Chương 245: Bớt chơi game lại đi (6)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~28 phút đọc · Tạo 02/08/2026
Toàn tập.
Jinho càm ràm với Anytng một lúc về việc game không có tính năng lồng tiếng Hero rồi lại rời đi.
Tôi ra hiệu bằng mắt cho hai người đứng giữa quảng trường.
Cadia và Rion đồng thời dừng động tác.
"Khốn kiếp... Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu..."
Rion nhìn tôi lẩm bẩm.
Có vẻ cậu ta đã ôm một bụng oán hận với tôi, nhưng với thực lực hiện giờ thì vẫn còn kém xa.
Tôi mở cánh cửa dẫn vào Khu Huấn Luyện.
"Tôi sẽ giúp các người đến tầng 5. Chỉ cần các người chịu nghe lời tôi, sau này cũng sẽ còn được lợi rất nhiều."
"Rõ, thầy!"
Cadia chào theo kiểu quân đội rồi chạy vào Khu Huấn Luyện.
Thầy sao.
Một cách gọi chẳng hợp với tôi chút nào.
'Thôi thì cũng chẳng có việc gì khác.'
Nếu chẳng may ba người ở Ram bị quét sạch tại tầng 5 thì Jinho sẽ bỏ game ngay.
Đến lúc đó mọi công sức đều đổ sông đổ biển.
Tôi lắc đầu rồi bước vào Khu Huấn Luyện.
Sau lưng tôi là Veda và Rion với ánh mắt tràn ngập sát khí.
Tôi thổi chiếc còi lấy từ Iselle rồi huấn luyện cả ba đến tận khuya.
Sắp đến lúc tiến vào tầng 5.
Vì không thể đạt hiệu quả rõ rệt trong thời gian ngắn với các bài rèn luyện thể lực hay kỹ năng sử dụng vũ khí, tôi tập trung chủ yếu vào luyện tập phối hợp đồng đội.
Trong lúc huấn luyện, Rion nhiều lần nổi loạn, nhưng tôi quyết định bỏ qua.
Cadia và Veda dù bị huấn luyện đến tận rạng sáng vẫn không một lời than phiền, chỉ lặng lẽ làm theo chỉ thị của tôi.
Đặc biệt là Veda.
Dù tôi cố tình hành cô ấy để tăng cường thể lực, cô ấy cũng chưa từng phàn nàn lấy một câu.
Khác hẳn cô nàng chuyên dùng Hỏa Diễm Thuật kia.
Hễ bảo làm gì là cô ấy lại càm ràm.
'...'
Hoàn thành rồi.
Tôi đặt cuốn sổ ghi chép kín đặc chữ lên bàn.
Trong cuốn sổ này là toàn bộ những việc cần làm sau khi vượt qua tầng 5.
'Phải Triệu hồi thêm Hero.'
Trước tiên phải lập một đội đủ năm người.
Cũng cần thêm các Hero nghề nghiệp hỗ trợ để phối hợp với những Hero chiến đấu.
'Còn phải sửa cái tật của Master nữa.'
Không thể mỗi lần xuất hiện Hero nam lại bắt họ giả gái được.
Chỉ cần Jinho bắt đầu nghiêm túc với Pick Me Up thì tự khắc sẽ thay đổi.
Ngoài ra, trong cuốn sổ còn ghi lại đủ loại kinh nghiệm tôi đúc kết được khi là Loki của Niflheim và Han của Townia.
Chỉ cần làm đúng như những gì được ghi trong đó thì ít nhất cũng sẽ không chết một cách vô ích.
Đến tận khi trời gần sáng, ba người vẫn còn lăn lộn trong Khu Huấn Luyện.
Tôi sắp phải quay về Townia.
Vì vậy, nếu hôm nay Jinho vẫn chần chừ không chịu khiêu chiến tầng 5, tôi định sẽ để Cadia và Rion gửi yêu cầu xuất chiến.
Vài giờ sau, Jinho đăng nhập.
Việc đầu tiên cậu ta làm sau khi vào game là...
[Cửa hàng quà tặng!] [Dùng 30. 000 Gold để mua "Băng Tai Thỏ (X3)".] [Tặng "Băng Tai Thỏ" cho 'Cadia(★★★★)'.] [Tặng "Băng Tai Thỏ" cho 'Veda(★★★)'.] [Tặng "Băng Tai Thỏ" cho 'Rion(★★★)'...] Đúng là đủ trò.
Đến lượt Triệu hồi miễn phí còn chưa chịu làm, lại đi phí Gold vào mấy chuyện vô bổ.
Dù sao cũng phải chiều ý Master.
Thế là cả ba quyết định chỉ cần Jinho online thì sẽ luôn đeo Băng Tai Thỏ.
"Ra khỏi đây... ta sẽ giết hết các ngươi."
Rion ngẩng đầu nghiến răng ken két.
Cadia vuốt đôi tai thỏ trên đầu Rion rồi nói.
"Hợp với cậu lắm."
"Muốn chết hả! Bắt ta mặc váy ngắn còn chưa đủ, giờ còn bắt đeo cái thứ rác rưởi này nữa?"
"Dễ thương biết bao, hì hì."
"Lại còn phải lập đội với mấy người như các ngươi..."
Ba người vừa cãi cọ vừa bước vào Khe Nứt Thời Không.
Jinho đã bắt đầu khiêu chiến tầng 5.
Ngoài dự đoán, Jinho chăm chú nhìn màn hình game.
Trước đây cứ phái đội đi làm nhiệm vụ xong là cậu ta lập tức treo máy, nhưng lần này có vẻ muốn trực tiếp xem các Hero chiến đấu thế nào.
"Chúng em đi đây!"
Cadia vẫy tay với tôi rồi bước vào bên trong Khe Nứt Thứ Nguyên.
Cạch.
Cánh cửa khép lại, bóng dáng ba người biến mất.
Khoảng nửa ngày sau.
Đội 1 của Ram đã thuận lợi vượt qua màn Boss mà không tổn thất một ai.
Dù thiếu người, nhưng cả đội đều là Hero từ 3 sao trở lên, hơn nữa đội hình cũng được sắp xếp hợp lý.
Trừ khi vận may quá tệ, còn không thì vượt qua tầng 5 là chuyện rất dễ dàng.
Vốn dĩ phải như thế mới đúng.
Townia mới là trường hợp kỳ quái, khi ngay từ những tầng một chữ số đã xuất hiện cả hàng nghìn Goblin.
Theo lời kể của họ thì ở tầng 5 cũng không phải không gặp nguy hiểm, nhưng cả ba đã hợp sức vượt qua.
'Đúng là độ khó Easy.'
Có người cứ mỗi năm tầng lại phải vật lộn giữa sống với chết mới bò lên được.
Dù sao cũng vượt qua rồi.
Việc của tôi đến đây là kết thúc.
Giờ tôi chỉ cần lên Phi Không Đĩnh của Townia dự kiến cập bến vào rạng sáng rồi rời khỏi nơi này.
May mà có vẻ Jinho định tiếp tục chơi game.
Theo báo cáo của Iselle, tên đó đã đăng ký kênh MewTube của Anytng rồi tìm xem các video vượt ải.
Ít nhất thì cậu ta đã bắt đầu hứng thú với Pick Me Up.
Còn sự hứng thú này chỉ là nhất thời hay sẽ kéo dài về sau thì phải chờ xem mới biết.
Hiện tại vẫn chưa thể kết luận.
[Dùng 10. 000 Gold để mua "Đồ Ngủ Mèo Con".] [Tặng "Đồ Ngủ Mèo Con" cho 'Cadia(★★★★)'.] Dù gu chơi game có hơi lệch lạc thì vẫn còn tốt hơn là chẳng hề quan tâm.
Tôi đưa địa chỉ mail của mình cho Iselle rồi bắt đầu chuẩn bị rời đi.
Nếu Jinho có động thái gì bất thường thì tin tức sẽ được gửi đến ngay.
Địa chỉ blog và link nhóm chat KakaoTalk của Jinho thì cứ để lúc đó rồi dùng.
'Đúng là quãng thời gian chẳng hợp với mình.'
Yên bình quá mức.
Tôi cũng chẳng nhớ đã bao lâu rồi mình mới có thể vừa nghĩ mấy chuyện vô thưởng vô phạt thế này vừa để thời gian trôi qua.
Nghĩ kỹ thì đợt được phái sang Ram lần này chẳng khác nào một kỳ nghỉ dành cho tôi, kẻ suốt ngày bị nhiệm vụ và huấn luyện vắt kiệt sức.
'Khi trở về...'
Lại sẽ bận rộn.
Kỳ nghỉ kết thúc rồi.
Thăng cấp lên 5 sao, chuyển chức, cùng những nhiệm vụ sau tầng 50 đang chờ tôi.
Tôi nhớ đến Pria, người đã vung thanh kiếm phát sáng chém đôi quả trứng.
Phía sau cô là hàng vạn lính đánh thuê đang hò reo.
Một cô bé từng chẳng có chút sức mạnh giờ đã có cả một thế lực khổng lồ đi theo.
Khắp đại lục, các thế lực của hoàng tử và hoàng nữ sẽ va chạm, nội chiến sẽ nổ ra.
Việc tôi phải làm ở đó là giúp Pria giành chiến thắng trong cuộc chiến.
Và đánh đuổi những kẻ địch bí ẩn đã từng hủy diệt Townia trước đây.
'Còn chuyện bên ngoài nữa.'
Anytng vừa đặt chân lên tầng 50 giờ đã trở thành miếng mồi khá hấp dẫn đối với những người chơi PVP.
Theo kinh nghiệm của tôi, đến thời điểm này, các Master cấp cao sẽ bắt đầu gây sức ép.
Một trong những mục tiêu của họ rất có thể là tôi.
Dù sao Anytng cũng đã công khai khoe khoang rằng mình sở hữu một Hero đầy triển vọng hàng đầu.
Trước giờ bọn họ chỉ tiếp cận Anytng qua tin nhắn riêng.
Nhưng từ bây giờ, tình hình sẽ khác.
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy đau đầu.
Tôi bật cười khẽ rồi chỉnh lại cổ áo.
Buộc chặt dây của bộ giáp da và chiếc áo choàng, đeo vỏ kiếm cùng túi nhỏ lên thắt lưng.
Ngoài áo giáp, vũ khí và bức tượng ngựa chiến thì tôi chẳng mang theo gì khác, vậy là đã chuẩn bị xong để lên đường.
Tôi đứng dậy rồi đẩy ghế vào.
Vừa bước ra khỏi phòng, một thông báo hiện lên.
[Thông báo kết thúc phái cử] [Thời hạn phái cử của Hero 'Han(★★★★)' thuộc bạn bè 'Anytng' đã kết thúc. Hãy động viên Hero đã vất vả vì Master!] [※Thông báo!] [Phi Không Đĩnh 'Lucette' thuộc Townia yêu cầu cập bến. Do Phòng chờ của Master không có 'Khe Nứt Thứ Nguyên', Phi Không Đĩnh sẽ neo đậu ở bên ngoài. Có chấp nhận không?] [Yes (Chọn) / No] Thả tôi đi dễ dàng thật.
Nếu mọi chuyện diễn biến theo hướng xấu thì Jinho có khi đã giữ tôi lại không cho về, sau đó gây sức ép với Anytng.
Quả nhiên, lợi dụng ba người đó là một lựa chọn đúng đắn.
Tôi bước ra quảng trường.
Không thấy bóng dáng ba người đâu.
Chắc giờ này họ đang ăn tiệc linh đình ở sảnh khu ký túc.
Jinho vừa mua một thực đơn theo bộ trong Cửa hàng quà tặng rồi phát cho họ.
Suốt ngày chỉ ăn khoai tây, giờ mới được nếm thử một bữa ăn đúng nghĩa lần đầu tiên.
Chắc đang bận ăn đến căng bụng.
'Hình như mình đi sang phía nhà kho.'
Tôi mở toang cánh cửa nhà kho.
Quả nhiên, phía sau những kệ hàng đang lóe lên ánh sáng xanh.
Tôi cất bước.
"Chờ đã! Anh đi đâu vậy?"
Một giọng nói gấp gáp vang lên bên tai.
Quay đầu lại, tôi thấy Cadia đang thở hổn hển, chắc vì chạy vội tới.
"Tìm anh mãi luôn. Em để dành phần cho anh đấy."
"Phần của tôi cái gì. Cô ăn hết đi."
"Nhưng mà... anh định đi đâu?"
"Tôi nói rồi mà. Tôi phải trở về."
"Ơ? Em cứ tưởng anh nói đùa. Không phải là bài kiểm tra sao? Kiểu như... vượt qua thì sẽ được công nhận tư cách chiến đấu cùng em..."
Cadia cười tươi.
Tôi bật cười.
"Cô nghĩ gì vậy? Tôi rảnh đâu mà đùa với cô. Tôi không biết nói dối. Tôi đã nói rồi, tôi đến từ một nơi khác, giờ cũng sẽ trở về nơi đó."
"Không phải nói đùa..."
"Ừ. Chúng ta đến đây là kết thúc rồi."
"Hả, mãi mãi sao? Không gặp lại nữa? Thật luôn?"
"Không gặp nữa. Mãi mãi."
"Thế thì hơi khó xử..."
Cadia gãi má, vẻ mặt lúng túng.
Đúng là cô nhóc kỳ lạ.
Lúc trước còn bảo sẽ chôn xương ở đây cơ mà.
"Trong ngăn kéo bàn có vài tờ giấy. Cứ làm theo những gì ghi trên đó là đủ để các cô tự lo cho mình. Chỉ cần làm đúng thì sẽ không chết oan uổng đâu."
Tôi quay lưng về phía Cadia.
Rồi bước về phía vòng xoáy thứ nguyên.
"Anh không chào hai người kia sao?"
Chào làm gì.
Tôi không thích mấy cảnh lưu luyến.
Có khi bọn họ còn mừng vì tôi đi ấy chứ.
"Thật sự sẽ không gặp lại sao? Mãi mãi? Mãi mãi luôn? Thật hả? Thật thật luôn? Thật thật thật..."
... Con nhỏ này.
Tôi quay đầu lại.
Cadia như đã hạ quyết tâm, đội chiếc băng tai thỏ lên đầu.
"Nico Nico Ni! Đến với trái tim của bạn..."
"Đừng làm nữa. Tôi muốn ói."
"... Hic."
Tôi thở dài.
Đúng là đến cuối cùng vẫn gây phiền.
Bởi vậy tôi mới định lặng lẽ rời đi.
"À đúng rồi! Nghĩ lại mới thấy anh còn chưa nói tên mình. Quá đáng thật đấy!"
"Han Israt của Townia."
"Đó là tên anh à?"
"Sao? Có ý kiến gì?"
"Đâu... đâu có. Em sẽ nhớ mà. Vậy là... chúng ta sẽ còn gặp lại đúng không?"
"Còn tùy vào cô."
Nếu Jinho đuổi kịp tiến độ của Anytng.
"Vậy là được rồi!"
"Ừ."
"Hẹn gặp lại nhé, anh Han."
Tôi mỉm cười chua chát rồi cất bước.
Khi bước vào vòng xoáy thứ nguyên, ánh sáng lập tức bao trùm lấy tầm mắt.
Chuyến phái cử của tôi cứ thế khép lại.
'...'
Tầng 4 Phòng chờ Townia, trong phòng tôi tại dinh thự của Đội 1.
Tôi đang đối mặt với một quyết định lớn nhất đời mình.
"Quả nhiên... phải là số 396."
Tôi đặt bức tượng số 396 lên vị trí đầu tiên của giá trưng bày.
Số 396 là "kiệt tác" của tôi sau sáu lần cải tạo.
Để làm đội trưởng của đội quân mã thì hoàn toàn không có vấn đề gì...
"Nhưng vẫn còn thiếu gì đó. Không phải sao?"
<Có khác gì nhau đâu? Thiếu cái gì chứ? > Gugukon nhìn tôi như nhìn thằng ngốc.
Tôi nhíu mày.
'Giống nhau?'
Tượng quân mã số 396 khác với những bức khác ở chỗ chân trước bên phải lệch đúng 17, 3 độ.
Chỉ để tìm ra góc hoàn hảo ấy thôi mà tôi đã phải suy nghĩ suốt năm tiếng đồng hồ.
Biết vậy rồi mà còn dám nói là giống nhau sao?
'Hừm.'
Có nên chọn số 396 làm đội trưởng hay không.
Khó chẳng khác gì chọn giữa mì tương đen với mì hải sản cay.
Không thể đưa ra kết luận.
Giống hệt cuộc trò chuyện của hai người kia ở phía trên.
wlsghWkd > Sao game này không có lồng tiếng nhỉ? Chị không thấy lạ à?
Anytng > Lạ chỗ nào?
wlsghWkd > Không nghe được giọng thì còn ý nghĩa gì nữa?
Anytng >???
Jinho lại đang nói mấy chuyện linh tinh.
Sau khi tôi trở về, hai người họ vẫn thỉnh thoảng nhắn tin kiểu này.
Anytng > Nhưng em vẫn chưa bỏ game nhỉ. Xem ra chơi cũng ổn.
wlsghWkd > Không biết nữa.
Anytng > Không biết cái gì. Nhìn là hiểu rồi. Chơi càng lâu càng thấy game này không có điểm dừng. Cứ tiếp tục đi. Đừng bỏ cuộc giữa chừng vì thấy khó. Chỉ cần chăm chỉ thì không nạp tiền vẫn chơi được.
wlsghWkd > Nhưng Hero tên Han kia không có skin à?
Anytng > Skin gì?
wlsghWkd > Mặc skin thì chắc đổi được giới tính nhỉ?
Xem ra màn giả gái của Rion đã đạt đến cảnh giới có thể khiến cả Jinho hiểu lầm.
Game này lấy đâu ra skin chứ.
Tôi nhún vai rồi tiếp tục ngắm bức tượng số 396.
Kết quả là Jinho cũng đã thật sự bắt đầu chơi Pick Me Up.
Xem ảnh chụp màn hình mà Jinho gửi cho Anytng thì đội hình cũng được xây dựng khá hợp lý.
Có vẻ cậu ta cũng đã bắt đầu dùng Hero nam.
Chỉ có một điều ngoài dự đoán là Rion đến giờ vẫn còn đang giả gái.
Mặt khác, thời gian online của Anytng cũng ngày một tăng.
'Nhưng cũng phải lo cho cuộc sống ngoài đời chứ.'
Đâu thể cầm điện thoại suốt hai mươi bốn tiếng được.
Ít nhất cũng phải kiếm tiền để còn nạp game, nên chỉ nên dành thời gian cho Pick Me Up ở mức không ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày.
Game thì vẫn phải chơi điều độ.
Khoảng... mười sáu tiếng một ngày chắc là vừa phải nhỉ?
'Quyết định là ngươi.'
Tôi cầm bức tượng số 437 lên.
Số 396 vẫn còn thiếu khí thế.
Chính số 437 với khớp chân sau bên trái cong đúng 3, 7 độ mới xứng đáng làm đội trưởng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn