Chương 264: Như Giết Một Con Sâu (4)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~26 phút đọc · Tạo 04/08/2026
Toàn tập.
Tôi đạp tung cánh cửa phòng điều khiển.
Ô cửa kính phía trước buồng lái nhuốm đẫm máu.
Tách. Tách tách.
Từ bảng điều khiển và bảng đồng hồ đã hỏng, những tia lửa điện không ngừng bắn ra.
Trên đó là một cái xác bị chém nát đến mức không còn nhận ra hình dạng. Tôi đá một cái, thi thể lảo đảo đổ sang bên. Chắc hẳn đó là lái tàu của chuyến tàu này.
'Không có ai.'
Trong phòng điều khiển chỉ có duy nhất một cái xác.
Khung cảnh phía bên kia lớp kính bị máu che kín.
Tôi tiến đến bảng điều khiển định dừng tàu, nhưng mọi thứ đều vận hành tự động, không có vẻ gì là có thể dừng lại dễ dàng.
Tôi đóng cửa phòng điều khiển rồi đi ra.
Từ toa cuối cùng đi đến toa số 1 nằm sát phòng điều khiển, vẫn không thấy bóng dáng bọn chúng.
Vậy thì chỉ còn một khả năng.
Tôi bước vào lối nối giữa phòng điều khiển và toa số 1.
Sau đó nắm lấy tay nắm cửa rồi kéo mạnh. Một luồng gió dữ dội ập vào cùng lúc cánh cửa bật mở. Khí độc màu xanh tràn ngập trong toa bắt đầu từ từ thoát ra ngoài.
'Không biết... còn cầm cự được bao lâu.'
Đó không phải loại độc chết ngay lập tức, nhưng nếu tiếp xúc quá lâu thì tính mạng sẽ gặp nguy hiểm.
'Tập trung.'
Đàm phán và chiến đấu.
Tôi kiểm tra lại những lá bài trong tay mình một lần nữa.
Tay phải cầm kiếm, trong ngực là Nghịch Thiên Thư.
Tôi phân tích tình hình hiện tại, lặp đi lặp lại trong đầu phản ứng mà đối phương có thể đưa ra và cách đối phó tương ứng. Thứ bọn chúng muốn là gì, còn tôi có thể làm được những gì.
"Hừ..."
Phải giữ cho đầu óc lạnh lùng.
Không được để cảm xúc chi phối.
Tôi trấn tĩnh lại rồi lao ra ngoài cửa.
Vù!
Áp lực gió dữ dội như roi quất đánh thẳng vào toàn thân.
Chỉ cần buông tay khỏi khung cửa, tôi sẽ bị hất văng khỏi đoàn tàu đang lao đi với tốc độ hàng trăm kilômét mỗi giờ. Tôi dồn sức vào cả tay lẫn chân, lộn người nhảy lên.
Lên nóc đoàn tàu đang lao vun vút.
"Tưởng mày không tới chứ. Tao chờ lâu lắm rồi đấy."
Kẻ địch đang ở đó.
Tôi đứng thẳng người dậy.
Để không bị gió cuốn đi, tôi đứng vững rồi nhìn về phía trước.
Phong cảnh thành phố lướt qua vun vút. Trên nóc đoàn tàu, có một người đang đứng.
"Biết là cả hai bên đều không còn nhiều thời gian chứ?"
Ả ta mỉm cười.
Bộ đồ da bó sát gợi nhớ đến đồ đua xe.
Đôi mắt dưới mái tóc xoăn màu tím ánh lên vẻ nham hiểm.
'Đám sát thủ đúng là đứa nào cũng như vậy.'
Ngoại hình chẳng khác gì tôi dự đoán.
Tôi lên tiếng.
"Thuốc giải đâu?"
"Ở đây."
Ả mở áo khoác ra.
Trong túi áo phía trong là mấy lọ chất lỏng màu xanh.
"À mà, thứ độc đó là hàng đặc chế trong hàng đặc chế đấy. Không uống thuốc giải trong vòng nửa ngày thì có nữ thần xuống cũng cứu không nổi đâu. Thế nào, tao chế giỏi chứ? Nghĩ đơn giản thôi. Mày đưa Nghịch Thiên Thư cho tao, còn tao đưa thuốc giải độc cho mày. Rộng rãi thì tao cho năm lọ. Dù sao đám đàn em của mày cũng phải cứu nữa mà."
"..."
"Cơ mà tao vẫn không hiểu sao độc lại không có tác dụng với mày. Thứ độc đó ngay cả mấy loại kháng độc tầm thường cũng nuốt chửng như chơi."
Ả sát thủ khúc khích cười.
"Đưa đồ xong là mày sẽ cút luôn chứ?"
"Tất nhiên rồi. Ở lại làm gì? Lỡ mấy kẻ phiền phức kéo tới thì rắc rối lắm."
Láo toét.
Không cần nhìn cũng biết.
"Đằng nào món đó cũng chẳng hợp với mày. Đưa cho bọn tao đi. Bọn tao sẽ dùng nó thật hữu ích."
"Mày sẽ hối hận."
"Hối hận? Tao không có thời gian làm mấy chuyện đó. Kiếm miếng ăn còn bở hơi tai, lấy đâu ra rảnh mà hối hận."
Tôi thò tay vào ngực lấy Nghịch Thiên Thư ra.
Ánh mắt ả lập tức trầm xuống.
"Ném sang đây."
"Đưa thuốc giải trước."
"Hửm? Mày nhầm ai mới là người nắm quyền chủ động rồi..."
Tôi khẽ cười, đưa lưỡi kiếm áp lên Nghịch Thiên Thư.
Mũi kiếm đâm xuyên qua bìa da.
"Như mày nói đấy, tao chỉ là Hero 5 sao quèn, thứ này cũng chẳng cần lắm. Đúng lúc tao cũng muốn thử xem nó cứng đến mức nào."
"..."
"Đưa thuốc giải trước. Tao không nói lần ba. Mười giây nữa tao sẽ dùng lực."
Roẹt.
Lưỡi kiếm xuyên hẳn qua bìa da, chạm tới những trang sách bên trong.
Dù là vật phẩm cấp SS, suy cho cùng cũng chỉ là thứ làm từ da và giấy. Nếu bị xé nát thì sẽ ra sao, ngay cả tôi cũng không biết.
"Thằng này điên rồi à."
"Sợ thì cứ chết mẹ đi."
"Thằng láo này, mày lấy tư cách gì uy hiếp tao? Giết mày rồi cướp lấy là xong."
"Còn ba giây."
Hai giây.
Một giây.
Tôi siết chặt tay.
"... Dừng lại."
Đúng lúc đó, ả nghiến răng, để lộ cặp nanh.
Tôi chậm rãi thả lỏng lực tay.
"Trao đổi cùng lúc đi. Tao ném thuốc giải, mày ném món đồ đó. Thế thì không ai có gì để phàn nàn nữa chứ?"
"Thời điểm?"
"Khi đồng xu này chạm đất."
Ả lấy ra một đồng Gold.
Tôi không nói gì, chỉ gật đầu.
"Được. Giải quyết gọn gàng nào."
Ả xoay đồng xu trên đầu ngón tay rồi búng mạnh lên cao.
Đúng lúc đồng xu đang rơi xuống được nửa đường.
Vù!
Một cơn gió dữ dội quét tới, cuốn phăng đồng xu đi.
"..."
Ả ném thuốc giải.
Đồng thời, tôi cũng ném cuốn sách.
Tất nhiên, cả hai đều không bay theo hướng mà chủ nhân mong muốn.
Lọ thuốc giải bay vọt qua đầu tôi, văng thẳng ra ngoài đoàn tàu.
Tôi lập tức đuổi theo, lao người như bay. Chỉ còn một khoảng cách mong manh trước khi nó rơi khỏi tàu. Cuối cùng tôi cũng kịp móc lấy chiếc lọ bằng đầu ngón tay. Trong khoảnh khắc, tôi suýt mất thăng bằng và ngã xuống, nhưng vẫn cố gượng lấy lại tư thế. Khi quay đầu nhìn về phía trước, tôi thấy ả sát thủ đang mang vẻ mặt thất kinh.
"Thứ đó quan trọng đến vậy sao?"
Trên nóc toa số 1.
Belkist cầm Nghịch Thiên Thư, lật từng trang sách.
"Tôi thấy chẳng có gì đặc biệt cả. Chỉ là một quyển truyện tranh nhảm nhí thôi."
"..."
"Bảo là độc đặc chế, hóa ra cũng chỉ đến thế. Kém xa người phụ nữ kia."
Belkist cười nhếch mép.
'Quả nhiên là có.'
Tên đó cũng kế thừa huyết mạch Bạch Long.
Nếu đã thừa hưởng sức mạnh của Cổ Đại Chủng thì loại độc này không thể có tác dụng.
Giống như tôi.
"Không muốn chết thì giao ra."
Sắc mặt ả lạnh hẳn xuống.
"Nếu không thì sao?"
Belkist cười khẩy.
Rồi hắn nhét Nghịch Thiên Thư vào trong áo.
"... Hừ. Xem ra tao cũng già thật rồi. Lại để mấy con sâu bọ như chúng mày dắt mũi."
Ả ôm mặt cười.
Sau đó, ả lần lượt nhìn tôi rồi nhìn Belkist, khóe miệng cong lên.
"Tên tao là Spira Niashmi. Sát Thủ Bậc Thầy của Makramda. Hãy nhớ kỹ tên bọn tao. Đây là lòng nhân từ duy nhất tao ban cho con mồi trước khi giết nó."
Soạt.
Tiếng kim loại chói tai vang lên, một thanh kukri khổng lồ được rút ra khỏi vỏ.
Spira xoay thanh kukri một vòng rồi hạ thấp trọng tâm.
Ngay sau đó.
Bóng dáng ả biến mất.
"Belkist!"
"Biết rồi."
Belkist không hề quay đầu, rút kiếm ra.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, tia lửa xanh bùng lên.
"Con mụ này để tôi lo. Tiền bối đối phó tên còn lại đi."
Tên còn lại.
Tôi nhìn xuống dưới.
Mái tàu bằng thép đập vào mắt.
Tôi lập tức lăn sang một bên.
Rắc!
Một lưỡi đao khổng lồ xuyên thủng nóc tàu.
Lưỡi đao cong vào trong như trăng lưỡi liềm, vừa cắt toạc tấm thép vừa lao thẳng về phía tôi.
Tôi bật mạnh lên cao lùi lại.
Một cái bóng nhỏ lao vọt lên từ khe cắt.
"Tên tôi là Flogel Niashmi."
Một cô gái mặc chỉnh tề đồng phục nhân viên tàu hỏa, trên tay cầm một cây lưỡi hái khổng lồ.
Quả nhiên, ả kia không đi một mình. Đồng bọn của ả đã cải trang thành nhân viên tàu và ẩn nấp bên trong từ trước.
Một gương mặt bình thường đến mức có thể gặp ở bất cứ đâu.
"Xin hãy nhớ tên của tôi và chị gái. Đó là sự nhân từ cuối cùng mà bọn tôi có thể dành cho anh."
"Nhớ làm quái gì?"
"Flogel, xử lý nhanh lên! Câu giờ chỉ thêm phiền phức thôi!"
"Vâng, chị."
Flogel hạ thấp lưỡi hái.
Đôi mắt cô ta lạnh lẽo.
Lưỡi hái chém tới theo một góc độ quỷ dị.
Tôi rút Bifrost, chính diện nghênh đón.
"Khục!"
Trong chớp mắt, trước mắt tôi nhuộm đỏ, cả người bị đánh văng đi mấy mét rồi lăn lông lốc.
Gió rít bên tai.
Tôi cố hết sức mới giữ được thăng bằng. Chỉ cần bị đánh văng xa thêm một chút nữa thôi là tôi đã rơi khỏi đoàn tàu rồi.
'Sức mạnh quái vật này...!'
Lòng bàn tay phải rách toạc.
Không thể chỉ dùng hai chữ "mạnh" để diễn tả.
Ngay cả tôi, người có thể dễ dàng nhấc tạ 200 kg, cũng bị hất văng như một món đồ chơi.
"Thanh kiếm ghê gớm thật. Tôi còn định chém cả người lẫn kiếm của anh làm đôi cơ."
Flogel chớp mắt.
'Kiểu như Thái Sơn Áp Đỉnh sao?'
Kỹ năng cấp S ban cho chủ nhân sức mạnh như ác ma.
Nếu vậy, không thể đối phó bằng cách đấu sức đơn thuần.
Tôi chuyển kiếm sang tay trái.
Vù!
Lưỡi hái vạch nên quỹ đạo hình trăng lưỡi liềm đặc trưng, lao vào sát người tôi.
Chém dài, rồi kéo ngược lại.
Keng keng keng!
Tôi lăn người né tránh.
Mảng nóc tàu bị xé toạc văng ra ngoài.
Người phụ nữ này đang dễ dàng xé nát lớp vỏ thép của đoàn tàu, thứ mà tôi đã dùng đủ mọi cách cũng không thể làm hỏng.
Đúng là Ranker.
Dù không dùng được Khắc Ấn thì thực lực cũng không tự nhiên biến mất.
'Dù vậy...'
Vẫn có cơ hội thắng.
Nếu cả hai đều không thể sử dụng năng lực đặc biệt thì kết quả sẽ do kỹ thuật cơ bản quyết định.
Do kỹ năng được mài giũa và mồ hôi đã đổ xuống chứng minh.
'Mà nói vậy cũng hơi dối lòng.'
Không được để vũ khí va chạm với nhau.
Đó là một bất lợi khủng khiếp, chứ chẳng phải chuyện đùa.
Tôi mới chỉ vừa lĩnh ngộ Kiếm Thuật Thượng cấp.
Xoẹt!
Một âm thanh xé thịt rất khẽ.
Lưỡi hái cắt mất một mảng thịt trên vai trái tôi.
Động tác của cô ta không hề có sơ hở.
Thông thường, dùng loại vũ khí cỡ lớn dị biệt như lưỡi hái sẽ luôn để lộ điểm yếu, nhưng cô gái trước mặt lại điều khiển nó như thể đó là một phần cơ thể mình.
Điều đó có nghĩa trình độ kỹ năng của cô ta cao hơn tôi ít nhất hai hoặc ba bậc.
Tôi vừa lùi về phía các toa phía sau vừa né những nhát chém.
"Dù không dùng được Khắc Ấn thì giết anh cũng dễ như trở bàn tay."
Nếu cố đỡ theo kiểu nửa vời thì cơ thể sẽ bị chẻ đôi ngay lập tức.
Mà thôi, vốn dĩ tôi cũng là kiểu người dùng sức mạnh áp đảo hơn là kỹ xảo.
"Anh định chạy được đến bao giờ?"
Cuối đoàn tàu đã dần hiện ra trước mắt.
Flogel đổi tay cầm lưỡi hái liên tục rồi từng bước áp sát tôi.
"Nếu ngoan ngoãn giao Nghịch Thiên Thư ra thì ít nhất tôi cũng đã cho anh chết không đau đớn. Anh nghĩ tôi không có Khắc Ấn thì có thể thắng sao? Chỉ là ảo tưởng mà thôi. Tôi và chị gái đã trải qua địa ngục huấn luyện từ rất lâu trước khi anh được triệu hồi."
Trong tích tắc, tôi rút một con dao găm ném đi.
Flogel bình thản đưa tay chộp lấy lưỡi dao.
"Thật nực cười."
"Mày có biết một chuyện không?"
"...?"
"Nói nhiều thì chết."
Không cần phải đánh lâu.
Cũng chẳng cần vung kiếm mấy chục lần.
Muốn cắt đứt sinh mạng đối phương, chỉ cần đâm trúng chỗ hiểm một lần là đủ.
Vẫn còn một tên nữa, không cần lãng phí thể lực ở đây.
"Tôi sẽ giết anh."
Cây lưỡi hái của Flogel dài khoảng hai mét.
Tầm đánh vượt xa tôi.
Và cô ta đang tận dụng triệt để ưu thế ấy.
Khi lưỡi hái lướt đến cổ, tôi lập tức cúi đầu né tránh.
Ngay sau đó, quỹ đạo của lưỡi hái tự nhiên đổi hướng.
Lưỡi đao khổng lồ uốn lượn như rắn, định xé nát toàn thân tôi.
Đó là trình độ võ nghệ đáng sợ.
'Đúng là...'
Ranker vẫn là Ranker.
Cho nên...
"Mày chết đi."
Vút.
Một tiếng gió khẽ lướt qua.
"...?!"
Tôi đâm thẳng lưỡi kiếm vào tim Flogel.
Rồi giữ nguyên thanh kiếm trong cơ thể cô ta, xoay mạnh chuôi kiếm.
Ọc!
Máu tươi đỏ thẫm trào ra khỏi miệng cô gái.
Lưỡi hái đang kề sát cổ tôi trượt xuống vô lực.
Flogel quay đầu nhìn lại.
Ở đó là Jenna đang thở hổn hển leo lên nóc tàu.
Chính Flogel đã dùng lưỡi hái tạo sẵn lối ra để Jenna leo lên.
'Nếu dùng được Khắc Ấn thì còn phiền thật.'
Nhưng ở đây, cô ta cũng chỉ là một người bình thường khỏe hơn một chút mà thôi.
Có vẻ cô ta hoàn toàn không nhận ra việc tôi giả vờ bỏ chạy để đánh rơi thuốc giải xuống toa dưới, Jenna tỉnh lại, uống thuốc giải rồi lấy cung ra.
Cũng phải thôi.
Sau lưng đâu có mắt.
"Tao đã bảo rồi, bớt nói nhiều đi."
Có thời gian ba hoa thì nên để ý xung quanh mới phải.
Tôi đá mạnh vào người Flogel.
Cơ thể cô ta bị hất văng khỏi đoàn tàu đang lao vun vút.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn