Chương 16: Chương 15
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 27 chương · ~55 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Phần 1 - Sự dẫn lối của Lam Tinh (Đang tiến hành)
"Đó phải là câu của tôi mới đúng chứ.... Mà sao cô lại ở trong chăn của tôi?"
Mộng du à? Tôi khẽ nghiêng đầu thắc mắc, thế là Lara liền trả lời với vẻ mặt tỉnh bơ như thể đó là điều hiển nhiên:
"Tôi đang sưởi ấm giường ạ."
Tinh thần trách nhiệm cao vcl.... Mà khoan, cái trò này đến cả Toyotomi Hideyoshi ngày xưa còn chẳng thèm làm đâu nhá. À, cơ mà Mori Ranmaru thì may ra có khi làm thật.
Cô nàng muốn gây sự chú ý với tôi đến thế cơ à? Hoặc là...
"Cô đang có chuyện gì bất an sao?"
Tôi lên tiếng hỏi Lara. Ngay lập tức, trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng vô cảm của cô ấy thoáng qua một chút dao động nhỏ.
"Dạ không, làm gì có chuyện bất an nào đâu ạ. Elmika-sama đã đối xử với hai chị em tôi rất tốt..."
"Cứ nói tôi nghe xem nào."
"…"
Thấy tôi nhìn chằm chằm không chớp mắt, Lara ngượng ngùng đánh mắt né tránh ánh nhìn.
"…Thì là, tôi chỉ muốn trở nên có ích cho Elmika-sama mà thôi. Một đứa kém cỏi như tôi, ngoài việc này ra thì chẳng thể làm được gì khác..."
Lại bắt đầu xoắn xuýt tự ti rồi đấy. Đúng chuẩn phong cách của "Bã trà-chan" trong nguyên tác game luôn.
Ủa mà khoan, cô nàng vốn là kiểu nhân vật thế này hả trời? Tôi nhớ trong nguyên tác cô ấy là một người chị gái vô cùng tự tin và đáng tin cậy cơ mà... Nhưng suy đi tính lại, ngay từ thời điểm bắt đầu mạch truyện chính của game thì Lara đã chết ngắc từ đời nào rồi.
Những gì tôi biết về cô ấy chẳng qua là thông qua chuỗi hồi tưởng quá khứ của Lily-chan mà thôi... Mà cái đống đó thì tỉ lệ cao là đã bị cắm thêm quả kính lọc "thần thánh hóa Onee-sama" của Lily-chan rồi.
Mà cho dù không phải vậy đi chăng nữa, thì một người chị gồng mình tỏ ra ngầu lòi trước mặt em gái mình cũng là điều dễ hiểu.
"Cô giúp ích cho tôi nhiều lắm rồi đấy chứ. Kiểu người đa tài thạo việc như cô thì tìm mỏi mắt khắp thế giới này cũng chẳng ra được người thứ hai đâu."
"…Làm gì có chuyện đó ạ. Tôi chỉ là có chút khéo tay hơn người thường một tí thôi."
Nói một tí mà nghe được à...? Ra là vậy, đúng là chị ruột của Bã trà-chan có khác. Chỉ số tự đánh giá bản thân thấp tẹt ga.
Mà ngẫm lại thì hai đứa là chị em sinh đôi, tính cách có điểm tương đồng cũng là chuyện hiển nhiên.
"Năm xưa tôi đã không thể bảo vệ được em gái mình khỏi tay Necros. Chẳng những thế, tôi còn bị gã lừa gạt, khiến cho bao nhiêu người phải..."
Lara nói đến đó rồi khẽ lắc đầu quầy quậy.
"Một đứa như tôi hoàn toàn không có tư cách hay giá trị gì để được đứng sánh vai bên cạnh Elmika-sama hay Faltina-sama cả..."
Ồ, hóa ra là tự đem mình đi so sánh với Faltina à. Công nhận cái màn thể hiện của Faltina hôm trước bá đạo kinh hoàng thật. Cơ mà đó chẳng qua là do vấn đề khắc chế thuộc tính mà thôi.
Necros xét về thực lực thì chắc chắn là xếp trên Thất Ma Tướng rồi, nhưng bảo vì Faltina thắng được Necros mà cô ấy có thể đập thắng Thất Ma Tướng hay không thì... Còn khướt nhé. Có khi nếu để Lara với Faltina solo tay đôi với nhau, đứa giành chiến thắng cuối cùng lại là Lara ấy chứ.
Thế nhưng mấy cái logic sơ đẳng đó chắc bản thân cô ấy cũng tự hiểu rõ. Có điều cái gọi là lòng tự tin và giá trị bản thân đâu phải chỉ cần buông vài ba câu động viên sáo rỗng là tự động tăng vọt lên được đâu.
"Tất nhiên, tôi cũng thừa biết với cái thân hình gầy gò xác xơ hiện tại của mình thì sẽ chẳng thể làm Elmika-sama thỏa mãn nổi, nhưng mà..."
Trong nguyên tác game vốn tồn tại một cơ chế hệ thống gọi là "Sụp đổ tinh thần" (Mental Break). Một khi chỉ số căng thẳng vượt quá một ngưỡng nhất định, nhân vật sẽ bị dính hàng tá hiệu ứng bất lợi hoặc kích hoạt mấy cái chuỗi sự kiện bố của phiền phức. Và Bã trà-chan chính là kiểu nhân vật có tỷ lệ kích hoạt sụp đổ tinh thần cao nhất game.
Cô chị gái Lara này xem chừng cũng cùng một giuộc — thuộc hệ tinh thần con sên siêu cấp yếu ớt rồi. Vào cái tình huống nhạy cảm này mà tôi phũ phàng buông câu "Tôi không có chút hứng thú nào với cái cơ thể của cô đâu" rồi tống cổ cô ấy ra ngoài thì toang.
"Thế thì, cho tôi mượn người cô ngủ cùng một đêm nhé."
Nói thật thì bảo tôi đi làm cái trò người lớn với một đứa nhóc 13 tuổi thì có cho kẹo tôi cũng chẳng thèm. Nhưng nếu chỉ là ngủ cùng giường thôi thì hoàn toàn lành mạnh, chắc chẳng vấn đề gì đâu nhỉ. Thế là tôi dịch người, chừa chỗ mời Lara vào trong chăn.
"A, cảm ơn cậu nhiều lắm ạ!"
Lara hớn hở chui tọt vào trong chăn, dính chặt cả cơ thể sát rạt vào người tôi.
"Cậu cảm thấy thế nào ạ?"
"Ấm áp và dễ chịu lắm."
Cái thế giới này làm gì có mấy cái thiết bị sưởi ấm ra hồn đâu. Thành ra vào mùa đông, hơi ấm từ da thịt con người đúng là một loại hưởng thụ cực phẩm. Trước đây tôi từng nghe danh không ít quý tộc có sở thích dùng hầu gái để làm túi sưởi ấm giường, giờ thì tôi đã hoàn toàn thấu hiểu nguyên do rồi.
"Vậy thì tốt quá rồi..."
Lara thốt lên một tiếng thở phào đầy nhẹ nhõm. Hóa ra đối với cô ấy, chỉ cần bản thân trở nên có ích cho tôi là đủ rồi, chứ chẳng phải là có ý định muốn được tôi đè ra làm trò người lớn gì cả. Thì đúng rồi, đây có phải eroge đâu. Ai bảo cứ phải cứ sở hữu mái tóc màu hồng đào là auto dâm đãng chứ.
Tôi cứ ngỡ làm vậy là chỉ số tinh thần của cô ấy sẽ ổn định trở lại. Cứ ngỡ là vậy, thế nhưng...
"K-Không muốn đâu... T-Tôi không muốn chết đâu! A-Ai đó làm ơn cứu tôi với...!!"
"Lara. Lara!!"
Giữa đêm khuya thanh vắng. Thấy Lara bỗng nhiên gặp ác mộng giãy giụa liên hồi, tôi vội vàng lay gọi đập cô ấy tỉnh dậy.
"Cô không sao chứ?"
"T-Tôi vô cùng xin lỗi... vì đã làm thức giấc Elmika-sama..."
"Mấy cái đó không cần để tâm đâu.... Mà cô vừa mơ thấy gì thế?"
"…Là giấc mơ thấy mình bị chết ạ."
"Mơ thấy mình chết sao?"
Mà nhắc mới nhớ, hình như hôm trước Faltina cũng bảo mình mơ thấy giấc mơ y hệt thế này đúng không nhỉ. Bộ mơ ngủm củ tỏi đang là hot trend ở thế giới này hả?
"Nó mang lại cảm giác chân thực lắm... L-Liệu có khi nào, đây là một giấc mơ dự báo tương lai không ạ..."
"Theo thuật giải mã giấc mơ thì việc nằm mơ thấy mình chết lại mang một ý nghĩa vô cùng tích cực đấy. Cô không cần phải lo nghĩ nhiều đâu. Chắc là do chưa kịp thích nghi với cuộc sống mới ở đây nên mới mơ bậy bạ chút thôi."
Thực tế cuộc sống tác động đến giấc mơ thì còn có lý, chứ đời nào có chuyện giấc mơ lại đi tác động ngược lại thực tế cơ chứ. Tôi vốn định buông lời khẳng định như vậy thật đấy, cơ mà khổ nỗi cái thể loại thế giới mà tôi đang sống lại là thế giới fantasy. Mấy cái trò dự tri mộng hoàn toàn có khả năng xảy ra thật chứ chẳng đùa đâu, nghĩ đến mà phát hãi. Có điều nếu thốt ra mấy lời đó lúc này thì chỉ càng làm Lara thêm phần hoang mang lo sợ mà thôi.
"Với lại, đích thân tôi sẽ luôn bảo vệ cô. Cứ yên tâm đi."
Tôi đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Lara. Thế nhưng trông cô nàng vẫn có vẻ đầy vẻ lo âu bất an.
"Cho đến khi nào cô không còn gặp phải mấy giấc mơ đáng sợ đó nữa, tôi sẽ luôn ngủ cùng giường với cô."
"Dạ, nhưng mà, bắt cậu phải hạ mình làm đến mức độ này thì..."
"Chính bản thân tôi cũng muốn ngủ cùng với Lara mà."
Tất nhiên, trong thâm tâm tôi chẳng có lấy một phân nửa ý nghĩ muốn ngủ chung giường với cô ấy đâu, cơ mà cứ bốc phét nói thế thì Lara mới dễ dàng chấp nhận và giải tỏa tâm lý được.
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lara đầy kiên định. Thế là cô nàng thẹn thùng đánh mắt né tránh ánh nhìn của tôi.
"Cảm ơn cậu... nhiều lắm ạ..."
Cô ấy khẽ gật đầu đồng ý với khuôn mặt thoáng ửng hồng. Cơ mà tôi thừa biết cái trò ngủ cùng giường cỏn con này đời nào giải quyết dứt điểm được cái hội chứng bất ổn tâm lý kia chứ.... Thôi thì đành phải đẩy sớm kế hoạch huấn luyện lên một chút vậy.
Và thế là vào sáng ngày hôm sau. Khi tôi vừa thức dậy như mọi khi, Lara đã hoàn thành xong khâu thay phục trang từ đời nào và đang đứng túc trực ngay cạnh giường ngủ. Cái biểu cảm lo âu bất an hồi đêm qua đã bay màu sạch sành sanh không còn một dấu vết, nhường chỗ cho bộ mặt vô cảm lạnh lùng thường ngày. Cơ mà tôi biết thừa cái kiểu người thế này mới là chúa tích tụ căng thẳng ngầm bên trong, quyết không được chủ quan khinh địch đâu nha.
Giải quyết xong xuôi khâu sửa soạn vệ sinh cá nhân buổi sáng như mọi khi, tôi liền chủ động mở lời với Lara.
"Bắt đầu từ ngày hôm nay, tôi có một nhiệm vụ muốn giao cho Lara."
"Bất kể là việc gì xin cậu cứ việc ra lệnh ạ!"
Lara vừa dõng dạc tuyên bố vừa khẽ vẩy vẩy đôi tai dài đặc trưng của tộc Elf... Mà nhắc mới nhớ, hình như trong game mỗi khi Lily-chan có chuyện gì vui là đôi tai cũng tự động vẩy vẩy y hệt thế này thì phải.
"Tôi muốn cô trở nên mạnh mẽ hơn nữa để có thể trợ giúp đắc lực cho tôi.... Tóm lại là kể từ hôm nay cô sẽ phải tham gia huấn luyện."
Bản thân cô ấy dạo này có vẻ cũng chẳng mấy hài lòng với đống công việc hầu hạ thông thường này mà. Nếu tự mình cảm nhận được bản thân đang dần trở nên mạnh mẽ hơn từng ngày, chắc chắn chỉ số tự tin và giá trị của bản thân cô ấy sẽ được cải thiện đáng kể cho xem.
Tôi đưa tay mở ngăn kéo tủ, lấy ra một chiếc vòng tay bằng kim loại.
"Cái đó... chẳng lẽ là chiếc vòng cổ nô lệ mà tên Necros từng sử dụng sao ạ?"
"Chính xác thì đây là phiên bản đã qua cải tiến của nó. Nhìn một phát là nhận ra ngay, cô khá lắm."
"…Tại vì trước đây tôi đã phải đeo nó suốt một thời gian dài rồi."
Như tôi đã từng phổ cập kiến thức từ trước, cơ chế tăng cấp ở cái tựa game này chính là người chơi bắt buộc phải dấn thân vào những trận chiến với "những kẻ thù sở hữu thực lực mạnh hơn bản thân".
Thế nhưng cấp độ càng tăng cao thì số lượng "đối thủ mạnh hơn bản thân" sẽ càng khan hiếm dần đi. Đồng nghĩa với việc cày cấp sẽ ngày càng trở nên gian nan trắc trở vcl. Tuy nhiên, trong game vẫn tồn tại một phương pháp hoàn hảo để giải quyết triệt để cái bài toán hóc búa này. Đó chính là "Tự làm bản thân yếu đi". Nói một cách dễ hiểu thì người chơi sẽ chủ động khoác lên mình đống trang bị dính nguyền rủa để tự nerf các chỉ số thuộc tính của bản thân xuống mức thấp nhất.
Theo logic đó, kẻ địch xung quanh sẽ tự động được hệ thống tính toán là mạnh hơn người chơi một cách tương đối.
Đó là lý do vì sao thanh Thánh Kiếm của Dũng sĩ lại được mệnh danh là món công cụ huấn luyện cày cấp bá đạo nhất game. Và xếp ngay vị trí thứ hai về độ nặng đô của hiệu ứng nguyền rủa chính là chiếc "Vòng cổ nô lệ" do chính tay Necros chế tạo. Tuy u lực không thể sánh bằng Thánh Kiếm thật, nhưng hiệu quả nerf chỉ số thuộc tính của nó cũng thuộc hàng khủng long rồi.
À mà nói thêm chút, ngoài cái trò sử dụng trang bị giảm chỉ số này ra thì vẫn còn một phương pháp khác vô cùng tiện lợi và nhanh gọn lẹ. Đó chính là tự phế bỏ tứ chi cắt cụt cả hai tay hai chân, rồi tiến hành lắp ráp đống chân tay giả loại rỏm vừa yếu vừa giòn vào. Làm vậy là chỉ số thuộc tính của bản thân sẽ tự động tụt dốc không phanh ngay. Đến khi nào bước vào trận đấu boss căng thẳng thì chỉ cần tháo ra, lắp đống tay chân giả hàng hiệu hiệu suất cao vào là xong chuyện.
Bởi vì đống chân tay giả thuộc cấp độ truyền thuyết ở cái thế giới này sở hữu hiệu suất hoạt động bá đạo vượt trội hơn cả cơ thể bằng xương bằng thịt thông thường nhiều. Có điều nếu tự dưng đem bản thân ra tùng xẻo như vậy thì kiểu gì người ngoài nhìn vào cũng sẽ đánh giá là thằng thần kinh bệnh hoạn có vấn đề về đầu óc, nên cái phương án tối thượng này tôi chỉ để dành cho tình huống bất khả kháng khi gặp phải con boss nào quá trâu bò không thể chiến thắng nổi mà thôi.
"Cái đó... cậu định dùng nó để làm gì vậy ạ?"
"Cứ đeo vào thử là biết ngay ấy mà. Đưa hai tay ra đây nào."
"V-vâng."
Tôi đón lấy đôi cổ tay của một Lara đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, rồi chuẩn xác khóa hai chiếc vòng kim loại vào.
Cạch!
Tiếng kim loại va vào nhau giòn giã vang lên, hai cổ tay của Lara lập tức bị hút chặt dính sát vào nhau.
"C-Cái này là sao...?! T-Tôi không tài nào cử động nổi hai tay nữa..."
"Hãy thử vận hành rồi truyền ma lực của cô vào hai chiếc vòng xem sao."
"T-Truyền thế này phải không ạ...?"
"Chính xác rồi đấy. Tiếp thu nhanh lắm."
Hai cánh tay của Lara bắt đầu từ từ tách rời ra dưới sự kiểm soát của cô ấy. Chiếc vòng tay này được thiết kế theo cơ chế chỉ khi người sử dụng truyền vào một lượng ma lực định sẵn thì hiệu ứng cưỡng chế trói buộc mới tạm thời được gỡ bỏ. Bằng việc ép buộc cơ thể phải liên tục tiêu hao một lượng lớn ma lực như vậy, nó sẽ giúp gia tăng đáng kể tổng lượng ma lực tích trữ bên trong cơ thể, đồng thời là một món công cụ huấn luyện cực phẩm giúp nâng cao trình độ thao tác kiểm soát ma lực.
Tác giả chế tạo ra món đồ này chính là gã thợ rèn mà tôi từng ra tay cứu giúp trước đây. Tôi chỉ cần gửi một chiếc vòng cổ nô lệ mẫu sang cho lão làm hàng mẫu, rồi đưa ra yêu cầu cải tiến công năng, thế là lão đã dâng lên thành phẩm hoàn chỉnh chỉ sau một tháng ngắn ngủi.
"Được rồi, giờ đến lượt hai chân nhé."
"Dạ? Khoan đã... ư!"
Tôi tiếp tục khóa nốt đống còng chân tương tự vào hai chân cô ấy. Nếu là người bình thường thì giờ này đã ngã nhào xuống đất thở không ra hơi rồi, thế nhưng Lara dẫu đôi chân đang run rẩy bần bật như cầy sấy vẫn cắn răng kiên trì đứng vững không chịu ngã quỵ.... Xem ra thể chất của cô nàng tốt hơn tôi tưởng, có khi tăng thêm chút trọng lượng loading nữa chắc cũng không sao đâu nhỉ.
"Với lại, cầm lấy cái này luôn đi. Đây là Item Box... phiên bản tăng trọng lượng ấy mà. Kể từ hôm nay cô sẽ phải đeo nó trên người trong suốt quá trình sinh hoạt hàng ngày nhé."
"Á, ự!"
Có vẻ như lượng loading tăng thêm lần này hơi quá sức chịu đựng đối với cơ thể cô ấy rồi thì phải. Lara rốt cuộc cũng không trụ nổi nữa mà ngã nhào xuống sàn nhà.
(Thôi bớt cái Item Box lại giùm đi cha...)
"K-Không... m-mấy cái này, tôi vẫn chịu đựng được ạ!"
Lara lảo đảo gượng dậy từ mặt đất. Không biết là do cô ấy đã sớm nắm bắt được bí quyết thao tác ma lực rồi, hay tất cả đều dựa vào ý chí quyết tâm và lòng kiên định nữa đây.
"Quả không hổ danh là một thiên tài."
"T-Tôi chỉ là có chút khéo tay mà thôi."
"Cứ tự tin ngẩng cao đầu mà tự hào về bản thân đi. Chứ cái cô nàng Faltina hôm trước vừa mới đeo vào một phát là đã lăn đùng ra đất không nhấc nổi người lên kìa."
Thực ra tôi cũng đã sớm phát cho Faltina một bộ trang bị tương tự từ trước rồi. Trình độ kiểm soát ma lực của cô ấy tuy ngang ngửa hoặc thậm chí là nhỉnh hơn cả Lara một bậc thật, cơ mà khổ nỗi chỉ số sức mạnh cơ bắp lại quá yếu kém, thành ra ngay vào cái khoảnh khắc tôi vừa trao cái Item Box tăng trọng lượng vào tay là cô nàng đã sụp đổ lăn quay ra đất ngay lập tức.
Thấy tình trạng tê liệt không thể di chuyển nổi như vậy có hơi bất tiện, nên rốt cuộc tôi đành phải thẳng tay nerf bớt một nửa dung tích trọng lượng của món đồ đi.
"R-ra là vậy sao ạ. Tôi còn làm tốt hơn cả Faltina-sama..."
Khóe môi của Lara khẽ nhếch lên đầy vẻ hân hoan hớn hở. Tuy có hơi chút có lỗi với Faltina thật, cơ mà thôi cứ mượn cô ấy làm bệ phóng để buff chỉ số tự tin cho Lara cái đã.... Dẫu biết rõ cả hai người đều thuộc hệ tuyến sau đấy, cơ mà đem một nhân vật hệ healer đi so sánh với một nhân vật hệ ma pháp thuần công thì xem chừng cái phép so sánh này nó cũng vô nghĩa thật.
"Nếu cảm thấy quá sức chịu đựng thì tôi có thể đặc cách miễn giảm đống công việc hầu hạ hàng ngày cho cô, cô thấy sao?"
"Hoàn toàn không có trở ngại gì đâu ạ."
Lara vừa khẳng định vừa cố gắng vung vẩy hai cánh tay một cách đầy mạnh mẽ. Tuy cử động trông vẫn còn hơi sượng trân gượng gạo chút thật, cơ mà nhìn chung chắc không vấn đề gì to tát đâu.
"Vậy thì tốt quá. Dù nói thế, nhưng khối lượng huấn luyện này kiểu gì cũng sẽ bào mòn cả thể xác lẫn tinh thần của cô nhiều hơn bình thường đấy. Nhớ chú ý sắp xếp thời gian nghỉ ngơi cho hợp lý rõ chưa."
"Vâng, tôi đã rõ."
Lara cung kính cúi đầu chào tôi rồi bắt đầu lui ra ngoài. Tôi cũng nhanh chóng bắt tay vào giải quyết đống chính sự như mọi khi. Nhờ có công sức của Lara đã chu đáo phân loại gom gọn toàn bộ đống tài liệu từ ngày hôm trước, tiến độ giải quyết công việc của tôi diễn ra vô cùng trơn tru và mượt mà.
"…Mà nhắc mới nhớ, Lara đâu rồi nhỉ?"
Thường ngày cứ hễ hở ra một tí là cô nàng lại túc trực bên cạnh tôi để tìm việc làm kiếm công trạng ngay, thế mà giờ lại chẳng thấy bóng dáng đâu cả. Thấy có chút tò mò hiếu kỳ, tôi liền đứng dậy rời phòng đi tìm cô ấy thử xem sao. Và thật may mắn, tôi đã sớm tóm được mục tiêu ngay lập tức.
"E-Elmika-sama..."
Lara đang nằm bò rạp ngay trên nền hành lang sát bên cạnh phòng làm việc của tôi. Cô ấy đang điên cuồng co bóp vặn vẹo cơ thể y như một con sâu bướm, ra sức dùng toàn lực để lết đi từng chút một đầy tuyệt vọng.
"…Bộ cô đang bị ai trong phủ bắt nạt đấy à?"
Kiểu như: Lính mới tò te thì lo mà đi lau sàn nhà đi nha. Mà giẻ lau sàn chính là cái thân xác của cô luôn ấy? Kiểu kiểu thế...
"…T-Tôi vô cùng xin lỗi cậu. L-Là do ma lực bên trong cơ thể tôi đã hoàn toàn cạn kiệt mất rồi..."
"À, ra là vậy."
Hồi sáng thấy cô nàng trưng ra cái bộ mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, làm tôi cứ ngỡ cô ấy vẫn còn dư sức gánh tạ thoải mái chứ. Hóa ra tất cả cái sự ung dung tự tại đó đều là do cô nàng gồng mình cố đấm ăn xôi mà có được cả.
"Mật mã mở khóa là 『Vừng ơi mở ra』."
"V-Vừng ơi mở ra... A, tháo được rồi..."
Cạch!
Tiếng kim loại mở khóa giòn giã vang lên, bộ còng tay còng chân của Lara lập tức tự động tháo rời ra hoàn toàn. Cô ấy từ từ chống tay gượng dậy khỏi mặt đất.
"Cái mật mã nghe thiếu muối và lười sáng tạo quá thể luôn ạ.... Á!"
"Úi chà."
Có vẻ như do cơ thể đã hoàn toàn kiệt sức từ trước, đôi chân của Lara bỗng chốc ríu lại vào nhau khiến cô ấy mất thăng bằng ngã chúi đầu về phía trước. Tôi lập tức lao đến đưa tay đỡ trọn lấy cô ấy vào lòng. Phải đến khi hai cơ thể va chạm tiếp xúc trực tiếp thế này, tôi mới phát hiện ra bộ trang phục hầu gái của cô ấy đã bị mồ hôi đầm đìa nhuộm cho ướt sũng tự đời nào rồi.
"Cô có sao không?"
"T-Tôi xin thất lễ ạ!"
Lara hốt hoảng cuống cuồng dùng toàn lực đẩy người lùi ra xa khỏi tôi. Rồi như một sợi bún thiu hoàn toàn cạn kiệt sức lực, cô nàng lại một lần nữa ngã nhào nằm bẹp gí ngay trên nền hành lang.
"T-Tôi chỉ là vô tình bị mất thăng bằng một chút mà thôi."
"Thế à? Cơ mà mặt cô đang đỏ gay đỏ gắt lên kìa..."
"A, khoan đã..."
Tôi liền ngồi xổm xuống, đặt bàn tay lên bả vai đẫm mồ hôi của Lara. Rồi chủ động cúi đầu áp trán của mình lên trán cô ấy để kiểm tra nhiệt độ. Nóng hổi luôn này.
"Người cũng nóng bừng lên rồi này.... Cô dính cảm rồi à?"
"C-Cái này rõ ràng là do cậu tự làm ra chứ...!"
"Ừ thì cũng đúng thật.... Là do tôi đã quá tay ép buộc cô huấn luyện quá sức chịu đựng rồi. Đây hoàn toàn là do lỗi điều phối sai sót của tôi."
"K-Không phải đâu ạ!... Là do m-mức nhiệt độ cơ thể bình thường của tôi vốn dĩ đã thuộc dạng khá cao mà thôi!!"
"Thế à?"
Cơ mà dù gương mặt đúng là đang đỏ bừng lên như quả cà chua thật... nhưng nhìn kỹ thì cô ấy cũng chẳng có dấu hiệu ho hắng hay sổ mũi gì cả. Một khi chính chủ đã lên tiếng khẳng định bản thân vẫn ổn định bình thường, thì việc tôi cứ đứng đây làm quá lên lo lắng thái quá xem chừng cũng không phải là một nước đi hay ho gì cho cam.
"C-Chỉ cần cho tôi nghỉ ngơi một lát là tôi có thể lập tức quay trở lại làm việc được ngay thôi ạ..."
"Thôi khỏi đi, việc gì phải cố đấm ăn xôi đến mức độ đó cơ chứ."
Tôi thẳng tay chặn đứng nỗ lực cố gắng gượng dậy đầy bất chấp của Lara, rồi dứt khoát bế bổng cô ấy lên theo kiểu công chúa.
"Á!"
"Để tôi bế cô quay trở về phòng nghỉ ngơi. Ngày hôm nay coi như lịch làm việc đến đây là kết thúc, lo mà tịnh dưỡng cho tốt đi rõ chưa."
"T-Tôi tự đi được mà! Chỉ cần l-lượng ma lực bên trong cơ thể được hồi phục hoàn toàn thì..."
Nói đến đây, Lara bỗng nhiên im bặt không thốt thêm lời nào nữa. Chắc cô nàng cuối cùng cũng chịu quy phục chấp nhận điều khoản đi nghỉ ngơi một cách ngoan ngoãn rồi chăng?
"…Giả sử như, nếu ngay tại thời điểm này mà tôi có thể tìm được cách để lập tức hồi phục lại lượng ma lực đã mất, thì hiệu suất tiến độ huấn luyện sẽ được gia tăng vượt trội hơn nhiều đúng không ạ?"
"Hửm? À thì, lý thuyết đúng là như vậy thật. Cơ mà khổ nỗi hiện tại hai ta làm gì có món công cụ hay phương pháp nào để làm được trò đó đâu."
Mà nói chính xác ra thì cũng không phải là hoàn toàn không có cách. Về cơ bản thì trong thế giới này vẫn tồn tại một loại tiên dược chuyên dụng để hồi phục ma lực. Thế nhưng, cái món thuốc lắc này lại đi kèm theo một hiệu ứng tác dụng phụ vô cùng kinh dị gọi là "Nhìn thấy những thứ không nên nhìn". Nếu người chơi quá lạm dụng nó để hồi mana liên tục thì kiểu gì cũng dính độc và hẹo ngay lập tức.
Nếu là ở trong thế giới game ảo kia thì vì có thể dễ dàng kiểm tra các chỉ số thuộc tính để biết chính xác giới hạn chịu đựng của cơ thể, nên tôi cứ thế nốc cắn thuốc ầm ầm vô tư không phải nghĩ, cơ mà bước ra đời thực thế này mà bảo tôi đem cái tính mạng của đồng đội ra làm trò đùa thí nghiệm cắn thuốc vô tội vạ như vậy thì lạy chuối trên cây, lòng nhân đạo lẫn tam quan đạo đức của tôi vẫn chưa đến mức nát bét đến thế đâu nhé.
"Phương pháp ấy mà, thực ra là có tồn tại đấy ạ. Đó chính là một loại bí kỹ tối thượng của tộc Elf chúng tôi. Tuy nhiên, cái này bắt buộc phải có sự phối hợp hỗ trợ đắc lực từ phía Elmika-sama mới có thể thi triển được cơ."
"Hửm. Nghe có vẻ bùi tai và đáng để thử nghiệm đấy nhỉ.... Mà cái trò này hoàn toàn không đi kèm theo bất kỳ rủi ro nguy hiểm nào đúng không?"
"Không ạ."
Nếu đã an toàn thì cứ triển luôn cho nóng thôi chứ ngại ngần gì nữa. Bản thân tôi vừa tò mò muốn biết cái gọi là bí kỹ tối thượng của tộc Elf nó tròn méo ra sao, lại vừa là một thằng cuồng tối ưu hóa hiệu suất chính hiệu, nên cứ hễ nghe thấy hai chữ "hiệu suất" là hai cái tai lại tự động dựng đứng lên ngay, quyết không thể kháng cự nổi sức hút của nó.
"Thế giờ tôi phải làm gì đây?"
"Trước tiên, hai ta cần phải di chuyển đến một địa điểm kín đáo vắng bóng người đã ạ..."
"Thế vào thẳng phòng ngủ của tôi luôn cho tiện nhé?"
"V-Vâng ạ."
Tôi cứ thế giữ nguyên tư thế bế bổng Lara theo kiểu công chúa rồi hiên ngang vác thẳng cô ấy vào trong phòng ngủ của mình. Tôi nhẹ nhàng đặt Lara ngồi xuống mép giường, rồi tự nhiên kéo ghế ngồi xuống ngay sát bên cạnh cô ấy.
"Rồi, giờ tiến hành các bước tiếp theo thế nào đây?"
"Vậy thì... tôi xin phép được thất lễ một chút ạ."
Lara vừa dõng dạc tuyên bố liền chủ động leo tót lên ngồi gọn lỏn ngay trên đùi của tôi. Cô nàng ngọ nguậy vặn vẹo cặp đùi một hồi để điều chỉnh tư thế ngồi quỳ cho chuẩn chỉnh ổn định nhất. Rồi ngay sau đó, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy bắt đầu đặt lên hàng cúc áo của bộ trang phục hầu gái.
Từng chiếc cúc áo thứ nhất, rồi thứ hai lần lượt được tháo rời ra hoàn toàn.
"Úi..."
Nghĩ bụng con trai con lứa mà cứ chăm chăm dán mắt vào nhìn cảnh xuân của con nhà người ta thế này thì bất lịch sự vcl, tôi liền tế nhị đánh mắt quay ngoắt mặt nhìn hướng khác. Cơ mà khoan đã, rốt cuộc cái bí kỹ hồi mana kiểu quái gì mà lại bắt buộc phải thực hiện cái thao tác lột sạch quần áo thế này hả trời?
Mà xét tận gốc rễ cơ chế vận hành của thế giới game này thì làm gì có phương pháp hồi phục ma lực nào khác ngoài cái trò nốc thuốc lắc đâu chứ? À không, nói một cách chính xác nhất thì phải là "Phe ta tuyệt đối không sở hữu loại kỹ năng đó". Chứ xét về phe địch thì trong đống quái vật vẫn tồn tại một số chủng loại sở hữu đòn tấn công chuyên dụng để hút sạch mana của người chơi gọi là "Hút ma lực" đấy thôi. Tiêu biểu nhất chính là cái trò được sử dụng bởi đám quỷ dâm dục Incubus hay Succubus.
Hay nói theo thuật ngữ dân gian quen thuộc của anh em game thủ chính là hút tinh khí.
"C-Cậu làm ơn hãy quay lại nhìn tôi đi ạ."
Nghe thấy lời khẩn cầu của cô ấy, tôi liền thật thà quay mặt lại nhìn về phía Lara. Và chính ngay vào cái khoảnh khắc định mệnh đó. Một thứ gì đó vô cùng mềm mại và ấm áp bỗng chốc áp thẳng vào đôi môi của tôi.
Tôi bị cưỡng hôn rồi. Ngay vào cái giây phút não bộ kịp nhảy số để nhận thức được cái thực tế phũ phàng đó, một luồng cảm giác vô cùng kỳ lạ, vừa rùng mình run rẩy đầy khó chịu lại vừa mang lại một sự hưng phấn kích thích khó tả, bỗng chốc chạy dọc suốt sống lưng của tôi. Đồng thời, toàn bộ sức lực bên trong cơ thể bỗng chốc bay màu sạch sành sanh không còn một mảnh.
Tôi hoảng hốt định dùng lực giật người lùi ra sau để thoát thân, cơ mà khổ nỗi phần đầu đã bị đôi bàn tay của Lara khóa chặt cứng ngắc ghim chặt tại chỗ mất rồi. Và thế là tôi cứ thế bị cô nàng thẳng tay đè ngửa ra giường một cách đầy bạo lực.
Ủ-ủa, cái quái gì đang xảy ra thế này...? Chẳng lẽ bản thân tôi, ngay tại thời điểm này, đang bị cô nàng hầu gái này đè ra làm trò hấp tinh đại pháp hút sạch tinh khí rồi sao thưa quý vị...?!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn