Chương 273: Thảm Họa (4)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~27 phút đọc · Tạo 09/08/2026
Toàn tập.
Sang ngày hôm sau, bắt đầu từ lần chinh phục tầng 78, Anytng không còn đưa tôi vào nhiệm vụ nữa.
Có lẽ cô ấy đã nhận ra trước khi lên tầng 80 thì không cần phải tung ra chiến lực mạnh nhất.
Vì vậy, Đội 1 được nghỉ ngơi đôi chút.
'Dù cũng chẳng nghỉ được bao lâu.'
Có vẻ Anytng đã đưa ra quyết định.
Được ăn cả, ngã về không.
Mỗi ngày leo thêm một tầng, dốc toàn lực cho chặng nước rút cuối cùng.
Có lẽ cũng giống như từ trước đến nay, khi cảm thấy đã chuẩn bị xong, cô ấy sẽ không do dự mà đưa chúng tôi vào nhiệm vụ.
Tôi cũng phải chuẩn bị tinh thần từ trước.
Ngay cả tôi của thời còn là cỗ máy cày game cũng từng ngã đau ở tầng 80.
Dù có quay lại thời điểm đó một lần nữa, tôi cũng không dám chắc mình sẽ thành công 100%.
Bởi để vượt qua tầng 80, ngoài thực lực còn cần cả may mắn.
'Thế mà...'
Đám ở Niflheim lại nói như thể tôi nhất định sẽ thành công.
Khi độ khó của game tăng lên đến cực hạn, lúc đó không chỉ thực lực mà vận may cũng ảnh hưởng rất lớn.
Mà thôi, đứng từ góc nhìn của họ, chắc họ đâu biết khi ấy tay tôi run đến mức nào lúc công lược tầng 80.
Có lẽ họ chỉ thấy tôi vượt qua một cách rất tự nhiên.
Nhưng không phải vậy.
Lúc đó tôi cũng căng thẳng đến phát điên.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Anytng vẫn đang đăng nhập.
Dạo gần đây, cô ấy gần như ở trong Pick Me Up cả ngày để tiếp tục chuẩn bị.
Liên tục thay đổi đội hình Đội Tấn Công, sắp xếp lại các công cụ chiến thuật, chỉ thị kiểm tra Phi Không Đĩnh, bồi dưỡng Hero.
Nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy có vẻ đã ngủ.
Master dường như không hề có ý định dừng lại.
Thế mới đúng.
Nếu vì sợ thất bại mà dừng công lược, thì tôi cũng chẳng có lý do gì để ở lại Townia.
Lúc đầu tôi còn chửi thầm cô ấy không ít, nhưng nhìn lại thì đúng là có mắt chọn Master.
'Ít nhất cũng rất biết nghe lời.'
Lại còn biết quan tâm đến Hero nữa.
Tôi nhìn về phía trước.
Đại sảnh dinh thự.
Một giá trưng bày bằng kim loại khổng lồ được đặt ở giữa.
'Cuối cùng cũng hoàn thành.'
Một nghìn tượng ngựa chiến.
Đó là một trong những mục tiêu tôi đặt ra trước khi rời khỏi nơi này.
Cũng giống như sưu tầm tem vậy.
Chỉ biết chiến đấu với huấn luyện thì cuộc sống chán chết.
Dù từng bị vụ nổ phá hủy một phần, cuối cùng tôi vẫn hoàn thành được bộ sưu tập ngựa chiến.
Cộp.
Tôi bước đến bức tượng đầu tiên trên giá trưng bày.
Làn da màu đồng rám nắng cùng thân hình cơ bắp.
Hai chân trước dựng lên để lộ sức mạnh hoang dã.
Tượng số 37.
Tôi quyết định để con này làm đội trưởng kỵ binh.
Đó là con ngựa chiến duy nhất sống sót sau vụ nổ.
Tên của nó là...
"Shiris."
Tôi bật cười.
Sau đó, tôi cầm một nắm tượng ngựa chiến đặt vào túi áo rồi rung chiếc chuông gắn trên tường.
Keng.
Tiếng chuông trong trẻo vang lên, một cô gái mặc trang phục hầu gái bước ra.
Đó là nữ hầu chuyên phụ trách mọi việc trong dinh thự.
Cô ấy cũng do Anytng sắp xếp cho tôi.
"Ngài Han gọi tôi ạ?"
"Tôi có việc muốn nhờ."
Cô gái cúi đầu thật sâu.
"Khi tôi bước vào tầng 80, hãy xử lý hết đống tượng này."
"... Dạ?"
"Cứ ném vào thùng rác cũng được, hoặc gom lại đốt một lần cũng được. Làm thế nào thì tùy cô."
"N-ngài Han!"
Tôi quay lưng bước đi.
"À, vì là đồ Master tặng nên vứt đi thì hơi tiếc à?"
"Xin ngài... suy nghĩ lại..."
"Vậy tặng hết cho cô đấy. Cô cứ giữ tất cả đi. Sao nào, thích chứ?"
Biểu cảm của cô gái cứng đờ.
Một lúc sau mới lắp bắp lên tiếng.
"Những món đồ mà chủ nhân trân quý như vậy... sao tôi có thể..."
"Thời gian qua cô cũng vất vả nhiều rồi. Coi như tiền cảm ơn tôi tặng cô."
Cô gái khựng lại.
Có vẻ cô cảm động vì món quà giá trị này.
'Thế là đủ rồi.'
Mấy bức tượng này đã giúp tôi giải tỏa áp lực.
Hiệu quả cực kỳ tốt.
Cô ấy chắc cũng chịu không ít áp lực trong công việc, hy vọng món quà lần này sẽ giúp ích được nhiều.
Tôi rời khỏi dinh thự.
Vừa bước ra ngoài, một cơn đau nhói lướt qua lồng ngực.
Giờ tôi mới hiểu được tâm trạng của Gyebaek khi tự tay chém đầu người thân trước lúc ra trận Hoàng Sơn.
'Tiếc thật...'
Không.
Tôi lắc đầu.
Đám ngựa chiến chắc cũng ngứa ngáy chân tay lắm rồi khi cứ bị đặt cố định ở một chỗ.
Để chúng gặp một chủ nhân mới cũng là chuyện tốt.
Nhìn thái độ của cô hầu gái, chắc cô ấy sẽ chăm sóc chúng cẩn thận.
Tôi huýt sáo, bước lên thang máy dẫn xuống tầng dưới.
Một góc quảng trường tầng hai.
Nhà kho nằm ở khu vực hẻo lánh, nơi người qua đường hiếm khi lui tới.
Sau khi đi qua lính gác, tôi tiến sâu vào bên trong nhà kho.
Ở đó đặt những tủ trưng bày lưu giữ di vật của các chiến binh Townia qua các thời đại.
Trên mỗi ô đều có gắn bảng tên.
Tiêu biểu nhất là Eolka, người đã chết ở tầng 35.
Zeed và Hanson, những thành viên đầu tiên, cũng đã có chỗ của mình.
Không xa đó là Edis, đội trưởng Đội 2.
Tôi mở cánh cửa kính của ô trưng bày, rồi đặt bức tượng ngựa chiến giấu trong túi vào bên trong.
'Tôi đã không hối hận.'
Để Zeed và Hanson chết ở tầng 5.
Không quay lại cứu Edis, người bị bỏ lại một mình trên Phi Không Đĩnh đang bốc cháy.
Còn Eolka, người đã chết trong biển máu dưới ngôi thần điện dưới đáy biển...
'Lần cuối cùng...'
Là nói dối.
Tôi đã cố gắng không để lại hối tiếc.
Nhưng không thể nào không hối hận.
Đã có biết bao lần tôi ước mình có thể quay về lúc đó.
Bởi khi ấy, tôi có thể tạo ra một kết cục khác.
Tôi nhìn chiếc quạt cao cấp và chiếc áo khoác lông được đặt trong tủ trưng bày.
Di vật của Eolka.
Vết nhơ duy nhất trong cuộc đời tôi, điều khiến tôi hối hận không biết bao nhiêu lần.
Chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh ngày đó vẫn hiện lên.
Hình ảnh cô bị kéo sâu xuống đáy biển.
'Đã nói là sẽ hồi sinh họ.'
Nếu leo tháp đến tận cùng, Townia sẽ trở về như ban đầu.
Nhưng đến lúc đó...
Liệu tôi còn có thể giữ lời hứa ấy không?
Tôi ngồi xuống chiếc ghế trước tủ trưng bày.
[Có chuyện gì phải phiền lòng sao?] Póc.
Iselle xuất hiện giữa làn bụi sao.
Có vẻ cô vẫn luôn quan sát tôi.
Đúng là người ta bảo, ai đang yên đang lành mà bỗng làm chuyện khác thường thì chắc sắp chết.
"Tôi đang thu xếp hậu sự."
[Hậu sự?]
"Biết đâu tầng 80 tôi sẽ chết. Nên phải dọn dẹp trước, khỏi để lại rắc rối."
[Thôi nào! Loki mà chết á? Người đã đánh bại El Cid, leo đến tận tầng 88 của Niflheim lại thất bại ở đây sao? Không thể nào!] Iselle vội vàng xua tay.
Tôi chỉ cười mà không đáp.
"Đúng rồi, Iselle. Tôi có chuyện muốn hỏi."
[Ừ. Hỏi gì cũng được. Là gì thế?] Tôi tựa lưng vào ghế.
Khung cảnh trong nghi thức thăng cấp 6 sao hiện lên trong đầu.
Nhưng cũng chẳng có gì đặc biệt.
Tôi chỉ nhìn thấy cảnh mình bị bỏ lại ở cô nhi viện.
Cho nên, đây chỉ là để xác nhận lại mà thôi.
"Han Israt thật sự là người thế nào?"
[Han Israt?]
"Không phải tôi. Là người vốn dĩ phải đến đây ấy. Trông có giống tôi không?"
[Không. Chẳng giống chút nào.] Iselle ngồi trên vai tôi, ríu rít nói.
[Cậu nhóc đó còn chưa đến mười tuổi nữa. Làm sao có thể có liên hệ gì với Loki được. Tôi vừa nhìn danh sách Hero là nhận ra ngay rồi.]
"... Một đứa trẻ."
[Không giống ngài chút nào luôn. Từ chiều cao đến vóc người khác xa một trời một vực!] Iselle vừa đung đưa chân vừa nói.
[Chủ tịch đã tráo đổi hai người với nhau. Ngay từ đầu, tầng thứ nguyên cao và tầng thứ nguyên thấp vốn không thể có điểm giao nhau. Trừ những trường hợp đặc biệt như thế này thôi. Chắc nếu mấy người ở đây lên Trái Đất thì sẽ không chịu nổi áp lực thứ nguyên mà bị xé nát ngay lập tức.]
"Ra là vậy."
[Ừm.] Tôi thử sắp xếp lại mọi chuyện.
Tôi đã bị Nữ Thần "Tel" tráo đổi với Hero mặc định của nơi này là "Han Israt".
Giữa tôi và cậu ta không hề có bất kỳ mối liên hệ nào.
Bởi sự tồn tại của tầng thứ nguyên cao và tầng thứ nguyên thấp vốn không thể cùng tồn tại.
'Đúng là một giả thuyết viển vông.'
Tôi lắc đầu.
Có lẽ mình đã nghĩ quá nhiều.
Quả thật là một ý nghĩ vô lý.
Trước sau đều không khớp.
Thay vì lãng phí tinh thần vào chuyện đó, tốt hơn là nên nghĩ đến những việc có ích hơn.
Ví dụ như chuyện thăng cấp 7 sao.
Đúng rồi.
Sau khi đạt 6 sao cấp tối đa, tôi đã thử thăng cấp lên 7 sao.
Tôi còn có cả Nghịch Thiên Thư.
Nếu thăng cấp thành công, việc chinh phục những tầng tiếp theo sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
Thế nhưng...
Thất bại hoàn toàn.
Tôi còn nhờ Iselle sử dụng quyền hạn của Master để thử đủ mọi cách, nhưng cửa sổ thăng cấp vẫn không hề xuất hiện.
Chắc chắn tôi còn thiếu một điều kiện nào đó.
Chỉ là hiện giờ vẫn chưa biết đó là gì.
'Đành tiếp tục với 6 sao thêm một thời gian nữa vậy.'
Anytng cũng sẽ không chờ tôi mãi.
Tôi quay sang bên cạnh.
Iselle đang ngồi trên vai nhìn tôi rồi mỉm cười.
Đúng là vô tư thật.
Tôi cũng mỉm cười đáp lại.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Mỗi ngày trôi qua, Anytng lại chinh phục thêm một tầng.
Cuối cùng cũng đến tầng 79.
Tôi lật xem toàn bộ ghi chép về tầng 80 của Niflheim để chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Ở tầng 80 sẽ xuất hiện ít nhất ba loại cơ chế kết hợp.
Một mình Anytng chắc chắn không thể xử lý nổi.
'Có ba chướng ngại lớn.'
Đầu tiên là Dòng Phân Mảnh.
Lũ chúng sẽ tràn vào chiến trường nhiệm vụ với số lượng lên đến hàng nghìn con.
Đòn tấn công bằng vũ khí hay ma pháp thông thường đều không thể gây sát thương lên chúng.
Đó là một trong những cơn ác mộng từng khiến vô số Master phải bỏ cuộc.
Thứ hai là sự tồn tại của Hoàng tử.
Hắn sẽ cùng hai Cổ Đại Chủng chặn đường tôi.
Sự kết hợp giữa Dòng Phân Mảnh và một Boss áp đảo.
Đó cũng là một trong những yếu tố khiến các Master khiêu chiến tầng 80 phát điên.
Thứ ba là yếu tố bất định, cơ chế ngẫu nhiên.
Đó là đủ loại cơ chế có thể khiến cục diện nhiệm vụ chuyển hẳn sang một hướng khác.
Ở tầng 80, chiến trường và mục tiêu phụ của nhiệm vụ sẽ liên tục thay đổi, khiến Master và Hero rơi vào hỗn loạn.
Nếu xử lý tốt thì sẽ trở thành trợ lực cho nhiệm vụ, nhưng đã là tầng 80 thì chắc chắn sẽ không dễ dàng như vậy.
'Phiền hơn cả Niflheim.'
Khi còn là Loki, tôi có thể phái đội tiên phong đi trước để điều tra nhiệm vụ.
Nhưng lần này, mánh đó cũng không còn tác dụng.
Anytng đã hai lần cử đội tiên phong gồm các tù nhân trong phòng chờ tiến vào tầng 80, nhưng bọn họ vừa đặt chân vào đã bị tiêu diệt sạch.
Điều đó có nghĩa là tôi sẽ phải công lược tầng 80 trong tình trạng hoàn toàn không có thông tin.
Tôi ép mình bình tĩnh lại.
Đã qua rồi thời điểm để chìm trong những cảm xúc vô ích.
Từ giờ trở đi là lúc phải hoàn thành nhiệm vụ bằng lý trí và sự tỉnh táo.
Đến đêm muộn.
Anytng bắt đầu phân phát vật phẩm tiêu hao cho các Hero.
Ý nghĩa của hành động này rất đơn giản.
Mỗi lần chuẩn bị công lược màn Boss, cô ấy đều làm như vậy.
'Ngày mai sao.'
Công lược tầng 80.
Có lẽ các Hero khác cũng đã nhận ra bầu không khí khác thường nên ai nấy đều tất bật.
Những Hero cấp sĩ quan đảm nhận vai trò chỉ huy Đội Tấn Công đang họp trong phòng hội nghị để thảo luận chiến thuật.
Họ phân tích chiến thuật cơ bản do Anytng xây dựng nhằm chuẩn bị xuất trận.
Tôi cũng có thể tham gia nếu muốn.
Nhưng tôi còn việc khác phải làm.
Đó không phải vai trò của tôi.
Nhiệm vụ của Đội 1 rất rõ ràng.
Đánh bại Boss chủ lực, Hoàng tử Prios Al Ragnar.
Tôi cùng các thành viên Đội 1 lập kế hoạch tác chiến, đồng thời nghe Halgion và Asinis giải thích về năng lực của các Cổ Đại Chủng khác, cũng như những tình huống phiền phức sẽ xảy ra khi năng lực của chúng kết hợp với nhau.
'Giá mà có thêm một người nữa.'
Không cần đủ đội hình cũng được.
Chỉ là...
Tôi cảm nhận rõ khoảng trống mà tên đó để lại.
"Cuối cùng thì ngày này cũng đến rồi."
Đêm trước khi công lược tầng 80.
Tôi, Belkist và Jenna tụ họp trong phòng.
"Người đó... trông mạnh quá. Chúng ta sẽ thắng chứ?"
<Nếu làm đúng như lúc huấn luyện thì đủ sức. > Halgion vừa vuốt mỏ vừa lẩm bẩm.
Bên cạnh, Asinis trong hình dạng một con chồn trắng đang mổ thức ăn.
Belkist thì lặng lẽ lau thanh kiếm của mình.
"Giá mà anh Aaron cũng ở đây thì tốt. Không biết bao giờ anh ấy mới về."
"Biết đâu hắn thích ở bên đó rồi."
"Ôi thôi, chắc chắn là không đâu. Anh ấy nhất định sẽ về."
"Về hay không cũng chẳng quan trọng. Tôi chỉ cần làm việc của mình."
Belkist rút kiếm ra, quan sát lưỡi kiếm.
"Nhưng mà anh... sao cứ trầm ngâm mãi thế?"
Tôi im lặng quay đầu nhìn về phía sau.
Ở góc phòng là một chiếc bao da khổng lồ.
Chiếc bao cao gần chạm trần.
'Bảo là không có chỗ để à?'
Cuối cùng tôi chỉ xử lý được một nửa số tượng.
Cô hầu gái sống chết từ chối, nói rằng phòng mình quá chật, không có chỗ cất.
Tôi đã hạ quyết tâm lắm mới đem cho.
Nhìn cái bao, tôi lẩm bẩm.
"Ngày mai sẽ bắt đầu leo tầng."
"Đúng vậy."
"Tôi có một chuyện muốn nhờ. Chắc mọi người sẽ giúp chứ?"
"Vâng, chuyện gì vậy?"
Tôi đứng dậy, bước đến chỗ chiếc bao.
Rồi mở miệng bao ra.
"Mỗi người lấy ba trăm bức tượng đi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn