Chương 6: Chương 5
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 27 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Phần 1 - Sự dẫn lối của Lam Tinh (Đang tiến hành) Trận chiến chống lại kẻ thù thực sự — chính là đống lỗi thao tác của bản thân — xin được phép bắt đầuuuuu!
Chương trước chúng ta dừng lại ở đoạn gặp mặt Faltina rồi đúng không? Sau khi mò về nhà trọ, tôi chợt nảy ra một suy nghĩ. Ủa? Chẳng phải mốc thời gian Faltina hắc hóa sắp sửa tới rồi sao?
Thế là ngay ngày hôm sau, tôi tức tốc đến tìm Faltina, nhưng cô ấy đã rời đi từ sớm để chữa bệnh cho bệnh nhân rồi.
Theo trí nhớ của tôi, Faltina sẽ bị phục kích bởi một nhóm lính đánh thuê do lão tư tế rác rưởi nào đó bên Giáo hội thuê về ngay trên đường đi khám bệnh. Tôi vội vã bám đuôi theo sau cô ấy. Ơ? Thế còn đám lính giám sát tôi thì sao á? Cắt đuôi sạch sành sanh rồi chứ sao.
Kỹ năng ẩn mình (vốn được tôi luyện từ chuỗi ngày làm stalker rình rập oshi) cuối cùng cũng có đất dụng võ.
Nhờ vậy, tôi đã kịp thời lao vào hiện trường ngay trước khi Faltina bị đem ra tra tấn dã man. Tí nữa thì lại chơi lỗi tiếp rồi, nguy hiểm vãi.... Mà khoan, theo ký ức của tôi thì kịch bản gốc là Faltina bị lừa uống cái loại thuốc "nhấp một ngụm là ngã gục ngay" rồi bị bắt cóc giam cầm cơ mà nhỉ? Thôi kệ đi, có sự can thiệp của tôi ở đây thì cốt truyện bị lệch đi đôi chút cũng là điều bình thường.
"N-ngươi... Không lẽ là, Anh Hùng Elmika?!"
Gã đàn ông che mặt rên rỉ đau đớn rồi lồm cồm bò dậy. Dù tôi đã nương tay, nhưng gã vẫn còn đủ sức để đứng lên thế kia thì đúng là không hổ danh là nhân vật có tên tuổi (Named NPC).
"Ồ. Được một kẻ khét tiếng như 'Sades Máu Tươi' nhớ mặt đặt tên, quả là vinh hạnh cho tôi."
"Sao ngươi lại biết tên ta...?"
Gã bịt mặt — Sades vừa chỉnh lại chiếc khăn che mặt bị lệch vừa hỏi. Chuẩn cơm mẹ nấu rồi. [note102160]
"Hửm, ai biết được chứ?"
Thật ra là tôi đoán bừa đấy.
"Sades Máu Tươi" là tên lính đánh thuê được lão tư tế rác rưởi kia bao nuôi, chuyên phụ trách công việc hộ tống kiêm dọn dẹp các vụ bẩn thỉu. Tôi cứ nghĩ gã cũng sẽ nhúng tay vào âm mưu hãm hại Faltina, ai dè trúng phóc luôn.
"Tại sao Anh Hùng Elmika lại ở một nơi như thế này?!"
"... Thực ra thì tôi được nàng Thánh Nữ kia nhờ làm hộ vệ ấy mà."
"... Hả?"
"Hả" cái đầu cô ấy! Thành thật quá vậy trời! Tầm này phải biết tung hứng theo lời tôi chứ!
"Xùy... Hóa ra bên phía chúng ta đã bị đánh động từ trước rồi sao. Mẹ kiếp!"
Sades bực tức giật phăng chiếc khăn che mặt rồi ném mạnh xuống sàn. Lấy đó làm hiệu lệnh, đám tay sai của gã từ các góc tối lục tục kéo ra đông nghịt.
"Trong tay tụi tao đang có con tin. Cho dù mày có là Anh Hùng đi chăng nữa, nhưng với một cánh tay tàn phế, lại phải đèo bồng thêm một gánh nặng, để xem mày trụ được bao lâu?"
Sades nở một nụ cười đểu cáng đầy tự mãn. Đúng rồi, tôi nhớ gã này trong nguyên tác cũng chuyên chơi bài bắt con tin để ép góc người chơi mà. Dù diễn biến có hơi khác một chút, nhưng lời thoại và hành động thì y xì đúc.
"... Hừ hừ... Hahahaha..."
"Có cái gì buồn cười?!"
"À, xin lỗi. Tôi không có ý chế giễu anh đâu."
Vì quá xúc động trước độ chuẩn nguyên tác của gã mà tôi lỡ đánh mất hình tượng. Thế này thì mất ngầu quá. Phải làm màu một tí mới được...
"Chỉ là, tôi thấy buồn cười vì cả anh lẫn nàng Thánh Nữ đây... ai nấy đều có một sự ngộ nhận giống hệt nhau."
"Cái gì?"
"Đúng là tôi đã mất đi một cánh tay, và có lẽ tôi đã yếu đi thật. Thế nhưng..."
Tôi nhịn cười, kéo căng cơ mặt để lộ ra một vẻ mặt nghiêm túc, pha thêm chút tức giận giả trân.
"Điều đó đâu có nghĩa là lũ tép riu các người bỗng dưng trở nên mạnh hơn tôi đâu, phải không?"
"Lên cho ta—" Còn chưa để Sades kịp dứt câu lệnh, tôi đã di chuyển với tốc độ mắt thường không kịp nhìn, nhanh chóng giải cứu con tin trong một nốt nhạc.
"Lũ vô dụng này!!"
Ngay sau đó, trận chiến chính thức với Sades bắt đầu. Đúng là nhân vật có tên tuổi, gã mạnh hơn hẳn đám lâu la cá tôm kia... nhưng mà...
"Mẹ kiếp, cái loại phòng thủ quái quỷ gì thế này?! Đồ quái vật!"
Lưỡi kiếm của Sades chém vào người tôi nhưng chẳng hề để lại một vết xước. Vốn dĩ, Sades là kiểu nhân vật thiên về ẩn nấp, ám sát, tình báo và tra tấn. Bảo gã solo tay đôi với một kẻ thuần combat trực diện như tôi thì đúng là hết cứu. Tuy nhiên, nếu chỉ đến đây mà chịu chết thì gã đã không được xếp vào hàng ngũ có tên tuổi. Nếu trí nhớ của tôi không lầm, khi bị dồn vào đường cùng, gã sẽ...
"Xem chiêu này đi!"
Sades rút từ trong ngực áo ra một con dao găm và phi thẳng về phía Faltina. Tôi dùng tay không gạt phắt con dao xuống sàn. Một cảm giác nhói đau truyền đến từ bàn tay.
"Khặc khặc! Ngạc nhiên lắm phải không khi bị một con dao găm quèn làm bị thương? Để tao nói cho mày biết, con dao đó có yểm lời nguyền Xuyên Giáp đấy!"
Ờ, thì tôi biết thừa từ thuở nào rồi. Con dao có hiệu ứng phá giáp, bỏ qua mọi chỉ số phòng ngự — con bài tẩy của Sades. Người chơi mới chơi lần đầu hầu hết đều bị gã ném trúng tử huyệt bằng con dao này rồi nhận cái kết đắng (tôi cũng từng thốn một lần rồi).
"Chưa hết, trên lưỡi dao đó còn..."
"Được tẩm độc Ếch Tê Liệt chứ gì?"
Câu nói cắt ngang của tôi khiến sắc mặt Sades đóng băng ngay lập tức. Độc tố ở thế giới này đáng sợ lắm. Cái kịch bản bị trúng độc tê liệt, thuốc mê hay thuốc kích dục rồi dẫn thẳng đến Bad Ending để mở khóa CG 18+ là chuyện như cơm bữa luôn mà.
"Thuốc giải độc tôi đã nốc từ trước khi đến đây rồi."
"Thằng chó này..."
Tôi tung một cú đấm tiễn gã Sades đang chửi rủa bay thẳng vào góc phòng. Thế là xong chuyện. Lần này chuẩn chỉ 100%, không hề dính một lỗi thao tác nào nhé!
"Elmika-sama! Vết thương của cậu..."
"Tầm này thì cơ chế tự phục hồi của tôi dư sức cân được."
Tôi chìa bàn tay đã lành lặn ra trước mặt Faltina khi cô ấy hớt hải chạy lại. Tuy không thể mọc lại bộ phận đã mất, nhưng mấy vết cắt, trầy xước hay bỏng nhẹ thì cơ thể tôi tự vá lại được trong nháy mắt.
"Còn Faltina điện hạ kìa, có sao không?"
"Tôi chỉ bị tát vào mặt một cái thôi..."
Faltina đưa tay lên vuốt ve gò má của mình. Vết sưng tấy lập tức tan biến ngay trước mắt.
"Vẫn trong phạm vi tôi tự chữa được."
"Vậy thì tốt quá."
Sau đó, Faltina tiến lại chữa trị cho cô thư ký và đám hộ vệ vốn bị bắt làm con tin. May mắn là họ chỉ bị trúng thuốc tê, không có gì nguy hiểm đến tính mạng.
Tiếp đến, cô ấy kiểm tra tình trạng của nhóm Sades. Nghĩ lại thì cú đấm vừa rồi của tôi cũng hơi dùng lực quá tay, có khi gã đi vào động thăng thiên luôn rồi cũng nên...
"Tất cả bọn họ đều không nguy hiểm đến tính mạng."
"Thế thì tốt."
Thực ra, tôi đang âm thầm thực hiện một sub-quest: "Gacha sưu tầm trọn bộ tội phạm có tên tuổi". Đúng như cái tên, mục tiêu của tôi là tống toàn bộ đám tội phạm khét tiếng có danh tính vào ngục để làm bộ sưu tập cá nhân.
Tiện thể nói luôn, cái "yếu tố gacha" ở đây chính là việc bọn chúng có chịu nổi một đòn của tôi mà không bị đột tử hay không. Tôi cũng đã cố gắng nương tay lắm rồi, nhưng đôi khi góc đánh hiểm quá là tụi nó đi chầu ông bà ông vải ngay. Đoạn này hoàn toàn là nhân phẩm tâm linh thôi. Do tôi kiểm soát lực tay hơi kém. Xin lỗi nhé, dạo này lỡ mạnh quá đà...
"Chúng ta khác với lũ Ma tộc.... Bất kể là kẻ đại gian đại ác thế nào, cũng nên được phán quyết dưới ánh sáng của luật pháp và chịu hình phạt thích đáng."
"Đúng như những gì Elmika-sama nói."
Faltina gật đầu đồng tình như một lẽ dĩ nhiên. Trong nguyên tác, cô ấy cũng từng tuyên bố "Tôi không có ý định trả thù", nên những lời này chắc chắn là lời nói từ tận đáy lòng. Một cô gái lương thiện thế này mà sau này lại hắc hóa thì thật không tài nào tin nổi.
"Cảm ơn cậu rất nhiều vì đã cứu mạng tôi lần này."
Faltina cúi đầu thật sâu, lên tiếng cảm tạ. Một tư tế cấp cao của Giáo quốc lại hạ mình cúi đầu trước một quý tộc của Liên minh thành phố. Xét trên phương diện chính trị thì hành động này hơi thiếu khôn ngoan, nhưng lại khiến tôi vô cùng có thiện cảm.
"Tôi rất muốn được dâng lên cậu một món quà hậu tạ..."
"Hậu tạ sao?"
"Vâng. Bất cứ điều gì tôi có thể làm, bất kể là việc gì cũng được."
Faltina khẽ đỏ mặt, ngước đôi mắt long lanh lên nhìn tôi.
Hửm? Cô vừa bảo là "bất kể việc gì" đúng không? Hê hê hê, thế thì làm ơn chống hai tay vào tường giùm cái nào... À đấy là nếu tôi đang chơi tuyến nhân vật phản diện thì sẽ nói thế, chứ tầm này đang roleplay Anh Hùng rồi. Anh Hùng ai lại thốt ra mấy lời đồi bại thế bao giờ.
"Tôi chỉ làm điều nên làm mà thôi. Hậu tạ là không cần thiết... Tôi định nói thế, nhưng chắc cô sẽ không cam lòng đúng không. Vậy thì, 'Hãy trao cho tôi thứ mà cô mong muốn nhận được nếu cô ở vào vị trí của tôi'."
"Đó là... Chương 2, Khoản 3 của Thánh Điển Thứ Ba sao?"
Faltina gật đầu như đã thông suốt. Đúng là khi đối phó với dân tu hành thì việc trích dẫn kinh thánh là chuẩn bài nhất, tôi đoán mò mà lại trúng rồi.
"Cậu... không yêu cầu tôi chữa trị cánh tay sao?"
"Tôi biết ở vị thế của cô hiện tại thì việc đó rất khó xử. Hơn nữa, việc cánh tay này có lành hay không cũng chẳng quan trọng, điều đó tôi vừa chứng minh xong xuôi rồi còn gì."
Tuy có hơi bất tiện một chút nhưng combat vẫn mượt mà. Đòi hỏi thế thì trông ra vẻ ban ơn huệ quá, tôi không thích thế.
"Ra là vậy... Tôi hiểu rồi."
Faltina gật đầu đồng tình, rồi cô ấy trầm ngâm suy nghĩ một lát.
"V-Vậy thì, tôi xin được dâng lên món quà hậu tạ.... Xin mời đi lối này."
Faltina nói với giọng điệu có phần bồn chồn, mặt đỏ bừng như đang lên cơn sốt, rồi rảo bước dẫn đường vào sâu trong dinh thự. Tôi còn đang ngơ ngác không biết cô ấy định làm trò gì thì cô ấy dừng lại trước cửa một căn phòng.
"Ở đây... chắc là không có vấn đề gì rồi."
Đó là một phòng khách nhỏ trong dinh thự, không gian ấm cúng được bài trí đầy đủ giường ngủ, sofa, bàn trà và các vật dụng trang trí khác.
"Ừm... xin cậu hãy lên giường đi."
"Hả?"
"T-Tôi bảo là, cậu hãy leo lên giường ngồi đi!"
Thật không thể hiểu nổi. Không lẽ cô ấy định rủ mình "làm nháy" ngay tại đây luôn á? Tôi vừa nghiêng đầu hoang mang vừa ngồi xuống cạnh giường.
"Rồi sao nữa?"
"X-Xin cậu hãy cởi áo ra.... Chỉ cần phần áo nửa thân trên là được rồi."
"Cởi áo á?"
À, hóa ra là muốn khám bệnh cho mình à? Ủa nhưng ban sáng chính cô ấy bảo khám bệnh thì cần gì phải cởi đồ đâu ta. Hay là định dùng cấm thuật hồi phục cánh tay cấp tốc cho mình? Nhưng chẳng phải việc tái tạo chi thể phải mất hàng tháng trời cơ mà...?
"Thế này được chưa?"
"V-Vâng... Được rồi ạ. Cảm ơn cậu."
Faltina đỏ mặt tía tai, rụt rè leo lên giường. Khoan đã, bệnh nhân lên giường thì hợp lý, chứ bác sĩ cũng leo lên giường ngồi cùng để làm cái quái gì thế này?
"X-xin cậu hãy quay mặt đi hướng khác."
"À... ừm?"
Tôi ngoan ngoãn quay đi theo lời cô ấy. Ngay sau đó, tiếng vải sột soạt ma sát vang lên. Không lẽ cô ấy đang cởi đồ sao...? Không, làm gì có chuyện đó.
"N-Ngồi im nhé, đừng nhúc nhích."
"Vâng.... Ơ? Khoan đã, từ từ!"
Một bàn tay ấm áp đặt lên vai tôi. Cảm giác da thịt chạm vào nhau khiến tôi giật mình kinh ngạc, phản xạ tự nhiên quay đầu nhìn lại phía Faltina.
Đập vào mắt tôi là Faltina trong tình trạng đã trút bỏ xiêm y, trên người chỉ độc nhất một bộ nội y mỏng manh. Màu trắng. Hoàn toàn đúng với tạo hình đồ họa... Ơ mà khoan, vấn đề không phải ở đó!
"Cô... cô đang làm cái gì thế..."
"Đ-Đừng cử động, xin cậu hãy ngoan ngoãn nằm yên đi. Đ-Đây là... l-lần đầu tiên tôi làm chuyện này đấy..."
Tôi bị cô ấy dùng lực đẩy ngã xuống giường. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự mềm mại, căng đầy đầy đặn đang ép chặt vào lồng ngực mình đến mức biến dạng.
"C-Cơ thể cậu... săn chắc quá. Lại còn nóng nữa..."
"Ơ? À, vâng...?"
Các ngón tay của Faltina mơn trớn trên da thịt tôi. Cô ấy lướt nhẹ ngón tay dọc theo lồng ngực, vuốt ve bờ vai rồi chạm vào phần vết thương cụt tay của tôi.
"C-Cơ thể của tôi... cậu cảm thấy thế nào?"
"Ờm... chắc là mềm mại nhỉ?"
"Cậu có cảm nhận được hơi ấm từ tôi không?"
"C-có..."
Sức nóng từ cơ thể Faltina từ từ truyền qua, đem lại một cảm giác đê mê như thể hai cơ thể đang hòa làm một. Thực sự là tôi đã có chút đắm chìm trong đó.
"C-Cậu có thể... ôm lấy tôi được không?"
Nhìn vào đôi mắt ậng nước đầy van nài của Faltina, tôi vô thức đưa cánh tay còn lại ôm chặt lấy thân hình mảnh mai ấy. Ngay lập tức, một tiếng rên rỉ đầy kiều mị khẽ thoát ra từ bờ môi nhỏ nhắn của nàng Thánh Nữ.
"Ờm, Faltina điện hạ. Chuyện này rốt cuộc là sao?"
"T-tôi đã bảo rồi mà... đây là quà hậu tạ."
Hậu tạ? Cái này á? Nhìn kiểu gì thì đây cũng là kịch bản chuẩn bị lên giường nện nhau 100% rồi còn gì nữa.
Cái trò lấy thân báo đáp rồi dâng hiến thể xác này, làm như đây là eroge không bằng... Làm quái gì có chuyện vô lý đùng đùng thế...
"Xin hãy nhắm mắt lại."
Gương mặt của Faltina càng lúc càng tiến lại sát gần mặt tôi. Theo phản xạ, tôi nhắm nghiền mắt lại.
Đôi môi tôi lập tức bị một thứ gì đó mềm mại, ngọt ngào khóa chặt.
... À mà suýt quên, nơi này vốn dĩ CHÍNH LÀ thế giới eroge mà.
Đến khi bị cưỡng hôn rồi, tôi mới sực nhớ ra cái sự thật hiển nhiên này. [note102171]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn