Chương 265: Như Giết Một Con Sâu (5)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~28 phút đọc · Tạo 04/08/2026
Toàn tập.
Cô gái sát thủ sử dụng lưỡi hái ở trình độ thượng thừa.
Nhưng kết cục của cô ta lại hư vô đến đáng thương, hoàn toàn không xứng với thực lực ấy.
Nếu dùng được Khắc Ấn thì cục diện hẳn đã khác.
Tôi vẩy sạch máu trên lưỡi kiếm.
Jenna với gương mặt tái nhợt ho sặc sụa.
"Ổn chứ?"
"Chắc là... em vẫn chưa chết đâu... Khụ!"
"Thế là được rồi."
Tôi đỡ Jenna.
"Phù... Giờ thì ổn rồi. Em cứ tưởng mình chết chắc."
Jenna loạng choạng rồi tự đứng dậy.
Ở các toa phía trước, tiếng kim loại va chạm dữ dội vẫn không ngừng vang lên.
Hai bóng người thỉnh thoảng lại lao vào nhau, tia lửa xanh bắn tung tóe.
Keng!
Sau một cú va chạm dữ dội, cả hai đồng thời lùi ra giãn khoảng cách.
"Tự dưng im lặng thế? Hết lời để nói rồi à?"
Belkist dùng cánh tay lau vết chém trên má.
Đó không phải vết thương nhẹ.
Ống tay áo của hắn đã nhuộm đỏ bởi máu.
Ngược lại, Spira gần như không hề hấn gì.
Ả xoay thanh kukri màu đen một vòng rồi nhìn về phía bọn tôi.
"Hừ, tao đã dặn đừng có mất cảnh giác rồi mà. Quả nhiên đám đội hai vẫn chỉ đến thế."
Dù đồng đội vừa chết, ả cũng không hề dao động.
Thậm chí nụ cười trên môi còn rạng rỡ hơn.
Tôi để Jenna lại phía sau rồi tiến đến chỗ Belkist.
Tình thế bây giờ là hai đấu một.
"Thật ra tao cũng có thể xử đẹp bọn mày ngay tại đây..."
Spira chuyển ánh mắt sang nơi khác.
Hai ba chiếc trực thăng vũ trang đang áp sát đoàn tàu đang chạy.
<Thông báo tới nhóm khủng bố đang chiếm giữ đoàn tàu! Lập tức hạ vũ khí và cho tàu dừng lại! Nếu không chấp hành, chúng tôi sẽ nổ súng! >
"Ồn như chó sủa."
Khẩu pháo Vulcan gắn dưới bụng trực thăng chĩa thẳng về phía này.
Spira liếm môi.
"Cố mà chui rúc trong này lâu nhất có thể đi. Chỉ cần bước ra ngoài... bọn mày sẽ chết ngay. Chị cả cũng sắp ra tay rồi, nên quãng đời còn lại ít ỏi của bọn mày nhớ mà tận hưởng cho tử tế."
Nói xong, Spira cười tươi rồi cất thanh kukri vào trong tay áo.
"Esten, đi thôi."
<... Bùm. >
"Hẹn gặp lại sớm nhé."
Spira nháy mắt với tôi.
Bùm! Bùm!
Phía đầu đoàn tàu vang lên những tiếng nổ nhỏ.
Tôi lập tức bật lùi về sau.
Kéttt!
Chấn động từ vụ nổ khiến đoàn tàu trật khỏi đường ray một nửa.
Dù bánh xe tóe lửa, đoàn tàu vẫn tiếp tục lao đi.
'Đúng như mình nghĩ... còn có đồng bọn.'
Đây mới chỉ là khởi đầu.
Nhìn thái độ bình tĩnh của ả thì có vẻ chúng cũng đã chuẩn bị sẵn phương án dự phòng nếu cuộc tập kích thất bại.
'Phiền thật.'
Đúng vào lúc cần tập trung hoàn thành nhiệm vụ thì lại xuất hiện thêm mấy kẻ gây rối.
Tôi tra kiếm vào vỏ.
Chỉ thắng một hai trận thế này thì cuộc chiến cũng chưa thể kết thúc.
"Mạnh hơn tôi tưởng đấy."
Belkist nhổ một ngụm máu lẫn nước bọt.
Ngay cả Belkist, người đã được tôi luyện qua vô số trận chiến thật và luyện tập, cũng phải chật vật.
"Tôi không ngờ ngoài tiền bối ra, lại còn có kẻ ép được tôi đến mức này."
"Vì bọn chúng là Ranker."
May mà chúng không dùng được Khắc Ấn.
Nếu đánh nhau ở bên ngoài thì tình hình còn tệ hơn nhiều.
Trong hoàn cảnh này, ít ra chúng tôi vẫn còn có thể áp sát cận chiến.
"Nhưng mà... bọn mình cứ đứng đây thế này có ổn không?"
Jenna gãi má.
"Em thấy... hình như tàu đang rơi."
Tôi và Belkist đồng thời nhìn về phía trước.
Đoàn tàu đã trật khỏi đường ray một nửa, đang lao xuống khu phố buôn bán.
"..."
Sau khi thoát khỏi đoàn tàu, phía công ty giữ bọn tôi lại để lấy lời khai suốt một thời gian dài.
Jenna nổi cả gân cổ, lớn tiếng khẳng định bên gây sự trước là phía bọn chúng, còn bọn tôi hoàn toàn vô tội.
Cũng phải thôi.
Ngoại trừ Jenna, những người trúng độc khác đều không được cấp thuốc giải.
Đúng như lời giới thiệu là độc dược đặc chế, các loại thuốc giải thông thường hoàn toàn vô tác dụng.
Phần lớn nạn nhân đều đang trong tình trạng nguy kịch.
Một người tự xưng là phụ trách an ninh của công ty cũng đến, tuyên bố rằng kẻ chủ mưu vụ khủng bố lần này nhất định sẽ phải trả giá thích đáng.
"Sau này định làm gì?"
"Không biết."
Trên boong tàu Lusette.
Tôi gác chân lên lan can rồi nằm ngả người.
"Cậu nghĩ nên làm gì?"
"Tất nhiên là truy đuổi rồi. Ở đây cũng chẳng thu được gì. Dù sao cũng còn hơn ngồi yên."
"Có những lúc đứng yên mới là thượng sách."
Kỳ thi thăng cấp 6 sao đã bị hủy.
Đã có quá nhiều thí sinh bị loại từ trước, không đời nào họ vẫn tiếp tục tổ chức.
Bọn tôi trở về tàu Lusette trên bãi cất cánh, cùng bàn bạc đối sách tiếp theo.
"Em thấy anh Bel nói đúng đấy. Dù sao cũng phải làm gì chứ! Em nhất định phải trả lại mối nhục mình đã chịu!"
Jenna xắn tay áo lên.
"..."
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Có thể lập tức rời khỏi đây.
Nhưng nếu bọn chúng đang mai phục ở bên ngoài thì sao?
'Thật sự kéo dài thời gian sẽ có lợi hơn à?'
Bọn chúng đã biết Niflheim có liên hệ với tôi.
Tôi không nghĩ đám sát thủ ấy sẽ hành động mà chẳng có chút chuẩn bị nào.
Dù có tự tin vào thực lực đến đâu thì, giống như vừa rồi, sát thủ vẫn có nhược điểm bẩm sinh của nghề nghiệp.
Đó là yếu trong chính diện giao chiến.
Nếu Spira là một nghề nghiệp khác thì quá trình chiến đấu vừa rồi đã hoàn toàn khác.
'Hừm.'
Tôi đưa mắt nhìn ngón áp út bàn tay trái.
Nơi đó vốn đeo chiếc nhẫn Yurnet tặng tôi.
Tên của vật phẩm là Chứng Minh Kẻ Sa Ngã.
Đại loại là dấu hiệu chứng minh tôi là chủ nhân của Niflheim.
Nếu không có món đồ đó, việc liên lạc với Yurnet sẽ rất khó khăn.
Nếu có thể liên lạc với cô ấy thì tình hình đã...
<Master, ngài có ở đó không? > Tôi khựng lại.
Giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu.
<Nếu nghe thấy, xin hãy trả lời. Tôi là Yurnet. >
"Mọi người chờ tôi một lát. Mười phút là được."
Tôi lập tức đứng dậy rồi đi vào trong tàu.
Tôi bước vào kho chứa đồ rồi khóa trái cửa.
<Xin lỗi. Có vẻ trong lúc tôi vắng mặt, ngài đã gặp nguy hiểm. >
"Khoan đã, sao cô liên lạc được? Tôi đâu còn chiếc nhẫn nữa."
<Chiếc nhẫn đó chỉ là công cụ giúp việc liên lạc với Master thuận tiện hơn mà thôi. Nếu tôi muốn, tôi có thể liên lạc bất cứ lúc nào. >
"Vậy sao suốt cả tuần qua cô không liên lạc..."
<Tôi... đang điều tra. > Điều tra.
Tôi nheo mắt.
Không cần hỏi cũng biết cô ấy đang điều tra chuyện gì.
Sau khi báo cáo thất bại, Yurnet đã tự mình điều tra vụ El Cid.
Có điều, trong lòng tôi đã có kết luận về chuyện đó rồi.
Không biết cô ấy có biết tôi đã gặp mặt một lãnh đạo cấp cao của Mobius không.
Quan trọng hơn...
Đã chủ động liên lạc, nghĩa là...
"Có kết quả rồi à?"
<... Vâng. > Sau một thoáng im lặng, Yurnet đáp.
"Lúc trước cô bảo hack là không được vì vấn đề quyền hạn. Rốt cuộc cô đã dùng cách gì?"
<Ngài... sẽ sớm biết thôi. > Tôi cau mày.
Giữa từng câu nói, cô ấy cứ ngập ngừng một cách kỳ lạ.
'Sẽ sớm biết?'
Tôi lắc đầu.
Quan trọng hơn, vẫn còn chuyện phải xử lý trước.
<Chuyện lần này, ngài không cần lo lắng. Phía chúng tôi sẽ nhanh chóng giải quyết. >
"Đám đó cũng không phải đối thủ dễ đối phó với các cô đâu. Không cần vội. Tôi sẽ cố tự xử lý bên này."
<Không. Xin Master hãy tập trung hoàn thành nhiệm vụ của mình. > Tôi tựa lưng vào tường.
Bầu không khí hoàn toàn khác thường.
"Yurnet, đã xảy ra chuyện gì?"
Gần mười ngày liền mất tích, không hề liên lạc lấy một lần.
Yurnet trước đây tuyệt đối sẽ không như vậy.
Ngay cả khi bận rộn làm đại diện Master, cô ấy vẫn thường xuyên chủ động liên lạc với tôi.
<Master, không biết ngài còn nhớ không. > Yurnet tiếp tục bằng giọng đều đều, không chút cảm xúc.
<Lần đầu chúng ta gặp nhau, tôi đã từng cầu xin ngài ở lại với chúng tôi. > Chuyện đó đến giờ tôi vẫn nhớ rất rõ.
Trên tầng cao nhất của Niflheim, trong Tòa Thành Đen Kịt, cô ấy đã tha thiết cầu xin tôi.
Xin hãy ở lại nơi này.
Lúc đó tôi thấy quá nặng nề, hơn nữa trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện trở về Trái Đất nên đã từ chối.
'Sao tự dưng lại nhắc chuyện đó?'
<Tôi xin lỗi. Có lẽ lúc đó tôi đã suy nghĩ quá nông cạn. >
"..."
<Ngay từ xuất thân, Master và chúng tôi đã khác nhau. Tôi đã để lòng tham che mờ lý trí rồi đưa ra một yêu cầu quá ích kỷ. Một lần nữa, xin hãy nhận lời xin lỗi của tôi. > Giọng cô ấy trầm hẳn xuống.
"Yurnet, rốt cuộc có chuyện gì? Nói rõ đi! Tự nhiên lại..."
<Master, tôi... với ngài... > Tách.
Liên lạc bị cắt đứt.
Tôi đứng lặng người rất lâu.
"..."
Yurnet nói rằng việc điều tra vụ El Cid đã kết thúc.
Rồi cô ấy lẩm bẩm một mình những lời tôi không hiểu nổi, sau đó đơn phương cắt đứt liên lạc.
Không thể hiểu nổi.
Yurnet mà tôi biết tuyệt đối không bao giờ có hành động thiếu lý trí như vậy.
Tôi lao ra khỏi khoang tàu.
Jenna và Belkist đang trò chuyện đồng thời quay đầu nhìn về phía tôi.
"Chuẩn bị xuất phát."
Có lẽ nhìn thấy vẻ mặt của tôi nên Jenna lập tức chạy vào phòng điều khiển.
Belkist nghiêm mặt.
"Có chuyện gì vậy?"
"Có một việc cần xác nhận gấp."
Ù ù ù.
Tàu Lusette từ từ cất lên không trung.
Ngay bên cạnh, vô số Phi Không Đĩnh đang xuyên qua vòng xoáy không gian.
Trên thân tàu đều in biểu tượng của Mobius.
Đó là đội trấn áp trực thuộc công ty.
Bọn họ được điều động để tiêu diệt Master đã tiến hành vụ khủng bố trái phép.
"Em phải đặt tọa độ đến đâu đây? Cái này chỉ có lái tự động..."
"Townia."
Trước hết phải quay về Phòng chờ để xem tình hình.
'Điều tra về El Cid đã kết thúc sao?'
Xin lỗi nhé.
Bên tôi đã điều tra xong từ trước rồi.
Màn chơi của Pick Me Up vốn chưa hoàn chỉnh, còn chương cốt lõi của trò chơi là "khôi phục thế giới" thì đã bị thất lạc.
Và Alpha Zero đã cho tôi quyền lựa chọn.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ trở về Trái Đất, hay ở lại nơi này để giải quyết lỗi đó.
'Vẫn còn thứ gì khác nữa sao?'
Nếu còn điều gì chưa được làm rõ thì chỉ có nguyên nhân chính xác và cách giải quyết vấn đề này.
Alpha Zero từng nói rằng lỗi này liên quan đến cội nguồn của Mobius, nên trước khi đến Server 1 thì không thể tiết lộ.
Vì thế tôi tạm gác việc đó lại rồi trở về Phòng chờ.
Nếu vậy thì đáng lẽ mọi chuyện phải kết thúc ở đó mới đúng.
"Dù sao em cũng chuyển sang lái tự động nhé!"
Jenna vội vàng chạy ra boong tàu.
Phi Không Đĩnh Lusette xoay ngang rồi bắt đầu rời khỏi vòng xoáy không gian.
Cảm giác lơ lửng quen thuộc ập đến, ánh sáng bao phủ toàn thân.
Chỉ cần rời khỏi đây, bọn tôi sẽ lập tức kết nối với khu vực bên ngoài Thành Phố Thứ Nguyên.
Đến khi tôi mở mắt ra lần nữa...
Trước mắt là địa ngục lửa kéo dài vô tận.
Ầm!
Biển lửa suýt nữa nuốt chửng cả boong tàu.
Nếu Lusette không kịp né tránh thì đã bị ngọn lửa có nhiệt độ khủng khiếp kia đánh trúng trực diện.
"..."
Cả bầu trời đỏ rực.
Thậm chí còn khiến tôi có cảm giác như mặt trời đang treo ngay trước mắt.
"C-Cái này là..."
"Jenna, vào trong!"
Jenna vội vàng chạy vào khoang tàu.
Ngay sau đó, cột kim loại trên boong cũng đỏ rực vì sức nóng.
Nếu không có thể chất của Long tộc, e rằng tôi đã bị nướng chín như thịt hun khói.
"Belkist, cậu ổn chứ?"
"... Vẫn chịu được."
Từ cánh tay đang che miệng của Belkist bốc lên từng làn khói trắng.
Ù ù ù!
Lúc này kết giới ma pháp của Lusette mới được kích hoạt.
Sức nóng cuồn cuộn cuối cùng cũng dịu bớt.
Đến lúc ấy tôi mới có thể quan sát xung quanh.
"..."
Thứ đầu tiên lọt vào mắt tôi là vô số xác Phi Không Đĩnh chất đầy khắp chiến trường.
Thân tàu làm từ kim loại đặc biệt đã vỡ nát, bị nung đỏ rực.
Những mảnh kim loại từng là một phần của Phi Không Đĩnh đang bị nhiệt độ cực cao làm cong mềm như kẹo mạch nha.
Trên đó, tôi nhìn thấy biểu tượng Makramda, tài khoản của Đập Vỡ Nồi.
'Quả nhiên là mai phục.'
Có lẽ ngay khi bọn tôi vừa xuất hiện, bọn chúng đã định tập kích.
Nhìn số xác tàu thì không chỉ một hai chiếc.
Ít nhất cũng là cả một hạm đội hơn mười Phi Không Đĩnh.
Nhưng giờ chỉ còn lại tàn tích.
Tôi quay sang bên cạnh.
Hạm đội trấn áp của Mobius vừa rời khỏi Thành Phố Thứ Nguyên cũng rơi vào kết cục tương tự.
Vô số Phi Không Đĩnh bốc cháy dữ dội, khói đen cuồn cuộn.
'Ngay cả phản kháng cũng không làm nổi.'
Trước địa ngục lửa này, mọi phòng ngự đều vô nghĩa.
Chỉ cần cô ấy muốn...
Bọn tôi cũng sẽ biến thành đống sắt vụn như những Phi Không Đĩnh kia.
Bởi vì...
Chính tôi đã tạo ra cô ấy.
'Phương pháp điều tra của Yurnet.'
Hack không có tác dụng.
Vậy thì chỉ còn một khả năng.
Hỏi trực tiếp người nắm giữ thông tin.
Một người vừa thân thiết với Yurnet, vừa có vẻ biết bí mật ẩn giấu của Pick Me Up.
Ridigion?
Không.
Cậu ta suốt ngày chỉ vùi đầu tu luyện.
Muden cũng không thể vì lý do tương tự.
Nihaku thì không giỏi thu thập tình báo.
Vậy chỉ còn lại một người.
Người đã âm thầm điều tra "thứ gì đó" từ rất lâu, ngay cả trước khi tôi đến Niflheim.
Tôi đưa mắt nhìn về phía trước.
Giữa biển lửa có nhiệt độ cao như mặt trời, một bóng người màu đen đang lay động.
<Ngài đã gặp Alpha Zero rồi sao. > Ánh mắt như thiêu đốt hướng về phía tôi.
<Tên khốn chết tiệt đó đã nói gì với ngài? >
"..."
<Hắn bảo nếu muốn cứu Mobius thì hãy đến Server 1, đúng không? > Giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm, hoàn toàn không phù hợp với ngọn lửa đang bao phủ cơ thể cô ấy.
Tôi lặng lẽ nuốt khan.
<Master, hãy trở về Trái Đất đi. > Cô ấy tiếp tục.
<Nơi này không thuộc về ngài. >

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn