Chương 293: Hóa Thân (1)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~29 phút đọc · Tạo 09/08/2026
Toàn tập.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Hai bên thái dương đau nhói như bị kim châm, dạ dày cuộn lên từng cơn, nhưng tôi vẫn cố gắng nén xuống.
Nghi thức thăng cấp 7 sao vẫn còn đang diễn ra.
"... Đến nước này rồi."
Dù đã cố ép bản thân suy nghĩ thật tỉnh táo biết bao lần, đây vẫn là sự thật khó lòng chấp nhận.
Dĩ nhiên, chuyện Han Israt là hoàng tộc của Townia không phải là điều không thể xảy ra.
Trong lúc làm nhiệm vụ đã có không ít gợi ý, nếu nhớ lại cảnh tượng trong lễ thăng cấp lần trước và lời nói, hành động của Pria thì hoàn toàn có thể đoán ra.
"Nhưng chuyện này..."
Tôi bước ra ban công.
Tôi cần chút thời gian để bình tĩnh lại.
Đúng lúc ấy, một cơn gió mát khẽ thổi qua ban công.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế sắt cạnh bàn, chậm rãi sắp xếp lại mọi chuyện.
'Giả sử cảnh tượng vừa rồi là thật...'
Có nghĩa là tôi vốn xuất thân từ Townia, rồi được Pria đưa đến Trái Đất. Việc tôi lớn lên trong cô nhi viện, không thể tìm được cha mẹ hay người thân cũng là chuyện hiển nhiên. Bởi ngay từ đầu họ vốn đâu có ở đó.
"Thật là..."
Một tiếng cười khô khốc tự nhiên bật ra.
Cảm giác chẳng khác nào đang xem một bộ phim có kịch bản vô cùng khiên cưỡng, hoàn toàn không có chút chân thực nào.
Đến tận bây giờ mới bảo rằng: "Thì ra mày vốn là người như thế."
Chỉ khiến mọi thứ trở nên trống rỗng mà thôi.
"Đúng là nực cười."
Chẳng lẽ từ đầu đến cuối tôi đều bị lừa hết sao?
Tôi cau mày gãi sau đầu. Không biết rốt cuộc mình nên làm gì, chỉ có những chiếc lá trong khu vườn theo gió bay đến, dần phủ kín nền ban công.
"Pria."
Tôi quay đầu sang bên.
Phía cuối hành lang bên kia ban công, Pria trong bộ lễ phục chỉnh tề đang đi về một hướng nào đó.
Có lẽ cô ấy đang đến phòng hội nghị. Ở đó, hoàng tử cùng các thủ lĩnh của mọi chủng tộc hẳn đang tranh luận vô cùng gay gắt.
"... Cô biết rồi sao."
Trước lúc chết, cô ấy đã bảo tôi chỉ cần mỉm cười với cô ấy một lần.
Nếu không biết toàn bộ sự thật, cô ấy sẽ chẳng đời nào nói những lời như thế.
"Từ khi nào chứ?"
Đáp án chẳng mấy khó khăn để tìm ra.
Tầng 76.
Lúc Prios còn đang nghênh ngang làm bộ làm tịch trong hoàng cung.
Tên đó đã giở trò với Pria, cưỡng ép khiến cô ấy nhớ lại ký ức khi còn sống.
'Chính từ lúc đó.'
Cô ấy đã nhận ra.
Thảo nào hôm ấy cô ấy lại ăn mặc lộng lẫy như vậy. Hóa ra là muốn nói với tôi những lời đó.
Rồi còn đột nhiên bảo sẽ hủy khế ước.
'Nếu tôi không phản bội Townia, thì đã chẳng thể gặp được anh.'
Gương mặt Pria với nụ cười tinh nghịch hiện lên trong tâm trí tôi.
Nghĩ kỹ thì... cô ấy cũng đâu có nói sai.
'Lời hứa năm xưa, anh quên cũng được. Hãy làm những gì nhiệm vụ cho phép, rồi trở về quê hương nơi anh từng sống. Ở đó, hãy tìm lấy hạnh phúc của riêng mình.'
Từng câu từng chữ của Pria lần lượt vang lên trong đầu tôi, như thể một danh sách phát trên máy MP3 đang tua ngược.
'Tôi không hối hận. Cuộc chiến của tôi không hề vô nghĩa. Ngay từ đầu, tất cả mọi chuyện... từ lúc gặp được anh cho đến giây phút cận kề kết thúc này... tất cả đều có ý nghĩa.'
Ngay cả những lời trăn trối cuối cùng.
'Chỉ một lần thôi... hãy nhìn tôi và mỉm cười.'
Thì ra việc cô ấy đột nhiên thay đổi thái độ... đều có lý do cả.
Đúng là khôn khéo thật.
Han Israt, Hero 1 sao của Townia, chỉ là một cậu bé mười tuổi tầm thường.
Còn tôi ở Trái Đất là một thanh niên lớn lên trong cô nhi viện, đang ở độ tuổi ngoài hai mươi.
Hai thân phận ấy hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với nhau. Từ chiều cao đến vóc dáng đều không có lấy một điểm giống. Dù ai nhìn vào cũng chẳng thể nghĩ đó là cùng một người.
Iselle hiểu lầm cũng là chuyện đương nhiên.
"Phát điên mất."
Nhưng dù vậy...
Tôi vẫn không thể chấp nhận nổi.
Tôi chỉ biết thở dài hết lần này đến lần khác.
Rồi sao nữa chứ?
Cho dù tôi thật sự xuất thân từ Townia, cho dù những điều tôi vẫn luôn tin hóa ra đều là giả...
Thì cũng chẳng có gì thay đổi.
Sau khi nghi thức thăng cấp kết thúc, tôi vẫn sẽ trở về Trái Đất như đã định. Bên ngoài hẳn cánh cổng không gian dẫn về Trái Đất cũng đang được tạo ra rồi.
Tất cả chỉ là chuyện của quá khứ.
Không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Tôi không phải Han Israt.
Có lẽ ngày xưa tôi từng mang cái tên đó.
Nhưng Han Israt đã chết từ lâu rồi.
Còn tôi của hiện tại là...
'Han Seojin.'
Ở Mobius, tôi từng được gọi bằng biệt danh Loki.
Tôi đứng dậy khỏi ghế.
'Chẳng có gì thay đổi cả.'
Dù thân phận thật của tôi là gì.
Dù trước đây tôi từng là kẻ như thế nào.
Kẻ bày ra màn kịch này hẳn tưởng rằng sau khi biết được sự thật, tôi sẽ khóc lóc, gào thét rồi suy sụp.
Đúng là một sự ngộ nhận ngu xuẩn.
"Đúng là một vở kịch rất thú vị."
Tôi khẽ cười.
"Nếu chấm điểm... ta cho 1 trên 10."
Chuyện ở đây đã kết thúc.
Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Rồi khi mở mắt ra lần nữa.
Rầm!
Một chấn động dữ dội làm cả cơ thể tôi rung lên.
Những bức tường kim loại và nền gạch quen thuộc.
Tôi đã trở lại phòng thăng cấp trong Phòng chờ.
Hoa văn của ma pháp trận vốn tỏa sáng rực rỡ giờ đã mờ dần.
"Master, chúc mừng ngài đã thăng cấp."
Đột nhiên, Nisled xuất hiện như một cái bóng rồi cúi đầu trước tôi.
Phía sau cô ấy, không gian méo mó đang cuộn xoáy.
"Cánh cổng không gian đã được thiết lập tọa độ đến Trái Đất cũng đã hoàn thành. Sau khi chuẩn bị xong, ngài chỉ cần bước vào."
"Cần chuẩn bị gì?"
"Sau khi hoàn toàn làm chủ sức mạnh của 7 sao..."
"Tôi thấy mình vẫn chưa phải 7 sao."
Tôi nhún vai.
Nisled khựng lại.
"Ngài... đang nói gì vậy?"
"Thăng cấp thất bại rồi. Có vẻ Yurnet đưa cho tôi hàng lỗi."
"Đừng đùa nữa, Master."
Ánh mắt Nisled trầm xuống.
Tay phải cô ấy đã đặt lên chuôi con dao găm sau thắt lưng.
"Theo tính toán của Yurnet, sau nghi thức lần này, ngài hẳn đã có đủ can thiệp lực để vượt qua áp lực thứ nguyên..."
"Cô thấy tôi giống đang nói dối sao?"
Tôi nhìn sang bên cạnh.
Nghi thức thăng cấp đã kết thúc.
Thế nhưng thông báo thành công vẫn không xuất hiện.
[Hiệu ứng sau đây được áp dụng lên toàn bộ Hero của "Townia" thuộc Thứ nguyên 1035!] [Hiệu ứng: Hủy bỏ "Hồi phục liên tục" trong Phòng chờ.] [Hiệu ứng: Toàn bộ chỉ số của tất cả Hero -50%.] [Hiệu ứng: Kháng trạng thái -50%.] [Hiệu ứng: Ma lực -50%.] [Hiệu ứng: Toàn bộ chỉ số của NPC thuộc "Mobius" +200%.] [Hiệu ứng: Khả năng tái sinh của NPC thuộc "Mobius" +800%.] [Hiệu ứng: NPC thuộc "Mobius"...] Mặt khác, sự can thiệp của Tel dường như còn trở nên nghiêm trọng hơn.
Giờ thì ả ngang nhiên dùng cheat.
Ả chồng chất đủ loại hiệu ứng bất lợi chí mạng lên Hero, đồng thời ban cho chiến binh của Mobius những buff bá đạo đến mức vô lý.
'... Đúng là xấu xí.'
Xem ra ả thật sự rất tham lam.
Ép buộc khóa tài khoản của Anytng, cưỡng ép can thiệp còn chưa đủ, giờ đến cả mã nguồn bên trong cũng bị chỉnh sửa.
Đến mức này... cũng chỉ để có được tôi sao?
"Xin thứ lỗi. Tôi cần xác nhận một chút..."
"Cứ tự nhiên."
Tôi giơ hai tay lên.
Nisled cẩn thận kiểm tra khắp cơ thể tôi.
Không lâu sau, mắt cô ấy mở to.
"Giờ thì tin chưa? Tôi đã bảo là chẳng có gì thay đổi."
"Chuyện này... rốt cuộc là..."
Tôi không hề nói dối.
Cơ thể tôi thật sự không có bất cứ thay đổi nào.
"Tôi sẽ đi mời Yurnet đến. Xin ngài chờ một lát..."
"Không cần phiền phức vậy đâu."
Xẹt!
Ngay cạnh tế đàn, không gian bỗng méo mó rồi một người bước ra.
Một thiếu nữ tóc đen mặc bộ vest ôm sát người.
Tel mỉm cười rồi tiến về phía tôi.
"Chúc mừng thăng cấp, Han."
Trong nháy mắt, Nisled rút dao găm lao tới định chém đứt cổ Tel.
"Ư..."
"Nếu là chó săn của Loki thì còn được. Chứ một con sâu mà cũng không biết thân biết phận."
Tel dồn thêm lực lên bàn chân đang giẫm lên cổ Nisled.
Tiếng rên nghẹn ngào phát ra từ miệng cô ấy.
"Đây không phải chỗ để ngươi xen vào. Lúc cần thì xuất hiện, lúc không cần thì cút sang một bên."
Rầm!
Chỉ với một cú đá hờ hững của Tel, Nisled đã bị hất bay mấy mét rồi đập mạnh vào tường.
Nisled mềm nhũn ngã xuống sàn.
Tuy giữ được mạng, nhưng một thời gian nữa chắc chắn không thể đứng dậy.
Tôi tặc lưỡi rồi nhìn Tel.
"Vào đây bằng cách nào?"
"Ngươi nghĩ ta không làm được sao? Ta là kẻ thống trị trò chơi này. Chỉ cần muốn, ta có thể đến bất cứ nơi nào."
Tel khúc khích cười.
Có lẽ vì tâm trạng rất tốt nên đôi má trắng nõn của ả hơi ửng hồng.
Ả bước đến bên tôi với những bước chân nhẹ nhàng rồi khoác lấy cánh tay tôi.
"Thế nào hả, Han? Bất ngờ chứ? Bí mật thân thế này đúng là đỉnh cao luôn. Nếu làm thành phim truyền hình thì chắc chắn sẽ bùng nổ."
"Tao thấy chỉ có ăn chửi rồi flop thôi."
"Chính vì vừa chửi vừa xem mới vui chứ!"
Tel cười khanh khách.
"Ngay từ đầu đã biết rồi à?"
"Làm gì có. Ta đâu phải biết hết mọi chuyện của một trăm triệu thứ nguyên. Theo lẽ ra... ngươi phải hợp nhất với Siris rồi chết, trở thành nguyên liệu cho nghi thức thăng cấp 7 sao."
Đôi mắt Tel híp lại.
"Quyền từ chối à? Ngươi nghĩ một Hero nhỏ bé lại có thứ đó sao? Quy tắc 7 sao đã được định ra ngay từ khi trò chơi được tạo ra. Là cưỡng chế tuyệt đối. Chỉ cần đủ điều kiện thì không ai có thể tránh được. Nhưng rồi một biến cố xảy ra. Một kỳ tích. Chuyện này đúng là... Hahaha! Ahahaha!"
Tel ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Khóe mắt còn rịn cả nước mắt.
"Một tai nạn... một tai nạn hoàn toàn nằm ngoài dự liệu."
"..."
"Nghĩ theo lẽ thường mà xem. Ta đời nào lại ném nguyên liệu 7 sao quý giá vô cùng vào một tài khoản rác rưởi như Townia? Lỡ chết thật thì biết làm sao?"
Tel lau nước nơi khóe mắt.
'Ừ, cũng phải.'
Đúng là vô lý thật.
Gọi tôi vào trong game chỉ để chinh phục tòa tháp sao?
Nếu cứ để yên tôi như vậy, Niflheim đã có thể vượt qua tầng 90 một cách thuận lợi.
'Một tai nạn sao.'
Bảo sao ả lại kinh ngạc đến vậy.
Định biến tôi thành vật hiến tế cho nghi thức 7 sao rồi giết chết.
Thế mà tôi chẳng những không chết, còn rơi đến một thế giới hoàn toàn không liên quan đến Niflheim.
'Vì thế nên mới bịa ra câu chuyện vụng về đó.'
Đến lúc này, mọi chuyện mới hoàn toàn khớp lại.
"Loki. Chính ngươi mới là món đồ mà ta luôn tìm kiếm. Kết tinh được tạo nên từ vô số lần ngẫu nhiên và kỳ tích chồng chất lên nhau! Đúng là món quà mà vũ trụ ban tặng cho ta!"
Tel tiếp tục nói.
Trên môi vẫn giữ nụ cười đầy vui vẻ.
"Ngươi có biết vì sao các Hero của Niflheim lại mạnh đến thế không? Vì sao một người chơi bình thường như ngươi lại có thể tạo ra những vũ khí tuyệt thế chỉ bằng mấy trò xếp hình tầm thường? Ngươi thật sự nghĩ tất cả đều là nhờ thực lực của mình sao?"
"..."
"Đó là bug. Ngươi nghĩ đội cân bằng game chỉ để làm cảnh à? Loại cheat đó vốn bị cấm. Ta không phủ nhận thực lực của ngươi rất đáng kinh ngạc, nhưng ngay từ khi thiết kế trò chơi, tầng 80 đã bị khóa để không ai có thể vượt qua. Thế mà... ngươi lại phá vỡ quy tắc đó."
Đôi mắt Tel nheo lại.
Một tia sáng hiểm độc lóe lên nơi đáy mắt.
"Ngươi vừa là con người của thứ nguyên cao hơn, đồng thời cũng là con người của thứ nguyên thấp hơn. Một tồn tại vốn không nên tồn tại. Một nghịch lý không được phép xuất hiện trong vũ trụ."
"..."
"Loki, nếu ngươi đi cùng ta... chúng ta có thể tạo lại trò chơi này từ đầu. Hoàn chỉnh hơn. Hoàn hảo hơn. Giờ thì ngươi cũng hiểu rồi chứ? Hiểu mình rốt cuộc là tồn tại như thế nào."
"Ý mày là tao có một sức mạnh đặc biệt?"
"Chính xác."
Tel nháy mắt với tôi.
"Lần này ta xin hứa. Ta sẽ đánh đổi tất cả để hồi sinh Mobius! Chẳng phải ngươi cũng muốn cứu gia đình mình sao?"
"Nếu là tao thì làm được à?"
"Đúng vậy. Nếu là ngươi thì có thể. Thậm chí thay đổi cả vận mệnh của vũ trụ này."
"Đúng là tin vui."
"Haha, vậy là giao kèo đã thành! Bỏ cái cuộc chiến vô nghĩa này đi, lập tức đến Server 1..."
Rắc.
Chiếc cổ mảnh khảnh của Tel bị bẻ ngược ra phía sau.
Cơ thể đang loạng choạng của ả mất hết sức lực rồi đổ gục xuống.
"Ha... haha... chuyện này..."
Thân thể Tel với cái đầu đã xoay ngược 180 độ khẽ co giật.
Tôi mỉm cười, xoay nhẹ vai.
"Cảm ơn vì đã cung cấp thông tin. Nhờ vậy mà mọi thắc mắc của tao đều được giải đáp."
"Đúng là... màn chào đón... ngoài dự liệu."
"Chẳng phải mày vừa nói tao làm được sao?"
"Đúng... rõ ràng... ngươi làm được mà..."
"Là tao làm được, chứ đâu phải mày làm được."
"Ngươi... đang nói... linh tinh gì vậy..."
Tôi túm lấy đầu Tel rồi ấn mạnh xuống.
Sau đó ghé sát tai ả, khẽ thì thầm.
"Đến giờ mà vẫn chưa hiểu sao? Thứ tao không cần... chính là mày."
Rắc!
Tôi siết chặt bàn tay.
Cùng với cảm giác nặng nề truyền đến nơi đầu ngón tay, đầu Tel bị bóp nát.
Tôi đứng dậy, phủi phủi cổ tay.
Máu đỏ sẫm cùng những mảnh thịt vẫn còn bám trên đó.
Thi thể Tel đang co giật rất nhanh đã hóa thành ánh sáng rồi biến mất.
"Master, rốt cuộc ngài..."
Nisled loạng choạng đứng dậy.
"Xin lỗi, nhưng xem ra trước khi về tôi còn có việc phải làm."
"Tôi nhận lệnh phải đưa Master trở về Trái Đất..."
"Chuyển lời cho Siris."
"Bảo cô ta cút mẹ đi."
Tôi đưa tay phải ra phía sau.
"Iselle."
Tinh quang lấp lánh tản ra.
Một nàng tiên chỉ lớn bằng cẳng tay lập tức nhảy ra.
[Aaaa!] Iselle lắc đầu nguầy nguậy.
Quả nhiên vẫn ở đây.
Tôi còn đang thắc mắc cô chạy đi đâu.
Phòng của Iselle được tách biệt với Phòng chờ. Trong suốt thời gian Niflheim chiếm đóng, cô nàng vẫn luôn trốn kỹ trong phòng mình.
[Loki, vừa rồi ngài đã làm gì với sếp vậy! Có khi ngài sẽ chết đó!]
"Hay là tôi phải khúm núm quỳ lạy ả, hả?"
[Không... cái đó thì cũng hơi...]
"Dù sao thì đưa đây."
Tôi đưa tay về phía Iselle.
[Đưa cái gì chứ... À!] Có lẽ đã hiểu ý tôi, Iselle vỗ hai tay vào nhau.
Cô xoay một vòng rồi biến mất, một lúc sau mới mang đồ quay lại.
[Tôi mang tới rồi!]
"Tốt lắm."
Cộp.
Một quyển sách được đặt lên lòng bàn tay tôi.
'Nghịch Thiên Thư.'
Đó là di vật El Cid để lại cho tôi.
Quyển sách vốn chỉ là một món đồ cũ nát, giờ đây lại tỏa ra ánh sáng rực rỡ như thể trước nay chưa từng cũ kỹ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn