Chương 287: Một Kết Thúc Khác (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~28 phút đọc · Tạo 09/08/2026
Toàn tập.
Kể từ đó, thời gian lại tiếp tục trôi qua.
"..."
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Bầu trời xám xịt. Tuy đang là giữa trưa nhưng hầu như không thể tìm thấy ánh sáng. Nếu không nhờ những ngọn đèn ma pháp được lắp đặt khắp Đế Đô thì nơi này chẳng khác gì ban đêm.
Tầng leo hiện tại là tầng 87.
Cuộc thảo phạt Xích Mi Vương Lantia đã kết thúc ở tầng 85.
Dù đã mất lý trí, hắn vẫn liên tục dùng đủ loại ma pháp mê hoặc, ảo giác và thao túng hiện thực để gây khó dễ cho chúng tôi, nhưng cuối cùng vẫn phải khuất phục trước chiến thuật luân phiên chiến đấu của đội viễn chinh Townia.
Khi bị hút vào cái lỗ, Lantia đã bị thương còn nặng hơn cả Shutenberg. Chúng tôi chỉ đơn giản là đánh nốt một con boss đã hấp hối mà thôi.
Và cuộc leo tầng vẫn tiếp tục.
Sau tầng 80, Anytng không còn đăng video vượt ải lên Mewtube nữa.
Vừa chẳng còn được mấy ai quan tâm, khu bình luận lại ngập tràn chửi rủa và những kẻ phá rối. Gần đây ngay cả tôi cũng thôi không xem kênh Mewtube của Anytng nữa.
'Ba năm... cũng đủ dài rồi.'
Ngay cả một game PC bình thường thì đến thời điểm này cũng đã bắt đầu tính chuyện đóng máy chủ.
Từng là trò chơi nổi tiếng với hơn một trăm triệu người chơi ở thời kỳ đỉnh cao, nên cú lao dốc của nó cũng thê thảm đến cùng cực.
Chỉ cần vào diễn đàn chính thức hay khu cộng đồng của game là sẽ thấy những người chơi cốt lõi vẫn kiên trì bám trụ xen lẫn với những kẻ chỉ biết chỉ trích game, ngày nào cũng lao vào khẩu chiến.
Máy chủ bất ổn, mỗi ngày văng kết nối không biết bao nhiêu lần, giật lag nghiêm trọng, bug đầy rẫy, cân bằng giữa các Hero tệ hại, hệ thống chết là xóa sổ hoàn toàn, thêm cả yếu tố may rủi khi độ khó nhiệm vụ khác nhau theo từng tài khoản. Những thứ từng là ưu điểm giờ lại trở thành nhược điểm, kéo cả trò chơi xuống vực.
Giá cổ phiếu của Mobius, tập đoàn hàng đầu thế giới, lao dốc kịch sàn chỉ trong chớp mắt, chịu khoản lỗ lên tới hàng trăm, hàng nghìn tỷ won, còn thứ hạng doanh thu trên cửa hàng ứng dụng thì tụt xuống từng ngày.
Đến lúc tôi trở về Trái Đất, có lẽ trò chơi mang tên Pick Me Up cũng đã không còn tồn tại.
Mà thôi, cũng chẳng sao. Dù game chưa đóng cửa thì tôi cũng không còn ý định dính dáng đến Pick Me Up nữa. Nếu lấy lại được điện thoại, việc đầu tiên tôi làm sẽ là xóa ứng dụng.
'Nơi này... không phải chỗ của mình.'
Tôi đưa tay phủi đầu.
Lớp tro tuyết bám trên tóc rơi lả tả.
Bầu trời Townia không chỉ mất đi ánh sáng mà còn bắt đầu rắc xuống thứ tro bụi như tuyết theo chu kỳ vài ngày một lần.
"... Kỳ lạ quá."
Jenna lắc đầu.
Ánh mắt cô hướng về khắp Đế Đô đã tan hoang đến mức không còn nhận ra.
Chỉ còn những đống đổ nát phủ đầy tro bụi, đến mức chẳng thể gọi là nhà cửa, cùng những con người mặc quần áo rách rưới như ăn mày. Trong đôi mắt họ không còn chút hy vọng nào.
"Rõ ràng mọi người nói chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể cứu được Townia. Vậy tại sao càng đi tiếp mọi chuyện lại càng thành ra thế này? Con chim khổng lồ tên Shutenberg với con quái vật đuôi đỏ cũng bị tiêu diệt rồi mà. Thế tại sao vẫn như vậy?"
"Có lẽ chỉ là lời nói dối thôi. Ngay từ đầu tôi đã không tin mấy lời ngon ngọt đó."
Belkist cười khẩy.
"Lời nói dối sao? Vậy... rốt cuộc chúng ta chiến đấu vì điều gì..."
"Để sống sót. Nhiệm vụ cũng không phải hoàn toàn vô ích. Dù nơi này có diệt vong thì Phòng chờ vẫn sẽ còn. Sống ở đó là được."
"Nhưng! Ai dám đảm bảo nơi đó sẽ tồn tại mãi chứ!"
"Ít ra vẫn an toàn hơn nơi này. Chỗ này coi như xong rồi."
Ánh mắt Belkist hướng vào một con hẻm.
Ở đó chất đầy xác lính đánh thuê.
Không còn thời gian, cũng chẳng còn nhân lực để chôn cất. Chỉ có thể gom lại rồi thiêu cùng một lúc.
Theo lời Pria, cứ cách một tuần lại có một cái lỗ mới mở ra, để vô số Mảnh Vỡ tràn vào.
Dù xử lý hết Mảnh Vỡ rồi dùng Kiếm Thứ Nguyên đóng cái lỗ lại thì chẳng bao lâu sau nó cũng sẽ mở ra lần nữa.
Và từ cái lỗ còn lớn hơn trước, vô số kẻ địch lại tiếp tục tràn ra.
Đó là một thế phòng thủ hoàn toàn một chiều, đến mức chẳng thể nghĩ tới phản công. Phần lớn đội lính đánh thuê một vạn người đã chết cả rồi.
'Giờ thì...'
Bên ngoài cũng không còn người tị nạn chạy đến nữa.
Chúng tôi không còn khả năng ngăn chặn những Mảnh Vỡ tràn ra ngoài Đế Đô, vậy nên có lẽ khắp mọi miền của Townia giờ đều đã đầy rẫy kẻ địch. Ngoài những người còn sót lại ở đây ra, xem như không còn ai sống sót nữa.
"Tất cả... đều là dối trá sao?"
Đôi mắt Jenna run lên.
Ngay cả cô gái lúc nào cũng lạc quan ấy lần này cũng không còn giữ được bình tĩnh.
"Khu rừng nơi em từng sống..."
"Chắc cũng không còn nữa. Đừng lưu luyến."
"Anh nói vậy mà nghe được sao! Anh, anh cũng nói gì đi chứ. Không thể thế này được. Nếu kết thúc như thế này thì rốt cuộc bao nhiêu khổ cực bấy lâu nay là vì cái gì? Em đã chiến đấu để được trở về nhà..."
Tôi lên tiếng.
"Bình tĩnh lại. Nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc. Kẻ địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào."
"Chuyện đó..."
Jenna nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác.
"Anh... hình như đã thay đổi rồi. Anh mà em biết trước đây..."
"..."
Tôi chẳng còn gì để nói nữa.
Quay đầu khỏi Jenna, trước mắt tôi là tàn tích của một căn nhà hai tầng đã sụp đổ.
Có một kẻ đang đứng trước cánh cửa đã vỡ nát.
<Han Israt. > Mẹ kiếp.
<Vẫn định bỏ chạy sao? Tôi đã làm tất cả vì anh. Thậm chí còn chết để hoàn thành nghĩa vụ của mình. > Kể từ sau khi kết thúc tầng 80, tôi bắt đầu nhìn thấy ảo giác.
<Kẻ phản bội. Đồ hèn. Đồ nhát gan. >
"Im đi."
Tôi lẩm bẩm bằng giọng trầm thấp.
Edis đầy máu nhìn tôi, nhếch miệng cười.
Tôi khẽ vung tay.
Bóng dáng cô tan biến như tàn ảnh.
'Điên thật rồi.'
Tôi vẫn luôn cực kỳ lý trí.
Chỉ đơn giản là đưa ra những phán đoán hợp lý phù hợp với tình thế.
Vậy mà tại sao bọn chúng cứ bám lấy tôi không buông?
"Belkist, ở cạnh Jenna đi. Tôi sang chỗ Pria một lát."
"Không đi cùng à?"
"Làm cô ấy tỉnh táo lại đi. Với trạng thái này thì rất dễ chết."
"Ừ, được thôi."
Jenna cúi gằm đầu.
Ngoại trừ trận chiến đầu tiên, dù đã trải qua biết bao trận tử chiến, cô chưa từng dao động lấy một lần.
Vậy mà giờ đây cô lại đánh mất sự bình tĩnh.
'Vẫn... chưa kết thúc nhiệm vụ.'
Hiện giờ vẫn đang trong quá trình chinh phục tầng 87.
Dù là nhiệm vụ loại Thăm Dò nhưng chẳng ai biết sẽ phát sinh biến số gì.
Tôi đặt tay lên chuôi kiếm rồi bước về doanh trại chỉ huy.
Xác chết nằm ngổn ngang ven đường, những kẻ ăn mày với ánh mắt đã chết lặng gục xuống khắp nơi.
Đến cảnh tượng này tôi cũng đã ngán ngẩm.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng búa gõ vang lên.
Trên nền phế tích từng là Hoàng Cung trước sân doanh trại chỉ huy, một chiếc Phi Không Đĩnh cỡ nhỏ đang được đóng.
Đó là chiếc Phi Không Đĩnh cuối cùng còn sót lại của quân Hoàng Nữ.
Toàn bộ lực lượng trên không còn lại đã bị bắn hạ sạch trong trận phòng thủ quy mô lớn ở tầng 86.
Đó cũng là điều tất nhiên.
Khi hàng vạn Mảnh Vỡ cùng lúc tràn đến thì không thể khác được.
Ngay cả con tàu duy nhất còn lại kia cũng không phải được chế tạo mới, mà chỉ là sửa chữa lại chiếc Phi Không Đĩnh còn giữ được hình dạng tương đối nguyên vẹn.
Phật.
Tôi vén tấm bạt bước vào.
Pria đang chăm chú nhìn bản đồ.
Nghe thấy tiếng bước chân, cô ngẩng đầu nhìn tôi.
Gương mặt cô hốc hác, nhưng vẫn nở nụ cười hiền hòa.
"Anh đến rồi, Han. Trận chiến vừa rồi vất vả cho các anh quá. Nếu không có sự trợ giúp của mọi người thì nơi này đã thất thủ rồi."
"Joshua đâu?"
Pria không đáp.
Chỉ khẽ nở một nụ cười buồn.
"Chết rồi sao."
"Cậu ấy là một chiến binh dũng cảm. Cậu ấy đã chiến đấu đến phút cuối và ra đi trong vinh quang."
Có lẽ Joshua đã chết cùng lúc soái hạm của quân Hoàng Nữ bị đánh rớt.
Đúng là nực cười.
"Lần này cũng xin nhờ anh."
Đó là lời cuối cùng của cậu ấy.
Ngay sau đó chúng tôi bước vào nhiệm vụ tầng 86.
Và Joshua cứ thế chết giữa trận chiến.
Không để lại bất cứ thứ gì.
"Vậy chiếc Phi Không Đĩnh ngoài kia là gì?"
"Thanh Kiếm của Townia. Đó là cái tên Joshua từng muốn đặt."
"Thanh Kiếm của Townia?"
Pria gật đầu.
Rồi cô tiếp tục bằng giọng nghiêm nghị.
"Han, nếu bình tĩnh suy xét thì... khi cái lỗ tiếp theo mở ra, chúng ta sẽ không thể ngăn được bọn chúng."
"Có lẽ vậy."
Tôi quyết định không ôm thứ lạc quan nửa vời nữa.
Nếu lần tới vẫn là quy mô tấn công như vậy thì Đế Đô chắc chắn sẽ thất thủ.
Quân Hoàng Nữ đã chịu tổn thất gần như bị tiêu diệt hoàn toàn.
Một khi Đế Đô thất thủ thì trên thực tế, Townia cũng coi như kết thúc.
"Tôi..."
Pria nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định.
"Tôi định lên Thanh Kiếm của Townia, dẫn theo toàn bộ binh lực còn lại xông vào cái lỗ."
"Cái lỗ? Ý cô là nơi đám Mảnh Vỡ chui ra?"
"Đúng vậy. Nếu dùng sức mạnh của Kiếm Thứ Nguyên thì không phải hoàn toàn không thể tiến vào."
Cô điên rồi sao?
Không lẽ cô không biết Shutenberg và Lantia đã biến thành cái dạng gì sau khi bị hút vào cái lỗ?
Hơn nữa...
Chính cô cũng đã cùng tôi nhìn thấy.
Thứ ở cuối cái lỗ.
"Biên Giới".
Địa ngục vô tận nơi hàng trăm triệu, hàng tỷ sinh vật hỗn mang chen chúc.
"Cứ ở đây thì sớm muộn chúng ta cũng bị tiêu diệt. Đã vậy, chẳng phải tiến lên đến tận giây phút cuối mới đúng với con người tôi sao? Biết đâu thanh kiếm hoàng huynh để lại sẽ giúp chúng ta tìm ra một con đường."
"Nếu có thể làm vậy thì chính anh cô đã thử rồi."
"Dù chỉ còn một tia hy vọng thì cũng phải vùng vẫy đến cùng. Kết thúc như thế này... tôi không cam lòng."
Pria gấp tấm bản đồ trên bàn lại.
"Nếu thất bại thì sao?"
Cộp.
Pria đặt lên bàn một chiếc túi da lớn.
Sợi dây buộc ở miệng túi được tháo ra.
Bên trong chứa đầy một loại bột màu lam rực rỡ.
"Han, đây là một loại bột đặc biệt được gọi là 'Hơi Thở của Nữ Thần'."
Chỉ nhìn một cái là tôi đã nhận ra.
Thứ bột này...
"Là kịch độc."
"Đúng là nhận ra ngay nhỉ. Chỉ cần hít phải một hạt thôi cũng đủ chết. Nhưng nó có một đặc tính rất thú vị. Anh có biết là gì không?"
Pria mỉm cười.
"Người trúng độc Hơi Thở của Nữ Thần sẽ không cảm thấy bất kỳ đau đớn nào. Ngược lại, trước khi chết họ sẽ mơ một giấc mộng hạnh phúc rồi nhắm mắt như đang chìm vào giấc ngủ. Trước khi xuất quân, tôi định rải loại bột này khắp Đế Đô."
"..."
"Lương thực để phân phát cũng đã cạn sạch rồi. Dù có chặn được đợt tấn công tiếp theo thì cũng không biết còn bao nhiêu người sống sót. Nếu vậy, ban cho thần dân sự yên nghỉ cuối cùng chẳng phải là nghĩa vụ của một người mang dòng máu hoàng tộc như tôi sao?"
Cô định tự tay kết thúc tất cả.
Mà cũng phải.
Nếu rơi vào tay Mảnh Vỡ thì có chết cũng không được chết yên. Hoặc biến thành xác chết rồi sống dậy, hoặc hóa thành quái vật dị dạng rồi mục rữa.
Dù thế nào cũng chỉ có thể chết trong đau đớn vô tận.
Nhưng chuyện này...
"... Cô ổn chứ?"
"Phải ổn thôi."
Pria buộc chặt miệng túi lại.
Rồi cô tiếp lời.
"Đây sẽ là trận chiến cuối cùng của tôi và của Townia. So với hoàng huynh thì tôi vẫn còn kém xa, nhưng tôi tin rằng mình đã làm hết sức rồi. Và đây cũng sẽ là trận chiến cuối cùng của anh và tôi."
Pria cất chiếc túi xuống dưới gầm bàn.
Với vẻ mặt không hề dao động, bằng giọng điệu bình thản như đang chào buổi sáng, cô tiếp tục.
"Nhiệm vụ tiếp theo sẽ là nhiệm vụ cuối cùng. Dù kết cục ra sao, xin anh hãy giữ gìn bản thân. Anh nhất định phải bình an trở về nhà của mình."
"... Ha."
Vượt lên số phận.
Cuối cùng… chỉ là một câu nói nhảm nực cười sao.
Miệng tôi tự động mở ra.
"Nếu vậy thì tại sao cô còn quay về? Tại sao không ở lại nơi đó? Nếu ngay từ đầu đã định kết thúc thế này thì... chẳng còn gì cả. Chỉ vì chút lòng tự tôn rẻ mạt của hoàng tộc hay sao? Hay là..."
"Tôi đã từng thề."
Pria lên tiếng.
"Tôi sẽ tạo nên một thế giới mà em trai mình có thể yên tâm sinh sống. Trước khi thực hiện được lời hứa ấy, tôi sẽ không đi đâu cả. Đó là lời hứa mà tôi tuyệt đối không thể làm trái."
"Chỉ vì một lời hứa vớ vẩn như thế..."
"Không phải đâu, Han."
"..."
"Tôi không hối hận. Cuộc chiến của tôi không hề vô nghĩa. Ngay từ đầu, tất cả mọi chuyện, từ cuộc gặp gỡ với anh cho đến giây phút sắp đi đến hồi kết này... đều có ý nghĩa."
Đó là những lời tôi không thể nào hiểu nổi.
Thế nhưng ánh mắt của Pria lại bình yên đến lạ.
Không hề có lấy một chút tuyệt vọng hay chán nản.
"Đến giờ viên phó quan vào báo cáo rồi. Được rồi, Han. Chúng ta dừng cuộc trò chuyện tại đây thôi. Tôi rất vui vì có thể nói chuyện với anh thêm một lần nữa."
Vừa dứt lời, tấm bạt đã được vén lên, một người lính đánh thuê bước vào.
Nhìn gương mặt hốc hác vì mệt mỏi của người lính, Pria vẫn niềm nở đón tiếp.
Hai người lập tức bắt đầu bàn bạc về chiếc Phi Không Đĩnh đang được sửa chữa.
"..."
Có ý nghĩa.
Dù nghiền ngẫm bao nhiêu lần, tôi vẫn không thể hiểu nổi.
Việc duy nhất tôi có thể làm… là giữ lấy sự tỉnh táo rồi lặng lẽ rời khỏi nơi đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn