Chương 279: Loại nhiệm vụ - Chinh Phục (5)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~25 phút đọc · Tạo 09/08/2026
Toàn tập.
Ầm!
Cùng với tiếng nổ, một tia sáng xé toạc không khí.
Mục tiêu là ngực trái của Hoàng tử.
Mũi tên của Jenna, được gia trì hai Khắc Ấn thượng cấp, giờ đã gần như một loại vũ khí chiến lược.
Chỉ trong nháy mắt vượt qua khoảng cách mười mét, mũi tên xuyên thẳng qua tim Hoàng tử.
"... Đến lượt tôi sao."
Belkist đạp mạnh xuống đất.
Cơ thể hắn lao vụt sang trái.
Một vệt sáng trắng bám sát phía sau lưng hắn.
Sức mạnh của chấn động.
Đó là hiệu ứng đặc biệt xuất hiện khi Bạch Long Huyết đạt tới một cảnh giới nhất định.
Rầm rầm!
Lưỡi kiếm của Belkist rung lên dữ dội.
Đó là tuyệt kỹ thượng cấp có thể phá hủy tần số dao động cố hữu của bất kỳ mục tiêu nào nó chạm phải.
"Quả nhiên."
Nửa thân trên bị chém đứt của Hoàng tử bay lên không trung.
Thế nhưng còn chưa kịp chớp mắt, không gian đã méo mó, nửa thân trên và nửa thân dưới lập tức dính liền trở lại.
Lỗ thủng nơi trái tim cũng khép kín chỉ trong chớp mắt.
Đến lượt tôi.
Không cần áp sát.
Chỉ với một nhát vung kiếm, toàn thân Hoàng tử tan nát.
Ầm!
Một vụ nổ dữ dội đánh sập cả khu vườn.
"Mạnh thật."
Tôi khẽ lẩm bẩm.
"Tránh ra."
Tôi bật mạnh lùi về sau.
Một luồng xung kích vô hình bùng nổ, quét sạch nơi chúng tôi vừa đứng.
'Không hẳn là mạnh.'
Khoảng cách thực lực không lớn đến vậy.
Không, nói đúng hơn thì chúng tôi đang áp đảo hắn.
Hoàng tử luôn phản công ngay sau mỗi lần bị tấn công, nhưng nếu so với Halgion hay Asinis trong Thế Giới Tâm Tưởng, uy lực lẫn tốc độ của hắn đều kém xa.
Chỉ có một điểm khác biệt...
Hắn không chết.
Ngay cả Hắc Bá Kiếm với trọng lực bị nén tới hàng nghìn lần.
Ngay cả mũi tên có thể xuyên thủng tử huyệt của bất kỳ quái vật nào.
Ngay cả Ba Động Kiếm có thể phá hủy chính bản thân hạt vật chất.
Tất cả đều không giết được hắn.
'Phiền thật.'
Đảo mắt nhìn quanh, cung điện vàng son lộng lẫy đã không còn nữa.
Khu vườn hóa thành phế tích, cổng lớn tan nát, ngay cả Hoàng Tọa màu ngọc bích dành cho Hoàng đế cũng đã vỡ vụn.
Giữa đống đổ nát của cung điện, chúng tôi không ngừng trao đổi đòn tấn công.
[Goblin Ô Nhiễm Lv. 53] × 2835 Đế Đô đã bị phá hủy hơn một nửa.
Dư chấn của trận chiến cùng vô số xác quái vật khiến không còn nơi nào nguyên vẹn.
Các Hero do Roderek chỉ huy đang lấy những mảnh vỡ của công trình làm tường chắn để tiếp tục phòng thủ.
Điều duy nhất chúng tôi có thể làm là câu giờ, không cho Hoàng tử tiếp cận Pria.
"Có phát hiện gì không?"
<Không. Ta đã bay hết ba vòng rồi. Chẳng thấy gì cả, Han! > Giọng Kishasha đầy sốt ruột vang lên.
Tôi đã giao cho cô ấy nhiệm vụ trinh sát.
Biết đâu đâu đó còn ẩn giấu một vật thể giống như tượng nữ thần.
Giống như ở tầng 20, có lẽ trên chiến trường này cũng tồn tại một vũ khí có thể giết Boss.
Thế nhưng hơn ba mươi phút trinh sát trôi qua, vẫn chẳng có tin tức gì đáng giá.
'Khó chịu thật.'
Ở Niflheim, cường độ chiến đấu còn khủng khiếp hơn bây giờ.
Kẻ địch mạnh hơn xuất hiện, quái vật hàng chục nghìn con liên tục tràn xuống.
Nhưng đồng thời cũng có sẵn phương tiện để đối phó.
Tôi chỉ cần đi theo lộ trình đã định, kích hoạt các vật thể trên bản đồ là có thể nhận được hiệu ứng cường hóa giúp chỉ số của Hero tăng lên gấp nhiều lần.
Thế nhưng nhiệm vụ lần này ở Townia lại hoàn toàn bế tắc.
Độ khó của Pick Me Up vốn nổi tiếng là cực kỳ cao.
Nhưng dù vậy vẫn luôn có một quy luật.
Đó là...
Luôn tồn tại "cách vượt ải".
Dù khó đến đâu thì cuối cùng đây vẫn là một trò chơi.
Nếu không thể vượt qua, thì nó không còn là trò chơi nữa.
[mutmura: Trông chẳng có cách nào thắng nổi. Mà sao hắn không chết vậy?] [Kẻ Phán Định Game Rác (mgxz): Game lỗi à? Ngay từ đầu tầng 80 trở lên có vẻ đã không được thiết kế để vượt qua. Game mobile dạo này toàn lừa người chơi như thế.] [Melang (malarng44): Mấy người vượt được, kể cả Loki, chắc đều là tài khoản của nhà phát hành.] Khung chat phát sóng bên phải liên tục hiện lên những bình luận tiêu cực.
Thậm chí đã có người nghi ngờ đây là lỗi game.
"Không còn cách nào khác sao?"
Belkist hạ kiếm xuống rồi hỏi.
Tôi lục lại ký ức.
Những loại nhiệm vụ mà tôi từng phân tích không biết bao nhiêu lần khi còn là Master lần lượt hiện lên trong đầu.
Dù là nhiệm vụ nào cũng đều có quy luật.
'Có điều gì mình đã bỏ sót sao?'
Dù rà soát lại toàn bộ mọi chuyện từ lúc nhiệm vụ bắt đầu đến giờ, tôi vẫn không thấy điều gì đáng chú ý.
"Tên này..."
Ầm!
Tôi chém kiếm xuống.
Kiếm áp và sóng xung kích va chạm trực diện, tạo nên một tiếng nổ dữ dội.
"Là lỗi game sao."
Tôi đưa tay lên tai rồi lên tiếng.
"Kishasha!"
<Có! >
"Thật sự trên chiến trường không còn gì à? Dù chỉ là chi tiết nhỏ cũng được."
<Không phải là không có, nhưng đều là những thứ không dùng được! >
"Cho tôi xem thử."
<Chờ chút! > Tách.
Bên trái tầm nhìn hiện lên vài bức ảnh.
Đó là Chia Sẻ Thị Giác, một loại ma pháp liên lạc cao cấp.
Tôi xem từng bức.
Giữa đống đổ nát của các công trình, những bức tượng nữ thần vỡ nát bị chôn vùi bên dưới.
Những bức còn lại cũng chẳng khác.
Không còn lấy một bức tượng nào giữ được hình dạng hoàn chỉnh.
Trông cực kỳ bất thường, như thể có ai đó cố tình phá hủy tất cả.
'... Ha.'
Tôi bật cười khan.
"Đã động tay vào chiến trường sao?"
"Khó mà nói."
Prios nở một nụ cười đầy ẩn ý.
'Quái vật không thể can thiệp vào chiến trường mới đúng.'
Hero và quái vật đều không thể tác động đến trạng thái của chiến trường.
Theo những gì tôi biết, đó là một quy tắc tuyệt đối.
Hay là giả định đó đã sai?
Đến cấp độ 7 sao thì ngay cả quy tắc đó cũng có thể phá vỡ?
Hoặc cũng có thể Lantia hay Shutenberg đã giở trò gì đó.
Dù là khả năng nào… nếu suy đoán của tôi là đúng...
Keng.
Tôi ném thanh kiếm đi.
<Ngươi làm gì vậy? >
"Anh? Sao tự dưng..."
"Không cần đánh nữa."
Đây vốn không phải một trận chiến công bằng.
Phì.
Tôi nhổ ra một ngụm máu.
"Chỉ để giở mấy trò bẩn thế này mà mày cũng làm bộ làm tịch ghê nhỉ?"
"..."
"Thất vọng thật. Dù sao mày cũng vẫn sẽ chết. Chỉ là chết thảm hại hơn một chút thôi."
"Tại sao ngươi lại nghĩ vậy?"
Tôi nhìn sang bên phải.
Giữa dòng chat đang cuồn cuộn hiện lên, tôi thấy một dòng quen thuộc.
[AZ: Siris-chan... úp mặt... liếm liếm lỗi game...] Tôi đã nhận ra từ lâu rồi.
Buổi phát sóng này đủ loại người đều đang theo dõi.
Trong đó còn có cả những tồn tại không hề bình thường.
'Nếu màn chơi này không công bằng.'
Có hàng trăm nghìn người chơi đang chứng kiến.
Đây là vấn đề liên quan đến sự sống còn của trò chơi.
Bọn họ sẽ không thể ngồi yên.
[Now Loading....] Cạch.
Bầu trời tối sầm lại.
Tôi khẽ thở dài.
Như thể thời gian đã ngừng trôi.
Mọi thứ xung quanh đều đứng yên.
Belkist đang trừng mắt nhìn tôi.
Jenna đang nghiêng đầu khó hiểu.
Biển lửa bao trùm toàn bộ Đế Đô cùng lũ quái vật đang điên cuồng tàn phá.
Tất cả đều bất động.
[Đang khôi phục...] [Đã xảy ra lỗi máy chủ, kết nối bị gián đoạn. Xin vui lòng chờ trong giây lát.] Một khung cảnh vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Đó là dư chấn mỗi khi tồn tại bên ngoài trò chơi can thiệp.
[Truy cập khẩn cấp!] [Đang xác minh mật khẩu.] [PS: **********] Ting.
Một thông báo hiện lên cùng tiếng báo.
[Quyền hạn mã - Alpha One] [Đã xác thực quyền truy cập. Mở thông đạo dự phòng.] Rắc!
Ở rìa chiến trường.
Như một tấm kính trong suốt bị nứt, những vết rạn dần hiện ra.
"Tôi vốn không muốn mượn tay họ."
Nhưng nếu đối phương đã chơi kiểu đó thì cũng đành chịu.
'Họ sẽ không giúp mình vượt ải.'
Cùng lắm chỉ cân bằng lại trận đấu.
Nhưng như vậy là đủ rồi.
[GabageGame: Cái gì đây? =))) Lại văng nữa à? Đang tầng 80 mà văng? =))) Server đỉnh thật!] [Loạn Xạ (brave7): Đúng là game rác.] Thời gian bên trong Mobius đã ngừng lại, nhưng thời gian ở Trái Đất, chiều không gian cao hơn, vẫn tiếp tục trôi.
Chỉ trong chớp mắt, phòng chat đã ngập tràn những lời chế giễu.
Hoàng tử chuyển ánh mắt.
Như thể hắn đang chia sẻ cùng một tầm nhìn với tôi.
"Nhiều kẻ đứng ngoài đến xem thật."
Hoàng tử khẽ lẩm bẩm.
"Đều là khán giả đến xem hồi kết của vở kịch."
"Cứ việc nói cho đã."
"Chỉ vì làm trái kịch bản... mà đến để trừng phạt sao."
Rắc!
Vết nứt trên bức tường càng hiện rõ hơn.
Codename là Alpha One.
Cấp bậc ngay dưới Alpha Zero, Tổng Giám Đốc.
<Đã xảy ra chuyện gì vậy? > Một giọng nói không nên xuất hiện vang lên trong đầu tôi.
Tôi nghi ngờ cả tai mình.
<Tự dưng mọi thứ xung quanh đều đứng yên. Các Hero cũng vậy, quái vật cũng vậy. Đây cũng là một phần của "nhiệm vụ" sao? Han, anh không sao chứ? >
"Pria."
<Cứ nói đi. >
"Cô không sao chứ?"
<Tôi... thì không có chuyện gì cả. >
"Đến chỗ tôi ngay."
Tôi cắt liên lạc.
Hoàng tử trước mặt vẫn đang mỉm cười đầy khó hiểu.
'Halgion cũng không trả lời.'
Ngay cả Cổ Đại Chủng đã vượt qua giới hạn sinh mệnh cũng không thể chống lại dòng chảy này.
Lẽ ra chỉ có tôi, người đến từ Trái Đất, và Hoàng tử, mục tiêu bị trừng phạt, mới có thể cử động được.
Giống như khi Tel xử lý El Cid.
Thế nhưng vừa rồi...
Pria, một NPC trong game, lại chủ động gọi tôi.
"Là trò của mày sao?"
"..."
"Han!"
Tôi quay sang.
Pria đang hớt hải chạy về phía tôi.
Chiếc váy bạc sang trọng đã nhuốm đầy máu và bụi đất.
"Prios."
Vừa chạm mắt Hoàng tử, gương mặt Pria lập tức cứng lại.
"Chuyện này cũng là do ngươi sắp đặt sao?"
"Không gọi ta là hoàng huynh nữa à."
"Đó là vì ngươi đã..."
"Là vì ta phản bội Townia sao?"
Pria cắn chặt môi.
"Ta vẫn luôn nghĩ ngươi là người yêu Townia hơn bất kỳ ai."
"Đó chỉ là hiểu lầm của ngươi thôi, Pria. Ngay từ đầu, ta chưa từng yêu Townia."
Prios chỉ lên bầu trời.
"Cuối cùng... điều kiện cũng đã hội đủ."
"Điều kiện?"
"Lỗ hổng trên bầu trời đã mở ra. Nhờ hiến tế hai lão già kia nên nó cũng lớn hơn đáng kể. Can Thiệp Lực của đám khán giả bên ngoài cũng đã chạm tới nơi này. Điều kiện không tệ."
"..."
"Vật tế tiếp theo cũng sắp đến rồi."
Không ổn.
Tôi khẽ ngoắc ngón tay.
Bifrost nằm dưới đất lập tức bay vào tay phải tôi.
[AZ: Cân bằng... liếm liếm... điều chỉnh...] Vết nứt trên bức tường càng lúc càng mở rộng.
Hoàng tử xoay nhẹ thanh trường kiếm.
Keng!
Ánh sáng vàng rực rỡ phủ lên lưỡi kiếm.
"Pria, ngươi từng hỏi ta chiến đấu vì điều gì đúng không?"
"..."
"Vì một mảnh đất nhỏ. Một nơi có cánh đồng lúa mì trải dài bất tận, có một căn nhà nhỏ được dựng lên. Ở đó, không cần bị ép buộc phải chiến đấu, cũng không phải chịu sự can thiệp của bất kỳ ai."
"Prios... ta không hiểu..."
Ù ù...
Hào quang trên thanh kiếm của Hoàng tử càng lúc càng đậm.
Những dải băng đỏ quấn quanh cơ thể hắn hóa thành bụi rồi tan biến.
"Trải qua mười bảy kiếp sống, chiến đấu hàng nghìn lần, đổ hàng vạn giọt máu và nước mắt... đến lúc đó ta mới nhận ra."
"... Ngươi định làm gì?"
Đôi mắt Prios bừng sáng.
"Hãy nhìn đi, Pria. Đây mới là Chân Chính Thứ Nguyên Kiếm."
Bùng!
Ánh sáng vàng hóa thành ngọn lửa.
Ngọn lửa bao trùm toàn thân Hoàng tử rồi bốc thẳng lên tận trời.
"Han!"
Tôi nắm kiếm bằng tay trái rồi đạp mạnh xuống đất.
Nhưng như mọi lần, bức tường trong suốt lại chặn ngay trước mặt.
'... Điên rồi.'
Sức mạnh của tên đó đã đủ để can thiệp cả vào hệ thống sao?
Tôi quay sang bên phải.
[AZ: Siris-chan...] Tôi xoay nhẹ tay phải, một bàn phím ảo hiện ra.
Tôi điên cuồng nhập từng ký tự.
[Loki779: Alpha Zero! Dừng lại!] Giữa vô số tin nhắn cuồn cuộn lấp kín màn hình, tin nhắn của tôi nhanh chóng bị đẩy lên.
Prios chĩa thanh kiếm vàng rực đang cuộn trào về phía trước.
Đúng lúc ấy, có thứ gì đó đang chuẩn bị bước ra từ đó.
[Đã hoàn tất mở thông đạo!] [Bắt đầu tiến hành điều chỉnh cân bằng.] [Người phụ trách hãy thực hiện nhiệm vụ của mình.] Choang!
Những mảnh kính vỡ tung.
Từ bên trong, một người đàn ông mặc bộ vest đen bước ra.
"Ta là Alpha One. Theo lệnh của công ty..."
"Ngươi đến từ Server 1 nhỉ."
"À, đúng..."
Nụ cười trên môi Prios càng lúc càng đậm.
"Vậy bắt đầu đo đạc tọa độ thôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn