Chương 260: Khúc Cầu Hồn (6)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~26 phút đọc · Tạo 04/08/2026
Toàn tập.
Tôi mở mắt.
Một căn phòng kim loại lạnh lẽo vô tri. Đây là chỗ ở của tôi trên tầng 4 Phòng chờ.
Giường sắt, tủ quần áo, bàn và ghế. Bên trái căn phòng có một giá trưng bày lớn để đặt các bức tượng. Chẳng mấy chốc mà cả giá trưng bày tầng 8 cũng gần kín rồi. Có lẽ phải nhờ bác thợ mộc làm thêm một tủ trưng bày mới.
Tôi cởi áo giáp ra, rồi bày những món đồ được giấu trong két sắt xuống sàn.
Đôi kiếm Colada và Tizona của El Cid, chiếc áo choàng lông sói, cùng cả Nghịch Thiên Thư.
Tôi ngồi xổm xuống, lật soàn soạt từng trang Nghịch Thiên Thư.
'Chìa khóa Master của server 1?'
Muốn giải quyết vấn đề thì phải đến server 1.
Vậy thì dù tôi có làm gì ở đây đi nữa... kết cục vẫn đã được định sẵn.
'Sự diệt vong của Townia.'
May mà vẫn còn nhiều thời gian.
Anytng mới chỉ chinh phục đến tầng 60 mà thôi.
Đợi đến khi không còn cách nào khác rồi mới quyết định cũng chưa muộn.
[Cục!] Tôi vẫn ngồi xổm, ngẩng đầu lên.
Iselle với khuôn mặt đỏ bừng đang lảo đảo bay lượn trong phòng.
Xem ra cô ấy đã uống không ít rượu. Đôi cánh vỗ chập chờn đến mức nhìn thôi cũng thấy bất an.
[... Loki... là... số một.] Iselle líu lưỡi lẩm bẩm.
"Mệt thì vào ngủ đi."
[Đến cả... hạng nhất bảng xếp hạng... cũng thắng luôn mà.] Lại nói nhảm rồi.
Không phải thắng.
Chúng tôi còn chưa từng thực sự giao chiến.
Nếu Tel không can thiệp thì sẽ thế nào?
Có lẽ Niflheim và Dorado đã lao vào một trận chiến khốc liệt.
Dĩ nhiên, kết quả vẫn sẽ như nhau.
Ngay từ đầu hắn vốn chẳng hề có ý định chiến đấu.
Chắc chỉ đánh lấy lệ một lúc rồi giả vờ không thắng nổi mà chịu thua.
Nghĩ đến đó, lửa giận lại bốc lên.
'Kiểu này thật khó chịu.'
Keng.
Tôi rút thanh kiếm khỏi vỏ đặt trên sàn.
Lưỡi kiếm trắng tinh gợi nhớ đến một tia sét.
Một tuyệt phẩm không hề thua kém Ngũ Thần Khí của Niflheim.
[Ực, ực ực...] Tiếp theo là chiếc áo choàng lông sói.
Sau khi quét kiểm tra, ngoài độ bền và khả năng giữ ấm rất cao thì nó không có năng lực đặc biệt nào khác.
Có lẽ đây chỉ là một vật phẩm mang ý nghĩa biểu tượng của El Cid.
[Phù ha!] Iselle giơ cao chiếc chai thủy tinh rỗng.
"Làm gì thế?"
[Thuốc giải rượu!] Xem ra thuốc có hiệu quả khá tốt.
Iselle bay đến chỗ tôi với động tác đã linh hoạt hơn hẳn.
[Loki, ngài ra ngoài làm gì vậy? Tôi liên lạc mà ngài chẳng phản hồi gì cả.]
"Tôi đi điều tra về El Cid. Có quá nhiều điểm đáng ngờ."
Tôi tóm tắt ngắn gọn cho Iselle về trận chiến với El Cid.
Iselle nghiêng đầu, nhìn đống chiến lợi phẩm bày trên sàn.
[Vậy đây đều là đồ của El Cid à?]
"Ừ. May mắn nên tiện thể mang về được."
[Ồ...] Iselle nhấc bổng cuốn sách to gần bằng người mình lên rồi bắt đầu lật xem từng trang.
Ngay sau đó, cô ấy run bắn như bị điện giật rồi ném phăng Nghịch Thiên Thư xuống đất.
[Á á!]
"Sao vậy?"
[C-can thiệp lực mạnh khủng khiếp! Gần như đạt đến cấp độ kết tinh rồi.] Lúc tôi đọc thì chẳng có vấn đề gì.
Iselle lại chuyển ánh mắt sang đôi kiếm đặt bên cạnh.
[Hai món này cũng cực kỳ xịn! Ít nhất phải cấp SS.]
"Nhưng khó mà dùng được."
Nếu đôi kiếm này có tính phổ dụng thì đưa cho Belkist dùng cũng không tệ.
Nhưng đây là vũ khí chuyên dụng của El Cid, chỉ phát huy toàn bộ sức mạnh khi nằm trong tay hắn.
Hơn nữa, dù có dùng được thì tôi cũng đã có Bifrost.
[Ngài định cứ cất giữ thế này sao?]
"Đang định thay đổi đây."
Hự.
Tôi cất Nghịch Thiên Thư trở lại két sắt.
Sau đó giắt đôi kiếm vào thắt lưng, khoác áo choàng lên vai rồi mở cửa phòng.
"Theo tôi."
Vẫn còn thời gian đến sáng.
Muốn nhân viên của Xưởng Chế Tạo Trang Bị đi làm thì ít nhất cũng phải năm, sáu tiếng nữa.
Độ bền của chiếc áo choàng lông sói cao đến mức kỳ lạ.
Nếu sử dụng đúng cách thì ngay cả đao kiếm, tên bắn hay đạn cũng có thể chặn được.
Còn về Colada và Tizona.
Trên hai thanh kiếm được khắc những ma pháp thuật thức cấp cao nhất.
Dù khó có thể dùng nguyên vật liệu kim loại của chúng, nhưng nếu chỉ chuyển ma pháp thuật thức sang thì vẫn có thể làm được.
Đương nhiên sẽ bị suy giảm phần nào, nhưng vẫn tốt hơn là cất kỹ như báu vật.
'Tổng hợp vật phẩm.'
Giờ thì cơ sở chế tạo ở đây cũng đã khá hoàn thiện.
Nếu Iselle hỗ trợ tốt thì hẳn có thể tạo ra những trang bị đủ dùng.
Đương nhiên, ngoài Iselle ra còn cần thêm một người nữa.
Tôi đi đến trước một cánh cửa ở cuối hành lang tối om.
"Ngủ rồi à?"
Cốc cốc.
Không có phản ứng.
Cũng phải, giờ này mà.
Tôi mở cửa bước vào.
"Ưm... mình..."
Tôi vác Katio đang ngủ say trên giường lên vai trái.
"... Hả?!"
Ngay lập tức, Katio mở choàng mắt.
"C-cái gì vậy, Han! Giờ là mấy..."
"Đừng la. Đánh thức mọi người bây giờ. Tôi có việc muốn nhờ."
"Ta mới được ngủ trong phòng sau cả tuần đấy! Làm ơn!"
Đến mức đó luôn à.
Katio nằm trên vai tôi, gần như sắp khóc.
"Đợi đến ban ngày rồi nhờ không được sao?"
"Bây giờ mới được."
"Nhưng mà..."
"Tôi sẽ cho cậu nghỉ ca sáng."
"Câu đó ta bị lừa bao nhiêu lần rồi?"
"Lần này là thật. Tin tôi đi."
Ngoài Katio ra thì chẳng còn ai có thể nhờ được.
Năng lực của cậu ấy còn vượt xa cả tưởng tượng của tôi.
Chỉ với lượng vật liệu tối thiểu đã chế tạo được Phi Không Đĩnh có hiệu suất tối đa, mà những chiếc Phi Không Đĩnh ấy còn chưa từng gặp một lần trục trặc. Chưa kể khả năng quản lý và bảo dưỡng cũng hoàn hảo. Thực lực chiến đấu cơ bản xuất sắc, ma pháp hỗ trợ đa dạng, lại còn sở hữu kỹ thuật cường hóa trang bị hạng nhất.
'Giỏi đến mức này thì bảo sao.'
Thảo nào hồi còn ở Phòng chờ lại bị bắt làm việc cật lực như thế.
Càng dùng càng thấy hữu dụng, sao có thể để không được chứ.
"Dối trá! Toàn dối trá! Thả ta ra! Cho ta về đi! Ta muốn ngủ... ưm ưm!"
Tôi cứ thế vác Katio đến đây.
Vừa bước vào Xưởng Chế Tạo Trang Bị, Katio có lẽ cũng chịu chấp nhận số phận nên im lặng.
"... Rốt cuộc ngươi muốn nhờ ta chuyện gì?"
Cuối cùng cũng chịu hợp tác rồi sao.
Tôi đặt Katio xuống sàn.
Đây là Phòng Cường Hóa, một trong những khu vực bên dưới của Xưởng Chế Tạo Trang Bị.
Nơi có thể ban đủ loại ma pháp lên trang bị đã hoàn thành. Ban đầu Phòng Cường Hóa thuộc Điện Ma Pháp, nhưng sau khi cấp công trình tăng lên và được sáp nhập thì đã chuyển sang đây.
"Việc cậu cần làm rất đơn giản."
Tôi đặt Colada, Tizona và chiếc áo choàng lông sói xuống.
Trên sàn là một ma pháp trận khổng lồ màu tím.
"Chuyển ma pháp khắc trên đôi kiếm này sang chiếc áo choàng."
"Ý ngươi là chuyển cường hóa?"
"Đúng."
"Ừm, cũng không khó lắm."
Katio quỳ gối tiến đến trước các món trang bị.
"Để xem nào, thuật thức..."
Một luồng ma lực nhàn nhạt lan ra từ tay Katio.
Rồi...
Chưa đầy mười giây sau, sắc mặt cậu ấy tái mét.
"... Cái quái gì thế này."
Katio cứng đờ nhìn lên tôi.
"Mấy món này ngươi lấy ở đâu vậy?"
"Tiện thể mang về."
"Đây... không phải ma pháp do con người tạo ra... Mô hình ma lực... hoàn toàn hỗn loạn..."
Katio bắt đầu lẩm bẩm những lời khó hiểu.
"Rốt cuộc làm được hay không?"
"Không được!"
"Không cần chuyển hết. Chỉ cần thành công một nửa là được."
"Một nửa cũng không được! Đụng vào còn không nổi! Ngươi thử nghĩ xem, ngươi có thể sử dụng ma pháp của người ngoài hành tinh không? Với lại ngay từ đầu nó còn có khóa bảo mật..."
"Chuyện đó thì đừng lo."
Tôi búng ngón tay.
Iselle xoay một vòng trên không, những hạt bụi sao lập tức tỏa ra.
[Bắt đầu chế tạo trang bị!] Một cửa sổ hologram quen thuộc hiện lên.
Tôi mở menu phía dưới rồi chạm vào nút ở chính giữa.
['Tổng hợp vật phẩm' đã được chọn!] [Có thể tổng hợp các vật phẩm khác loại để tạo ra trang bị mới sở hữu tính năng mới. Tổng hợp vật phẩm cần có Ma Pháp Học Giả phụ trách, và kết quả sẽ thay đổi tùy theo quá trình thực hiện. Hãy cẩn thận!] [Tips/ Khi thực hiện tổng hợp thủ công, bạn có thể tăng độ hoàn thành thông qua mini game.]
"Ngươi đang làm gì vậy?"
Katio nghiêng đầu.
Cũng phải. Cửa sổ hologram này người thường không nhìn thấy được.
Tôi nhún vai.
"Tôi có thể gỡ khóa bảo mật. Thế là được chứ?"
Chỉ cần giải câu đố cho tốt thì chút hạn chế đó hoàn toàn có thể bù lại.
"Chuyện đó... phải thử mới biết..."
"Cũng không nói là không được nhỉ. Dù thất bại tôi cũng không trách đâu, giúp tôi đi. Sau này tôi sẽ đền đáp."
"... Đây rõ ràng là ép buộc mà."
Katio vừa càu nhàu vừa dùng dao động ma lực quét qua các món trang bị.
Xem ra cuối cùng cũng chịu làm rồi.
Tôi đưa ra với Katio hai điều kiện.
Thứ nhất là trong lúc cường hóa tuyệt đối không được để người khác phát hiện.
Nói cách khác, mỗi rạng sáng cậu ấy đều phải đến đây làm việc.
Điều kiện thứ hai là giữ lại bản gốc.
"Điều kiện gì mà phiền phức thế không biết. Chỉ riêng làm thôi đã đủ mệt rồi..."
Katio thở dài thật sâu rồi đưa hai tay về phía đôi kiếm.
'Xem ra... cũng nên bồi thường cho cậu ấy chút gì đó.'
Quả thật tôi đã bắt cậu ấy làm việc quá sức.
Ngay cả nô lệ thời trung cổ chắc cũng không bị vắt kiệt như vậy.
Dù sao thì, cũng phải đợi công việc thành công rồi tính phần thưởng sau.
Tôi điều chỉnh cửa sổ chế tạo trước mặt.
Chuyển sang chế độ tổng hợp thủ công, rồi chọn độ khó của câu đố.
'Iselle cũng sẽ bận một thời gian đây.'
Muốn không để Anytng phát hiện thì phải chỉnh sửa nhật ký trò chơi.
Tôi phủi hai tay. Đã lâu rồi không chơi câu đố, nhưng cảm giác vẫn còn nguyên nơi đầu ngón tay.
Phù.
Tôi khẽ thở ra.
'Di sản Hoàng Kim Hương?'
Tôi cười nhạt trong lòng.
Nếu là vật phẩm hữu dụng thì tôi sẽ dùng.
Nhưng tôi chưa từng nói sẽ đến server 1.
Ở lại Trái Đất.
Hay ở lại thế giới này và tiếp tục sống khổ cực.
Quyền lựa chọn hoàn toàn thuộc về tôi.
Chính Sizel cũng đã nói rõ điều đó.
'Chỉ là không biết liệu có làm được hay không.'
Ngay từ đầu tôi đã chưa từng lựa chọn rơi vào thế giới này.
Cho nên giờ có nói đến lựa chọn hay không lựa chọn cũng chẳng khiến tôi cảm thấy gì.
Lúc này chỉ còn cách làm những gì mình có thể.
[Câu đố sẵn sàng!] Tôi giơ tay phải lên.
"Đập Vỡ Nồi."
Người phụ nữ khẽ tặc lưỡi.
"Tên Master quê mùa quá nhỉ? Nghe muốn nôn luôn. Không biết nghĩ qua loa đến mức nào mới đặt cái tên như vậy. Em cũng thấy thế đúng không?"
"Vâng, chị hai. Em cũng thấy vậy."
"Bảo Master dùng Vé Đổi Tên đi. Mỗi lần giết người lại đọc cái tên Master đó lên, thật sự buồn nôn muốn ói."
"Còn Anytng... thì sao..."
"Anytng cũng vậy thôi. Nghe như đặt đại vậy. Thà Đập Vỡ Nồi còn khá hơn. Đúng không?"
"Vâng, chị."
Một căn phòng rộng lớn chìm trong bóng tối.
Ở giữa phòng, một đoạn hình ảnh đang được phát trên màn hình hologram.
Trong đoạn hình ảnh, một người đàn ông bao phủ bởi những tia sét đỏ thẫm đang liều mạng chiến đấu.
"Ồ, ngầu thật. Đó là Han Isarat sao? Thủ khoa tốt nghiệp khóa đào tạo của Niflheim, quán quân tổng hợp Raid Festa, một mình vượt qua nhiệm vụ độ khó cao. Đúng là siêu tinh anh."
"Như vậy... mới đáng..."
"Đúng thế. Có vậy săn mới đáng."
Người phụ nữ ném thứ đang cầm trong tay đi.
Nó lăn lông lốc trên sàn rồi va vào tường.
Đó là cái đầu của một người đàn ông đang trợn trừng hai mắt.
"Guild mạnh nhất server 2 tên là gì ấy nhỉ?"
"Là Liberty, chị."
"À đúng rồi, chỗ đó. Chán chết đi được. Đám lúc nào cũng vênh váo đó, chém vài cái đầu là ngoan như cún ngay. Đúng là một lũ rác rưởi."
Tiếng cười lanh lảnh lại vang lên.
"Tại sao lại cản trở chứ."
Người phụ nữ lẩm bẩm bằng giọng đầy sát khí.
Đó là chất giọng lạnh lẽo đến mức như khiến cả căn phòng phủ đầy băng giá, hoàn toàn không mang theo chút cảm xúc nào.
"Nếu không có cái đám Liberty đó, đầu của El Cid đã là của bọn mình rồi."
"Nếu có thời gian chuẩn bị... bọn cản đường... giết hết..."
"Nếu định thưởng Nghịch Thiên Thư thì phải nói trước chứ. Làm hại tôi còn chưa kịp trang điểm đã phải chạy đi luôn."
"Phần thưởng... bị con mèo ăn trộm... cướp mất..."
Người phụ nữ đứng dậy.
Đoạn hình ảnh trên màn hologram vẫn tiếp tục phát.
"Xem thường người khác đến mức dám công khai cả video chiến đấu của Hero mình."
"Đồ ngốc..."
"Đã trộm đồ của người khác như chuột."
"Đồ ngu..."
"Đã vậy."
Người phụ nữ bước về góc phòng.
Khóe miệng nở một nụ cười hiểm độc.
"Thì phải trả giá."
Người phụ nữ giẫm mạnh lên cái đầu bị chặt đứt của người đàn ông.
Rắc!
Những mảnh sọ nát bắn tung tóe khắp nơi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn