Chương 242: Bớt chơi game lại đi (3)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~25 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Toàn tập.
Tôi ngồi lại ở quảng trường của Phòng chờ, trò chuyện đủ thứ với Cadia.
Thực ra chỉ là tôi ngồi nghe còn cô ta thì thao thao bất tuyệt. Cadia thậm chí còn kể vanh vách cả chuyện đời tư của mình dù tôi chẳng hề hỏi.
'Ồn thật.'
Có vẻ Jinho vẫn chỉ bật game rồi để đó.
Phí cả pin.
"Vậy anh đến từ vùng nào thế?"
"Townia."
"Townia? Em chưa từng nghe địa danh đó bao giờ."
"Tất nhiên rồi. Vì nơi đó không tồn tại ở cái xứ Ram gì đó của cô. Tôi đến từ một thế giới khác. Chỉ tạm ở đây một thời gian rồi sẽ quay về."
Cadia mở to mắt. Tôi phì cười rồi nói.
"Tôi không phải đồng đội sẽ chiến đấu cùng cô. Nhớ cho kỹ."
"Ơ, vậy thì..."
"Nơi như thế này có tới hàng chục triệu cái. Tôi chỉ là người bắt đầu ở một nơi trong số đó trước cô mà thôi."
"Em không hiểu lắm. Có tới hàng chục triệu nơi như thế này sao?"
Cadia vừa nói vừa nhìn quanh quảng trường.
Trông cô ta vô cùng bối rối. Nhưng dù vậy tôi cũng chẳng có cách nào giúp.
Có giải thích thì chỉ khiến đầu óc cô càng rối hơn thôi.
'Cứ quan sát trước đã.'
Tôi rút Bifrost khỏi vỏ.
Xẹt!
Khi mũi kiếm chạm xuống nền quảng trường, những tia sét đỏ sẫm lập tức bắn tung tóe dữ dội.
[※Thông báo!] [Đang yêu cầu quyền hạn.] Bản thân Bifrost chính là kết tinh của can thiệp lực.
Hơn nữa Iselle còn thực hiện thêm một vài điều chỉnh.
Nếu chỉ là một tài khoản gà mới tạo...
[Ting!] [Master, Hero đang chờ chỉ thị!] Một cửa sổ hologram hiện lên bên phải tầm nhìn của tôi.
Đó là màn hình điều khiển của Jinho. Thằng nhóc này cấp quá thấp nên gần như chẳng có bảo mật gì. Chỉ cần một chút hack cơ bản là đột nhập được ngay.
Tôi phớt lờ Cadia đang ngơ ngác nhìn mình, cất Bifrost trở lại vỏ.
"Cô nói đã nhận được thần dụ từ Nữ Thần đúng không?"
"À, vâng! Người nói nếu muốn trở về quê hương thì phải hợp sức với đồng đội để cứu Ram."
"Ra vậy."
Ít nhất cũng là Hero 4 sao.
Tên Jinho này đúng là vận may cũng không tệ.
Chậc.
Tôi tặc lưỡi rồi ngồi bệt xuống đất. Cadia tiến lại, liên tục gặng hỏi tôi vừa làm gì, nhưng tôi vẫn im lặng.
Mãi hơn hai tiếng sau Jinho mới bắt đầu hoạt động.
Vừa vào game, cậu ta lập tức mở tab nhiệm vụ.
Rầm.
Cánh cổng nối với Khe Nứt Thời Không mở toang.
Cadia đang líu lo như chim sẻ liền quay đầu lại.
"Đến tín hiệu rồi! Em đi đây nhé, anh."
"..."
"Nhưng mà... thật sự anh không đi được sao?"
"Đã bảo là có muốn cũng không đi được."
"Vâng! Em đi đây!"
Cadia đáp đầy khí thế, chỉnh lại quần áo rồi lao thẳng vào bên trong Khe Nứt Thời Không.
Cánh cổng giữa quảng trường lặng lẽ khép lại.
'Đến tận tầng 4 mà vẫn là đội một người?'
Không chỉ đơn giản là gà game.
Đừng nói là Triệu hồi trả phí, đến cả Triệu hồi miễn phí cũng không dùng.
Không rút vật phẩm, cũng chẳng xây dựng công trình nào. Chỉ đưa Hero mặc định đi làm nhiệm vụ.
Sau khi ra chỉ thị xong, Jinho lại chìm vào giấc ngủ đông dài dằng dặc.
Tôi thở dài.
'...'
Tôi lại rút Bifrost ra.
Lần nữa cắm mũi kiếm xuống nền đất, những tia sét đỏ sẫm lại bắn lên.
Nhưng lần này không phải để hack.
Đợi đến khi dòng điện đủ mạnh, tôi nắm chặt chuôi kiếm bằng cả hai tay rồi cắm sâu xuống nền.
Xẹt!
[Ááááááá!] Một cô bé nhỏ xíu cùng vô số hạt sáng bắn vọt ra giữa không trung.
Iselle rơi phịch xuống nền quảng trường, toàn thân co giật liên hồi.
[Chờ! Cứ chờ! Chờ thêm nữaaaaa!] Vừa lăn lộn vừa hét lên những câu kỳ quái, Iselle bỗng bật dậy.
Cô trợn mắt, hung hăng trừng tôi.
[Gì thế hả! Đúng lúc ta đang bán chốt lời ở đỉnh mà!] Mái tóc rối bù như tổ quạ.
Bên hông cô còn giắt một chiếc hộp nhựa màu đen.
Khói đang lững lờ bốc ra từ khe hở của chiếc hộp.
[Ơ, khoan đã!] Đột nhiên Iselle mở nắp chiếc hộp nhựa.
Bên trong hộp chứa đầy những linh kiện hình chữ nhật nối với dây điện. Chẳng mấy chốc tôi nhận ra đó là những chiếc card đồ họa cỡ nhỏ.
[Sao quạt không quay? Hư... hư rồi sao? Không lẽ... hư... thật rồi?]
"..."
[Aaaaa! Freedom XY-46 của ta!] Iselle ngồi phịch xuống đất rồi ôm đầu lắc liên tục.
[Tên khốn này! Dám làm hỏng Freedom XY-46 của ta!] Bíp bíp.
Tiếng cảnh báo vang lên từ chiếc đồng hồ đeo tay của Iselle, người vẫn đang trừng mắt nhìn tôi đầy tức tối.
[Á, đến giờ giao dịch rồi... Cứ chờ đấy! Sau khi ta thoát khỏi nơi này, nhất định sẽ không để yên cho ngươi đâu!]
"..."
[Vậy thì ta...] Tôi túm lấy gáy Iselle.
Cô đang định chui vào đâu đó thì lại một lần nữa ngã lăn ra nền quảng trường.
"Định đi đâu?"
Ngày trước tôi chỉ có thể đứng nhìn Iselle nói xong việc của mình rồi biến mất.
Nhưng bây giờ thì khác.
"Tài khoản do cô phụ trách mà làm việc hời hợt quá nhỉ? Tôi cất công đến giúp, vậy mà bóng dáng cô cũng chẳng thấy đâu."
[Nghĩ lại thì, đúng là có nói sẽ có người được phái tới.] Iselle ngơ ngác nhìn tôi.
Rồi cô nhắm mắt lại.
[Quay về đi.]
"Hửm?"
[Ta bảo quay về đi. Nơi này hết cứu rồi. Nhìn là biết mà? Master chẳng có ý định chơi game chút nào cả. Tên đó bật Pick Me Up lên rồi đi chơi game khác đấy!] Chơi game khác?
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Bầu trời vẫn lấp lánh, nhưng cửa sổ điều khiển vẫn không hề có chút động tĩnh.
[Nếu đã không định chơi nghiêm túc thì ngay từ đầu đừng cài đặt chứ. Một tinh linh tốt nghiệp Học viện Tinh linh với thành tích xuất sắc như ta, vậy mà giờ lại phải cắm đầu đào coin...] Iselle méo mặt.
[Dù sao thì! Ta bận lắm, đừng làm phiền! Ta phải kiếm tiền để thoát khỏi đây! Với cả cái Freedom XY-46 bị ngươi làm hỏng! Sau này ta nhất định sẽ bắt ngươi bồi thường! Vậy ta...] Tôi lập tức lao tới gạt chân Iselle đang định bỏ chạy.
Iselle cắm mặt xuống nền quảng trường.
[Á á á!]
"Tôi còn chưa nói xong."
[Còn gì nữa?] Iselle quay lại nhìn tôi, vừa xoa chiếc mũi đỏ ửng.
"Nếu Master không chơi game thì phải điều tra nguyên nhân chứ."
[Nguyên nhân? Không chơi game thì cần gì nguyên nhân? Chỉ là không thấy hay thôi...]
"Tôi lại không nghĩ vậy."
Tôi cười nhạt.
Đúng như Iselle nói, cũng có người chơi xong phần hướng dẫn rồi nghỉ vì không hợp khẩu vị.
Tôi cũng thừa nhận Pick Me Up là một trò chơi rất kén người chơi.
Nếu bản thân họ không thấy thú vị thì cũng chẳng thể ép được.
Nhưng vẫn có điểm đáng ngờ.
"Nếu không muốn chơi thì chỉ cần thoát là xong. Cớ gì lại cứ để game mở như thế?"
Anytng từng nhắc đến chuyện này.
Bạn bè cậu ta đều chê đây là game dựa vào may rủi, còn cậu ta cũng bảo nhìn chẳng thấy hấp dẫn.
Nếu vậy thì sau khi hoàn thành phần hướng dẫn, đáng lẽ cậu ta phải ngắt kết nối rồi xóa game ngay mới đúng.
'Chỉ là một thắc mắc nhỏ.'
Có thể chỉ là chuyện vặt.
Nhưng tôi cứ có linh cảm chẳng lành.
[Hừ! Tên đó nghĩ gì thì liên quan gì đến ta. Tiền mới là số một. Tiền là trên hết! Ta phải kiếm thật nhiều tiền, rồi bắt đầu lại với một Master ngầu như Loki. Hiểu rồi thì đừng tìm ta nữa. Vậy ta...] Tôi đưa lưỡi kiếm Bifrost chĩa vào Iselle.
Xẹt!
[Uaaaaaááááá!] Hiệu quả tức thì thật.
Iselle giãy đành đạch như con cá chép vừa câu lên.
"Tôi cho phép cô đi lúc nào?"
[Freedom XY của ta...] Chiếc máy đào coin Iselle kẹp bên hông đã hỏng hoàn toàn.
Do quá nhiệt, dây điện và các linh kiện đã dính chặt vào nhau.
"Thật là. Lần đầu tiên tôi thấy có người từ chối cả khi người khác đến giúp mình. Tôi làm vậy cũng là vì cô thôi."
Tôi đá văng chiếc hộp của Freedom XY-46.
Những mảnh card đồ họa vỡ vụn văng tứ tung.
[Ác... ác quỷ...]
"Đừng đào coin nữa. Tôi thật lòng khuyên cô đấy."
[Nếu không làm cái này... thì ta chẳng còn cách nào kiếm tiền... Phải kiếm tiền... để lấy lòng đám cấp trên... mới đổi được Phòng chờ phụ trách...] Iselle ôm chiếc máy đào coin đã hỏng rồi sụt sịt khóc.
[Rõ ràng giám đốc đã nói... sẽ ghép ta với một Master thật giỏi mà...]
"Bị lừa rồi."
[Đừng có nói như chuyện của người khác! Ngươi... ngươi dám phá hỏng Freedom XY-46 Super Strike Custom của ta! Đã vậy thì phái cử hay gì cũng mặc, ta sẽ đánh ngươi thành bã...] Xẹt!
[Uaaaaaááá!] Đúng như Iselle ở Townia từng nói.
Cô đúng là chẳng chịu tỉnh ngộ.
"Tôi sẽ điều tra nguyên nhân. Cô phải giúp tôi."
[Không, ta...] Khi tôi rút lưỡi kiếm ra thêm một nửa, mặt Iselle lập tức tái mét.
[Muốn... muốn ta giúp kiểu gì? Master cấp quá thấp nên can thiệp lực của ta cũng chẳng còn bao nhiêu...]
"Thiếu can thiệp lực thì dùng cái này đi."
Xoạt.
Tôi ném Bifrost xuống dưới chân Iselle.
Iselle lập tức nở nụ cười đắc ý.
[Đúng là đồ ngốc. Chỉ cần không có thanh kiếm này thì ngươi sẽ thành bữa ăn của ta...] Tôi búng tay.
Từ lưỡi Bifrost ở phía xa lập tức bắn ra những tia điện.
"Vừa nói gì?"
[... Không có gì.]
"Đi điều tra lịch sử sử dụng điện thoại của Jinho. Nếu cậu ta đang chơi game khác thì là game gì. Trước khi cài Pick Me Up đã chơi những gì. Cả lịch sử trò chuyện trên KakaoTalk với ai cũng điều tra luôn. Trong vòng một tiếng phải tìm xong và báo cáo cho tôi. Đừng có nghĩ đến chuyện làm việc thừa thãi."
[V... vâng...] Iselle mặt mày như đưa đám, rụt rè ôm lấy Bifrost.
Rồi biến mất cùng những hạt sáng.
Chỉ còn lại một mình, tôi đưa mắt nhìn về cánh cửa phía trước quảng trường.
Có lẽ Cadia vẫn đang làm nhiệm vụ ở tầng 4.
Chắc cô vẫn đang hăng say tiêu diệt quái vật mà chẳng hề biết mình đang ở trong hoàn cảnh nào.
'Đã có bao nhiêu Phòng chờ biến mất rồi nhỉ.'
Chỉ riêng số lượng cũng phải tính bằng chục triệu.
Dĩ nhiên, tôi cũng chẳng cảm khái gì.
Cũng giống như khi còn ở Hàn Quốc, tôi chưa từng quá bận tâm đến châu Phi.
Hành động của Jinho có vài điểm đáng ngờ.
Chỉ cần giải đáp được những điều đó thì Phòng chờ này có bị hủy diệt hay không cũng chẳng liên quan đến tôi.
Ngay cả trước khi Cadia trở về.
Chưa đầy một tiếng sau, Iselle đã mang đến bản báo cáo về Jinho.
Tôi chậm rãi đọc từng dòng trên tờ giấy.
'Game cậu ta chơi nhiều nhất là Hellground sao.'
Có vẻ cậu ta không mấy khi chơi game di động.
Đối với Pick Me Up cũng chẳng có chút hứng thú nào.
'Không định chơi thì cài làm gì?'
Phí dữ liệu.
Tôi lật sang trang tiếp theo.
Ở đó là bản tổng hợp lịch sử trò chuyện trên KakaoTalk của Jinho vài ngày trước.
Tên người đã nhắn tin riêng với cậu ta là...
'Dì.'
Dì?
Tôi chớp mắt.
Rồi bắt đầu đọc từ trên xuống.
Dì > Jinho à, cháu ngủ chưa? [00: 02] [00: 03] Chưa ạ. Có chuyện gì vậy dì?
Dì > Dì có chuyện muốn nhờ. Cháu giúp dì được không? [00: 05] Lịch sử trò chuyện giữa "Dì" và "Jinho" lần lượt hiện ra.
Cuộc nói chuyện bắt đầu từ nửa đêm và kéo dài đến tận một giờ sáng.
Dì > Dì nói mà nó không chịu nghe. Trước đây cháu thân với nó lắm mà. Cháu thử khuyên nó giúp dì được không? [00: 57] [00: 59] Vâng ạ. Cháu sẽ thử nói.
Dì > Nếu thành công dì sẽ tặng quà cho cháu. Dạo này áo phao dài đang nổi lắm đúng không? Cháu không muốn chiếc của New Space à? [01: 00] [01: 01] Thật hả dì? Cháu sẽ cố gắng hơn!
Dì > Trông cậy vào cháu đấy. ^^ Cố lên Jinho! [01: 05] Cuộc trò chuyện trên KakaoTalk kết thúc tại đó.
'Ra là vậy.'
Vài ngày trước, dì của Jinho dường như đã tâm sự với cậu ta.
Về chuyện của Anytng.
Anytng quá sa đà vào game nên bỏ bê cuộc sống ngoài đời.
'... Cũng là điều dễ hiểu.'
Đứng trên cương vị của phụ huynh thì đúng là phải lo lắng.
Đối với Jinho là dì.
Nhưng đối với Anytng...
Là mẹ.
Suốt ngày chỉ biết chơi game.
Ngủ nghỉ không đầy đủ, đi làm cũng vô cùng vất vả.
Trong tủ bếp ở nhà chỉ toàn chất đầy thùng mì gói.
Bà lo cô sẽ vì game mà hủy hoại sức khỏe.
Có những hôm còn quên cả lời chúc ngủ ngon mỗi tối.
Ngoài ra, bà còn kể với Jinho hơn mười điều khiến mình lo lắng.
Và cuối cùng...
Bà dùng quà để giao cho cậu ta một nhiệm vụ.
'Bảo Anytng...'
Bỏ Pick Me Up.
"Thú vị thật."
Nói cách khác...
Tên này là sát thủ được cử tới.
Được phái đến để kéo Anytng rời khỏi Pick Me Up.
'Muốn cản trở tôi sao?'
Tôi vò nát bản báo cáo rồi ném đi.
Ai cho phép chứ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn