Chương 251: Chiến Dịch Công Lược Thánh Đô (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~28 phút đọc · Tạo 03/08/2026
Toàn tập.
Tôi lau vết máu dính trên má.
Đám Hắc Kỵ Sĩ vừa rồi còn phô trương uy thế giờ đã hoàn toàn biến thành những đống thịt vụn. Tàn thi của chúng nằm lẫn với xác lính đánh thuê, ngổn ngang khắp nơi.
"..."
Đám lính đánh thuê ngơ ngác nhìn tôi.
Cũng chẳng cần phải để ý đến họ. Tôi liếc qua một cái rồi rời khỏi hiện trường.
Khắp nơi đã bùng nổ giao tranh.
"Chuẩn bị bắn! Giáng búa trừng phạt của Nữ Thần xuống lũ dị giáo báng bổ!"
Một tên kỵ sĩ trên tường thành rút kiếm.
Cùng lúc đó, các cung thủ đồng loạt giương cung.
Vút! Vút! Vút!
Hàng nghìn mũi tên cắm xuống đồng bằng, biến đám lính đánh thuê thành những xiên thịt.
"Bắn!"
Đùng! Đùng! Đùng!
Những khẩu đại bác giấu trên khắp tường thành đồng loạt thò ra, phun lửa.
Những cột lửa đồng thời bốc lên từ mặt đất lẫn trên không.
"Khốn khiếp! Cung thủ phản kích! Giơ khiên lên!"
"Giết sạch bọn chúng!"
"Hoàng nữ điện hạ muôn năm!"
Đùng!
Hai nửa thi thể của một tên lính đánh thuê văng lên không trung.
Tôi bước lệch sang một bước.
Ngay vị trí tôi vừa đứng, máu cùng thịt vụn lộp bộp rơi xuống.
'Quân Giáo đoàn phản kích dữ dội thật.'
Hoàn toàn khác với tầng 55, nơi cục diện gần như nghiêng hẳn về một phía.
Dựa vào pháo đài, quân Giáo đoàn liên tục trút xuống mưa tên, đại bác, đá tảng và ma pháp để phòng thủ cả mặt đất lẫn bầu trời.
Quân số đông đảo, sĩ khí cũng không hề thấp.
Đùng!
Một mũi tên cắm phập vào khẩu đại bác đang chuẩn bị khai hỏa, khiến cả nòng pháo phát nổ.
Đó là mũi tên của Jenna.
Đoàng! Đùng! Đùng!
Vô số mũi tên và thuốc nổ không đếm xuể qua lại giữa hai phe.
Tôi bình thản bước đi giữa chiến trường ngập tràn mưa tên và biển lửa.
<Gặp nhau ở thần điện bên trong thành đúng chứ? > Giọng Katio vang lên bên tai.
"Ừ. Bên này cũng xử lý xong rồi. Tôi sẽ tới ngay. Đừng bận tâm đến đám tép riu đó, cứ tiến thẳng đi. Gặp nhau ở lối vào."
Tít.
Tôi ngắt liên lạc rồi đạp mạnh xuống đất.
Bức tường thành cao ngất bị tôi chạy lên dễ dàng như đi trên mặt đất.
"Thằng khốn này là ai? Chết..."
Bốp!
Tên kỵ sĩ vừa lên tiếng đã mất đầu sau một cú đấm, ngã phịch xuống.
Tôi bước qua xác hắn rồi tiến vào bên trong pháo đài.
Các Hero của Townia đã đổ bộ và đang giao chiến với binh sĩ nơi này.
'Không cần lãng phí thời gian.'
Tôi chỉ xử lý những kẻ dám cản đường rồi tiếp tục tiến lên.
Binh lính bị cưỡng ép nhập ngũ cũng vậy, kỵ sĩ được huấn luyện bài bản cũng thế.
Mỗi tên đều chỉ cần một đòn.
Nơi tôi đi qua chỉ còn lại thi thể của quân Giáo đoàn.
"C-Cái gì vậy... Hắn là..."
Băng qua khu vực ngoài tường thành đang giao chiến ác liệt, tôi tiến sâu vào bên trong pháo đài.
Những binh sĩ đang chuẩn bị phòng thủ đều quay sang nhìn tôi.
Tôi thong thả bước trên đại lộ của thành phố.
"Tên dị giáo! Ngươi sẽ phải chịu thiên phạt!"
Một kỵ sĩ trẻ tuổi lao ra chặn đường tôi.
Bốp!
Chỉ trong chớp mắt, nửa khuôn mặt hắn lõm hẳn xuống, máu bắn tung tóe, cơ thể lăn lông lốc trên mặt đất.
"..."
Đám binh sĩ chứng kiến cảnh đó đều chùn bước, từ từ lùi lại.
Tôi khẽ cười rồi đi ngang qua bọn chúng.
Loại đối thủ như vậy, dù có một nghìn tên cũng không thể ngăn nổi tôi.
Cũng chẳng đáng để tôi phí công.
'Chỉ cần xử lý Thánh Nữ là được.'
Irine, Thánh Nữ Mù Quáng, Tầng Chủ của tầng 60, đồng thời là cận thần thân tín nhất của Hoàng tử.
Có lẽ lúc này cô ta đã nhận được báo cáo rằng tôi đang tiến về thần điện.
So với tầng 50, tôi đã mạnh hơn đến mức không thể đem ra so sánh.
Tốt nhất cô ta cứ ngoan ngoãn cầu nguyện rồi chờ tôi tới.
Tôi vừa giết sạch quân Giáo đoàn dám cản đường, vừa tiếp tục tiến bước.
Theo từng bước chân, từng giọt chất lỏng đỏ thẫm nhỏ xuống từ bàn tay phải đẫm máu của tôi.
<Cô ta hình như đang ở tầng cao nhất của thần điện. > Halgion lẩm bẩm.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Một thần điện khổng lồ cao vút tưởng chừng không có điểm cuối hiện ra trước mắt.
Chiều cao chẳng khác gì một tòa nhà chọc trời, còn quy mô thì chẳng kém một sân vận động cỡ lớn.
'Xây cũng xa hoa thật.'
Trên cánh cổng lớn của thần điện được chạm khắc tượng hai vị nữ thần song sinh đang nắm tay nhau.
Tôi đặt tay lên chuôi kiếm rồi bước vào quảng trường trước lối vào thần điện.
Ở một góc quảng trường, chiếc Lucette đã hạ cánh.
Bên cạnh đống xác lính canh chất cao như núi, các thành viên đội 1 đang đứng chờ tôi.
"Anh Han, ở đây!"
Jenna vẫy tay về phía tôi.
Tôi gật đầu rồi tiến đến chỗ mọi người.
"Đám đầu não của quân Giáo đoàn chắc đều tập trung trong thần điện này."
"Chắc là vậy."
"Vào trong rồi dọn sạch. Đừng để sót dù chỉ một con chuột."
"Nếu có dân thường thì sao? Họ đâu có tội."
Katio lên tiếng.
Tôi lắc đầu.
"Ở đây không có dân thường."
Không chỉ binh sĩ và kỵ sĩ mặc giáp, ngay cả những người trông như dân thường hay các bà nội trợ cũng đã nhiều lần tấn công tôi. Đúng với danh xưng Thánh Đô, tất cả những kẻ ở nơi này đều là tín đồ cuồng tín của Giáo đoàn Nữ Thần.
'Phải cố gắng giảm thương vong cho lính đánh thuê.'
Lực lượng ở đây sau này vẫn phải được dùng trong cuộc chiến với Hoàng tử.
Vì vậy không cần kéo dài trận chiến.
Chia thành từng tổ, nhanh chóng càn quét thần điện rồi tiêu diệt Thánh Nữ, thủ lĩnh của quân Giáo đoàn.
"Từ giờ chia tổ. Jenna và Kishasha một tổ. Belkist và Katio một tổ. Còn tôi là tổ ba. Tổ một phụ trách tầng dưới của thần điện. Tổ hai phụ trách tầng trên. Tôi sẽ lên tầng cao nhất."
"Tầng cao nhất thì..."
"Thánh Nữ đang ở đó."
"Anh đi một mình có ổn không? Người đó... chắc mạnh lắm."
Tôi chỉ mỉm cười, không đáp.
Rồi lập tức đạp mạnh xuống đất.
Lách tách!
Sét bùng lên dưới chân, bao phủ toàn thân.
Bám chân lên vách thần điện, tôi bắt đầu chạy thẳng đứng dọc theo bức tường.
Khẽ nhìn xuống dưới, tôi thấy các thành viên đang chuẩn bị tiến vào thần điện.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi cũng sẽ đứng trong đội hình đó, cùng mọi người chuẩn bị giao chiến.
Nhưng bây giờ thì khác.
'Đánh theo đội sao.'
Khóe môi tôi khẽ cong lên thành một nụ cười chua chát.
Đã đến lúc phải tốt nghiệp rồi.
Nếu đội hình và sự phối hợp là cách chiến đấu của kẻ yếu, thì kẻ mạnh cũng có cách chiến đấu tương xứng với mình.
<Han, đừng lưu luyến. Vị trí của ngươi và bọn họ giờ đã khác rồi. >
"Biết mà. Ta chỉ muốn xem mọi người làm thế nào thôi."
Tôi ngước mắt nhìn lên.
Bức tường bằng đá cẩm thạch trải dài bất tận.
Tôi lướt qua các ban công, cửa kính màu và tượng điêu khắc trên vách thần điện, không ngừng tăng độ cao.
Thần điện cao hàng trăm mét dần lộ ra đỉnh.
Rồi...
Choang!
Tôi xuyên qua ô cửa kính trên tầng cao nhất, tiến vào bên trong thần điện.
Một căn phòng tối.
Ánh sáng mờ nhạt len lỏi qua những ô kính màu.
Giữa bóng tối, mùi cỏ cây nồng đậm xộc vào mũi.
<Cô ta ở đây. > Tầng cao nhất của thần điện có một khu vườn nhỏ.
Tôi bước vào lối dẫn đến khu vườn.
"Đứng lại."
Một người đàn ông trung niên mặc giáp bạc bước ra từ bụi cỏ.
Khuôn mặt sắc bén như lưỡi kiếm được mài giũa kỹ lưỡng.
Mái tóc cắt ngắn cùng vẻ mặt lạnh lùng không để lộ dù chỉ một chút cảm xúc.
[Danger!] [Tổng đoàn trưởng Thánh Kỵ Sĩ Đoàn] [Thánh Kiếm của Nữ Thần Dossmek Lv. 85] Tổng đoàn trưởng Thánh Kỵ Sĩ Đoàn sao.
Đúng là câu được cá lớn rồi.
Có lẽ đây là kẻ thống lĩnh toàn bộ các kỵ sĩ của Giáo đoàn.
"Ngươi chính là Han Israt. Đại danh của ngươi ta đã nghe từ lâu."
Tên kỵ sĩ trung niên chậm rãi rút kiếm.
Đôi mắt hắn tỏa ra ánh sáng bạc nhàn nhạt.
"Ta là Dossmek Raiel. Thánh Kỵ Sĩ đã dâng thanh kiếm này cho Tel và Ikar."
"Những kẻ khác đâu rồi? Sao chỉ có mình ngươi?"
"Ta không có nghĩa vụ phải trả lời."
"Giấu bọn chúng đi đâu rồi? Đằng nào cũng sắp chết cả, tụ tập lại một chỗ chẳng phải tốt hơn sao? Giờ này tầng dưới chắc loạn cả lên rồi. Đầu đám thuộc hạ của ngươi chắc đang rơi lả tả đấy."
Tôi cười nhạt.
"Trong ngươi không hề có thiện ý, cũng chẳng có đạo nghĩa."
"Câu đó không đến lượt các ngươi nói. Nếu ngươi là tâm phúc của Thánh Nữ thì hẳn cũng biết Tel đã làm những gì. Vậy mà vẫn định tin tưởng ả ta sao?"
Tên kỵ sĩ khẽ cụp mắt xuống.
"Nếu ta và Thánh Nữ chết... xin hãy tha cho thuộc hạ của ta."
"Không."
Tôi cắt ngang.
"Đám nào mang cái mác Giáo đoàn thì đều sẽ chết ở đây. Không sót một tên."
"..."
"Ta không bao giờ để kẻ địch sống sót. Đó là nguyên tắc của ta. Lỡ sau này bị đâm sau lưng thì phiền lắm."
"Nếu vậy... chỉ còn cách loại bỏ ngươi tại đây."
Dossmek hạ thấp mũi kiếm.
Từ lưỡi kiếm của hắn bắt đầu tỏa ra ánh sáng trắng nhàn nhạt.
<Cẩn thận, Han. Trúng phải thanh kiếm đó thì ngay cả Hắc Long Lân cũng sẽ bị thương. > Xoẹt.
Tôi rút Bifrost ra.
Đây không phải đối thủ có thể dùng tay không để đối phó.
"Ta sẽ lấy đầu ngươi!"
Một tư thế mềm mại như nước chảy.
Dossmek chĩa kiếm về phía tôi rồi lao tới.
Và rồi.
'Nếu là trước khi có được Ma Long Hồn, có lẽ mình đã phải khổ chiến một phen.'
Tôi khẽ xoay lưỡi kiếm.
Một giọt máu đỏ theo mũi kiếm rơi xuống, nhuộm đỏ chiếc lá.
Ngay trước mặt, thi thể Dossmek với lồng ngực bị chém toạc đã đổ gục xuống đất.
'...'
Tôi chẳng có cảm xúc gì.
Dù sao hắn cũng chỉ là một trong hàng nghìn con người mà tôi đã giết.
Tôi hất sạch máu trên lưỡi kiếm rồi rời khỏi khu vườn.
Đi hết hành lang dài, tôi đến một đại sảnh khổng lồ.
Hai bên đại sảnh là những hàng cột đá cẩm thạch, khắp nơi được chạm khắc đủ loại tượng Nữ Thần.
[Danger!] [Thánh Nữ Mù Quáng] [Irine Teralisa Lv.???] Cuối đại sảnh.
Trên ban công hướng ra ngoài thành phố, Thánh Nữ trong bộ pháp bào trắng tinh đang quay lưng về phía tôi.
<... Dossmek chết rồi nhỉ. > Giọng nói vang thẳng vào đầu.
Nghe bao nhiêu lần vẫn khiến người ta khó chịu.
Tôi cau mày, bước về phía Thánh Nữ.
"Chuẩn bị di ngôn chưa? Đừng mơ đến chuyện chạy trốn."
<Ngươi nói vậy thật khiến ta buồn. Ngay từ đầu ta đã không định bỏ chạy. > Irine tiếp tục.
<Rốt cuộc... vẫn thành ra thế này. Đúng như vị Nữ Thần kia đã báo trước, có lẽ chúng ta sinh ra chỉ để trở thành thức ăn của các ngươi. Thế nào? Ăn ta xong, ngươi sẽ mạnh hơn chứ? >
"Khó nói. Chắc dở quá, ăn vào lại nôn mất."
<Trả lời như vậy chẳng phải hơi đáng tiếc sao? Dù gì sau này ngươi cũng là người phải ngăn chặn sự diệt vong của Townia. > Irine nhìn lên bầu trời bên ngoài ban công, nơi lửa đạn đang bùng cháy.
<Ta cũng chẳng còn nhớ đã bao lâu rồi. Giáo đoàn bọn ta từng cùng Hoàng tử điện hạ dốc hết sức để cứu lấy Townia. Nhưng đã thất bại. Thảm bại đến cùng cực. Bọn ta thậm chí không thể phản kháng lấy một lần. Điều duy nhất có thể làm chỉ là chạy trốn... rồi lại chạy trốn. >
"..."
<Các ngươi thì sẽ khác sao? > Irine hạ mắt xuống.
Thánh Đô Delhive đang chìm trong biển lửa.
Đám lính đánh thuê đã tiến vào bên trong pháo đài.
<Liệu... các ngươi thật sự có thể cứu được Townia không? >
"Đó không phải chuyện ngươi cần bận tâm."
Khoảng cách với Irine ngày càng gần.
Nơi này không hề có lấy một tên hộ vệ của quân Giáo đoàn.
Cô ta hoàn toàn đơn độc.
<Ngươi đã hoàn toàn đánh thức sức mạnh của Cổ Đại Chủng rồi nhỉ. Nếu vậy, dù ta có dùng Ma Nhãn cũng không thể thắng nổi ngươi nữa. >
"Biết rõ đấy."
<Nhưng ta vẫn còn một cách khác. > Đúng lúc tôi định tiến tới, một bức tường vô hình chặn ngang trước mặt.
'Đây là...'
Khu vực cấm đi qua.
Boss ở ngay trước mắt, vậy mà lại có giới hạn?
Tôi nhíu mày.
<Hừ hừ hừ. Ngươi có biết không? Trong ba năm ngươi vắng mặt, ta đã thử mọi cách để khai mở con mắt thứ ba. Có những việc ngay cả ác quỷ cũng phải rùng mình. Ta tắm bằng máu bé gái, hiến tế vô số tín đồ. > Irine quay đầu nhìn ra ngoài thành phố.
Tôi cũng nhìn theo ánh mắt cô ta.
Ở đó...
Pria đang cùng Joshua chuẩn bị tiến vào Thánh Đô.
<Ta chỉ có thể sử dụng Ma Nhãn này đúng một lần. >
"..."
<Đây chính là Ma Nhãn Thuật tối thượng. Đôi mắt của ác quỷ... biến ảo ảnh thành hiện thực. Cứ thử phá nó xem. Nếu làm được, đó sẽ là chiến thắng của ngươi. > Irine cất tiếng cười lớn.
Ngay sau đó.
['Tả Nhãn Chà Đạp Thiên Giới'] Một con mắt màu tím khổng lồ hiện lên trên bầu trời Thánh Đô.
['Hữu Nhãn Tham Thực Đại Địa'] Bên cạnh con mắt tím là một đồng tử đỏ thẫm như đang bốc cháy.
Đôi mắt khổng lồ cúi nhìn toàn bộ thành phố.
[Danger!] [Bí thuật của Thánh Nữ Irine, "Song Nhãn Tử Thần", đã được khai mở!] Ma Nhãn của Irine chỉ phản chiếu đúng một người.
'Pria.'
Rầm!
Tôi tung một cú đá vào bức tường trước mặt.
Nhưng nó không hề lay động.
'... Khốn kiếp.'
Bức tường này tuyệt đối không thể phá vỡ.
Ít nhất là trước khi tôi vượt qua giới hạn của Hero.
"Đại ca!"
Giọng Joshua đầy hoảng hốt vang lên.
"Hoàng nữ điện hạ bỗng ôm ngực rồi ngã xuống! Chuyện gì xảy ra vậy?"
"... Cứ mặc cô ấy."
"Dạ?"
"Tôi sẽ xử lý. Cứ để yên đó."
Trên giao diện điều khiển của Anytng hiện lên một thông báo hologram.
[Ting!] ['Song Nhãn Tử Thần' đã được thi triển lên NPC đặc biệt 'Priasis Al Ragnar'.] [Tính mạng của cô ấy đang gặp nguy hiểm. Kéo và thả màn hình! Hãy vươn tay cứu lấy NPC đang mắc kẹt trong ảo cảnh!] Anytng mạnh tay vuốt màn hình.
[Slash!] [Cánh cổng không gian nối với ảo cảnh đã mở!] Ù ù...
Chính giữa đại sảnh xuất hiện một vòng xoáy ánh sáng.
'Muốn đấu với mình sao.'
Được thôi.
Tôi siết chặt chuôi kiếm rồi bước thẳng vào vòng xoáy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn