Chương 271: Thảm Họa (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~30 phút đọc · Tạo 09/08/2026
Toàn tập.
Tôi mở mắt.
[Tầng 76.] [Loại nhiệm vụ - Thăm dò] [Mục tiêu nhiệm vụ - Lục soát Hoàng cung "Ragnasars"!] Khung nhiệm vụ hiện lên bên phải tầm nhìn.
Mục tiêu lần này là thăm dò.
Đúng như tôi đã dự đoán từ trước.
Quân đội phòng thủ Đế đô đã gần như bị tiêu diệt hoàn toàn ở tầng 75.
Trong trận chiến, từ viên chỉ huy cho đến phần lớn các sĩ quan cấp cao đều bị quét sạch.
Giờ đây, nơi này chỉ còn lại những tàn quân không đáng kể.
'Đế đô Vardia.'
Thủ đô đã tồn tại từ khi Đế quốc được khai sinh.
Một thành phố đẹp như tranh vẽ, được xây dựng xoay quanh Hoàng cung đồ sộ.
Rầm!
Ầm!
Từng mảng mái ngói dát vàng sụp xuống.
Khắp thành phố đều đang bốc cháy.
"Hoàng tử điện hạ... vạn..."
Đầu của người lính đang quỳ gối bị chém bay.
Tên lính đánh thuê với bộ râu lởm chởm lau máu trên lưỡi kiếm rồi quát thuộc hạ.
"Vẫn còn lũ chuột nhắt trốn đâu đó! Lôi hết ra rồi giết sạch!"
"Rõ!"
Khu vườn bên ngoài Hoàng cung.
Giữa những hàng cột cẩm thạch, xác người nằm la liệt.
Tiếng kêu gào hấp hối hòa lẫn với mùi máu tanh nồng nặc lan khắp nơi.
'Có vẻ... không cần chiến đấu.'
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Trên bầu trời hoàng hôn, hạm đội đang lơ lửng.
Đó là liên quân được tạo thành từ các Hero và quân đội của Hoàng nữ.
Dù sau khi vượt qua tầng 75, thế lực của phe Hoàng tử trên thực tế đã bị nghiền nát.
Nhưng hạm đội liên quân vẫn không hề lơ là, như thể sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào.
<Hãy nghe đây, Prios Al Ragnar, kẻ phản nghịch đã phản bội hàng chục triệu thần dân Đế quốc! > Giọng nói vang dội truyền ra từ kỳ hạm của hạm đội.
<Đế đô đã bị phong tỏa hoàn toàn. Ngươi không còn đường thoát! Hãy ngoan ngoãn ra đầu hàng và chấp nhận sự phán xét của công lý! Ta xin tuyên bố một lần nữa! Cuộc chiến này, dưới sự phù hộ của Hoàng nữ điện hạ - người mang huyết thống chính thống, sẽ kết thúc bằng chiến thắng của quân ta... >
"Ồn thật."
Belkist ngoáy ngoáy tai.
"Bọn họ đang cổ vũ sĩ khí cho quân mình mà. Đó là tuyên bố chiến thắng đấy."
Jenna vừa quan sát xung quanh vừa gật đầu.
"Vậy là cuộc nội chiến cũng sắp kết thúc rồi. Ngày trở về nhà của chúng ta cũng không còn xa nữa. Chỉ cần bắt được tên Hoàng tử gì đó là xong."
"Chính hắn mới là vấn đề."
Belkist khẽ tặc lưỡi.
Từ tầng 50 đến tầng 75.
Trong khi từng tâm phúc của mình lần lượt bị giết sạch, Hoàng tử chưa từng xuất hiện dù chỉ một lần.
Nếu hắn thực sự chủ động can thiệp, cục diện chiến tranh chắc chắn đã hoàn toàn khác.
'Hắn đang toan tính điều gì?'
Nếu mục đích của hắn thật sự là "giải phóng" như đã nói lúc đầu...
Thì hắn phải xuất hiện từ lâu rồi.
Thế nhưng, ngay cả khi mũi kiếm của quân Hoàng nữ đã kề sát cổ mình, hắn vẫn chưa lộ diện.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều lần.
Nhưng vẫn không tìm ra câu trả lời thỏa đáng.
Xem ra chỉ còn cách tự tay bắt hắn rồi tra hỏi.
Tôi nhìn sang bên cạnh.
Khu vườn và lối đi bao quanh Hoàng cung.
Chính giữa là cánh cổng lớn dẫn vào điện thiết triều.
Và...
"... Han."
Pria trong bộ váy trắng bạc đang đứng ở đó.
"Tôi biết anh sẽ đến."
Pria mỉm cười nhìn tôi.
Hai lúm đồng tiền khẽ hiện lên nơi khóe miệng.
Khoác trên mình bộ lễ phục, đội vương miện, được hộ vệ nghiêm ngặt.
Phong thái của cô vô cùng tự nhiên.
Hồi ở tầng 60, cô vẫn còn rất ngây ngô.
Còn bây giờ...
Đã toát lên cả vẻ uy nghiêm.
'Giờ thì...'
Trên người Pria đã không còn chút dáng vẻ thiếu nữ nào nữa.
Cũng phải thôi.
Cô đã gần ba mươi tuổi rồi.
Chẳng biết từ lúc nào...
Cô đã lớn tuổi hơn cả tôi.
"Đại ca, mừng anh đến."
Đứng bên cạnh, Joshua đeo kiếm cúi đầu chào.
Gương mặt cậu đầy những vết sẹo, râu cũng đã mọc kín.
Không còn chút dáng vẻ yếu đuối của thời niên thiếu nữa.
"Nhờ sự giúp đỡ của đại ca và các Hero, quân ta đã giành chiến thắng. Giờ chỉ cần cắm cờ lên Hoàng tọa là mọi chuyện sẽ kết thúc."
"Vẫn còn một kẻ chưa giải quyết mà. Mừng vội quá rồi."
"Một mình hắn cũng có giới hạn thôi. Hơn nữa, bất kể hắn làm gì cũng chẳng đáng lo. Bởi vì phe ta có chiến binh vô địch."
Joshua cười toe toét.
"Joshua, đừng đặt thêm gánh nặng lên Han nữa. Anh ấy đã làm quá nhiều rồi."
"Thần chỉ nói đùa thôi, bệ hạ."
"... Ta vẫn chưa phải là bệ hạ."
Pria khẽ thở dài.
"Dù sao thì cuộc chiến dai dẳng này cũng sắp đi đến hồi kết. Từ giờ trở đi, chúng ta phải cùng nhau mở ra một kỷ nguyên mới."
"Mở cửa."
Két...
Theo lệnh của Joshua, cánh cổng dẫn vào bên trong Hoàng cung từ từ mở ra.
Một luồng gió lạnh thổi ra từ bên trong.
"Hắn chắc chắn ở trong đó. Thần sẽ lập tức điều động đội tinh nhuệ tiến..."
"Không. Ta sẽ vào một mình. Ta có chuyện muốn nói riêng với hoàng huynh."
"Quá nguy hiểm. Xin bệ hạ hãy nhớ rằng thân thể của người không còn thuộc về riêng mình nữa."
"Không sao. Ta sẽ đi cùng vị hiệp sĩ đáng tin cậy nhất."
Pria quay sang nhìn tôi.
"Mọi người có thể chờ bọn ta ở bên ngoài được không?"
"Nhưng mà..."
"Nếu hoàng huynh thật sự muốn đối đầu với ta thì huynh ấy đã ra tay từ lâu rồi. Hãy tin ta lần này. Có thể nhờ cả các vị anh hùng phía sau được không?"
"Chuyện đó..."
Jenna liếc nhìn tôi, chờ quyết định.
Pria là đối tượng cần được bảo vệ hàng đầu.
Nếu tách khỏi đội hình ở đây, vòng bảo vệ sẽ xuất hiện lỗ hổng.
Đồng nghĩa với việc nguy cơ bị tập kích sẽ tăng lên rất nhiều.
Tuy nhiên...
Những gì Pria nói cũng không phải không có lý.
Nếu hắn thực sự có ý định ra tay thì đã phản công từ sớm hơn nhiều rồi.
Tôi gật đầu.
"Cảm ơn anh, Han."
Pria khẽ nhấc vạt váy rồi cúi chào tôi.
Sau đó, cô chậm rãi bước vào sâu trong Hoàng cung.
Tôi nắm vỏ kiếm Bifrost, lặng lẽ đi theo phía sau.
Rầm.
Ngay khi hai người vừa bước vào, cánh cổng phía sau lập tức đóng sầm lại.
Những chiếc đèn lồng treo trên các cột đá cẩm thạch đồng loạt bừng sáng, soi rõ đại điện.
'Dù vậy cũng không thể để mặc được.'
Tôi lẩm bẩm đủ nhỏ để Pria không nghe thấy.
"Belkist, Jenna, khi tôi ra tín hiệu thì lập tức tiến vào. Quan sát xem có gì khả nghi không."
<Được. > <Rõ! >
"Chú cũng chuẩn bị đưa quân vào đi."
<Hiểu rồi. > Đó là câu trả lời của Roderek, người đang chỉ huy quân đoàn của Townia.
Như vậy là đã chuẩn bị xong phương án dự phòng.
Cho dù có chuyện gì xảy ra, chỉ cần tôi cầm chân được một lúc thì quân tiếp viện sẽ lập tức xông vào.
Cộp.
Cộp.
Hành lang Hoàng cung vắng lặng.
Tiếng giày của Pria khẽ vang vọng.
"Han."
"Gì?"
"Tôi cũng già đi nhiều rồi nhỉ. Có phải trông không còn đẹp như trước nữa không?"
"Đẹp xấu gì chứ. Vẫn như trước thôi."
"Hừm... Vậy thì công sức chăm sóc bản thân bấy lâu nay cũng không uổng."
Pria trẻ hơn tuổi rất nhiều.
Chỉ nhìn bề ngoài, nói cô mới ngoài hai mươi cũng có người tin.
"Câu trả lời hôm đó... anh vẫn chưa quyết định đúng không?"
"Chuyện đó... đúng vậy."
"Hãy từ từ suy nghĩ. Tôi cũng sẽ cố gắng để không khiến anh thất vọng."
Pria khẽ thở dài.
"Trong khi tôi đã già đi hơn chục năm..."
Tôi không đáp.
Chỉ siết chặt vỏ kiếm Bifrost hơn.
"Tôi không hiểu. Mọi thứ đều đầy rẫy nghi vấn. Giấc mộng từng dẫn lối tôi rốt cuộc là gì? Vì sao hoàng huynh lại làm những chuyện như vậy? Còn các anh, vì sao lại đến với chúng tôi? Sự méo mó này..."
"Biết đâu. Có khi chính hắn sẽ cho chúng ta câu trả lời."
Tôi nhìn về phía trước.
Sau cánh cửa đang mở là khung cảnh tôi từng nhìn thấy trong nghi thức thăng cấp 4 sao.
'Phòng của Hoàng đế.'
Nơi các Hero từng chuẩn bị cho trận tử chiến cuối cùng trước khi Townia diệt vong.
Tôi cứ nghĩ ít nhất cũng sẽ có một tên hầu cận.
Nhưng bên trong Hoàng cung yên tĩnh đến kỳ lạ.
Đến một con chuột cũng chẳng thấy.
Một không gian hoàn toàn không có bóng người.
Ngoại trừ...
Kẻ duy nhất đang ngồi trên Hoàng tọa dát vàng phía xa.
[Danger!] [Hắc Hoàng tử] [Prios Al Ragnar Lv. 391] Thẻ tên hiện lên trên đầu hắn.
Cấp hiển thị là 391.
'Cao khủng khiếp.'
Cho dù lục tung toàn bộ các tài khoản, e rằng cũng không tìm được con quái vật nào có cấp độ như thế.
Quả nhiên.
Xứng đáng là Boss cuối của một tài khoản cấp S.
Tôi sẵn sàng rút kiếm bất cứ lúc nào.
Không biết hắn sẽ giở trò gì.
Không thể lơ là.
"... Hoàng huynh."
Pria khẽ nheo mắt rồi bước về phía Hoàng tọa.
Tôi chậm rãi đi theo sau.
[Sự kiện đặc biệt đã bắt đầu.] [Event 001 - Tái ngộ]
'Sự kiện đặc biệt?'
Đúng là đủ mọi trò.
Tôi khẽ nhún vai.
"Hai người đều ở đây cả à. Đúng lúc đỡ công phải đi tìm."
Khóe miệng lộ ra dưới lớp băng khẽ cong lên.
Hắn nửa ngồi nửa dựa trên Hoàng tọa bằng vàng, vừa tựa lưng vừa ngắm nghía một vật đặt trên tay vịn.
Một quả cầu màu xanh đặt trên giá đỡ bằng kim loại.
Đó là...
'Địa cầu?'
Một thứ hoàn toàn ngoài dự liệu xuất hiện.
"Ngươi đem theo nhiều binh lính thật đấy, Pria."
"..."
"Nhưng đều vô ích cả. Dù có một triệu đại quân thì kết cục cũng không thay đổi."
Hoàng tử xoay quả địa cầu một vòng.
Rồi nhìn xuống tôi.
"Chẳng phải sao? Tương lai của thế giới này đã được định sẵn. Loài phàm nhân như chúng ta có làm gì cũng không thể thay đổi."
"Nghe mày toàn nói nhảm."
Keng.
Tôi rút Bifrost ra một nửa.
"Tao không có thời gian đứng đây tán gẫu với mày. Có gì thì nói nhanh."
"Ngươi..."
Hoàng tử lại xoay nhẹ quả địa cầu.
"Ngươi đến từ một nơi rất thú vị. Quả là một thế giới hấp dẫn. Hình như gọi là Trái Đất thì phải. Những cỗ xe không ngựa chạy trên đường, những cung điện bằng thép vươn cao tận trời."
"Thằng khốn..."
"Đừng xem thường ta quá. Dù chỉ là một tế phẩm, nhưng ta cũng không phải hoàn toàn không có cách liên lạc với thế giới bên ngoài. Ta có những trợ thủ rất trung thành."
Soạt.
Hai bên Hoàng tử, bóng tối dâng lên.
Hai đứa trẻ.
Một thiếu niên và một thiếu nữ khoác áo choàng cũ kỹ.
Cả hai đều nhìn tôi bằng ánh mắt vô hồn.
'Lantia... và Shutenberg.'
Những Cổ Đại Chủng của Townia, giống như Halgion.
"Hoàng huynh, huynh..."
"Ta muốn biết."
Prios chậm rãi bước xuống khỏi Hoàng tọa.
"Ta khao khát được biết đến phát điên... vì sao chúng ta nhất định phải diệt vong."
Hắn giật mạnh lớp băng quấn trên mặt xuống.
Một nửa khuôn mặt đẹp như tượng tạc.
Nửa còn lại đầy những vết bỏng lở loét.
Bên dưới lớp sẹo, những mạch máu màu đen đang giật lên theo từng nhịp.
"Vết thương đó... từ đâu mà có..."
"Coi như cái giá phải trả để biết được sự thật."
"Hoàng huynh... sự thật rốt cuộc là gì? Ta đã nhìn thấy Townia diệt vong. Ta đã nhìn thấy thành phố chìm trong biển lửa, nhìn thấy người dân đau khổ. Nhưng huynh..."
Hoàng tử mở miệng.
<Hãy nhớ lại đi. > Đôi mắt Pria lập tức trở nên vô hồn.
Bịch.
Cô khuỵu xuống.
Hoàng tử nhìn tôi đang rút kiếm rồi bật cười.
"Đừng lo. Sao ta có thể làm hại cô em gái đáng yêu của mình được chứ? Ta chỉ giúp con bé nhớ lại những ký ức đã bị lãng quên mà thôi."
"Ký ức bị lãng quên?"
"Là ký ức từ trước khi Townia trở thành món đồ chơi."
'Nghi thức thăng cấp 4 sao...'
Là chuyện xảy ra khi Tel dùng Pria làm con tin để ép ký khế ước sao?
"Thời điểm chúng ta phân thắng bại không phải là bây giờ. Chẳng phải chính thế giới này cũng đang nói như vậy sao?"
Hoàng tử đưa tay về phía tôi.
Nhưng cánh tay ấy bị một gợn sóng vô hình nhẹ nhàng đẩy bật trở lại.
Hiệu ứng hệ thống báo không thể tiếp cận.
"Rốt cuộc mày muốn nói cái gì?"
"Nhìn lên trên đi, Han."
Hoàng tử chỉ lên trần nhà.
Tôi đưa mắt nhìn theo.
Chính giữa trần điện có một lỗ hổng nhỏ.
Ánh mặt trời giữa ban ngày đang chiếu xuống từ đó.
"Ngươi cho rằng ánh sáng ấy sẽ tồn tại mãi mãi sao?"
"...?"
"Đó là ánh sáng của Townia, thứ được gọi là 'Con Mắt của Nữ Thần'."
Tôi cau mày.
Tôi chẳng hiểu hắn đang muốn nói gì.
"Cho dù hàng trăm năm, hàng nghìn năm hay hàng vạn năm trôi qua, Con Mắt của Nữ Thần vẫn sẽ tiếp tục tỏa sáng, ban phát ánh sáng của sự sống lên toàn bộ đại lục Townia. Nhưng nếu là hàng triệu năm, hàng chục triệu năm thì sao? Không... nếu là hàng trăm triệu triệu năm thì sẽ thế nào?"
"Mày đang nói nhảm cái gì vậy..."
"Thế còn thế giới nơi ngươi từng sống thì sao?"
Trong mắt Prios lóe lên một thứ ánh sáng kỳ dị.
"Thiên đường mang tên Trái Đất ấy... vũ trụ nơi các ngươi sinh sống... ngươi nghĩ nó sẽ tồn tại mãi mãi sao?"
Giọng nói ấy... điên loạn đến rợn người.
Hoàng tử đưa tay ra phía sau.
Quả địa cầu lơ lửng bay lên rồi quấn quanh bàn tay hắn.
"... Lũ đàn bà chết tiệt."
Hoàng tử cúi nhìn quả địa cầu.
Răng rắc.
Quả địa cầu bằng kim loại bắt đầu bị ăn mòn với tốc độ kinh hoàng.
Như thể thời gian đã bị gia tốc lên hàng trăm triệu lần.
"Chúng đã đảo ngược thứ lẽ ra không được phép đảo ngược."
Hoàng tử phủi tay.
Phần kim loại đã hóa thành bụi theo động tác ấy bay tứ tán.
"Chỉ còn bốn lần nữa. Hãy chuẩn bị một sân khấu xứng đáng cho màn kết."
Hoàng tử búng ngón tay.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tôi và Pria đã đứng bên ngoài cổng Hoàng cung.
"Chuyện này là..."
Joshua vội vàng chạy tới.
Pria ngồi sụp xuống đất với vẻ mặt thất thần.
"Đại ca, đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao đột nhiên..."
"Bị cưỡng ép đuổi ra ngoài. Có lẽ vẫn chưa đến lúc."
Tôi lẩm bẩm.
Ý hắn là trước tầng 80 vẫn chưa thể phân thắng bại sao.
Xem ra dù cấp độ đã vượt quá 400 thì hắn vẫn bị ràng buộc bởi giới hạn của hệ thống.
"Bệ hạ sao lại..."
"Không sao đâu. Cô ấy sẽ tỉnh lại ngay thôi. Chăm sóc cô ấy cẩn thận."
[Hoàn thành màn chơi!] ['Đội 1' đã đạt giới hạn cấp độ nên không thể tiếp tục tăng trưởng!] ['Roderek (★★★★★★)', 'Benik (★★★★★★)', 'Anan (★★★★★★)'...] [Phần thưởng - 3. 000. 000G, Chứng Vật Hoàng Tộc (B) ×4, Đá Cẩm Thạch Đen (A) ×13...] [MVP - 'Roderek (★★★★★★)'] Tầng 76.
Tôi vốn đã đoán đây sẽ là màn dạo đầu cho tầng 80.
Nhưng không ngờ lại diễn ra theo cách này.
"Bên trong đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Jenna sốt ruột hỏi.
Ánh sáng dịch chuyển trở về đang bao phủ lấy tôi từ dưới chân.
"Chỉ nói chuyện với hắn một lát."
"Nói chuyện gì mà lâu vậy? Chẳng lẽ còn biết luôn cả bí mật thân thế?"
Tôi khẽ tặc lưỡi.
So với những gì vừa nghe...
Bí mật thân thế còn chẳng đáng nhắc tới.
'Hắn đột nhiên nói đến Trái Đất, rồi nào là tinh tú, nào là vũ trụ... toàn những lời khó tin.'
Có lẽ hắn đang cố gắng gợi ý cho tôi.
Về nguyên nhân căn bản khiến Townia...
Không.
Là Mobius...
Đi đến diệt vong.
Tôi không biết bằng cách nào hắn biết được những chuyện đó.
Dù có hai Cổ Đại Chủng giúp đỡ đi nữa...
Tôi cũng không ngờ một con quái vật lại có thể biết được đến mức ấy.
'Đảo ngược thứ không được phép đảo ngược...?'
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Rắc!
Phía sau khung cảnh đang dần mờ đi.
Như một tấm kính bị nứt.
Bầu trời xuất hiện những vết rạn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn