Chương 46: Chương 12
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 76 chương · ~35 phút đọc · Tạo 01/09/2026
Phần 2 - Lời thì thầm của Hồng Tinh (Đang tiến hành)
"Đây là mơ sao...?"
Tôi tự véo vào má mình một cái. Đau điếng người. Rõ ràng là thực tế một trăm phần trăm.
"Thở dài..."
Trước hết, tôi mặc lại bộ quần áo bị Faltina cởi ra tối qua. Faltina vẫn đang chìm trong giấc ngủ êm đềm với tiếng thở đều đều.
Để lấy lại sự bình tĩnh trong tâm trí, tôi bước ra ngoài tìm chút đồ uống. Đến khi cầm ly cà phê quay trở lại phòng thì...
"Á..."
Faltina đang lấy hai tay che chặt lấy mặt, vẻ mặt ngẩn ngơ ngơ ngác. Xem chừng cô ấy đã hoàn toàn lấy lại sự tỉnh táo rồi. Đã thế, xem ra ký ức tối qua cũng còn nguyên vẹn luôn.
Không phải tốn công giải thích cũng coi như là cái may trong cái rủi đi.
"E-Elmika..."
"Chào buổi sáng, Faltina."
Trước tiên, tôi nở một nụ cười chào hỏi. Faltina gượng gạo mỉm cười rồi khẽ gật đầu.
"Uống cà phê không?"
"... Cho em xin ạ."
Faltina đỡ lấy ly cà phê. Cả hai chúng tôi vừa lắng nghe tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, vừa chậm rãi thưởng thức ly cà phê ấm áp.
Thật là một buổi sáng thanh bình và nhã nhặn làm sao. Giá như chuyện này không diễn ra ngay sau khi chúng tôi phạm phải sai lầm thì thật là hoàn hảo.
"Faltina này."
Chờ Faltina uống xong ly cà phê, tôi mới cất tiếng gọi. Cơ thể cô ấy giật bắn lên một cái rồi mới đặt ly cà phê xuống bàn.
"V-Vâng."
"Em nhớ được đến đâu rồi?"
"E-em thành thật xin..."
"Trước mắt cứ bắt đầu từ việc xâu chuỗi lại tình hình đã nhé."
"Đ-Đúng vậy nhỉ."
Đôi mắt Faltina đảo liên hồi. Rồi cô ấy ửng hồng hai má, rụt rè hỏi lại tôi:
"Thế Elmika... nh-nhớ được đến đâu rồi ạ?"
Tôi rất muốn bảo cô ấy đừng có dùng câu hỏi để đáp lại câu hỏi như thế, nhưng mà... Nếu Faltina cảm thấy khó nói ra thì để tôi trả lời trước vậy. Để xem nào.
Ký ức cuối cùng của tôi là...
"Em bảo muốn ngủ trong trạng thái hai đứa vẫn dính chặt vào nhau..."
"T-Tức là anh nhớ sạch bách từ đầu đến cuối luôn rồi đúng không?!"
Xem ra chính Faltina cũng nhớ rất rõ ràng. Cô ấy đỏ bừng mặt trừng mắt nhìn tôi, rồi sau đó lại ngượng ngùng cúi gầm mặt xuống.
"Em đã làm ra một chuyện không thể nào cứu vãn được... Thành thật xin lỗi anh."
Faltina tỏ ra vô cùng ủ rũ và gục mặt.
"Em thật sự không biết phải tạ lỗi với anh thế nào cho phải..."
Tuy là u ủ rũ thật, nhưng ít ra cô ấy không đến mức quẫn trí đòi tự sát để chịu trách nhiệm. Thôi thì trước mắt cũng tạm yên tâm.
"Người sai là Niana. Với lại tôi cũng đã chủ quan nữa."
"Kh-Không đâu... Em đâu có bị thao túng đâu chứ. Tất cả là do bản năng dục vọng thấp hèn của em..."
"Faltina không có lỗi. Đây là tai nạn thôi."
"... Vâng."
Faltina ủ rủ gật đầu. Về chuyện này thì tôi hoàn toàn không có ý định đổ lỗi cho Faltina. Vốn dĩ bản thân tôi cũng đâu có chịu thiệt thòi gì đâu cơ chứ.
"Mà này... Elmika đây là lần đầu tiên sao?"
"Hả? À thì, đúng vậy."
Nếu tính ở kiếp này thì đúng là vậy.
"R-Ra là vậy sao! Hừm... hehehe..."
Faltina trông có vẻ rất vui mừng. Cũng phải thôi, là trai tân thì đương nhiên không có nguy cơ mắc mấy bệnh lây qua đường tình dục rồi.
"Thế còn Faltina... đây là lần đầu sao?"
"Đương nhiên rồi! Anh tưởng em là loại phụ nữ dễ dãi à?"
"Làm gì có chuyện đó... Anh chỉ hỏi để xác nhận cho chắc thôi."
... Mà công nhận, lần đầu mà cô ấy làm mượt phết. Nào là màn hôn sâu nhầy nhụa như sên giao phối, rồi cả cú lắc hông dính chặt như hải quỳ bắt mồi nữa, trình độ phải gọi là cực kỳ cao tay luôn.
Thú thật thì, tôi cũng muốn làm thêm lần nữa đấy.
À không không, giờ không phải là lúc nghĩ đến mấy chuyện dâm dục đó.
"Lỡ như em mang thai thì..."
Chúng tôi hoàn toàn không dùng biện pháp tránh thai nào. Mặc dù ở thế giới này cũng có mấy loại thuốc tránh thai khẩn cấp, nhưng độ hiệu quả thì không đảm bảo một trăm phần trăm. Khả năng dính bầu là hoàn toàn có thể xảy ra.
"Lúc đó em sẽ sinh đứa bé ra."
Faltina trả lời không một chút do dự. Cũng đúng như dự đoán thôi. Bởi vì trong giáo lý của Giáo hội Ebrum, phá thai là điều cấm kỵ tuyệt đối.
"Vậy sao."
"Anh không ngăn em lại à?"
"Chuyện của hai đứa mình, nhưng gánh nặng và rủi ro phía em lại lớn hơn mà."
Một khi Faltina đã quyết định sinh ra thì tôi chỉ còn cách tôn trọng lựa chọn đó thôi. Mà thực ra thì đã chắc gì đã dính bầu đâu cơ chứ.
"Thế chúng mình nên kết hôn nhỉ?"
"Anh chịu kết hôn với em sao?!"
"Thì... dù sao có con ngoài giá thú cũng đâu có tốt."
Dù gì Faltina cũng là Tư Tế cấp ba của Giáo hội Ebrum. Lại còn là nhân vật được dân chúng tụng ngợi là Thánh Nữ nữa chứ. Một Thánh Nữ mà lại vướng vào bê bối mang thai ngoài ý muốn thì chẳng hài hước chút nào. Ngài Tư Tế cấp nhất Mulhad chắc cũng ngất xỉu vì sốc mất.
Quan trọng nhất là, xét về thân thế của Faltina, chắc chắn cô ấy sẽ muốn nhận con của mình.
"R-Ra là vậy."
"Nếu em không thích thì thôi vậy."
"L-Làm gì có chuyện đó!"
Faltina gật đầu cái rụp.
"Vậy thì chúng ta kết hôn thôi. Đúng vậy... dù là tai nạn nhưng chúng ta cũng đã hòa quyện về thể xác rồi. Chuyện đã rồi thì đành phải vậy thôi."
Nói rồi Faltina nở một nụ cười rạng rỡ, nắm chặt lấy hai tay tôi. Cô ấy siết chặt như muốn nhắn nhủ rằng sẽ không bao giờ thả tôi ra.
"Từ nay chúng ta là vợ chồng nhé."
"À, ừm..."
Mọi chuyện diễn ra đơn giản thế này... liệu có ổn không ta?
"Có chuyện gì sao anh?"
"Không... anh chỉ thắc mắc là em bỏ dở sự nghiệp dễ dàng thế có ổn không thôi."
Tôi thì dù có kết hôn với Faltina cũng chẳng có hại gì. Nhưng Faltina đang là tư tế thì đâu chỉ đơn thuần là bất lợi. Cô ấy sẽ phải hoàn tục, lại còn bị người ta nghi ngờ là "hoàn tục vì lỡ ăn ăn trái cấm" nữa chứ.
"Đâu có, em đâu có từ bỏ chức tư tế đâu ạ."
"... Hả?"
Thế không phải kết hôn sao? Hay là lại đổi ý không kết hôn nữa? Không nhận con? Hay là phá thai?
Thấy tôi rối cào cào, Faltina mới cất lời:
"Chúng ta sẽ kết hôn bí mật."
"R-Ra là thế..."
Kết hôn bí mật. Tóm lại là không công khai việc hai người là vợ chồng.
Nhưng mà như thế không phải là vi phạm giáo lý của Giáo hội Ebrum sao? À thì tất nhiên đối với tôi, tội lỗi mà không bị bắt thì không tính là tội lỗi, nên miễn là giữ bí mật thì chẳng sao cả. Tuy nhiên xét theo tính cách cũng như độ sùng đạo của Faltina thì đây là một lựa chọn cực kỳ bất ngờ.
"Thế có ổn không...?"
"Ngay từ đầu, liệu việc giải thích giáo lý theo hướng 'tu sĩ không được kết hôn và sinh con' có thực sự chính xác không?"
Đột nhiên Faltina ném ra một hòn đá siêu to khổng lồ vào mặt hồ tĩnh lặng. Này là ném cả quả thiên thạch chứ đá gì nữa?
Tôi có thể đoán trước được kết luận "Liệu có chính xác không? Không, hoàn toàn sai", nhưng cách thức cô ấy tự diễn giải thì tôi chịu chết không tài nào hình dung nổi.
"Không phải người hầu phụng Thiên Chúa thì không được trung thành với bất kỳ ai khác ngoài Ngài sao?"
Trong Giáo hội Ebrum, căn cứ của quy định tu sĩ không được kết hôn, sinh con hình như bắt nguồn từ chính lời dạy đó của Đấng Ebrum thì phải.
"Tại sao lại như vậy ạ?"
"... Để ưu tiên sự trung thành với Thiên Chúa lên hàng đầu, đúng không nhỉ?"
Không được tận tụy với ai khác ngoài Thiên Chúa. Kẻ ở vị thế dẫn dắt tín đồ thì phải công bằng với tất cả mọi người. Đã là tu sĩ thì chỉ được tập trung vào đức tin dành cho Thiên Chúa mà thôi. Hình như lý léc là kiểu kiểu như thế.
"Chính xác là như vậy. Tức là mục đích có trước, rồi mới đến phương tiện. Điều quan trọng nhất là đạt được mục đích, chứ không phải là phương tiện."
"Tức là, miễn là đức tin dành cho Thiên Chúa không bị lay chuyển thì việc kết hôn và sinh con hoàn toàn không có vấn đề gì?"
Nhưng mà trong sách có ghi rõ là "Không được kết hôn" lù lù ra đó mà. Hiểu một cách đơn giản thì chẳng phải là "Không được kết hôn" sao?
Đứng trước sự thắc mắc ngây ngô đó của tôi, Faltina ưỡn ngực tự tin đáp:
"Cuộc hôn nhân mà Đấng Tiên Tri cấm đoán chính là những cuộc hôn nhân cản trở việc thực hành đức tin chân chính. Tức là chúng ta phải hiểu đó là những cuộc hôn nhân vì mục đích quyền lực hay tiền bạc, chẳng hạn như hôn nhân sắp đặt chính trị hay hành vi bán dâm."
"Ủa-hả... Vậy sao?"
Nếu cho phép tu sĩ kết hôn thì sẽ nảy sinh các vấn đề như hình thành bè phái gia tộc hay cha truyền con nối quyền lực. Quan trọng hơn hết, quyền năng của tu sĩ phải được quyết định bởi lòng sùng đạo và sự hiểu biết giáo lý của người đó, tuyệt đối không được để mối quan hệ huyết thống can thiệp vào. Đó chính là một trong những lý do khiến tu sĩ Giáo hội Ebrum bị cấm kết hôn.
"Tức là những cuộc hôn nhân có mục đích chính đáng thì phải được chấp nhận. Căn cứ là Đấng Tiên Tri đã rất nhiều lần nhắc đi nhắc lại những lời khuyến khích việc kết hôn, sinh con và nuôi dạy con cái."
"Dựa trên những điều trên, tôi xin đưa ra kết luận: cuộc hôn nhân giữa em và Elmika là hoàn toàn hợp pháp." Faltina dõng dạc tuyên bố.
Chà chà, bái phục thật đấy. Không ngờ cô ấy lại nghĩ ra được cái lý lẽ cùn tài tình đến thế. Hiến pháp hay tôn giáo đúng là toàn bị bóp méo theo kiểu này mà ra cả.
Thế nhưng có một điều làm tôi thắc mắc.
"Thế chẳng phải nó đi quá xa so với cách diễn giải chính thống của Giáo hội sao? Anh không nghĩ là sẽ được chấp nhận đâu."
Trong Giáo hội Ebrum, kinh thánh không được hiểu theo nghĩa đen từng câu chữ mà phải qua quá trình diễn giải và thấu hiểu. Tu sĩ được trao một quyền hạn nhất định trong việc diễn giải kinh thánh.
Đối với những vấn đề nhỏ nhặt thì việc có nhiều góc nhìn và sự đa dạng trong cách diễn giải vẫn được chấp nhận, cho dù có đưa ra cách hiểu khác với đa số thì cũng không lập tức bị coi là dị giáo.
Thế nhưng, cách diễn giải hiện tại của Faltina thì dù có uốn nắn kiểu gì đi nữa thì tôi thấy thế nào cũng thành dị giáo thôi.
"Bởi vậy nên mới cần kết hôn bí mật đấy ạ."
"... Thế có ổn thật không đấy?"
"Trong thời thế hiện tại thì khó mà được mọi người hiểu cho. Với lại việc tiêu diệt Ma Vương vẫn là ưu tiên hàng đầu."
Không, ý tôi đâu phải là chuyện đó đâu chứ. Việc giấu giếm vì sợ bị mắng khi bị phát hiện liệu có phải là hành vi phù hợp với một người như Faltina không? Trong lòng tôi thấy hơi lấn cấn... Và có vẻ sự băn khoăn đó đã hiện rõ trên mặt tôi.
"Đấng Tiên Tri cho phép giấu giếm tâm ý bên trong. Việc giấu giếm điều này để giữ vững đức tin là hoàn toàn phù hợp với ý nguyện của Thiên Chúa."
"À, ra là vậy sao?"
Giáo hội Ebrum tuy hiện tại là tôn giáo xưng bá khắp nơi, nhưng ở thời kỳ đầu thành lập thì quy mô giáo đoàn rất nhỏ bé và từng chịu nhiều sự đàn áp. Chính vì thế, Đấng Ebrum đã cho phép các tín đồ khi bị ép buộc bỏ đạo thì có thể giả vờ tuân theo để giữ lấy tính mạng. Quan trọng nhất vẫn là tấm lòng bên trong.
Tóm lại, hệ thống lý luận của Faltina là thế này: Người đúng là tôi, kẻ sai là Giáo hội. Một lý thuyết kiểu "Trừ tôi ra thì tất cả mọi người đều lạc lối".
"Anh cứ yên tâm. Em sẽ cố gắng hết sức để đứa trẻ này nhận được sự chúc phúc từ nhiều người nhất có thể."
Faltina vừa đặt tay lên bụng vừa nói. Cơ mà, trông cô ấy cứ như thể đã chắc chắn mang thai và sắp sửa sinh con tới nơi rồi ấy... Ít nhất thì mấy câu thoại kiểu đó đợi chốt hạ có bầu thật rồi hãy nói được không?
"Đã chắc chắn là dính đâu cơ chứ."
"Thì đúng là vậy, nhưng mà..."
"Trước mắt tôi đi mua thuốc tránh thai đã. Nghe nói dùng sau cũng vẫn có hiệu quả..."
"Hả?"
Lời tôi vừa thốt ra khiến Faltina nhíu chặt lông mày lại. Tôi vừa nói gì đụng chạm đến cô ấy sao?
"Em sẽ không dùng biện pháp tránh thai nào hết."
Hả?!
"T-Tại sao chứ?!"
"Vì như thế sẽ không còn là một 'cuộc hôn nhân chính đáng' nữa."
Theo lời Faltina, "cuộc hôn nhân chính đáng" là cuộc hôn nhân hướng tới mục đích "sinh con, nuôi dạy con cái và duy trì nòi giống". Thế nên nếu dùng biện pháp tránh thai thì sẽ biến thành "cuộc hôn nhân bất chính". Và Thiên Chúa thì... không chấp nhận "cuộc hôn nhân bất chính".
Không, nhưng mà vốn dĩ chuyện của hai đứa mình là tai nạn mà. Sau này có dùng thuốc hay không thì sự thật đó cũng đâu có thay đổi, vốn dĩ từ đầu nó đã là "cuộc hôn nhân bất chính" rồi còn gì.
Tôi đưa ra luận điểm đó để lao vào cuộc tranh luận với Faltina, nhưng hoàn toàn không đỡ nổi đòn nào. Quả không hổ danh là tu sĩ. Khả năng cãi lý siêu đẳng thật sự.
Và rồi rốt cuộc...
"A-Anh ghét việc có con với em đến thế sao...?"
Cô ấy thốt ra câu đó với gương mặt rơm rớm nước mắt. Cứ như thể tôi đang ép cô ấy phải phá thai không bằng. Thứ tôi muốn ép là dùng biện pháp tránh thai cơ mà.
Chuyện này tôi đâu có gì sai đúng không? Mà nói đúng ra thì bình thường phải ngược lại mới đúng chứ.
Thế nhưng, đây dù sao cũng là chuyện thân thể của Faltina. Phái nam như tôi hoàn toàn thất thế. Rốt cuộc tôi đành phải ngậm ngùi chấp nhận yêu cầu của Faltina.
"Anh hiểu cho là tốt rồi ạ."
"Ừm... ừ."
Dù trong lòng vẫn chưa phục lắm đâu nhé. Tôi nuốt ngược những lời đó vào trong rồi gật đầu.
"M-Mà này Elmika. V-Về cuộc sống vợ chồng sau này..."
"Cuộc sống vợ chồng?"
"Ch-Chuyện chăn gối... em nghĩ là không nên làm cho đến khi tiêu diệt xong Ma Vương đâu ạ. Việc sinh con tuy phù hợp với ý nguyện của Thiên Chúa, nhưng làm gì cũng phải đúng thời điểm mà."
Lạ thật đấy? Sao tự dưng lại mặc định là đã kết hôn xong xuôi rồi nhỉ.
Việc mang thai trong khi đang là tư tế sẽ không tốt cho danh dự của Faltina. Nên việc kết hôn với tôi là giải pháp bảo vệ danh dự cho cô ấy... đó là đề xuất của tôi. Nhưng vì chưa chắc đã "mang thai" nên cũng đâu đã chắc là sẽ kết hôn đâu...
"Nh-Nhưng mà nếu Elmika... nh-nhỡ không thể nhẫn nại nổi nữa, thì với tư cách là người vợ, em cũng không ngần ngại thực hiện nghĩa vụ đâu ạ."
Không ngần ngại cơ đấy... Hừm.
"Anh hỏi cô một câu được không?"
"Chuyện gì thế ạ?"
"Câu nói ban đầu ấy.
'Em thích anh, em yêu anh', đó có phải là lời thật lòng không?"
"Ch-Chuyện đó..."
Faltina nghẹn lời. Gương mặt cô ấy nhanh chóng đỏ bừng lên như một quả cà chua chín. Rồi đôi mắt bắt đầu đảo quanh liên hồi.
"Ch-Chuyện đó là... do ảnh hưởng của ma pháp kích dục nên là, ừm, chính em cũng không hiểu sao mình lại thốt ra những lời như thế nữa..."
"Tức là không phải thật lòng sao."
Lúc tôi bị Niana niệm ma pháp kích dục, tôi cũng thốt ra mấy câu tương tự như thế. Việc tôi có cảm tình với cô ấy là sự thật, nhưng mà... Lúc tỉnh táo thì chắc chắn sẽ không bao giờ thốt ra mấy lời như thế đâu.
"Đ-Đúng vậy ạ. Cảm xúc của em dành cho anh là một thứ gì đó thuần khiết và trong sáng hơn nhiều. Hoàn toàn không có mấy thứ tà niệm như tình cảm lứa đôi đâu ạ."
Xem ra cô ấy không có ham muốn tình dục hay tình cảm yêu đương lứa đôi gì cả. Tóm lại đó chỉ là cảm xúc do Niana cấy vào thôi sao.
"Nh-Nhưng mà... vi-việc em yêu anh là sự thật đấy!"
Faltina đỏ bừng mặt, hét lớn lên như muốn át đi sự ngượng ngùng. Vừa mới bảo không yêu đương xong mà... Ơ hay, tình yêu lứa đôi với tình yêu thương là hai thứ khác nhau sao?
Triết lý sâu xa thật đấy...
"Th-Thế còn Elmika thì sao ạ?!"
"Anh cũng... yêu em."
Nếu hỏi tôi có tình cảm yêu đương lứa đôi không thì trả lời là không. Thế nhưng hỏi có yêu thương cô ấy không thì câu trả lời là có. Ừm, chuyện đó thì không sai vào đâu được.
Mà thực ra thì tôi yêu toàn bộ nhân loại mà. Đến cả tội phạm tôi cũng yêu thương nữa là. Đến mức tôi luôn cố gắng giữ lối chơi không sát sinh cơ mà.
"Nói dối. Chắc chắn anh cũng nói câu đó với người khác ngoài em đúng không?"
"Không, anh chưa từng nói câu đó với ai ngoài em cả."
Đúng là tôi chưa từng nói thật.
"Anh là đồ dối trá. Em không tin đâu."
Dù nói thế nhưng Faltina lại xán lại gần ôm chầm lấy tôi. Tâm trạng cô ấy đang cực kỳ tốt.
"Th-Thế thì... gi-giờ chúng mình yêu nhau tiếp nhé?"
Hả?!
"Kh-Không, đ-đương nhiên là... n-nếu anh muốn 'làm' thì em mới chiều thôi nhé. Em thì hoàn toàn không có cảm xúc đó đâu... Nh-Nhưng mà em là vợ anh rồi mà. Người mình yêu thương đã cất lời nhờ vả thì làm sao mà từ chối cho được..."
"Thôi đi, trời sáng bét rồi. Krushna với Lara chắc cũng đang lo lắng lắm đấy. Chúng ta về sớm thôi."
Lời tôi vừa thốt ra khiến gương mặt Faltina ngay lập tức trở nên lạnh ngắt không một cảm xúc.
"Hứ, em hiểu rồi."
Và rồi suốt năm phút sau đó, Faltina không thèm nói với tôi một lời nào nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn