Chương 256: Khúc Cầu Hồn (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~29 phút đọc · Tạo 04/08/2026
Toàn tập.
Vài ngày sau, một buổi tối muộn.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Bầu trời nhuốm màu tro xám đập vào mắt.
Anytng đã ngắt kết nối. Không cần lo bị phát hiện.
Ngay từ đầu, bữa tiệc này cũng chỉ đi về trong ngày.
[Vé vào cửa] Tôi nheo mắt.
Trên bàn là một tấm vé màu vàng kim.
Đó là thứ được gửi đến ngay trong đêm hôm tôi liên lạc với phía Mobius.
[Cách sử dụng] [Xé tấm vé, "Cánh Cổng Thứ Nguyên" nối với địa điểm tổ chức tiệc sẽ mở ra!] [Tuy nhiên, hãy tuân thủ đúng thời gian vào cửa.] [Thời gian vào cửa - 20: 00, XX/XX/201X] [Lưu ý - Hãy sử dụng ở nơi không có ai. Nếu không sẽ dễ bị nghi ngờ. ^_^] [Mobius Inc.] Tôi cầm tấm vé lên.
Mặt ngoài của nó in biểu tượng của Mobius.
"Tiệc chúc mừng?"
Tôi chẳng hiểu tại sao lại phải tổ chức tiệc.
Hơn nữa, tại sao lại mời đúng tôi?
Mùi đáng ngờ bốc lên nồng nặc. Dù sao cũng đã quyết định rồi. Muốn bắt hổ thì phải vào hang hổ, nhưng tuyệt đối không được lơi lỏng cảnh giác.
Tôi búng ngón tay trái.
[Yahoo!] Iselle xoay một vòng rồi hiện ra.
Thay vì chiếc váy đen thường ngày, hôm nay cô mặc một chiếc váy ngắn viền bèo.
[Thế nào, Loki? Hợp với tôi chứ?]
"Bộ đó ở đâu ra thế?"
[Hừm! Trang phục dành cho tiệc đó. Tôi tiêu sạch cả tháng lương ở trung tâm mua sắm mới mua được đấy.] Iselle hắng giọng, phủi nhẹ gấu váy.
[Còn ngài thì định mặc thế này đi thật à? Chẳng khác ngày thường là mấy.]
"Trang điểm làm gì. Có phải đi chơi đâu."
Tôi mặc giáp da và đeo thắt lưng treo kiếm.
Tuy chưa phải trạng thái vũ trang hoàn toàn, nhưng nếu xảy ra tình huống khẩn cấp thì đây là trang phục có thể ứng phó ngay lập tức.
Lách cách.
Tôi vuốt nhẹ vỏ dao găm phía sau thắt lưng.
[Dù gì cũng là tiệc mà...]
"Không phải đi chơi. Là đi điều tra."
Tôi hít sâu để ổn định tinh thần.
Trường hợp xấu nhất, bản thân bữa tiệc này có thể là một cái bẫy nhắm vào tôi.
Phải giữ đầu óc tỉnh táo.
'Giá mà có thể đưa thành viên đội 1 theo...'
Chỉ cần một người đi cùng cũng sẽ là hộ vệ vô cùng đáng tin cậy.
Vấn đề là họ có cho phép tham gia bữa tiệc hay không.
Chắc chắn sẽ giơ cả hai tay phản đối.
Sau khi kiểm tra lại vỏ dao găm, tôi kéo áo choàng che kín thắt lưng.
Rồi khóa chặt cửa phòng. Cả lối nhỏ dưới cửa vốn để Gugukon ra vào cũng bị tôi chặn lại. Chuyến đi này không được để bất kỳ ai biết.
"Chuẩn bị xong chưa?"
[Vâng.] Tôi gật đầu rồi cầm tấm vé trong tay.
Sau đó không chút do dự xé nó.
Roẹt.
Tấm vé vàng kim bị xé làm đôi, ánh sáng bên trong lập tức gợn sóng.
[Đã tạo Cánh Cổng Thứ Nguyên nối với "???".] Ù ù ù...
Vòng xoáy thứ nguyên xoay tròn không ngừng.
Bước qua đó là tiến vào sào huyệt của địch. Phải giữ tinh thần thật tỉnh táo.
Tự nhắc nhở mình như vậy, tôi bước tới.
Cảm giác lơ lửng quen thuộc ập đến, ánh sáng bao trùm khắp cơ thể.
[Royal Cruise Ship] [Chào mừng đến với du thuyền thứ nguyên "Pioneer"!] Tôi mở mắt.
Đập vào mắt đầu tiên là mặt biển dập dềnh phía bên kia lan can thép.
Mặt nước phản chiếu ánh trăng, lấp lánh trải dài đến tận cuối đường chân trời.
"Đây là..."
Tôi quay đầu lại.
Trên boong tàu bằng thép, một tòa kiến trúc uốn lượn vươn cao lên bầu trời.
"Cái gì thế này?"
[Đây là... Pioneer! Con tàu chỉ nghe qua lời đồn thôi!] Iselle nhìn tôi với đôi mắt sáng rực.
[Du thuyền hạng sang dành riêng cho nhân viên đấy!]
"Dành riêng cho nhân viên?"
[Ý là nơi nhân viên Mobius đến nghỉ dưỡng mỗi khi được nghỉ phép ấy.] Khách sạn hạng sang, sân golf, hồ bơi cùng đủ loại khu vui chơi giải trí!
Từ nhà hàng đến đại sảnh tiệc cỡ lớn, không thiếu thứ gì hết!
Hai má Iselle đỏ bừng.
Có vẻ cô đã hoàn toàn chìm vào thế giới của riêng mình.
'Đủ thứ thật.'
Đến giờ thì tôi cũng chẳng còn thấy ngạc nhiên nữa.
"Quý khách phải không?"
Nghe thấy giọng nói lạ, tôi quay đầu lại.
Một người đàn ông mặc vest đang lặng lẽ nhìn tôi.
Có vẻ là nhân viên Mobius, trên cổ hắn đeo thẻ nhân viên.
"Xin lỗi, vui lòng cho tôi xem thiệp mời. Người không được cho phép sẽ không thể vào trong."
Tôi lấy thiệp mời trong người ra đưa cho hắn.
Người đàn ông xem qua cả mặt trước lẫn mặt sau rồi lại nhìn tôi.
"Ngài đến một mình sao?"
"Đi cùng Iselle."
"Đã rõ. Một người và một con."
[Hả, một con á?!] Iselle há hốc miệng.
"Xin mời đi theo tôi. Mọi người đang chờ ngài."
Người đàn ông cúi đầu với tôi rồi đi trước trên boong tàu.
Tôi im lặng đi theo hắn. Hắn quẹt thẻ ra vào lên đầu đọc thẻ đặt ở cửa vào khoang tàu, cánh cổng đang đóng lập tức mở sang hai bên. Hắn ung dung bước lên cầu thang.
'Là kiểu này sao.'
Tôi nhanh chóng quan sát kết cấu bên trong con tàu.
Trong đầu phác họa bản đồ của chiếc du thuyền, đồng thời tính toán đường thoát thân. Tôi cũng không quên tìm những vị trí thích hợp để ứng phó nếu phải đối đầu với nhiều kẻ cùng lúc.
Khắp nơi trên tàu đều có những tên trông như nhân viên an ninh đứng gác.
'Vũ trang thì...'
Tôi quan sát một gã đàn ông vừa đi ngang qua.
Bên trong bộ vest là áo chống đạn, bên hông đeo bao súng ngắn.
'Không phải vũ khí lạnh.'
Tôi khẽ tặc lưỡi.
Giữa giáo kiếm và súng, ưu thế chênh lệch quá rõ ràng.
Chẳng lẽ lực lượng vũ trang của Mobius đều như thế này?
"Xin mời bên này."
Người đàn ông dẫn chúng tôi đến một thang máy cỡ lớn.
Cửa thang máy đóng lại.
Khoảng một phút sau.
"Ra khỏi đây là đại sảnh tiệc."
"..."
"À, trước đó... ngài có thể gửi lại vũ khí được không? Chúng tôi sẽ bảo quản cẩn thận."
Quả nhiên chúng biết.
Tôi thở dài rồi tháo bao dao găm xuống.
"Thanh kiếm cũng xin giao lại."
Tên đó mỉm cười trên gương mặt đầy nếp nhăn.
Tôi cũng tháo Bifrost giao cho hắn.
"Cảm ơn ngài đã hợp tác. Chúc ngài có khoảng thời gian vui vẻ."
Người đàn ông nở nụ cười hài lòng rồi dùng tấm vải phủ kín số vũ khí.
Ngay sau đó, cửa thang máy mở ra.
Bên ngoài là một đại sảnh tiệc xa hoa, chẳng khác gì tôi đã dự đoán.
Đại sảnh rộng chẳng kém một sân vận động, toàn bộ sàn được phủ thảm sang trọng. Một dàn nhạc ăn mặc lịch lãm đang biểu diễn nhạc cổ điển, xung quanh bày đủ loại rượu mạnh hảo hạng cùng tiệc buffet.
'Đúng là sáo rỗng đến mức chẳng còn gì để nói.'
Tôi bật cười khẽ.
Trong đại sảnh, nam nữ mặc vest và váy dạ hội đang tận hưởng bữa tiệc.
"Mấy người này đều là nhân viên Mobius à?"
[Vâng!] Iselle đáp đầy phấn khởi.
Rồi chỉ về một góc đại sảnh.
Một nhóm tiên nhỏ đang tụ tập nói chuyện rôm rả.
[Kìa, đồng nghiệp cùng đợt với tôi cũng ở đó.]
"Vậy thì đi chơi đi."
Tôi ghé sát tai Iselle đang ngơ ngác, thì thầm.
"Thu thập thông tin về Alpha Zero."
Tôi đẩy nhẹ lưng cô.
Iselle vẫn còn ngơ ngác nhưng cũng bay về phía nhóm đồng nghiệp.
Còn lại một mình, tôi đi đến góc đại sảnh rồi chọn một chỗ ngồi thích hợp.
'Để xem bọn chúng đang nói gì.'
Đại sảnh ồn ào bởi đủ loại tiếng người trò chuyện.
Tôi ngồi xuống ghế rồi tập trung toàn bộ thính giác.
Những tạp âm lẫn lộn dần dần được tách bạch.
"Thằng đó là ai thế? Ăn mặc quê mùa thật."
"Loki mà. Master của Niflheim, kẻ đã giết El Cid ấy."
"Nhưng sao lại đến một mình? Thuộc hạ thân cận đâu rồi?"
"Không biết."
Bọn chúng cứ liếc mắt nhìn tôi.
Cũng phải thôi. Ai nấy đều mặc đồ hiện đại, chỉ có mình tôi khoác giáp.
"Thằng đó ngu à? Biết sẽ gặp chuyện gì mà. Nhìn cũng đâu có mạnh."
"El Cid lại bị một thằng nhóc như thế giết sao? Khó tin thật."
"Giết gì chứ. Chẳng qua chỉ là hôi của thôi."
Tôi nhắm mắt lại.
Đám người đó chỉ đứng từ xa thì thầm bàn tán, chứ không ai dám lại gần.
"Giám đốc cũng thật là. Sao lại mời người ngoài đến một bữa tiệc thế này chứ? Chẳng hiểu nổi."
"Lỡ làm lộ bí mật công ty thì sao? Đến lúc đó cũng có chịu trách nhiệm nổi đâu."
"Đúng là... chỉ vì đám cấp trên không biết điều mà bọn mình phải khổ. Khó khăn lắm mới xin được kỳ nghỉ đến đây chơi, cuối cùng lại có một tên kỳ quặc đến phá hỏng bầu không khí."
Có vẻ bọn chúng chẳng có thiện cảm gì với tôi.
Ngay từ đầu tôi cũng chẳng mong đợi điều đó.
"Mà này, nghe nói giám đốc cũng không còn được như trước nữa đúng không?"
"Nghe nói bị thua trong đấu đá nội bộ nên giờ thành ra thế rồi. Ban đầu có thế nào thì không biết, chứ giờ chỉ là ông già ru rú trong góc. Họp ban lãnh đạo cũng chẳng còn quyền phát biểu. Thế nên ngày nào cũng chỉ lên mạng cười hềnh hệch."
"Phải biết chọn phe mới được. Nghe đồn sắp thay Game Director rồi."
Không chỉ với tôi, dường như bọn chúng cũng chẳng mấy thiện cảm với "Alpha Zero", chủ nhân của bữa tiệc.
"Biết đâu đấy. Nếu thằng đó leo được lên đỉnh tháp thì có khi sẽ thành cánh tay phải của Chủ tịch. Hạng nhất đời trước suýt nữa cũng được như vậy rồi. Chỉ tiếc là chính hắn tự đá đổ phúc phần của mình."
"Ơ, vậy thì mình qua chào hỏi trước..."
Một người phụ nữ mặc váy dạ hội bắt đầu bước về phía tôi.
Khi tôi liếc nhìn, cô ta vội vàng khựng lại rồi lùi về.
"Ánh mắt gì thế kia? Cứ như muốn giết người."
"Đừng dây vào. Nghe đồn là chó điên đấy."
'Có vẻ chẳng nghe được thông tin nào hữu ích.'
Tôi ngừng tập trung lắng nghe, chậm rãi quan sát xung quanh.
"Xin đừng bận tâm. Chỉ là những lời nhảm nhí của lũ vô dụng mà thôi."
Tôi khẽ quay đầu.
Bên cạnh cây cột đá cẩm thạch trong đại sảnh, một người phụ nữ mặc vest khẽ gật đầu chào tôi.
Khuôn mặt gọn gàng, mái tóc xanh lam đậm buộc đuôi ngựa sau lưng, bên hông đeo một bao kiếm bằng kim loại.
"... Cô là ai?"
"Tôi là Sizel, thư ký cấp 1 của Giám đốc. Cảm ơn ngài đã nhận lời mời của chúng tôi. Ngài ấy cũng đánh giá rất cao công lao đánh bại El Cid của ngài."
"Tôi chưa từng đánh bại hắn. Chính hắn tự tìm đến để chết."
"Chuyện đó... còn tùy mỗi người nhìn nhận."
Sizel hạ giọng nói.
Tôi nhíu mày.
"Ý cô là gì?"
"Ai biết được."
Sizel mỉm cười.
Rồi cô khẽ hắng giọng, quan sát tôi.
"Xin hỏi... ngài đến một mình sao?"
"Tôi có dẫn Iselle theo."
"Còn các Hero của Niflheim..."
"Không đến. Sao?"
"Thế à."
Sizel gãi má với vẻ khó xử.
"Đành chịu vậy. Giám đốc đến rồi. Chúng ta gặp lại sau."
Cô cúi đầu rồi bước lên cầu thang ở giữa đại sảnh.
Tôi bật cười khẽ. Không biết người phụ nữ đó tiếp cận tôi với mục đích gì.
Người dẫn chương trình đứng giữa đại sảnh cầm lấy micro.
<Xin mọi người hãy cùng vỗ tay chào đón! Game Director kiêm Producer của Pick Me Up, ngài Lecardis! > Bốp bốp bốp bốp.
Tiếng vỗ tay vang khắp đại sảnh.
'Alpha Zero.'
Két.
Cánh cửa lớn giữa đại sảnh mở ra.
Một người đàn ông trung niên từ bên trong tiến ra.
'Nói là tiến ra... thì đúng hơn phải là lăn ra.'
Người đàn ông đó đang ngồi trên xe lăn.
Đôi mắt lờ đờ của ông ta chậm rãi quét khắp đại sảnh rồi dừng lại ở tôi.
"Loki."
Giám đốc cất giọng đều đều.
"Siris... đâu rồi?"
"...?"
"Si... Siris-chan..."
Tên này đang nói cái quái gì vậy?
Người đàn ông trung niên ngơ ngác lẩm bẩm.
"Ta... muốn liếm..."
"Cái gì?"
"Liếm... liếm..."
Tôi nhíu chặt mày.
"... Đúng là lẫn thật rồi."
Ai đó trong đại sảnh lẩm bẩm, nhưng ông ta chẳng buồn để ý.
"Siris-chan..."
Người đàn ông trung niên tự lăn xe về phía trước rồi biến mất sau cánh cửa đang mở.
Tôi đứng ngây người một lúc vì quá bất ngờ.
'Cái tên điên đó là cái gì vậy.'
Nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi.
Đó là Alpha Zero?
Là người chịu trách nhiệm cao nhất của Pick Me Up?
'...'
Tôi lật mặt sau của thiệp mời.
[Ghi chú - Rất mong Phó Master của Niflheim là Siris sẽ tham dự bữa tiệc.] Thảo nào lại viết cái ghi chú vớ vẩn như thế...
<Xin mọi người hãy dành một tràng pháo tay! Đó là bài phát biểu vô cùng tuyệt vời của Giám đốc! > Bốp bốp bốp.
Tiếng vỗ tay trống rỗng vang lên khắp đại sảnh.
"Hừ, lão hết thời đó đúng là đi đến bước đường cùng rồi."
Giữa tiếng vỗ tay vang lên một giọng cười nhạo.
Tôi quay sang.
Một thanh niên tóc vàng mặc bộ vest trắng đang hút xì gà.
"Đáng lẽ lão nên biết điều từ sớm."
Gã thanh niên phả ra một làn khói.
Rồi quay sang nhìn tôi.
"Ngươi cũng vậy. Xem ra được Chủ tịch để mắt khá nhiều đấy, nhưng tốt nhất đừng nghĩ đến chuyện chống đối. Trừ khi ngươi muốn có kết cục như El Cid."
"..."
"Vẫn chưa hiểu vì sao bọn ta lại mời một Master như ngươi sao?"
"Là để ngươi biết thân biết phận. Đây là lời cảnh cáo. Niflheim có mạnh đến đâu thì cũng tuyệt đối không thể thắng được bọn ta. Nhớ cho kỹ."
Nói xong những lời muốn nói, gã thanh niên ném điếu xì gà xuống tấm thảm rồi dùng chân giẫm nát.
Cộc.
Hắn cố ý va vai với tôi rồi rời khỏi đại sảnh.
Mấy người đàn ông trông như vệ sĩ lập tức đi theo sau hắn.
'...'
Tôi cũng lập tức rời khỏi đại sảnh.
Gã thanh niên vừa huýt sáo vừa đi xuống cầu thang.
Tôi liếc nhìn hắn một cái rồi bước về phía lan can.
'Không có ai.'
Tôi lấy một tờ giấy từ trong người ra.
[Lịch trình bữa tiệc (Chỉ dành cho lãnh đạo)] Lúc hắn cố tình va vai với tôi, tôi đã tiện tay lấy luôn tờ giấy thò ra khỏi túi quần của hắn.
Đọc chậm từng dòng trên tờ giấy, ánh mắt tôi dừng lại ở một mục.
[02: 00 - Họp tại phòng họp tầng 7. Toàn bộ nhân sự cấp trưởng nhóm phải tham dự. Chiếu đoạn kết của Dorado. Sau đó thảo luận về hành động của El Cid và biện pháp phòng ngừa tái diễn.] Chiếu đoạn kết.
Đó chính là thông tin tôi cần.
'Tầng 7 sao.'
Là tầng cao nhất của con tàu.
Canh phòng chắc chắn rất nghiêm ngặt.
"Này! Mày làm gì ở đó?"
Tôi quay đầu lại.
Một trong những tên vệ sĩ đi theo gã thanh niên đang bước về phía tôi.
Tôi lập tức cất tờ giấy đi.
"Vừa rồi mày làm gì ở đây?"
"Không có gì."
"Thằng đáng ngờ..."
Hắn nhíu mày rồi đưa tay về phía bao súng.
"Tao sẽ khám người. Giơ tay lên rồi nằm xu..."
Rắc!
Trong chớp mắt, tôi chộp lấy cánh tay phải của hắn rồi bẻ ngược.
"... A!"
Khớp tay bị bẻ gãy lòi ngược ra ngoài.
Ngay sau đó, tôi dùng tay trái túm lấy đầu hắn rồi đập mạnh vào lan can thép.
Rầm!
Tiếng xương mũi gãy răng rắc vang lên, máu bắn tung tóe.
Tiếp đó tôi tung một cú đá vào chân hắn.
Cơ thể hắn xoay một vòng trên không rồi văng thẳng qua lan can.
Tõm.
"..."
Phải đi tìm tên đó thôi.
Tôi phủi máu trên tay rồi bước xuống cầu thang.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn