Chương 17: Chương 16
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 27 chương · ~34 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Phần 1 - Sự dẫn lối của Lam Tinh (Đang tiến hành)
"Ưm, chụt..."
Có thứ gì đó đang len lỏi vào trong khoang miệng tôi. Vừa định dùng lưỡi đẩy nó ra thì ngược lại đã bị quấn chặt lấy không buông. Cảm giác bị hút mạnh một cú làm toàn thân tôi bỗng chốc rã rời bủn rủn.
Thôi thì, trong lúc còn đang phân vân không biết nên xử lý thế nào, tạm thời tôi cứ phó mặc cho cô nàng muốn làm gì thì làm vậy. Sau một hồi ngấu nghiến ngốn sạch cả đôi môi lẫn lượng ma lực của tôi, Lara-san cuối cùng cũng chịu buông tha sau khoảng mười phút ròng rã.
Gương mặt vốn dĩ trắng bệch vì cạn kiệt ma lực hồi nãy giờ đã hồng hào trở lại, tràn đầy sức sống. Mà nói hồng hào thì hơi nhẹ, giờ nó đỏ lựng lên luôn rồi. Đôi mắt thì lim dim, mơ màng đầy quyến rũ. Coi bộ ma lực lẫn thể lực của cô nàng đã được hồi phục hoàn toàn rồi đấy, cơ mà nhìn biểu hiện kia thì có gì đó sai sai vcl.
"Lara-san này. Nếu đã hồi phục xong rồi thì làm ơn leo xuống khỏi người tôi giùm cái..."
"Vẫn... vẫn chưa đủ đâu ạ."
Lara-san vừa nói vừa đưa tay hướng về phía trước ngực mình. Rồi cô nàng bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo một. Lớp nội y màu hồng cùng khuôn ngực có phần khiêm tốn đúng với lứa tuổi dần lộ ra trước mắt.
"Ờ... thế cô em định làm cái trò gì tiếp theo đây hử?"
"L-Làm thế này thì hiệu suất hồi phục mới cao nhất được ạ."
"Tôi đang hỏi cô định giở cái trò gì cơ mà..."
Cạch!
Tiếng chiếc móc khóa váy của Lara-san bật ra vang lên giòn giã. Chiếc váy hầu gái lập tức buông thõng xuống sàn nhà. Giờ đây chỉ còn độc mỗi bộ đồ lót trên người, Lara-san cúi xuống ghé sát mặt nhìn chằm chằm vào tôi.
"T-Tôi xin thất lễ ạ."
"Ấy khoan, bình tĩnh! Đừng có thất lễ! Đến mức này thì quá đà rồi đấy..."
Tôi ra sức dùng cả hai tay định đẩy Lara-san ra. Thế nhưng cô nàng lại dùng một thứ sức mạnh đáng gờm khóa chặt cứng hai tay tôi lại, rồi thừa thắng xông lên cướp đoạt đôi môi tôi một lần nữa.
Chút... ưm... chụt!
K-Không thể nào... Bản thân tôi mà lại không tài nào kháng cự nổi một đứa con gái á?! Sức mạnh kinh hoàng này từ đâu ra thế... À không, nhầm rồi! Là do bản thân tôi đang bị dính debuff yếu đi mà!!
"Elmika-sama... cho tôi thêm nữa, thêm nữa đi mà...!!"
"K-Không, thế này là quá đủ rồi. Mau leo xuống mau..."
"C-Cái này là vì để tu luyện, tất cả là vì công cuộc tu luyện mà thôi!"
Lara-san vừa ngụy biện vừa đưa tay xé toạc y phục của tôi ra. Cô nàng để lộ bờ ngực tôi, rồi lướt những ngón tay mơn trớn trên cơ ngực. Tiếp đó, cô nàng áp trọn khuôn ngực mềm mại của mình vào khuôn ngực săn chắc của tôi.
Dù có hơi khiêm tốn thật cơ mà tâm hồn thì vẫn là tâm hồn thôi. Được áp sát thế này thì trong lòng kiểu gì chẳng thốt lên "Ồ...". Mà chính vì khuôn ngực nhỏ nhắn nên cô nàng càng phải ra sức ép sát người vào, thành ra độ tiếp xúc giữa hai cơ thể phải gọi là khít rịt vcl.... À không, bớt suy nghĩ bậy bạ lại đi đầu óc tôi ơi.
"Lara-san, bình tĩnh lại đi. Tiến thêm bước nữa là không ổn đâu. Cả hai ta đều đang ở độ tuổi vị thành niên, lại còn không có biện pháp bảo vệ nữa. Làm cái chuyện người lớn lúc này là quá sớm đấy."
Vị thế Dũng sĩ mà lại đi dính vào mấy cái vụ quan hệ nam nữ bất chính thế này thì hỏng bét hình tượng nhân vật rồi. Tôi ra sức dùng đống đạo lý chính luận đó để thuyết phục cô gái trước mặt, thế nhưng...
"C-Cậu cứ yên tâm đi ạ. Tuy đây là lần đầu tiên của tôi... nhưng trước đây tôi từng nhìn trộm cảnh ân ái mặn nồng của cha mẹ rồi. Tôi vốn là đứa có chút khéo tay hơn người thường một tí mà. Mấy cái thứ từng nhìn qua một lần, tôi đều có thể mô phỏng và tái hiện lại chuẩn xác gần như 100%!"
"Khoe mẽ cái thiên phú tài năng vào cái chuyện này làm cái vẹo gì hả trời! Mau leo xuống ngay cho tôi!"
"C-Cậu cứ ngoài miệng nói thế thôi... chứ chính bản thân Elmika-sama cũng đang hừng hực kích thích rồi đúng không? Tôi biết thừa mà. Vì nếu không như vậy thì tôi làm sao mà hút tinh khí dễ dàng thế này được chứ."
Cơ mà dù có dùng hết lời lẽ để thuyết phục đi chăng nữa thì Lara-san xem chừng vẫn chẳng có dấu hiệu gì là chịu dừng lại cả. Kết quả là khuôn miệng của tôi lại một lần nữa bị cô nàng khóa chặt ghim tại chỗ.
Cô nàng cứ liên tục mổ nhẹ vào môi tôi như đang nhấm nháp từng chút một một quả trái cây chín mọng. Rồi lại lướt nhẹ chiếc lưỡi nhỏ mơn trớn quấn quýt lấy lưỡi tôi y như đang mút kẹo mút vậy. Cứ thế, cô nàng điên cuồng hút sạch sành sanh lượng ma lực lẫn thể lực của tôi y như đang dùng ống hút nốc cạn một ly nước ép. [note102721] H-Hỏng hẳn rồi. Cơ thể tôi bắt đầu rã rời không còn chút sức lực nào nữa. Cứ cái đà này thì cốt truyện chuẩn bị chuyển biến thành mấy cuốn doujinshi mất thôi.
... Mấy cái chuyện tôi có bị cướp mất đời trai tân ở kiếp này hay không thì thực ra cũng chẳng quan trọng cho lắm. Nhưng vấn đề là để Lara-san dính bầu lúc này thì nguy to. Với trình độ y học lạc hậu ở cái thế giới này thì việc sinh con ở độ tuổi quá nhỏ dại thế này đi kèm cái rủi ro cực kỳ lớn.
Chưa kể, Lara-san hiện tại nhìn kiểu gì cũng thấy đầu óc không được tỉnh táo bình thường rồi. Cứ coi như cô nàng đang rơi vào trạng thái phê pha kích thích quá đà do tác dụng phụ của chất kích thích hay cắn thuốc đi cho dễ hiểu. Xét theo lý thuyết thông thường thì cái gọi là trinh tiết vốn dĩ vô cùng quan trọng đối với một người con gái. Nếu để cô ấy đánh mất nó vào cái tình huống dở khóc dở cười thế này thì tương lai sau này của cô ấy coi như hỏng bét.
"Lara-san... d-dừng lại đi, không ổn đâu. Đ-Đừng mà..."
Nhân lúc khuôn miệng vừa được buông tha trong tích tắc, tôi cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để thuyết phục cô nàng, khổ nỗi cái lưỡi đã líu hết cả lại nói không nên lời. Đến cả đầu ngón tay còn chẳng nhúc nhích nổi nữa là.
Thế nhưng có vẻ như lời nói của tôi cuối cùng cũng lọt được vào tai của Lara-san. Cô nàng đang điên cuồng hôn hít hút tinh khí khắp vùng ngực, cổ và tai của tôi bỗng chốc khựng lại.
"Đừng mà nghĩa là... Được đúng không ạ?!"
Cái logic kiểu quái gì thế này hả trời?!
"Mẹ tôi từng bảo với cha tôi như thế mà. V-Vào những tình huống thế này, con gái nói 'đừng mà' tức là 'được đấy' thưa cậu... V-Vậy nên, ý cậu là như thế đúng không ạ?!"
Cái đó là người ta đang chơi trò nhập vai kích thích phòng the khi đã có sự đồng thuận từ trước rồi bà cố ơi?! Chứ tôi đã đồng ý cái vẹo gì đâu hả trời?!
"V-Vậy thì... tôi xin phép được dốc hết toàn bộ sức lực để hầu hạ cậu ạ."
Lara-san vừa dứt lời liền lập tức đưa tay đặt lên chiếc quần của tôi. Quả này xem chừng là hết đường né tránh thật rồi.
Thôi thì đành chịu vậy, mau chóng thay đổi tư duy để tính toán cho đống rắc rối hậu chiến sau vụ này thôi. Cái trò quý tộc giở trò đồi bại với gia nhân rồi tạo ra mấy đứa con hoang ngoài giá thú vốn là chuyện thường ngày ở huyện ở cái thế giới này mà. Lão già đầu thai sớm của tôi ngày xưa cũng từng có một pha xử lý đi vào lòng đất y hệt thế này rồi, nên xét về mặt tích cực lẫn tiêu cực thì tôi vẫn nắm giữ kha khá kinh nghiệm và bí kíp để thu dọn bãi chiến trường.
Chắc cũng không đến mức biến thành một vụ bê bối scandal chí mạng đâu nhỉ.
Cơ mà xét dưới góc độ hình tượng của một vị Dũng sĩ thì cái trò này có ổn không ta? Hy vọng hành động này sẽ không gây ảnh hưởng hay trở ngại gì cho chuỗi hoạt động sau này của tôi. Với lại xét về tương lai của đứa trẻ lẫn danh dự của Lara-san, nên lựa chọn công khai danh tính hay giữ bí mật tuyệt đối thì tốt hơn đây...
Trong lúc cái đầu tôi còn đang mải mê nhảy số tính toán đống chuyện sâu xa đó, thì chính ngay vào khoảnh khắc ấy.
Cạch.
Tiếng tay nắm cửa bỗng nhiên xoay chuyển vang lên.
"Ơ, ủa...?"
Cánh cửa phòng mở toang, xuất hiện ở phía bên kia chính là một cô bé có mái tóc màu xanh lam đang khệ nệ bê một đống dụng cụ dọn dẹp vệ sinh trên tay — Lily-chan chứ ai vào đây nữa. Coi bộ cô bé cứ ngỡ căn phòng này hiện tại đang bỏ trống không có người ở. Cô bé ngơ ngác nghiêng đầu nhìn vào trong, rồi ngay lập tức đôi mắt trợn tròn xoe kinh ngạc, vội vàng lấy tay bịt chặt miệng lại.
"E-Elmika-sama?! O-onee-sama?!... A, dạ không! Em hoàn toàn không nhìn thấy cái gì hết ạ!!"
Gương mặt Lily-chan bỗng chốc đỏ bừng lên như gấc chín, cô bé hoảng hốt cuống cuồng đóng sập cửa phòng lại. Ngay sau đó là một tiếng ngã nhào oành oạch vô cùng vang dội vang lên từ phía ngoài hành lang.
"Lily-chan?! Có chuyện gì mà em chạy hớt hải cuống cuồng thế hả?!"
"D-Dạ không có chuyện gì đâu ạ. Em n-nào có... hoàn toàn không nhìn thấy cái gì hết luôn á!! Mấy cái trò ân ái mặn nồng giường chiếu giữa chị hai và Elmika-sama, em tuyệt đối không thấy một tí gì hết đâu nha!!"
"Hả? Ân ái giường chiếu á?! Ý cô bé là sao vậy cà?"
Đám gia nhân ngoài hành lang bỗng chốc rộ lên bàn tán xôn xao đầy phấn khích. Thôi thế là xong phim, cái vụ này coi như cả cái dinh thự này đều biết sạch bách rồi còn đâu. Nhưng cũng may đám gia nhân trong phủ đều là người kín tiếng, chắc không có ai rảnh rỗi đem cái chuyện này đi rêu rao ra bên ngoài đâu nhỉ.
"…"
Tôi đánh mắt rời khỏi cánh cửa phòng, quay lại nhìn thẳng vào nhân vật chính diện trước mặt — Lara-san. Cô nàng hiện tại đang đỏ mặt tía tai, giữ nguyên cái tư thế chuẩn bị lột quần tôi mà hóa đá đóng băng tại chỗ luôn rồi.
"Lara-san. Cô không sao chứ?"
Đến lúc này tôi mới chợt nhận ra bản thân đã có thể tự nhiên cất tiếng nói được trở lại. Sức lực cũng đã dần hồi phục về cơ thể. Coi bộ cái trò bí kỹ này bản chất không phải là hút sạch năng lượng mà là gây hiệu ứng tê liệt tạm thời thì đúng hơn. Tôi từ từ ngồi dậy, đưa tay nắm lấy bả vai của một Lara-san vẫn còn đang ngơ ngác thất thần.
"Úi da!"
Lara-san khẽ thốt lên một tiếng, rồi như thể đến tận bây giờ mới sực nhận ra bản thân đang trong tình trạng độc mỗi bộ đồ lót trên người, cô nàng xấu hổ vội vàng lấy hai tay che chắn trước ngực. Tôi liền vớ lấy tấm chăn bông đắp lên người cho cô ấy rồi lên tiếng hỏi lại lần nữa:
"Ma lực đã hồi phục hoàn toàn chưa?"
"A, vâng rồi ạ..."
"Thế có muốn tiếp tục tăng ca làm nốt hiệp nữa không?"
"Dạ? Ơ, c-cái đó, chuyện đó thì..."
Coi bộ Lara-san cuối cùng cũng đã hoàn toàn tỉnh táo lấy lại được lý trí rồi, cô nàng ngượng ngùng cúi gằm mặt xuống đầy vẻ ái ngại. Rồi sau đó cô ấy khẽ ngước khuôn mặt vẫn còn thoáng ửng hồng lên, nhìn chằm chằm vào tôi bằng đôi mắt rơm rớm nước long lanh:
"N-Nếu Elmika-sama m-muốn làm chuyện đó..."
"Tôi đùa đấy. Đừng có tưởng thật chứ."
Chẳng qua là do lúc nãy rơi vào trạng thái kích thích hừng hực quá đà nên mới dẫn đến màn bạo loạn mất kiểm soát đó thôi, chứ vào trạng thái bình thường thế này thì đời nào cô ấy lại muốn làm cái chuyện đó cơ chứ. Để giúp Lara-san giải tỏa tâm lý lo lắng, tôi liền cười xòa cho qua chuyện. Cô nàng thấy vậy cũng có vẻ trút bỏ được gánh nặng, khẽ thở phào nhẹ nhõm một cái.
... Mà nhìn kỹ thì trông biểu cảm của cô ấy có vẻ có chút hụt hẫng hối tiếc đượm buồn thế nào ấy nhỉ, chắc lại là do tôi hoang tưởng mà thôi.
"Tạm thời cô cứ mặc lại quần áo vào trước đi đã nhỉ?"
"V-Vâng ạ!"
Lara-san lập tức nhảy tót xuống khỏi giường như một phản xạ tự nhiên, vội vội vàng vàng mặc lại bộ trang phục hầu gái chỉnh tề. Tôi cũng tranh thủ mặc lại đống quần áo vừa bị cô nàng thẳng tay lột phăng ra hồi nãy.
"C-Chuyện lúc nãy... tôi thành thật xin thất lễ ạ. T-Tôi thực sự không biết phải làm thế nào để tạ lỗi với cậu cho phải nữa..."
Sau khi chỉnh đốn lại trang phục ngay ngắn, Lara-san quay lại đối diện với tôi với một khuôn mặt tái mét không một giọt máu. Xem chừng đến tận bây giờ cô nàng mới sực nhận thức được mức độ nghiêm trọng của cái hành động suýt chút nữa là đi quá giới hạn vừa rồi.
"Tôi không bận tâm đâu mà.... Chính bản thân cô lúc đầu cũng đâu có lường trước được sự việc lại chuyển biến thành ra nông nỗi này đúng không?"
"K-Không phải đâu ạ... thực ra tôi đã biết trước cái bí kỹ này đi kèm hiệu ứng kích thích rồi, nên sự việc vừa rồi hoàn toàn nằm trong dự tính của tôi..."
"Nhưng cô đâu có ngờ là bản thân lại hoàn toàn đánh mất lý trí đến mức độ đó đúng không?"
"Ch-Chuyện đó thì... vâng đúng ạ."
"Thì trên đời ai chẳng có lúc phạm phải sai lầm chứ. Bản thân tôi đáng lẽ cũng phải hỏi rõ nội dung chi tiết trước khi đồng ý mới phải."
Dù sao xét về tuổi tác (tinh thần) thì tôi vẫn là người lớn tuổi hơn cơ mà, đáng lẽ ra phải thể hiện sự chín chắn trưởng thành ở những bước này mới đúng. Tất cả là tại cái năng lực quản lý lỗi thao tác của tôi mà ra cả.
"Vậy nên tôi không bận tâm đâu."
Tôi một lần nữa khẳng định lại để cô ấy yên lòng, rồi đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Lara-san. Coi bộ cái thông điệp bản thân tôi hoàn toàn không có ý định trách phạt hay nổi giận chút nào đã được truyền tải thành công đến đối phương một cách trọn vẹn rồi. Lara-san hiện rõ một vẻ mặt vô cùng nhẹ nhõm và an tâm.
Giải quyết xong xuôi vấn đề hồi phục ma lực lẫn thể lực, Lara-san liền nhanh chóng quay trở lại với chuỗi công việc của mình. Cơ mà xem chừng cô nàng cũng tự biết ăn năn hối lỗi và rút kinh nghiệm sâu sắc dữ lắm rồi. Bằng chứng là cô ấy đã không còn giở cái trò ngang nhiên xông thẳng vào tận trong phòng tắm như ngày hôm qua nữa.
Có điều, hành động này phần lớn là do tâm lý "Sơ bị Elmika-sama ghét bỏ" mà ra thôi, chứ cái mớ suy nghĩ mang tính ám ảnh cưỡng chế kiểu "Bản thân bắt buộc phải trở nên có ích cho Elmika-sama" chắc chắn vẫn chưa thể bay màu sạch sẽ được đâu. Có khi tình trạng tâm lý còn chuyển biến tồi tệ nặng nề hơn trước không chừng.
"Giờ phải tính sao đây ta."
Đã đến giờ đi ngủ, tôi nằm một mình vắt tay lên trán suy nghĩ đầy trăn trở. Hồi đêm qua tôi vừa mới lập một lời hứa sẽ "ngủ cùng giường" với Lara-san xong. Mục đích cốt lõi là để hỗ trợ điều trị tâm lý cho cô ấy.
Nhưng vừa mới gây ra cái vụ bạo loạn kinh hoàng hồi ban ngày xong thì đời nào cô nàng còn dám vác mặt đến đây ngủ cùng giường nữa chứ. Cơ mà nếu đích thân tôi chủ động mở lời qua gọi cô ấy sang thì xem chừng cái hành vi này nó cũng có gì đó sai sai.
... Thôi thì cứ lén qua ngó nghiêng xem tình hình của cô nàng ra sao cái đã nhỉ. Đấu tranh tâm lý một hồi, tôi liền quyết định mở cửa bước ra ngoài hành lang.
"A."
"Úi."
Và thế là ngay tại vị trí trước cửa phòng, tôi và Lara-san đụng mặt nhau cái rụp. Cô nàng hiện tại đang khoác trên mình bộ váy ngủ mỏng manh (negligee) kết hợp với một tấm chăn bông bọc quanh người.
"A, cậu chủ... chuyện là..."
Lara-san vừa nhìn thấy mặt tôi là đã ngay lập tức trưng ra cái bộ mặt vô cùng lo âu bất an rồi. Ánh mắt cô nàng cứ dáo dác nhìn quanh, ngập ngừng như đang muốn thốt ra điều gì đó. Chắc chắn là cô ấy đang phân vân, đấu tranh tâm lý xem có nên sang phòng ngủ cùng tôi như lời hứa hồi đêm qua hay không chứ gì nữa.
"Vào phòng đi."
"……Vâng ạ."
Khóe môi của Lara-san khẽ giãn ra tạo thành một nụ cười mỉm nhẹ nhàng, cô nàng khẽ gật đầu cái rụp.
Toàn thân đang dần trở nên lạnh toát. Mọi giác quan của cơ thể như đang tan chảy và biến mất hoàn toàn. Một nỗi sợ hãi cùng sự cô đơn tột cùng bủa vây lấy tâm trí mà không cách nào kháng cự nổi.
... Xem ra, tôi lại một lần nữa rơi vào cái chuỗi "giấc mơ thấy mình bị chết" kia rồi.
——TA CỨU NGƯƠI NHÉ?
Sự cứu giúp từ ngươi... ta không cần đâu.
Tôi nương theo cái cảm giác nơi bàn tay vốn đã hồi phục từ lúc nào không hay để tìm kiếm điểm tựa. Tại nơi đó, tôi có thể cảm nhận rõ ràng cái hơi ấm da thịt mơn trớn nhạt nhòa, sự hiện diện vững chãi của Elmika-sama.
Bởi vì tôi biết chắc chắn rằng, Elmika-sama nhất định sẽ dang tay cứu rỗi tôi.
——RA LÀ VẬY SAO...
Giọng nói đó vang lên đầy vẻ hụt hẫng và thất vọng tràn trề.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn