. Bầu trời đầy mây xám xịt, không một ánh sao, ngay cả trăng cũng chẳng thấy đâu, chỉ có một màn đêm đen kịt bao trùm.
"……."
Chà, giờ có nghĩ ngợi mấy thứ này cũng chẳng ích gì. Tôi mang khuôn mặt uể oải nhìn ra ngoài rồi quay người lại.
Bây giờ sao cũng được. Tôi sẽ không bị cuốn vào những cảm xúc này, cũng chẳng đời nào bị đứa trẻ đó cảm hóa. Đã quá muộn rồi. Muộn đến mức không thể cứu vãn được nữa. Một kẻ điên rồ như tôi, khi giết người còn lo lắng cho kế hoạch bị hỏng hơn là cảm thấy tội lỗi, thì giờ này còn định làm gì được nữa chứ.
Mà thôi, trước khi trò chơi bạn bè kết thúc thì cứ đeo nó đi. Dù sao cũng là một Artifact trông có vẻ hữu dụng mà cậu ta đã cất công mua về. Tôi khẽ cười, tháo chiếc trâm ra rồi cài lên ngực bộ đồng phục mới nhận được chiều nay.
"Từ ngày mai là bắt đầu cuộc sống học viện thực sự rồi nhỉ――" Tôi ngáp một cái thật dài rồi ngồi xuống mép giường, thẩn thờ giết thời gian thì có người mở cửa bước vào. Tôi quay đầu lại, là Mel.
Khuôn mặt Mel đã đỏ bừng lên từ lúc nào, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt như thể chỉ cần một chút kích thích nhỏ thôi là sẽ lao vào ngay lập tức.
"Đến muộn thế?"
"――Tôi xin lỗi. Vì ngày mai là lễ nhập học nên tôi bận thu dọn hành lý ở biệt thự."
Mel im lặng đóng cửa rồi quỳ xuống tại chỗ, lúc này tôi mới đứng dậy tiến về phía ban công.
"Tại sao người vẫn còn mặc váy vậy ạ?"
Nhìn khuôn mặt có chút bối rối kỳ lạ của Mel, tôi khẽ cười rồi đặt hai tay lên vai cô ấy, thì thầm vào tai.
"Cô không nghĩ là thay vì tôi tự cởi, thì để cô cởi ra sẽ thú vị hơn sao?"
"Ưm……."
Nói đoạn, tôi lướt qua Mel đang đưa tay về phía mình, rồi niệm Lời nguyền câm lặng lên cửa và rèm cửa. Giống hệt như lúc đó.
Chỉ riêng hành động đó thôi dường như đã kích thích Mel, tiếng thở của cô ấy trở nên dồn dập đến mức nghe rõ mồn một.
"Mel. Cô có biết hôm nay là ngày gì không?"
"……Không. Tôi không rõ lắm."
"Thật là……. Dù có đang hưng phấn đến mấy thì cũng nên động não một chút chứ."
"Tôi xin lỗi."
Dù Mel đang cúi gằm mặt, nhưng tôi biết cô ấy vẫn đang lén nhìn đôi chân mình. Tôi khẽ vén tà váy lên, chậm rãi bước đi.
"Ngày mai là ngày nhập học mà. Vậy hôm nay là ngày gì? Là ngày kết thúc một năm cũ và đón chào một năm mới chứ sao. Ngày 1 tháng 1. Không biết đã qua 12 giờ chưa, nhưng chắc cũng tầm đó rồi."
"Ý người là……"
Tôi mỉm cười rạng rỡ, ngồi xuống giường rồi bắt chéo chân.
"Tôi, từ hôm nay chính thức là người lớn rồi đấy."
Ngay khi tôi vừa nháy mắt với Mel, cô ấy liền lao thẳng về phía tôi.
Những động tác thô bạo hơn thường lệ nhưng lại vô cùng chuẩn xác, quần áo bị lột sạch, cả cơ thể tôi bị bàn tay của Mel đùa giỡn.
Phải rồi. Tình yêu? Tình bạn? Nực cười. Những thứ đó thì có ích gì chứ. Đằng nào thì tất cả cũng sẽ sụp đổ thôi. Tôi chẳng cần gì cả. Bởi vì tất cả đều là giả dối.
"Tiểu thư……. Tiểu thư……!!"
Cái đầu biết cảm nhận tình bạn đã chết cùng tôi khi bị Sarah phản bội rồi.
"Tôi căm ghét cô" Trái tim biết cảm nhận tình yêu đã tan nát khi bị vô số gã đàn ông thay nhau chà đạp rồi.
"Co thắt mạnh vào con khốn này!! Đồ quý tộc bẩn thỉu!!"
Làn da biết cảm nhận hơi ấm đã bị nung chín bởi hơi nóng bốc lên từ những xác chết thối rữa, nên nếu không phải là những cuộc hoan lạc nhớp nháp và dính dấp thì chẳng còn cảm giác gì nữa.
"À, con này cũng có dòi rồi nè"
"Hôm nay, cô cứ làm theo ý mình đi. Mel."
Đúng vậy. Với tôi, chỉ cần những khoái cảm khiến tim muốn nổ tung, những lạc thú khiến não bộ tan chảy là đủ rồi.
"Mình muốn làm cho tất cả mọi người đều hạnh phúc!"
À, nhưng quả nhiên là vẫn thấy thèm muốn, không kìm lòng được mà.
Tôi nở một nụ cười nhớp nháp, vòng tay qua cổ Mel.
.
.
.
"Ư ư……."
Cái lưng.
Đau quá.
Đúng nghĩa là suốt cả đêm đã lên đỉnh không biết bao nhiêu lần, nên chẳng những không ngủ được mà lưng với đùi còn đau như muốn nổ tung.
"Tôi xin lỗi……"
"Không sao. Là tôi bảo cô cứ làm theo ý mình mà."
Tôi vừa xoa đôi chân vẫn còn run rẩy vừa mặc đồng phục.
Khác với váy, bộ này tôi có thể tự mặc được, nên Mel chỉ đứng sau đỡ để tôi không bị ngã.
Cứ thế này thì chắc tôi sẽ ngã lăn ra khi phát biểu cảm nghĩ của thủ khoa nhập học mất, nên tôi đã niệm Lời nguyền gánh nặng lên chân. Đôi chân đã hết run, nhưng cảm giác đau nhói ở đùi trong thì vẫn chẳng thuyên giảm chút nào.
Hôm qua cọ xát dữ dội quá chăng……. Mà thôi, sướng là được rồi. Tôi vừa xoa đùi trong với vẻ mặt hờn dỗi vừa đấm đấm vào lưng.
"Nào, xuống thôi."
Dù có thể cử động được nhưng không có nghĩa là không đau, tôi đặt một tay lên hông nói vậy, Mel nhìn tôi một lúc rồi mở lời.
"……Để tôi cõng người nhé?"
"Thôi đi."
Cô ta đang nói cái quái gì vậy không biết…….
Tôi thầm thở dài bước ra ngoài, không khí buổi sáng mát mẻ ùa vào chào đón. Tôi vươn vai một cái, đấm nhẹ vào lưng lần cuối rồi đứng thẳng người, nở một nụ cười trên môi.
Chuẩn bị đã xong. Tôi xuống tầng một để lên xe ngựa, ở đó Seria và Sarah đang đứng đợi, cả hai đều mặc bộ váy tôi đã mua cho.
"A, Charl!"
"Gọi là tiểu thư, gọi là tiểu thư mau!"
"Có sao đâu, giờ chúng ta là bạn cùng học viện rồi mà!"
"Bạn cùng học viện……? Đừng có nực cười! Một đứa bình dân mà dám ngang hàng với quý tộc sao!"
Nhìn hai người họ chí choét với nhau, một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.
Tại sao từ trước đến giờ tôi lại cứ phải nhọc công hành động để chiếm hữu Seria nhỉ. Chỉ cần khiến Seria phải dựa dẫm vào tôi là được mà.
Thay vì bắt con chim nhốt vào lồng, thì cứ khiến nó không còn cách nào khác ngoài việc tự mình bay vào lồng là xong.
"Sarah."
"Vâng?"
Tôi mỉm cười rạng rỡ, bước vào giữa hai người rồi gõ nhẹ chiếc quạt lên trán Sarah.
"Cô còn nhớ những gì tôi đã nói lần trước chứ?"
"……Tiểu thư đã cho phép cậu ấy được nói chuyện thân mật ạ……"
"Biết thế là tốt."
Tôi chỉ nói đến đó rồi lướt qua hai người họ, bước lên xe ngựa. Sarah có vẻ buồn vì bị tôi mắng, cô ấy lủi thủi bước lên xe với khuôn mặt ủ rũ. Còn Seria thì cứ nhìn sắc mặt tôi mãi trước cửa xe ngựa.
"Làm gì thế? Không lên à?"
"Mình lên được chứ?"
Tôi gật đầu, Seria cười rạng rỡ bước lên xe, cuối cùng là Mel bước lên và đóng cửa xe ngựa lại.
Cửa vừa đóng, xe ngựa bắt đầu chậm rãi lăn bánh, tôi tựa lưng vào ghế nhắm mắt lại.
Nào……. Thử nghĩ xem. Phải làm thế nào để bẻ gãy ý chí của Seria đây. Chỉ đơn thuần đưa thực tại phũ phàng ra trước mắt chắc chẳng làm cậu ta trầy xước gì đâu, phải bóp nghẹt cậu ta một cách tàn nhẫn hơn nữa mới được…….
Cách nào thì tốt nhỉ―― Tôi vạch ra đủ loại kế hoạch, tưởng tượng xem cậu ta sẽ phản ứng thế nào.
"Làm ơn……. Mình không muốn làm gì nữa cả……!"
Liệu cậu ta có tự bẻ gãy đôi cánh của mình rồi bò đến dưới chân tôi như Sarah đã làm không?
"Từ giờ, mình sẽ làm theo bất cứ điều gì cậu bảo."
Hay sẽ thỏa hiệp với thực tại và quỳ gối như Mel?
"Tại sao……?"
Hay là sẽ ngây ngô chịu đựng như tôi của ngày xưa.
Dù là bên nào thì cũng không tệ chút nào. Tôi thầm cười khẩy, khẽ mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt vẫn còn ủ rũ của Sarah và điệu bộ bồn chồn của Seria khi cứ nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Sarah.
À, đúng rồi. Seria vẫn chưa rõ mối quan hệ giữa tôi và Sarah. Nếu để cậu ta phát hiện ra Sarah đã bị hỏng ngay lúc này thì phiền phức lắm, nên tôi thở dài một tiếng, xoa đầu Sarah.
"Sarah. Đừng ủ rũ như thế. Không phải tôi ghét bỏ gì nên mới mắng cô đâu."
"Tiểu thư……. Em xin lỗi……. Tại em ngốc quá……"
"Đừng nói vậy. Sarah đã rất cố gắng rồi mà? Không sao đâu. Sarah đang làm rất tốt. Nếu có chuyện gì khó khăn hay vất vả cứ bảo tôi, tôi sẽ giúp, cô cứ làm như bây giờ là được rồi."
Trông thì như đang an ủi, nhưng thực chất tôi đang thì thầm bảo cô ấy hãy cứ mãi là một kẻ vô dụng chỉ biết dựa dẫm vào tôi. Sarah chỉ nghĩ đến việc tôi đang ôm ấp và vỗ về mình nên gật đầu lia lịa.
Sau khi dỗ dành Sarah xong, tôi mỉm cười rạng rỡ.
"Xin lỗi nhé. Sarah thỉnh thoảng hay làm nũng ấy mà."
"À, à à. Ừm. Ra là vậy……"
Có vẻ Seria đã cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng tôi chẳng mảy may bận tâm.
Cái cảm giác lạc lõng này là gì nhỉ. Không đâu, Sarah vừa được Charlotte an ủi nên đã ổn hơn rồi mà. Cũng chẳng phải nói lời gì xấu xa, rõ ràng là lời an ủi dành cho Sarah mà.
Nhưng mà, quả nhiên vẫn có gì đó kỳ lạ――chắc cậu ta đang nghĩ mấy thứ kiểu vậy. Bỏ lại Seria đang có vẻ hơi bối rối, tôi nhìn ra cổng chính của học viện đã đến từ lúc nào.
Không biết đây là năm thứ bao nhiêu tôi phải nhìn cái cổng chết tiệt này rồi nữa. Ha ha.
"Bắt đầu rồi đây."
"Ừ, đúng vậy nhỉ."
Tôi mỉm cười rạng rỡ nhìn Seria.
Còn Seria thì cười một cách gượng gạo nhìn tôi.
"Sau này nhờ cậu nhé."
"Mình cũng vậy, nhờ cậu nhé."
Những lời nói giống nhau nhưng mang hàm ý khác nhau được trao đổi qua lại.
Suốt thời gian qua, tôi đã chờ đợi, và chờ đợi, âm thầm mài sắc lưỡi đao trong lòng. Tôi đã rèn giũa cơn thịnh nộ, và tôi luyện nó bằng lòng thù hận.
"Lần này, tôi sẽ không để sót một ai, tôi sẽ khiến tất cả phải diệt vong."
"Nhất định, mình sẽ khiến tất cả mọi người đều hạnh phúc."
Trò chơi thực sự đã bắt đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn