Chương 280: Loại nhiệm vụ - Chinh Phục (6)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~25 phút đọc · Tạo 09/08/2026
Toàn tập.
Vừa mở mắt, một cơn đau như có ai đang khoan thẳng vào đầu ập tới.
"..."
Tôi đang nằm sấp trên mặt đất.
Sau khi cưỡng ép kéo ý thức mơ hồ tỉnh táo lại, tôi chống hai tay xuống đất rồi chậm rãi đứng dậy.
Cái lạnh buốt như gió đông quấn lấy toàn thân.
Tôi hồi tưởng lại ký ức.
Lúc đó tôi đang thực hiện nhiệm vụ tầng 80.
Để chế tài Hoàng tử, Boss chính của Townia, phía Trụ sở đã trực tiếp can thiệp, còn đúng vào khoảnh khắc ấy, Prios như đã chờ sẵn mà vung Thứ Nguyên Kiếm, gây ra dị biến.
'Ngay từ đầu hắn đã định làm thế này sao.'
Nếu hắn thật sự có ý định chiến đấu với chúng tôi, mọi chuyện sẽ không diễn ra theo cách này.
Thao túng trạng thái của chiến trường từ trước, phản bội Cổ Đại Chủng.
Rồi còn lôi cả thế lực của Trụ sở vào cuộc nữa. Có lẽ tất cả đều đã nằm trong tính toán của hắn.
Trước tiên, tôi kiểm tra tình trạng cơ thể.
May là không có vết thương nghiêm trọng. Bifrost vẫn được đeo bên hông.
Cho dù kẻ địch có xuất hiện ngay lúc này, tôi vẫn có thể chiến đấu.
'... Đây là.'
Tôi nhìn quanh.
Trước mắt là một khung cảnh xa lạ đến cực điểm.
Một không gian tối đen như mực. Tựa như trên một tấm toan khổng lồ bị tô kín bằng sáp màu đen. Tôi đang đứng trên một mặt phẳng không thấy điểm cuối.
Nơi này giống như đang ở trong một giấc mơ, chẳng hề có lấy chút cảm giác chân thực.
[Chiều không gian 0000 -???] Một thông báo hologram hiện lên.
Chiều không gian 0000.
Chỉ khi nhìn thấy dòng chữ ấy, tôi mới biết đây là nơi nào.
Server số 1.
Hoặc chí ít là một nơi rất gần với nó.
'Không ngờ lại đến đây theo cách này.'
Tôi chậm rãi hít sâu.
Để có thể giữ bình tĩnh, bất kể chuyện gì xảy ra.
Cộp.
Tiếng giày vang lên rõ mồn một.
Keng.
Tôi rút kiếm rồi hướng về nơi phát ra âm thanh.
Ở đó, Pria đang đứng nhìn tôi bằng ánh mắt ngơ ngác.
"... Anh Han."
"Cô có bị thương không?"
"Không."
"Lại đây. Nơi này không an toàn."
Pria gật đầu rồi bước nhanh về phía tôi.
Trong đôi mắt vàng óng ánh thấp thoáng vẻ bất an.
"Nơi này... rốt cuộc là đâu?"
"Khó nói."
Tôi tặc lưỡi.
Nếu buộc phải diễn tả nơi này thì chỉ có một từ hiện lên trong đầu.
'Vũ trụ.'
Nhưng nơi này không ở trạng thái bình thường.
Trong bóng tối, những vì sao thỉnh thoảng hiện ra đều bị bóng đen bao phủ.
Cứ như... đã chết.
"Xem ra việc thoát ra đã thành công."
Tôi lập tức chĩa kiếm về phía phát ra giọng nói.
Một người đàn ông bước ra từ màn đen.
Một thanh niên tuấn tú mặc lễ phục màu bạc, trên môi nở nụ cười ung dung.
Hoàng tử của Đế quốc, Prios Al Ragnar.
Vốn dĩ toàn thân hắn luôn bị quấn kín bởi những dải băng đỏ, nhưng giờ đây lại mang dáng vẻ bình thường giống như tôi từng thấy trong nghi thức thăng cấp 4 sao.
Vẫn giữ mũi kiếm chĩa về phía hắn, tôi kiểm tra tình hình thêm một lần nữa.
Không thể liên lạc với Halgion. Jenna, Belkist và những Hero khác cũng không thấy đâu.
Ở đây chỉ có ba người. Tôi, Pria và tên trước mặt.
"Chẳng phải ta đã nói là chán chiến đấu rồi sao? Ta không đến đây để đánh với các ngươi. Hạ kiếm xuống đi."
Hoàng tử mỉm cười ôn hòa.
Tôi cười khẩy.
"Kẻ bảo mình chán chiến đấu mà lại gây ra chuyện thế này à?"
"Nếu cứ ở lại đó, giữa ngươi và ta chắc chắn sẽ có một kẻ phải chết. Cuối cùng cũng chỉ là làm con cờ trong lòng bàn tay của Tel mà thôi."
Điều đó tôi không thể phủ nhận.
Dù là các Hero bị tiêu diệt sạch hay Boss bị giết, nhiệm vụ cũng sẽ không kết thúc trước khi một trong hai điều đó xảy ra.
Dẫu vậy, tên này vẫn quá sức khả nghi.
"Chúng ta không còn nhiều thời gian. Ta đã xé được bức tường bằng mọi giá, nhưng chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ bị bật trở lại. Phải kết thúc mọi chuyện trước khi điều đó xảy ra."
"Kết thúc chuyện gì?"
Prios lên tiếng.
"Nơi này là một nơi được gọi là Biên Giới."
"..."
"Đây là điểm cuối của Mobius, vũ trụ đa chiều, đồng thời cũng là bức tường tiếp giáp với một vũ trụ khác."
Prios ngẩng đầu nhìn lên.
Trên đó là màn đêm trải dài vô tận.
"Nơi đặt máy chủ chính của trò chơi này, đồng thời cũng là điểm khởi đầu của mọi thứ."
"Máy chủ chính?"
"Ta cũng biết các ngươi gọi thế giới này là 'trò chơi'. Ngươi là 'Hero' thuộc về Master, còn ta là 'Quái vật' đối địch với chúng. Pria là NPC thuộc phe trung lập. Cả ba chúng ta đều chỉ là món đồ chơi trong kho dữ liệu đó mà thôi."
Prios cười nhạt.
Tôi nghiền ngẫm lời giải thích của hắn trong đầu.
"Đây là server số 1."
"Chính xác hơn là khu vực cốt lõi."
Hoàng tử xoay người.
Rồi chậm rãi bước đi.
"Theo ta. Có thứ muốn cho các ngươi xem."
Bóng lưng hắn dần đi xa.
'Tình huống thế này đúng là ngoài dự liệu.'
Tôi cắn môi.
Từ lâu tôi đã biết hắn khác với những con quái bình thường.
Nhưng đến mức này... phá vỡ cả quy tắc.
"Chúng ta nên đi chứ?"
Pria nhìn tôi rồi khẽ nói.
"Tôi cũng muốn biết. Vì sao hoàng huynh lại biến thành như vậy."
Bên phía công ty chắc hẳn đang hỗn loạn.
Một Monster không chỉ trốn khỏi chiến trường mà còn tiếp cận được dữ liệu cốt lõi của trò chơi.
Lại còn ngay trước mắt hàng trăm nghìn khán giả.
Nếu mục đích của hắn là khiến trò chơi này tê liệt, vậy thì cũng có thể xem như đã thành công được một nửa.
"Anh Han."
Pria gọi tôi.
Tôi khẽ thở dài rồi bước tới.
"Được rồi."
Có đứng đây thì cũng chẳng thay đổi được gì.
Tôi cùng Pria đi theo sau Hoàng tử.
"Pria."
Hoàng tử vẫn không dừng bước mà lên tiếng.
"... Vâng."
"Ngươi có biết vũ trụ mà chúng ta thuộc về, Mobius, được cấu thành từ vô số chiều không gian chồng lên nhau không?"
"Hồi nhỏ, chính ngươi đã dạy cho ta."
"Ngươi nhớ rõ đấy. Townia của chúng ta chỉ là một phần vô cùng nhỏ bé của vũ trụ. Vậy thì..."
Hoàng tử dừng bước.
"Nếu một trăm triệu chiều không gian đồng thời bị hủy diệt, theo ngươi nguyên nhân là gì?"
"Đó là... kẻ địch không rõ lai lịch đã xâm lược..."
"Vậy vì sao chúng lại xâm lược Mobius?"
Sắc mặt Pria cứng lại.
Hoàng tử tiếp tục giải thích bằng giọng trầm thấp.
"Nếu chỉ muốn đạt được mục đích của mình, ta vốn không cần phải đến tận nơi này. Nhưng chẳng phải các ngươi nên biết sao? Chỉ khi biết được tất cả, các ngươi mới có thể tự lựa chọn vận mệnh của mình."
"Vận mệnh..."
Pria đảo mắt nhìn quanh.
Trên, dưới, trái, phải.
Bóng tối vô tận cuộn tròn khắp nơi.
Giữa màn đêm ấy, những đốm sáng màu xám mờ nhạt lập lòe.
"Mọi sinh mệnh được sinh ra rồi sẽ có ngày trở về hư vô. Từ một ngọn cỏ, một con người, cho đến biển cả, bầu trời, những vì sao và cả vũ trụ."
Hoàng tử vừa đi vừa dừng lại lần nữa.
Rồi đưa mắt nhìn lên xa xăm.
"Quê hương của chúng ta, Mobius... đã đi đến cuối tuổi thọ."
"Điều đó... rốt cuộc... có ý gì..."
Hoàng tử quay sang nhìn tôi.
"Han, ngươi hẳn đã hiểu rồi chứ."
"Entropy sao."
"Ở Trái Đất, các ngươi gọi nó như vậy."
Tôi từng nghe qua.
Entropy, một khái niệm trong nhiệt động lực học. Mọi năng lượng tồn tại trong vũ trụ đều sẽ "không thể tránh khỏi bị hao hụt" trong quá trình chuyển hóa.
"Vậy nên lúc đó ngươi mới nhắc đến Trái Đất?"
"Cảm ơn ngươi đã nhớ."
Tôi vẫn còn nhớ rõ.
Hình ảnh hắn ngồi trên ngai vàng, xoay quả địa cầu trong tay.
"Dĩ nhiên, nếu muốn nơi ngươi từng sống đi đến diệt vong thì vẫn còn cần hàng tỷ năm nữa. Nhưng nơi này thì không."
"..."
"Giờ thì ngươi đã hiểu chưa? Hiểu Tel đã làm gì? Và cũng hiểu... cái giá phải trả là gì chứ?"
Hoàng tử vung kiếm chém xuống.
Rắc!
Bức tường vô hình bao quanh chúng tôi lập tức vỡ tan.
Phía bên kia, [Mảnh Vỡ Hỗn Độn Lv. 113] × 256831813409136598134813409...
[Mảnh Vỡ Tuyệt Vọng Lv. 108] × 349105668989696991491249134...
[Mảnh Vỡ Oán Niệm Lv. 121] × 967347162312315681358341492...
Vẫn chưa hết.
[Kết Tinh Hỗn Độn Lv. 322] × 953813951389413948139561301...
[Kết Tinh Tuyệt Vọng Lv. 315] × 895501234814819750123491813...
[Kết Tinh Oán Niệm Lv. 311] × 558711811123816797593493599...
Đôi mắt không thể nhận thức nổi.
Phía bên ngoài khoảng không của vũ trụ, một sự vô hạn đang không ngừng ngọ nguậy.
"Bọn chúng được gọi là 'Kẻ Thu Hoạch'. Chúng đến từ một chiều không gian cao hơn chúng ta rất nhiều. Mục đích là..."
"Đưa Mobius trở về dòng chảy vốn có?"
Keng.
Prios tra kiếm vào vỏ.
Những Mảnh Vỡ và Kết Tinh bao quanh Biên Giới bỗng biến mất như chưa từng tồn tại.
Hay đúng hơn... chỉ là không còn nhìn thấy nữa.
"Pria. Khi ngươi lên tám tuổi, ta từng tặng ngươi một chú chó con. Nhưng nó chưa sống được một tháng. Ngươi còn nhớ khi đó mình đã nói gì không?"
"Ta... muốn hồi sinh nó."
"Ngươi cho rằng đó là điều đúng đắn sao?"
Pria không trả lời.
Chỉ cúi đầu với vẻ mặt đầy bối rối.
"Ta không nghĩ ngươi có thể dễ dàng chấp nhận điều này. Chính ta cũng đã phải mất rất nhiều thời gian. Hãy từ từ suy nghĩ."
Tôi cắn chặt môi.
'Tuổi thọ của vũ trụ đã kết thúc?'
Entropy còn lại của Mobius bằng 0.
Mọi thiên hà và tinh tú đều đã tắt sáng, cả vũ trụ biến thành một bãi rác ngập tràn hư vô.
Ý hắn là Tel đã cưỡng ép đảo ngược tất cả chuyện này sao?
"Nếu Tổng Giám Đốc đời này của Mobius không phải là hai vị nữ thần song sinh, có lẽ kết cục đã khác."
Tôi nhắm chặt mắt.
Quá nhiều thông tin khiến đầu tôi đau như búa bổ.
Trong lúc ấy, hình bóng một người hiện lên.
'Thế giới này... không còn chút hy vọng nào.'
Siris lẩm bẩm bằng ánh mắt trống rỗng.
Chẳng lẽ... cô ấy đã biết sự thật này?
Nếu vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích.
Cả lý do thái độ của Yurnet đột nhiên thay đổi.
Lẫn lý do Siris cố ép tôi phải rời đi.
"Mục đích của Tel là..."
"Đừng nói với ta là ngươi tưởng ả muốn xâm lược Trái Đất hay giành lấy sức mạnh gì đó tầm thường chứ? Hai vị nữ thần song sinh cai quản Mobius, Tel và Ikar, mang danh hiệu lần lượt là Thuần Khiết và Từ Ái. Vấn đề là... họ quá ngây thơ."
Prios cười chua chát rồi tiếp tục bước đi.
Pria loạng choạng đi theo sau hắn.
'Đầu óc mình rối tung rồi.'
Trò chơi di động này hóa ra là một thế giới thật sự tồn tại.
Mục đích tạo ra trò chơi là để khôi phục một vũ trụ đã diệt vong.
Còn nguyên nhân vũ trụ diệt vong là vì tuổi thọ của nó đã chấm dứt.
Chuỗi logic này vượt quá sức tưởng tượng.
Đối với một con người bình thường như tôi, thật khó mà tiếp nhận nổi.
'Mình đã đoán trước rồi.'
Đoán rằng sẽ không dễ gì chấp nhận.
Nhưng chuyện này...
'Vận mệnh của cả vũ trụ?'
Ha.
Tôi bật cười khan.
Là trò chơi sinh tồn thì cũng được thôi.
Nhưng quy mô thế này... lớn đến mức không thể gánh nổi.
Tôi day mạnh thái dương.
Bình tĩnh nào, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Nhiệm vụ tầng 80 vẫn đang dang dở.
Có lẽ chẳng bao lâu nữa người của Trụ sở sẽ kéo đến.
Đến lúc đó, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra.
Nếu không lấy lại bình tĩnh, tôi sẽ bị cuốn theo tình thế.
Tôi siết chặt nắm đấm đến mức tưởng như xương cũng sắp vỡ vụn.
Rồi tiếp tục đuổi theo bóng lưng Hoàng tử.
'Máy chủ trò chơi không ổn định.'
Đó chính là nguyên nhân khiến Pick Me Up tụt dốc không phanh.
Máy chủ đột ngột ngắt kết nối, bảo trì liên miên, đủ loại lỗi phát sinh.
Thuở mới ra mắt, Pick Me Up từng nổi tiếng vì vận hành mượt mà.
Thế nhưng từ lúc nào đó, nó lại trở thành trò chơi bị chế giễu như biểu tượng của bug.
'Mọi thứ đều nối liền với nhau.'
Tôi dừng bước.
Ở rìa của vùng không gian, có một người đang đứng.
Không phải Prios.
Cũng không phải Pria.
"..."
Một thiếu nữ mặc bộ tang phục trắng tinh.
Mái tóc đen dài đến eo.
Đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng về phía trước.
'Giống quá.'
Giống hệt một người mà tôi biết.
Không chỉ là giống.
Thậm chí nếu bảo đó chính là người ấy, tôi cũng sẽ tin.
Thế nhưng trên người thiếu nữ ấy không hề có chút sinh khí nào.
Cô tạo cảm giác như một con búp bê sáp.
"Thiếu nữ này chính là Ikar, em gái của Tel."
"..."
"Đồng thời cũng là máy chủ của Pick Me Up."
Thiếu nữ không hề phản ứng trước giọng nói của Hoàng tử.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn về phía trước.
Prios cười gượng.
"Tuổi thọ của nó... cũng chẳng còn bao lâu nữa."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn