Chương 9: Chương 8
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 27 chương · ~53 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Phần 1 - Sự dẫn lối của Lam Tinh (Đang tiến hành) Mấy dòng phản pháo của tôi vừa được nhấn gửi chưa đầy vài phút. Chỉ một lát sau, bên dưới bài đăng đã nhảy lên hàng tá bình luận mới từ đám cư dân mạng.
Elmika-sama cay cú đỏ mặt tía tai rồi kìa, cười chết.
Elmika-sama lúc dùng văn mẫu biện minh cho lỗi thao tác trông đáng yêu thế không biết.
Cái văn nghe đúng kiểu suýt thì giống lời chính chủ nói luôn cơ chứ, hahaha.
Elmika-sama ngoài đời đời nào lại thốt ra mấy lời tự luyến như thế.
Chả biết cái ông lầu trên là đang nói nghiêm túc hay đang tấu hài nữa đây.
Bộ là yumejoshi (fan cuồng hoang tưởng) của Elmika-sama đấy hả?
Dù cái lỗi đó về sau có vô tình mang lại lợi ích đi chăng nữa, thì cái lỗi thao tác của ông cũng đâu có tự biến mất được hả thớt?
…Tôi điên máu thật sự rồi đấy nhé. Thế là tôi đã dành cả đêm cãi nhau tay đôi đầy căng thẳng với đám cư dân mạng ngay trong giấc mơ của mình cho đến tận sáng sớm.
Sáng sớm hôm sau. Chắc là do dư chấn từ việc dính phải một cơn ác mộng quái dị đêm qua nên tôi đang phải chống chọi với một cơn buồn ngủ vô cùng tột độ. Đúng lúc này, Faltina-dono bỗng chủ động đến tìm tôi.
"Lâu rồi không gặp, Faltina-dono. Tôi có nghe về những đóng góp to lớn của cô gần đây rồi. Thay mặt cho toàn thể quý tộc của Liên minh thành phố, tôi xin chân thành cảm ơn cô."
Ngay sau khi được phái sang hỗ trợ cho Liên minh thành phố, cô ấy đã lập tức bắt tay vào việc chữa trị cho những mạo hiểm giả bị trọng thương. Nhờ hiệu suất thần sầu của cô ấy, tốc độ quay trở lại chiến trường của các mạo hiểm giả tinh anh được rút ngắn đáng kể, giúp chúng tôi thành công đẩy cao được chiến tuyến ở tiền phương.
"Hậu tạ cái gì chứ, không cần đâu ạ."
Faltina-dono kiêu kỳ quay phắt mặt đi hướng khác.
"Tôi đến đây hoàn toàn là vì chấp hành mệnh lệnh của Giáo hội mà thôi …Chứ không rảnh rỗi đến mức đi dốc hết sức mình vì một kẻ đã hơn một tháng trời chẳng thèm ló mặt ra nhìn nhau lấy mình một lần đâu nhé."
Nàng Thánh Nữ vừa mới gặp lại sau bao ngày xa cách đang dỗi tôi ra mặt. Xem ra việc tôi bỏ mặc cô ấy một xó ngay sau khi đặt chân đến Liên minh thành phố đã mang lại tác dụng ngược rồi.
"Tôi thành thật xin lỗi nhé. Tại có một đống công việc tồn đọng từ trước cần phải giải quyết gấp quá. Tôi cũng luôn tự nhủ phải sớm đi tìm cô lắm chứ, nhưng mà…"
"Ơ, có gì đâu ạ? Cậu làm ơn đừng tự bận tâm. Bản thân tôi dạo này cũng bận rộn ngập đầu ngập cổ lắm chứ bộ. Đúng thế đấy, đối với tôi thì công việc cứu người trước mắt luôn được ưu tiên hơn hẳn việc đi gặp cậu nhiều."
Faltina-dono lên giọng với khuôn mặt phụng phịu đầy hờn dỗi. Dựa trên kinh nghiệm tình trường xương máu ở kiếp trước của tôi, một khi con gái đã bày ra cái vẻ mặt này kèm theo câu cửa miệng "Tôi không bận tâm đâu" thì tức là trong lòng họ đang để ý và ghim thù vô cùng tận đấy. Phải mau chóng tìm cách dỗ dành thôi, nhỡ cô ấy uất ức quá mà kích hoạt flag hắc hóa thì chết cả lũ.
"Cảm ơn cô vì hôm nay đã cất công đến đây nhé. Được gặp lại Faltina-dono tôi thấy vui lắm."
"C-chẳng qua là tôi có việc cần giải quyết nên mới đến thôi! Chứ tuyệt đối không phải vì tôi muốn nhìn mặt cậu đâu nhé. Xin cậu làm ơn đừng có mà hiểu lầm!"
Dù ngoài miệng thì ra sức phủ nhận đầy cứng rắn, nhưng biểu cảm thẹn thùng của cô ấy đã bán đứng tất cả. Suy cho cùng thì cô ấy cũng làm gì có người bạn nào đồng trang lứa đâu. Thế nên tôi đoán việc được thoải mái trò chuyện với một người bằng tuổi như tôi là điều khiến cô ấy vô cùng vui vẻ.
"Ủa? …Faltina-dono."
"Hả? C-chuyện gì thế ạ? Tự dưng lại nhìn người ta chăm chú thế…"
Tôi hơi rướn người tới trước, nhìn kỹ vào khuôn mặt của Faltina-dono. Cô ấy khẽ đỏ mặt, ngượng ngùng đánh mắt né tránh ánh nhìn của tôi.
"Mắt cô xuất hiện quầng thâm rồi kìa. …Bị thiếu ngủ sao?"
"Dạ? À… vâng, đúng là hơi thiếu ngủ một chút ạ."
"Công việc bận rộn đến mức độ đó cơ à?"
"Không hẳn ạ, chỉ là dạo gần đây… tôi cứ cảm thấy hơi khó ngủ."
"Khó ngủ sao?"
"…Vì đây là đất ngoại quốc mà. Chắc do cơ thể tôi chưa kịp thích nghi với khí hậu ở nơi này thôi. Cậu không cần phải bận tâm quá đâu."
Thần Thánh Giáo Quốc Ebram vốn tọa lạc tại vùng hoang mạc khô cằn, thời tiết quanh năm khô hanh. So với nơi đó thì khí hậu của Liên minh thành phố ấm áp và ẩm ướt hơn nhiều.
"Tôi sẽ sớm quen ngay thôi mà."
"Nếu vậy thì tốt…"
"Tôi có thể vào thẳng vấn đề chính được chưa ạ?"
"Tất nhiên rồi."
Sau cái gật đầu của tôi, Faltina-dono bắt đầu bộc bạch lý do thực sự cho chuyến viếng thăm đột ngột này.
"Qua vụ việc phục kích hôm trước, tôi đã tự nhận thức được sự bất lực và yếu ớt của bản thân. Cứ giữ nguyên tình trạng như hiện tại, tôi hoàn toàn không xứng đáng với danh hiệu 'Thánh Nữ' để có thể tự tin đứng sát cánh bên cạnh cậu."
Cô ấy muốn sở hữu một sức mạnh đủ để tự vệ. Cô ấy muốn trở nên mạnh mẽ hơn. Và nguyện vọng của Faltina-dono là muốn tôi giới thiệu cho cô ấy một người thầy giỏi để hướng dẫn việc luyện tập.
"Tức là cô đang muốn dốc sức trở nên mạnh mẽ hơn vì tôi đúng không. …Cảm ơn cô nhé."
"C-chẳng qua là tôi đâu có làm chuyện này vì cậu đâu chứ!?"
Thực ra mà nói, cái "Kế hoạch buff sức mạnh cho Faltina" đã được tôi vạch sẵn trong đầu từ lâu lắm rồi. Mục tiêu của tôi là muốn Faltina-dono có thể đảm nhận vị trí hậu vệ, sát cánh chiến đấu cùng tôi ở tuyến sau. Chứ với năng lực hiện tại của cô ấy thì ra trận chỉ có nước làm gánh nặng mà thôi.
Trong nguyên tác game, cô ấy từng giữ vai trò là một con boss tầm trung vô cùng sừng sỏ, nên tôi dám khẳng định chỉ cần được đầu tư huấn luyện bài bản thì cô ấy chắc chắn sẽ mạnh lên rất nhanh. Vấn đề duy nhất ở đây là ý chí của chính chủ mà thôi. Tôi vốn còn đang đau đầu suy tính xem nên dùng cách nào để kích thích tinh thần hiếu thắng của cô ấy… ai dè hiện tại Faltina-dono đã tự mình tràn đầy quyết tâm thế này rồi. Đúng là thời cơ vàng, phải rèn sắt khi còn nóng thôi.
"Nếu đã vậy thì, để chính tôi sẽ đứng ra huấn luyện cho Faltina-dono nhé."
"Dạ? Như vậy có ổn không ạ? Chẳng phải cậu đang bận rộn ngập đầu với đống công việc quý tộc sao…"
"Làm gì có công việc nào trên đời này quan trọng đến mức được ưu tiên hơn cả Faltina-dono chứ."
"C-cậu lại cứ thích nói mấy lời đường mật như thế… tôi không dễ bị lừa đâu nhé."
Dù nói thế nhưng vẻ mặt của Faltina-dono lại vô cùng mãn nguyện. Coi bộ nàng Thánh Nữ này thuộc tuýp người cực kỳ bùi tai trước những lời khen ngợi ngọt ngào.
Thế là, tôi đã thu xếp cho Faltina-dono nghỉ phép một thời gian dài để cùng tôi lên núi biệt tích. Đây sẽ là một khóa huấn luyện đặc biệt, một chuyến tập huấn tăng cường kéo dài khoảng một tháng. Tôi dẫn Faltina-dono đến ngọn núi mà mình đã vung tiền mua đứt từ trước để phục vụ cho công cuộc tu luyện.
"Đây là căn chòi trên núi mà chúng ta sẽ ăn ở và sinh hoạt trong vòng một tháng tới."
"Ra là vậy ạ!"
Tâm trạng của Faltina-dono lúc này vô cùng phấn chấn, khác hẳn với vẻ u sầu thường ngày. Đây có vẻ là lần đầu tiên cô ấy được trải nghiệm cuộc sống sinh hoạt trong một căn chòi giữa thiên nhiên thế này. Cứ tranh thủ tận hưởng đi nhé cô em. Vì sự vui vẻ này chỉ kéo dài được đến hết ngày hôm nay thôi mà.
"Fufufu… Tôi bỗng cảm thấy có chút hồi hộp và mong chờ đấy ạ."
Có vẻ như đối với cô ấy, việc được cùng một người bạn đồng hành ăn ở và sinh hoạt chung — một sự kiện mang tính chất "cắm trại tập huấn" như thế này là trải nghiệm lần đầu tiên trong đời, nên tinh thần cô ấy mới lên cao như vậy. Cô ấy đã nở một nụ cười rạng rỡ đúng nghĩa của một thiếu nữ ở độ tuổi trăng tròn. Nhìn một cô gái vốn sở hữu đôi mắt vô hồn, chết chóc trong nguyên tác game giờ đây lại có thể cười đùa vui vẻ thế này, trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác tự hào vì đã cứu rỗi cô ấy thành công.
Mặc dù, ngay sau đây thôi, chính tay tôi sẽ là kẻ tàn nhẫn dìm cô ấy xuống hố sâu tuyệt vọng của chế độ huấn luyện bò lết.
"Tạm thời hôm nay cũng đã muộn rồi, quãng đường di chuyển tới đây chắc cũng mệt rồi đúng không? Mau đi ngủ sớm thôi."
"Vâng ạ."
Faltina-dono dõng dạc đáp lời đầy khí thế.
Và rồi, vào lúc nửa đêm thanh vắng.
"Khônggggg!! Tôi không muốn chết đâu!!!"
"Faltina-dono!! Cô có sao không!!"
Bị đánh thức bởi tiếng thét thất thanh của Faltina-dono, tôi lập tức bật dậy như một chiếc lò xo rồi lao thẳng vào phòng ngủ của cô ấy. Tôi thắp sáng ngọn đèn ma pháp lên, đập vào mắt là hình ảnh Faltina-dono đang nằm quằn quại trên giường với gương mặt đầy đau đớn, khổ sở. Tôi vội vàng chạy lại khẽ lay mạnh người cô ấy.
"Faltina-dono, Faltina-dono! Tỉnh lại đi!"
"Không, không, không muốn đâu mà!!!"
"Bình tĩnh lại nào!"
Nhìn Faltina-dono vừa khóc lóc thảm thiết vừa giãy giụa quơ quào chân tay trong vô vọng, tôi liền dùng lực ôm chặt lấy cơ thể cô ấy vào lòng.
"Có tôi ở đây rồi. An tâm đi."
"… Vâng."
Faltina-dono rúc sâu vào vòm ngực tôi, khóc nức nở ngon lành không khác gì một đứa trẻ lên ba. Tôi nhẹ nhàng dùng tay vuốt ve, vỗ về tấm lưng đang run rẩy của cô ấy. Tiếng khóc thút thít của cô ấy cứ thế nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn…
"Cô ổn rồi chứ?"
"… Vâng ạ."
Tôi lấy chiếc khăn tay của mình ra đưa cho Faltina-dono. Cô ấy đón lấy rồi nhẹ nhàng chấm đi những giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mi, sau đó quay ngoắt gương mặt đã đỏ bừng đi hướng khác vì xấu hổ.
"T-Tôi thành thật xin lỗi vì đã để cậu thấy cảnh xấu hổ này…"
"Không sao, chuyện mớ ngủ hay gặp ác mộng thì ai mà chẳng có lúc vấp phải. Cơ mà cô vừa mơ thấy cái gì thế?"
"… Một giấc mơ mà tôi bị chết ạ."
"Mơ thấy mình chết sao? … Chết như thế nào vậy?"
Giấc mơ thông thường là tấm gương phản chiếu trạng thái tinh thần của con người. Nếu biết rõ hoàn cảnh dẫn đến cái chết trong mơ, biết đâu tôi sẽ tìm ra được nguyên nhân cốt lõi.
"… Dạ không, cứ hễ tỉnh dậy là đầu óc tôi lại trống rỗng không nhớ nổi một chi tiết nào. Chỉ có nỗi sợ hãi tột cùng là vẫn cứ bám lấy dai dẳng thôi ạ…"
Đôi bàn tay của Faltina-dono lúc này vẫn còn đang run rẩy bần bật. Xem ra cô ấy đã phải chứng kiến một viễn cảnh vô cùng kinh hoàng. Quả thực là việc mơ thấy mình chết không phải là một điềm lành gì, và nó dễ khiến tâm trạng người ta trở nên tồi tệ.
"Mà thôi, cái kiểu giấc mơ thấy mình chết thì tôi cũng hay gặp suốt ấy mà. Đừng có bận tâm hay nghĩ ngợi quá mức làm gì."
"… Đến cả Elmika-sama mà cũng từng mơ thấy mình chết sao ạ?"
"Chuyện đó thì bình thường mà, ai mà chẳng có lúc gặp phải chứ."
Mơ thấy mình chết. Mơ thấy bị rượt đuổi. Mơ thấy bị rơi từ trên cao xuống. Mơ thấy bị đi học muộn. Mơ thấy chưa làm bài tập về nhà. Mấy cái thể loại này chuẩn văn mẫu kinh điển của những cơn ác mộng rồi còn gì.
"Dù không phải là mơ thấy mình chết, nhưng dạo gần đây tôi cũng vừa mới dính phải một cơn ác mộng kinh hoàng xong này."
Cứ như thể chính tôi… Thôi bỏ đi, cứ nghĩ lại đống bình luận của lũ anh hùng bàn phím hồi nãy là tôi lại thấy nổi hết cả da gà da vịt lên rồi. Dẹp dẹp không nghĩ nữa.
"Fufufu…"
"Bộ chuyện đó buồn cười lắm sao?"
"Thì tại vì, cậu mạnh mẽ đến nhường ấy mà lại cũng biết sợ ác mộng…"
"Trong mơ thì cơ thể đâu có chịu nghe theo sự điều khiển của mình đâu chứ."
"Ahahaha…"
"Này này, cười hơi quá đà rồi đấy nhé."
Tuy cười hơi nhiều thật, nhưng có vẻ như tinh thần của cô ấy đã phấn chấn lên đôi chút rồi.
"Này, Elmika-sama."
"Hửm?"
"… Đêm nay cậu có thể ngủ cùng tôi không?"
"Thật là hết cách với cô mà."
Thế là đêm hôm đó, tôi đã chấp nhận nằm ngủ cạnh để canh giấc cho Faltina-dono.
Tôi đang bị rơi xuống một hố sâu tối tăm và không thấy đáy. Toàn thân rã rời, không còn một chút sức lực nào để phản kháng. Cảm giác bất an và sợ hãi bao trùm lấy toàn bộ tâm trí…
À, lại là cơn ác mộng này nữa sao… Xem ra trong mơ, tôi lại phải chết thêm một lần nữa rồi.
Nhưng lần này, tôi đã nhận thức được đây chỉ là một giấc mơ. Bởi vì, một người như tôi làm sao có thể chết dễ dàng như thế được chứ. Bởi vì Elmika-sama chắc chắn sẽ đứng ra bảo vệ tôi mà. Chính vì thế…
——TA CỨU NGƯƠI NHÉ?
Tôi không cần đến sự giúp đỡ của ngươi.
——VẬY SAO…
Giọng nói kia vang lên có phần đầy tiếc nuối và thất vọng.
"Faltina-dono."
"… Hửm?"
Vừa mở mắt ra, khuôn mặt của Elmika-sama đã ở ngay sát trước mắt. Tôi ngồi bật dậy, lấy tay dụi dụi mắt. Xem ra trời đã sáng rõ rồi.
"Cô ngủ có ngon giấc không?"
"Vâng ạ. Tất cả là nhờ có Elmika-sama đấy."
Hình như tôi vừa mơ thấy một cái gì đó thì phải. Thế nhưng, nỗi sợ hãi kinh hoàng như những lần trước đã không còn đeo bám tôi nữa rồi.
Và ngay khi cảm giác an tâm vừa dâng lên, một nỗi xấu hổ tột cùng bỗng chốc ập đến khiến tôi ngượng chín cả người.
"T-tôi đã làm phiền cậu quá rồi. Đã vậy còn… đòi ngủ chung giường nữa chứ. Thật là thô thiển và không biết xấu hổ đúng không ạ."
Dẫu biết cậu ấy không phải là hạng người lợi dụng nước đục thả câu, nhưng việc một người con gái lại đi nằm chung một chiếc giường với nam giới thế này… Xét trên tư cách của một tư tế, hay rộng hơn là một người phụ nữ sùng đạo Ebram, đây là một hành vi hoàn toàn không thể chấp nhận được. Chắc chắn Elmika-sama đang cảm thấy ngán ngẩm và coi thường mình lắm cho xem. Tôi vừa nghĩ bụng thế thì…
"Tôi không bận tâm đâu. Cô cứ yên tâm đi."
"…"
K-Không bận tâm sao…? À thì, nếu cậu ấy mà bận tâm hay để ý thì mình cũng khó xử thật, nhưng mà sao nghe xong cứ thấy…
"Có chuyện gì vậy? Faltina-dono."
"… Dạ không, không có gì ạ."
Cái cảm giác bồn chồn, ngột ngạt khó tả này là sao nhỉ… Tôi ôm theo mớ suy nghĩ hỗn độn đó vào bàn dùng bữa sáng, rồi thay sang bộ đồ thể thao gọn gàng.
"Vậy thì chúng ta bắt đầu ngay thôi nhé… Cô muốn chọn chế độ 'nhẹ nhàng' hay là 'khắc nghiệt' đây?"
Elmika-sama vừa mở lời đã đi thẳng vào vấn đề. Cái này còn cần phải hỏi nữa sao.
"Xin hãy cho tôi chế độ 'khắc nghiệt' ạ. … Bởi vì tôi không muốn cứ mãi là kẻ núp bóng dưới sự bảo vệ của người khác đâu."
"Một khi đã chọn là không được phép rút lại lời đâu đấy, cô chắc chứ?"
"Quân tử nhất ngôn, tôi quyết không nuốt lời."
"Quả không hổ danh. Tôi biết ngay là Faltina-dono sẽ trả lời như thế mà."
Elmika-sama nở một nụ cười đầy mãn nguyện. Sau đó, cậu ấy chỉ tay về phía lối mòn nhỏ dẫn vào sâu trong rừng núi.
"Trước tiên, tôi muốn cô tiến hành tập chạy bền. Ngay trên những con đường mòn trong ngọn núi này."
"Ra là vậy. Nghĩa là bắt đầu từ những bài tập rèn luyện thể lực cơ bản trước đúng không ạ."
Tôi còn đang thầm nghĩ bài tập này xem ra cũng khá là bình thường và nhẹ nhàng, cho đến khi…
"Nhưng mà, là vừa chạy vừa phải vác theo cái này cơ."
Elmika-sama lấy từ trong kho đồ của mình ra một item box lớn rồi đặt bịch xuống đất. Theo sự thúc giục của cậu ấy, tôi tiến lại gần và đeo chiếc hộp đó lên lưng…
"Ư…"
N-nặng quá… Ngay khoảnh khắc chiếc hộp đè lên vai, mồ hôi toàn thân đã phun ra như tắm từ người Faltina.
"A-anh giai ơi… cái này có hơi nặng quá mức quy định rồi đấy ạ. Tình hình này thì chỉ đi bộ thôi cũng là một thử thách cực hạn rồi chứ nói gì đến…"
"Cứ yên tâm đi."
Elmika-sama nở một nụ cười rạng rỡ chuẩn thương hiệu của mình.
"Tôi sẽ bắt cô chạy cho đến khi nào cô có thể chạy được thì thôi."
"N-nói dối đúng không ạ…?"
Cơ chế tích lũy điểm kinh nghiệm (EXP) của tựa game này có phần hơi đặc biệt và dị hợm. Ở những tựa game thông thường, người chơi phải lao vào chiến đấu với quái vật, giành chiến thắng thì mới được nhận EXP để thăng cấp và trở nên mạnh mẽ hơn. Thế nhưng trong cái thế giới này, bạn không nhất thiết phải thắng, chỉ cần tham gia vào quá trình chiến đấu là đã có thể nhận được EXP rồi. Nói tóm lại, dù thắng hay thua, bản thân cái "hành vi" chiến đấu đó sẽ tự động sinh ra EXP.
Và hiệu suất nhận EXP này sẽ càng tỷ lệ thuận với độ mạnh của đối phương. Do đó, dù bạn có thảm sát hàng vạn con quái tép riu yếu ớt đi chăng nữa thì lượng EXP nhận về cũng chỉ là một con số không tròn trĩnh.
Việc liên tục lao vào thách thức những đối thủ sừng sỏ theo kiểu "chiến thuật zombie" (chết lại hồi sinh lao vào đấm tiếp) chính là phương pháp tối ưu nhất để cày EXP trong tựa game này. Tuy nhiên, nếu khoảng cách về thực lực giữa hai bên là quá một trời một vực đến mức không thể tạo nên một "trận chiến" đúng nghĩa, thì hệ thống cũng sẽ không tính EXP. Một đối thủ mạnh đến mức bạn suýt soát không thể đánh bại chính là đối tượng hoàn hảo nhất.
Ngoài ra, level được tính riêng biệt cho từng loại năng lực và chỉ số khác nhau. Chuyện một nhân vật sở hữu chỉ số Thần Thánh Ma Pháp đạt level 100 nhưng chỉ số Sức Mạnh Cơ Bắp lại lẹt đẹt ở level 1 là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Và nếu bạn không thực hiện cái "hành vi" tương ứng thì sẽ không bao giờ nhận được EXP cho chỉ số đó.
Nếu bạn chỉ dùng ma pháp để kết liễu kẻ địch, chỉ số sức mạnh cơ bắp của bạn sẽ đóng băng vĩnh viễn.
Hơn nữa, cái "hành vi" này không bắt buộc cứ phải diễn ra trong "chiến đấu". Thực tế là đối với một vài loại năng lực đặc thù, có những phương pháp rèn luyện mang lại hiệu quả vượt trội hơn hẳn so với việc lao vào combat thực tế.
Nói tóm lại là thế này: Để nâng cao chỉ số sức mạnh cơ bắp một cách nhanh nhất, phương pháp tối ưu chính là vác trên mình một đống tạ nặng rồi liên tục chạy bán sống bán chết cho đến khi cơ thể gục ngã hoàn toàn mới thôi.
"Hộc… hộc…"
Đã trôi qua khoảng hai tiếng đồng hồ. Faltina-dono sau một hồi chạy thục mạng khắp các ngõ ngách trên núi giờ đây đang nằm ngửa sải lai trên mặt đất, hơi thở đứt quãng, thở dốc liên hồi.
"K-Không thể… nhấc nổi một ngón tay lên nữa rồi…"
"Thế à. Vậy thì chúng ta sẽ nghỉ giải lao trong vòng một tiếng nhé."
"M-Một tiếng thôi sao…!?"
"Cô có kỹ năng Tự Chữa Lành mà đúng không. Chỉ cần một tiếng là dư sức hồi phục lại toàn bộ thể lực rồi."
Game và thực tế tuy có những điểm khác biệt, nhưng những cơ chế vận hành này đều đã được tôi tự đem thân mình ra làm thí nghiệm và kiểm chứng thành công từ trước rồi.
"À phải rồi. Một tiếng nữa tôi sẽ tăng thêm trọng lượng của tạ trên lưng cô đấy nhé."
"Đồ… đồ ác quỷ…"
Dù ngoài miệng thì rủa xả tôi là ác quỷ, nhưng tuyệt nhiên cô ấy không hề có dấu hiệu muốn bỏ cuộc. Quả không hổ danh là Thánh Nữ. Ý chí và sự kiên cường đúng là không phải dạng vừa đâu!
Một tuần sau đó.
"Chúc mừng cô, Faltina-dono. Giai đoạn nâng cao năng lực thể chất cơ bản đến đây là kết thúc."
"Huraaa…"
Faltina-dono ngồi bệt xuống đất, hai vai buông thõng, đôi mắt khẽ rơm rớm nước mắt. Xem ra việc được giải thoát khỏi cái đống bài tập rèn luyện cơ bản này là một niềm hạnh phúc tột cùng đối với cô ấy.
"Tôi cứ ngỡ phải mất đến cả tháng trời cho công đoạn này cơ chứ."
Thật không ngờ cô ấy lại hoàn thành xuất sắc chỉ trong vòng một phần tư thời gian dự kiến. Thông thường, những nhân vật thuộc hàng hậu vệ tuyến sau sẽ có tỉ lệ tăng trưởng chỉ số sức mạnh cơ bắp vô cùng thấp…
Nhưng nghĩ lại thì, trong nguyên tác game, cô ấy từng tự tay vung một cây chùy bự chà bá để đập cho tổ đội của nam chính bay màu cơ mà. Có khi cô ấy vốn thuộc tuýp nhân vật có thiên phú dễ phát triển sức mạnh cơ bắp cũng nên. [note102687]
"Được rồi, vậy thì tiếp theo chúng ta chuyển sang huấn luyện chiến đấu giáp lá cà nhé."
"Dạ?"
Cái vẻ mặt hốt hoảng đó là sao chứ. Kết thúc huấn luyện cơ bản thì phải chuyển sang huấn luyện combat thực tế, đó là quy trình hiển nhiên mà.
"Nào, cứ thoải mái lao vào tấn công tôi đi, không cần phải nương tay đâu. Tất nhiên là tôi cũng sẽ đánh trả lại đấy. À yên tâm đi, tôi sẽ kiểm soát lực để cô không phải mất mạng đâu."
"N-Nương tay để không mất mạng sao…?"
"Ờ, với lại tôi sẽ đấm thẳng vào mặt cô không chút nương tình đâu đấy. Chuẩn bị tinh thần trước đi."
Faltina-dono sở hữu kỹ năng Tự Chữa Lành cực xịn. Nói cách khác, dù có bị đấm gãy răng hay gãy xương đi chăng nữa thì cũng chẳng phải vấn đề gì to tát. Tôi đã tự mình kiểm chứng xem cơ chế giống hệt trong game này có vận hành ngoài đời thực hay không: Cơ thể càng phải chịu nhiều thương tổn thì chỉ số phòng ngự và độ bền bỉ sẽ càng tăng cao.
"D-Dạ, chuyện đó…"
"Muốn đổi sang chế độ 'nhẹ nhàng' không?"
"Xin hãy cứ để nguyên chế độ 'khắc nghiệt' đi ạ!"
Tôi biết ngay là cô ấy sẽ chọn như vậy mà!
Thế là, tôi và Faltina-dono đã lao vào tẩn nhau liên tục suốt ba ngày ba đêm. Ban đầu, cô ấy chỉ có nước làm bao cát cho tôi bốc đầu băm vằn vặn, nhưng đến ngày thứ ba, cô ấy đã bắt đầu có thể tung ra những đòn phản công sắc bén nhắm vào tôi.
"Tạm thời phần huấn luyện chiến đấu tay không dừng lại ở đây là được rồi nhé."
"V-vậy sao ạ."
Faltina-dono thở phào nhẹ nhõm ra mặt. Nghĩ thế là được giải thoát thì còn quá sớm rồi cô em ạ.
"Tiếp theo sẽ là khóa huấn luyện chiến đấu có sử dụng vũ khí."
"…!"
"Cô có nguyện vọng muốn sử dụng loại vũ khí nào không? Nếu không có gì đặc biệt thì tôi thấy dùng chùy là hợp lý nhất rồi đấy."
Trong nguyên tác gốc, vũ khí trấn của Faltina-dono chính là một cây chùy. Tôi vẫn còn nhớ như in cái thứ vũ khí đó sở hữu một lực sát thương bạo kích vô cùng tàn bạo, chỉ cần gõ trúng hiểm huyệt là có thể tiễn người chơi lên bảng đếm số ngay lập tức bất kể chỉ số phòng ngự của bạn có trâu bò đến mức nào.
"Vậy thì cứ quyết định theo ý cậu đi ạ…"
Thế là tôi trao cho Faltina-dono một cây chùy. Tôi tập trung cao độ vào việc truyền dạy cho cô ấy các kỹ năng phòng thủ… đặc biệt là cách đón đỡ và triệt tiêu lực tấn công của đối phương.
"Tạm thời chiến đấu được đến mức này là đủ dùng rồi. … Cứ tập luyện mãi với một mình tôi thì dễ bị nhiễm mấy thói quen xấu không đáng có lắm."
"T-Tức là… đến đây là kết thúc rồi sao? Kết thúc toàn bộ rồi ạ?"
"Ừ, xong xuôi rồi đấy."
"Tuyệt vời ông mặt trời...!!"
Khóe mắt của Faltina-dono rơm rớm những giọt nước mắt hạnh phúc. Phải công nhận là cô ấy đã làm rất tốt khi không hề thốt ra một lời than vãn nào suốt chuỗi ngày qua. Tôi đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô ấy.
"Nhân tiện thì chúng ta tiến thẳng vào thực chiến luôn nhé."
"Thực chiến sao ạ? Nghĩa là trận chiến chống lại quân đoàn Ma tộc đúng không?"
"Ờ… có một đối thủ mà đã đến lúc chúng ta phải tiêu diệt rồi."
"Tôi đã sẵn sàng nghênh chiến, quyết không chùn bước!"
Faltina-dono siết chặt hai nắm tay, dõng dạc gật đầu đầy khí thế. Tinh thần chiến đấu có vẻ đang lên rất cao. Thậm chí tôi còn cảm nhận được sự háo hức muốn đem thứ sức mạnh mới này ra thử lửa của cô ấy nữa. Với sĩ khí ngút trời thế này thì chắc chắn là không có vấn đề gì rồi.
"Vậy tên của kẻ địch lần này là gì thế ạ?"
"Necros."
"… Hể?"
Faltina-dono trợn tròn mắt nhìn tôi. Cái tên này đáng ngạc nhiên đến thế cơ à?
"Bộ cô thấy sợ rồi sao?"
"Dạ không, không phải là tôi sợ… chỉ là cái tên này so với tưởng tượng của tôi thì tầm cỡ của hắn to lớn gấp cả trăm lần ấy chứ…"
Faltina-dono hỏi tôi với giọng điệu đầy hoang mang và hoài nghi.
"N-Necros… chẳng lẽ là tên 'Necros của sự Thối Rữa' trong truyền thuyết sao ạ?"
"Chứ còn ai vào đây nữa."
Necros của sự Thối Rữa. Một con quái vật bất lão bất tử. Một đại ma đạo sư đã rũ bỏ nhân tính để sống sót suốt hơn 500 năm qua. Và trên hết…
"Chẳng phải Necros chính là nhân vật quyền lực số hai (NO. 2) của toàn bộ quân đoàn Ma Vương siêu to không lồ sao!?"
Đó chính là một trong những con boss sừng sỏ xuất hiện ở giai đoạn cuối của cốt truyện game đấy.
"Ờm, không phải là tôi chùn bước hay gì đâu, nhưng mà… chúng ta không thể đi theo từng bước từ dễ đến khó, nâng dần cấp độ lên được sao ạ?"
"Thì tôi đang đi đúng lộ trình từng bước một đấy chứ. Tính ra tôi đã thịt được ba tên trong số Thất Ma Tướng rồi còn gì…"
"Nhưng đấy hoàn toàn là thành tích của một mình cậu thôi cơ mà?!"
"Là thành tích của chúng ta chứ."
Cái này thì phải thông cảm cho tôi thôi, chứ đám boss tầm trung khác đứa thì cao chạy xa bay, đứa thì ẩn mình kỹ quá, không có đứa nào ở trong trạng thái sẵn sàng để combat được ngay cả. Hiện tại, chỉ có duy nhất tung tích của tên Necros này là bị lộ và có thể tiêu diệt được ngay lập tức. Chưa kể xét theo dòng thời gian của cốt truyện thì cũng đã đến mốc bắt buộc phải tiễn hắn lên đường rồi…
"Hơn nữa tôi nghe nói Necros sở hữu thân xác bất lão bất tử. Làm sao hai chúng ta có thể…"
"Điểm yếu của hắn tôi đã nắm rõ như lòng bàn tay rồi."
Để tiêu diệt được Necros thì theo đúng kịch bản gốc sẽ bắt buộc phải cần đến sức mạnh của Liese-san… thế nhưng chuyện đó hoàn toàn có thể tìm phương án thay thế được. Cái cẩm nang hướng dẫn của tôi là hoàn hảo không một vết gợn. Chắc chắn sẽ đạt được một trận thắng hoàn mỹ. [note102688]
"Cứ yên tâm đi. Hai ta chắc chắn sẽ hạ gục được hắn thôi."
Miễn là tôi không vô tình gặp lỗi thao tác là được!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn