Chương 7: Chương 6
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 27 chương · ~46 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Phần 1 - Sự dẫn lối của Lam Tinh (Đang tiến hành) Tôi bị Faltina hôn. Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể tôi bỗng nóng rực lên như thể đang bốc cháy.
Không phải do kích thích hay hưng phấn đâu. Mà là người tôi nóng lên theo đúng nghĩa đen. Đặc biệt là ở chỗ vết thương bị chặt đứt, nó nóng đến mức không thể chịu đựng nổi. Cơn đau dữ dội chạy dọc khắp toàn thân tôi.
"Đừng phản kháng... hãy đón nhận nó đi..."
Ngay khi tôi định giãy giụa thì một tiếng thì thầm vang lên sát bên tai. Giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân khẽ khàng mơn trớn vành tai tôi.
"Đ-Đón nhận sao?"
"Vâng. Hơi nóng này... và cả ma lực của tôi nữa."
Tôi nghe theo lời cô ấy, hoàn toàn thả lỏng cơ thể. Dù người vẫn nóng hầm hập nhưng cơn đau kinh hoàng kia đã dần tiêu biến. Và rồi, tôi cảm thấy cánh tay phải của mình nhói lên. Cảm giác ở nơi vốn đã mất đi từ lâu đang dần kéo dài ra...!
"Xin hãy chỉ tập trung cảm nhận cơ thể tôi, cảm nhận sự kết nối giữa hai ta thôi... Ưm..."
Đôi môi tôi lại bị khóa chặt lần nữa. Faltina hôn tôi tới tấp như chim sẻ mổ, rồi sau đó áp chặt hai bờ môi vào nhau. Đầu lưỡi cô ấy khẽ liếm láp vành môi tôi.
"... Ưm, ha, mút... chụt."
Tôi vô thức mở miệng ra, ngay lập tức chiếc lưỡi của Faltina len lỏi vào bên trong. Ban đầu cô ấy còn rụt rè dùng lưỡi để dò dẫm tìm kiếm. Hai chiếc lưỡi quấn quýt lấy nhau hết lần này đến lần khác. Càng lúc, động tác chuyển động càng trở nên táo bạo. Lưỡi tôi bị quấn chặt rồi bị mút lấy. [note102172]
"Hà... ưm, chụt..."
Cơ thể của Faltina và tôi như được kết nối, hòa quyện và tan vào làm một. Tôi có ảo giác như vậy. Cảm giác ở cánh tay phải ngày càng kéo dài và rõ rệt hơn. Và rồi...
"Cậu có... cảm nhận được gì không?"
Faltina nắm chặt lấy bàn tay phải của tôi. Các ngón tay đan xen vào nhau.
"Ừ... tôi cảm nhận được rồi."
Tôi nắm ngược lại tay Faltina. Thấy vậy, Faltina nở một nụ cười đầy nhẹ nhõm.
"May quá... Đây là lần đầu tiên tôi làm nên cũng lo không biết có thành công hay không. Đúng là phải thử mới biết được nhỉ."
"... Ra là thế sao?"
Tức là chuyện vừa rồi chỉ là một phương pháp trị liệu thôi đúng không? Chuẩn rồi chứ gì nữa? Làm gì có chuyện lấy thân báo đáp mà đi làm chuyện người lớn chứ? Đâu phải eroge đâu chứ... À khoan, đây đúng là thế giới eroge thật mà!
"Vậy nên... cô có thể giải thích qua cho tôi về cái phương pháp trị liệu vừa rồi được không?"
"..."
"Faltina điện hạ?"
Không có tiếng trả lời. Nhìn kỹ lại thì Faltina đã ngủ say sưa trên ngực tôi từ lúc nào rồi. Khi tôi bật chiêu Cảm Nhận Ma Lực lên, tôi phát hiện ra lượng ma lực khổng lồ của cô ấy đã cạn kiệt hoàn toàn.
Có lẽ buổi trị liệu vừa rồi đã ngốn sạch ma lực, thể lực lẫn sự tập trung của cô ấy. Nhìn khuôn mặt ngủ say sưa trông mới bình yên làm sao. Nhìn thế này mới thấy cô ấy đúng nghĩa là một thiếu nữ đang tuổi trăng tròn. May mà đã né được cái flag hắc hóa thành công.
"Nhưng mà... thế này thì căng quá nhỉ."
Tôi liếc nhìn bộ đồ như "lớp vỏ bọc" bị Faltina lột ra vứt chỏng chơ dưới sàn. Rồi nhìn lại bản thân đang bán khỏa thân, trên ngực lại có một Faltina chỉ độc bộ nội y đang ngủ ngon lành. Nhìn cảnh này y chóc như vừa "hành sự" xong xuôi vậy. Nhỡ mà có ai nhìn thấy thì cái địa vị xã hội của một vị Anh Hùng như tôi coi như đi tong...
"Faltina-sama! Người có bình an..."
Đúng lúc đó, cô thư ký của Faltina đẩy cửa bước vào phòng. Bốn mắt nhìn nhau. Thôi toang rồi.
"Ch-Chuyện này rốt cuộc là sao..."
"K-Khoan đã! Nghe tôi giải thích, mọi chuyện không như cô nghĩ đâu!!"
15 phút sau, Faltina bị đánh thức bởi tiếng ồn ào và đã đứng ra giải thích ngọn ngành, nhờ thế mà nỗi oan Thị Kính của tôi mới được gột rửa. Tí nữa thì tôi biến thành đối tượng bị quay gacha tội phạm rồi. Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật.
Sau đó, Faltina thay bộ đồ mới do cô thư ký chuẩn bị rồi giải thích cho tôi nghe về phương pháp trị liệu vừa rồi.
"Đồng điệu ma lực để nâng cao hiệu quả của ma pháp... Ra là thế."
"Vâng. Để làm được điều đó, chúng ta cần phải tiếp xúc da thịt để tăng độ nhạy cảm ứng của đôi bên lên mức tối đa."
Thật ra, độ khó giữa việc tự chữa lành và chữa lành cho người khác là một trời một vực. Ví dụ như tôi có thể tự chữa mấy vết thương vặt của mình, nhưng lại chịu chết không chữa được cho người khác. Lý do là vì bước sóng (hoặc đặc tính) ma lực của mỗi người một khác.
Dù cho có là Faltina đi chăng nữa, việc chữa trị một bộ phận bị chặt đứt cũng phải mất đến hàng tháng trời. Phải liên tục thi triển ma pháp nhiều lần, giãn cách thời gian hợp lý để chữa lành vết thương... nói đúng hơn là nuôi cho tay chân mọc lại từ từ. Chứ làm gì có chuyện niệm một câu thần chú là tay mọc ra vù vù như nấm sau mưa được.
Thế nên lịch đặt chỗ hẹn của cô ấy mới bị nghẽn đến tận 2 năm trời là vì vậy...
"Tôi thấy Elmika-sama có vẻ đã tinh thông kỹ năng tự chữa lành. Vì vậy, tôi đã kích hoạt tối đa khả năng tự phục hồi của ngài, sau đó dùng thần thánh ma pháp của mình để cộng dồn hiệu ứng lên."
Hóa ra có thể rút ngắn thời gian bằng cách đó. Trong nguyên tác làm gì có cái kỹ thuật hack game này. Mà nói đúng hơn, trong cốt truyện gốc thì tay chân cứ thế mọc ra vù vù luôn ấy chứ. Cái thế giới này không hoàn toàn rập khuôn theo nguyên tác, có những tính năng trong game thì ở đây biến mất, ngược lại có những thứ trong game không có thì ở đây lại xuất hiện lù lù.
"Ban đầu tôi cũng lo lắng không biết có đồng điệu suôn sẻ hay không... nhưng mà, xem ra độ tương thích giữa hai ta còn tốt hơn tôi tưởng nhiều."
Có vẻ như đây là kết quả của việc thiên thời, địa lợi, nhân hòa cộng hưởng lại. Faltina ngượng ngùng nói.
"Th-thế nên... đây hoàn toàn là một hành vi trị liệu thần thánh! T-tuyệt đối... không phải tôi có ý định làm chuyện đồi bại, dâm dục gì đâu đó nhé! Xin cậu đ-đừng hiểu lầm!"
"Tất nhiên rồi, tôi hiểu mà.... Cảm ơn cô, Faltina điện hạ."
Tôi rất muốn thốt lên câu "Tsundere quá đấy" nhưng mà... Thánh Nữ Faltina là nhân vật mà ngay cả nam chính nguyên tác còn chẳng thèm cưa đổ nổi. Cô ấy làm sao mà đi thích một gã Anh Hùng pha ke như tôi được, nên chắc mấy lời vừa rồi là lời nói thật lòng của cô ấy thôi.
"Nhưng không ngờ thần thánh ma pháp lại có một phương thức bá đạo như vậy."
"Hả? À, ừm, cái đó..."
Nghe tôi nói xong, Faltina bỗng dưng luống cuống thấy rõ. Ánh mắt cô ấy đảo liên tục. Bộ có chuyện gì mờ ám giấu tôi hả?
"... Thật ra thì đó là một cấm thuật. Nó được ghi chép trong danh mục sách cấm của thư viện Giáo hội..."
"Ra vậy. Thế thì tôi sẽ giữ kín chuyện này, không hé răng với ai nửa lời."
"Cảm ơn cậu nhiều lắm."
Faltina khép nép cúi đầu. Cô ấy đã cất công dùng đến cả cấm thuật xịn sò thế kia để cứu cái tay cho tôi, thì việc tôi giữ bí mật hộ cô ấy là chuyện hiển nhiên rồi.
Cơ mà khoan, bộ trị thương thì bắt buộc phải chơi kiểu hôn sâu quấn quýt ngấu nghiến như sên giao phối thế kia luôn sao?
(L-làm sao mình dám nói là mình đã tham khảo phòng trung thuật của các thần điện thời cổ đại — hay còn gọi là Tình Dục Ma Pháp cơ chứ... H-Hơn nữa, nếu để cậu ấy biết mình từng vì tò mò mà đi nghiên cứu cái loại ma pháp dâm đãng như vậy, thì hình tượng của mình coi như vứt sọt rác mất...) Dù trong đầu tôi có cả vạn câu hỏi vì sao, nhưng nhìn Faltina đang dùng hai tay che kín mặt, đôi chân thì cứ ngọ nguậy vì xấu ổ thế kia, tôi mà gặng hỏi thêm câu nào nữa thì khéo lại biến thành kẻ quấy rối tình dục mất.
Ủa mà tính ra người bị quấy rối ở đây là tôi cơ mà? Tôi đã được phổ biến quy trình và ký cam kết đồng ý trị liệu đâu! [note102176]
"Nhân tiện, tôi cũng có một câu hỏi muốn hỏi cậu được không?"
"Xin mời."
"Làm sao cậu lại biết tôi đang rơi vào tình cảnh nguy hiểm thế?"
Ờ thì tò mò cũng phải thôi. Cơ mà cái kiểu câu hỏi như thế này tôi đã bị hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần rồi.
"Thật ra là... tôi biết trước được một chút tương lai. Chuyện này cũng xin cô giữ bí mật giùm nhé."
Tôi nở một nụ cười đầy ẩn ý. Đây chính là cái văn mẫu của mấy "nhân vật biết trước một phần hoặc toàn bộ chân tướng thế giới" hay xuất hiện trong manga hoặc game nè. Bình thường mà nói thế thì người ta sẽ tưởng mình bị tâm thần, nhưng với một kẻ vừa mạnh vừa hay đi làm việc thiện cứu người như tôi, đối phương sẽ tự động não suy diễn sâu xa rồi tự thuyết phục bản thân tin sái cổ luôn.
"Ra là vậy. Tương lai sao. Chẳng lẽ, chuyện đó của tôi cũng..."
Đúng như dự đoán, Faltina tin sái cổ luôn một cách cực kỳ chóng vánh.... Ơ mà khoan, dễ tin quá mức rồi đấy. Có ổn không vậy trời?
"Có chuyện gì sao?"
"À không, tôi chỉ hơi bất ngờ vì cô lại tin tôi dễ dàng đến thế."
"Ủa? Chẳng lẽ cậu vừa nói dối tôi à?"
"Đâu có. Tôi không hề nói dối, nhưng mà..."
"Nhưng cậu cũng không nói ra toàn bộ sự thật đúng không? A, không sao đâu, tôi không có ý định soi mói đời tư của cậu đâu nên cứ yên tâm."
Faltina đặt tay lên ngực mình, rồi nở một nụ cười đầy hạnh phúc.
"Nếu như cậu là kẻ đứng sau dàn dựng lên vụ việc lần này để lợi dụng tôi, chắc chắn cậu đã đưa ra những yêu sách quá đáng hơn nhiều. Nhưng cậu lại chẳng mưu cầu bất cứ thứ gì từ tôi cả. Chỉ bấy nhiêu đó thôi là quá đủ để tôi tin tưởng cậu rồi."
À, ra là vậy. Hóa ra đó là lý do cô ấy buột miệng nói câu "làm việc gì cũng được" đầy sơ hở lúc nãy. Cứ tưởng là vạ miệng, ai dè là đang giăng bẫy thử lòng mình à. Vừa mới bị phục kích xong, đầu óc còn đang hỗn loạn mà vẫn tỉnh táo tư duy được thế này. IQ đỉnh thật sự...
Hóa ra cái đầu chứa đầy ý đồ đen tối của tôi mới là thứ mang đậm chất eroge chứ người ta có thế đâu. Đúng rồi, Thánh Nữ người ta thanh cao thế kia chứ đâu phải dạng người đó đâu mà đòi!
"Hãy biến chuyện này thành bí mật của riêng hai chúng ta nhé."
Faltina đặt ngón trỏ lên môi cô ấy... Ờ thì, thực ra tôi cũng lỡ bép xép cái vụ biết trước tương lai này với kha khá người rồi mà.
Các tư tế thuộc Giáo hội Ebram được phân chia thành tám cấp bậc từ bậc một đến bậc tám. Cấp bậc cao nhất là Bậc Một, và số lượng ghế được giới hạn cố định là mười hai vị trí.
Mọi ý chí và quyết định của toàn bộ Giáo hội Ebram đều được thông qua bởi hội nghị liên tịch của mười hai vị Tư tế Bậc Một này. Và vào ngày hôm đó, một bản báo cáo đã được gửi tới tận tay của một vị Tư tế Bậc Một.
"Tư tế Zbala. Có vẻ như Sades đã tóm được con Thiên Nga rồi ạ."
"Ồ! Tuyệt vời!!"
Nghe báo cáo từ cấp dưới, gã đàn ông sở hữu khuôn mặt gầy gộc trơ xương như bộ hài cốt — Tư tế Zbala nở một nụ cười đắc ý. So với các Tư tế Bậc Một khác, kiến thức về thần học và luật pháp của lão nông cạn vô cùng, ngay cả tài năng về thần thánh ma pháp cũng là một con số không tròn trĩnh.
Thế nhưng, lão lại là kẻ cực kỳ lão luyện trong việc nắm thóp và thọc gậy bánh xe người khác, chưa kể còn sở hữu mạng lưới quan hệ ngầm vô cùng chằng chịt với thế giới ngầm. Lão đã dùng chính cái mưu hèn kế bẩn cùng đống quan hệ bẩn thỉu đó để triệt hạ các đồng nghiệp, từng bước leo cao và chễm chệ ngồi vào cái ghế Tư tế Bậc Một này.
Tuy nhiên, dã tâm của lão không dừng lại ở đó. Lão muốn giẫm đạp lên tất cả các Tư tế Bậc Một đồng cấp để leo lên đỉnh vinh quang cao nhất. Và mục tiêu đầu tiên được lão chọn để tế cờ chính là cha ruột của Faltina.
"Nghe nói con hàng sắp cất tiếng khóc chịu hàng rồi ạ. Hắn nhắn mời ngài đến để làm công đoạn kết liễu cuối cùng."
"Thằng nhóc Sades được việc đấy. Khá khen cho nó biết ý đồ của ta."
Tư tế Zbala có một sở thích vô cùng bệnh hoạn. Đó là tra tấn. Lão đặc biệt mê mẩn cái khoảnh khắc nhìn những nữ tư tế trẻ tuổi, thanh cao và đầy tài năng phải gào thét thảm thiết dưới đòn roi tra tấn, để rồi cuối cùng chịu khuất phục và cúi đầu nhận những tội danh mà họ chưa từng làm.
"Để xem con thiên nga xinh đẹp kia, sau khi bị vặt sạch lông thì liệu có còn giữ được cái vẻ thanh cao đó nữa hay không."
Faltina là một thiên tài. Cô có kiến thức uyên bác về cả thần học lẫn luật pháp, tài năng thiên bẩm về thần thánh ma pháp thì thuộc hàng xuất chúng vượt trội. Và trên hết, cô được người dân sùng bái và tán tụng như một "Thánh Nữ" đích thực.
Cô sở hữu tất cả những thứ mà Tư tế Zbala thèm khát nhưng không bao giờ có được. Lão muốn nhục mạ cô, muốn dìm cô xuống vũng bùn nhơ nhuốc. Và giờ đây, dục vọng đó sắp sửa thành hiện thực. Chính vì thế, gã đàn ông vốn nổi tiếng là kẻ hành sự cẩn trọng này lại dễ dàng đứng bật dậy mà không mảy may nghi ngờ.
"Được rồi, đi diện kiến con thiên nga của chúng ta thôi nào."
Lão leo lên xe ngựa, tức tốc tiến thẳng về nơi Faltina đang bị giam giữ. Địa điểm là một căn biệt thự ngoại ô Thánh đô trông chả có gì nổi bật. Khi đến nơi, Sades đã đứng đợi sẵn ở đó.
"Chào mừng chủ nhân kính mến. Tôi đã đợi ngài từ lâu."
"Đón tiếp chu đáo đấy. Nào, con thiên nga đâu rồi?"
"Dạ, xin mời đi lối này ạ."
Lão bước vào bên trong căn biệt thự rồi đi xuống căn hầm ngầm. Trong không gian âm u, ẩm thấp của căn hầm, một nữ tư tế đang bị xích tay treo lơ lửng trên không trung.
"Hức! Không... xin ông... dừng lại đi..."
Giọng nói yếu ớt, nghẹn ngào như sắp khóc. Rõ ràng là tinh thần của cô ta đã chạm đến giới hạn và sắp sửa đổ vỡ.
"Khặc khặc..."
Tư tế Zbala nở nụ cười gian xảo, dời ánh mắt dê xồm xuống phần ngực... cặp tuyết lê căng đầy của nữ tư tế. Lão từ từ vươn đôi bàn tay dơ bẩn của mình ra.
"K-Không... đừng mà..."
Lão bóp mạnh một phát rõ đau vào bầu ngực.
"Ồ... tuổi còn trẻ mà lại có vốn liếng đẫy đà thế này cơ à..."
Chợt, lão cảm thấy có gì đó sai sai. Ủa? Cái cảm giác này là sao ta? Hình như có gì đó hơi lệch lệch... Mà thôi, chắc là do cơ địa mỗi người mỗi khác chăng?
Mang theo nỗi hoài nghi, lão ngước lên để nhìn rõ khuôn mặt của nữ tư tế — Faltina. Thế nhưng, kẻ đang ở trước mặt lão tuyệt đối không phải là Faltina! Ngay lập tức, toàn thân tư tế Zbala bị nhấc bổng lên không trung.
"Áaaaaaa!"
Bị một cú đá trời giáng hất tung lên trời rồi đập mạnh lưng vào trần nhà, tư tế Zbala hét lên thảm thiết rồi ngã xuống sàn nằm vật vã đau đớn.
"À... xin lỗi nhé. Tôi lỡ chân mất kiểm soát lực một chút."
Hừm! Cùng với tiếng tặc lưỡi đó, "Nữ tư tế Faltina" — thực chất là Elmika đang cải trang — dùng lực tay giật phăng sợi xích sắt dày cộm một cách dễ dàng.
Tư tế Zbala sau khi ăn trọn cú đá sút bóng của tôi liền lồm cồm bò dậy, vừa chỉ tay thẳng vào mặt tôi vừa gào lên.
"Sades!! G-Giết! Giết chết thằng khốn này cho ta...!!"
"Chủ nhân kính mến, tôi vô cùng xin lỗi ngài."
Sades nở một nụ cười đểu cáng đặc trưng của đám tiểu nhân rồi quay sang bảo lão tư tế Zbala:
"Cái này người ta gọi là... thỏa thuận đút lót hợp tác với bên tư pháp đấy ạ."
"Lũ... lũ khốn các ngươi...! Dám cả gan chơi xỏ ta thế này, các ngươi nghĩ mình có thể toàn mạng rời khỏi đây sao..."
"Đấy là câu tôi định nói mới đúng đấy. Tư tế Zbala... à không, thằng khọm già Zbala mới đúng."
Một giọng nói trầm đục vang lên. Từ trong góc tối của căn hầm, một gã đàn ông có thân hình vạm vỡ, to lớn từ từ bước ra ánh sáng.
Trên khuôn mặt của gã là một vết sẹo bỏng lớn trông vô cùng đáng sợ. Gã sở hữu mái tóc màu bạc cùng đôi mắt màu tím thẫm như đá thạch anh tím. Bên mắt còn lại nằm trên phần da thịt cháy sém kia là một con mắt giả thủy tinh long lanh.
Nếu xét đến địa vị tối cao của gã thì việc dùng ma pháp chữa lành vết sẹo này dễ như trở bàn tay, nhưng gã lại chọn để mặc nó như vậy. Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ hiểu tính cách của gã gai góc đến mức nào rồi.
Thủ lĩnh phe "Bảo thủ" của Thần Thánh Giáo Quốc Ebram. Một trong mười hai Tư tế Bậc Một.
"T-Tư tế Mulhad... K-Không, chuyện này là..."
"Để tao đấm cho mày một phát tỉnh người ra nhé."
"Hự...!"
Tư tế Mulhad sải những bước chân dài đầy uy lực tiến lại gần lão Zbala. Lão Zbala sợ hãi đến mức lấy cả hai tay che kín mặt... thế nhưng...
"Thằng cha tăng lữ thối nát này!"
Đó không phải là một cú đấm. Mà là một cú đá. Lại còn nhắm thẳng vào hạ bộ.
"Oài, thốn tận rốn luôn..."
Cùng với lời cảm thán của tôi, cả cơ thể lão Zbala xoay vòng vòng mấy vòng trên sàn nhà rồi đập bốp vào tường, cuối cùng gầm lên một tiếng "Ư hự..." rồi bất tỉnh nhân sự tại chỗ.... Mà tính ra ông bố này ra tay cũng hơi quá đà rồi đấy.
"Tôi nghe thấy có tiếng động lớn lắm... Mọi người có ai bị thương không... Khoan đã! Cái này là bạo lực quá mức rồi đấy!!"
Faltina, người nãy giờ vẫn đang đứng đợi ở căn phòng bên cạnh, hớt hải đẩy cửa lao vào và hét to. Cô ấy cuống cuồng chạy lại bắt đầu thi triển ma pháp chữa trị cho lão Zbala.
"N-nó nát bét rồi kìa... Nhỡ lão ta mất máu mà chết thì tính sao đây hả?! Chưa qua xét xử mà đã dám dùng tư hình dã man thế này... thật không còn thể thống của một tư tế nữa!"
"Hừm. Ta chỉ đang giúp thằng cha thối nát đó triệt tiêu tận gốc cái nguồn cơn của dục vọng đồi bại mà thôi. Lão ta đáng lẽ phải dập đầu cảm ơn ta mới đúng."
"Nếu đã nói thế thì, Tư tế Mulhad."
Faltina đanh mặt bước lại gần ông ta. Bị đối diện trước đôi mắt tím thạch anh giống hệt màu mắt của mình, tư tế Mulhad chột dạ đánh mắt nhìn sang hướng khác. Có điều con mắt giả của ông ta thì vẫn đứng im bất động, nhìn chằm chằm vào Faltina trông tấu hài cực kỳ.
"Hay là cha cũng muốn con thiến luôn cho đồng bộ hả? Thưa CHA?"
"À... ừm, cái đó..."
Tư tế Mulhad lập tức cứng họng, ấp úng một hồi rồi...
"Là ta sai rồi."
Ông ta ngoan ngoãn cúi đầu xin lỗi con gái yêu quý.
(Đoạn ký ức/Lời thoại hắc hóa của Faltina trong nguyên tác trước khi bị đánh bại)
"Phản bội sao? Tôi chưa từng có ý định trở thành đồng đội của các người đâu nhé. Từ trước đến giờ chẳng qua là vì lợi ích đôi bên trùng hợp nên mới đi chung đường mà thôi. Dẫu vậy, việc khiến mọi người hiểu lầm và làm tổn thương lòng tin của các người quả thực là do lỗi lầm của tôi... Tôi vô cùng xin lỗi."
"Không, tôi không hề có ý định trở thành thuộc hạ dưới trướng Ma Vương đâu. Chỉ là hợp tác đôi bên cùng có lợi mà thôi. Ngay từ đầu, kẻ đã ban sức mạnh này cho tôi là... À không, không có gì."
"Cậu thực sự nghĩ từ tận đáy lòng rằng cái thế giới này còn có giá trị để bảo vệ sao?"
"Trả thù sao? Nực cười, tôi làm gì có lòng căm hận nào chứ. Trả thù chỉ là một hành vi ngu xuẩn, lãng phí và vô cùng phi sản xuất. Tôi sẽ dùng thứ sức mạnh này vào những việc có ý nghĩa hơn nhiều."
"Kẻ thiện được đền đáp, kẻ ác phải đền tội. Tôi chỉ muốn kiến tạo nên một thế giới bình thường như thế mà thôi. Cái thế giới hiện tại này đang nghiêng quá nhiều về phía cái ác rồi. Chỉ dùng lời nói suông thì chẳng giải quyết được gì cả, tôi đã thấu xương bài học đó rồi. Vì thế, tôi sẽ quét sạch mọi tội ác. Và trước khi sáng tạo ra cái mới, hủy diệt là điều bắt buộc phải làm."
"Sẽ có những người vô tội bị cuốn vào sao?... Vâng, đúng như cậu nói. Bản thân tôi cũng đau lòng lắm, nhưng không còn cách nào khác cả. Vì một đại nghĩa lớn lao hơn, hy sinh là điều không thể tránh khỏi."
"Tôi thực sự không muốn phải rút kiếm chiến đấu với mọi người đâu... Ra là vậy sao. Tiếc thật đấy. Nhưng cứ yên tâm đi, tôi sẽ chôn cất các người thật tử tế."
"Không ngờ tôi lại bị dồn vào đường cùng thế này... Cậu đã mạnh lên nhiều rồi nhỉ."
"... Bị chính cậu ngăn cản thế này, tôi không cam tâm chút nào. Nhưng tại sao chứ, sâu trong thâm tâm tôi lại đang cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút.... Chính vì có cái thứ cảm xúc yếu đuối này nên tôi mới thua cuộc đúng không."
"Tôi có hai lời khuyên dành cho cậu. Kẻ lạm dụng sức mạnh chắc chắn sẽ có ngày bị quật ngã bởi chính sức mạnh.... Đó là bài học mà chính cậu đã dạy cho tôi đấy. Đừng bao giờ quên việc đối thoại. Và còn một điều nữa, nếu cậu thực sự muốn giải cứu thế giới này..."
——Tuyệt đối không được giết Ma Vương.
Trong cơn mê sảng khi ý thức dần mờ mịt, tôi đã thốt ra những lời đó. Không biết những lời cuối cùng của mình có truyền đến được tai cậu ấy hay không. Nhưng lúc đó, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà lo lắng chuyện đó nữa.
Toàn thân rã rời, cơ thể dần lạnh toát, và ý thức của tôi chìm dần xuống đáy sâu của một màn đêm tăm tối vô tận. Sau chuyện này... mình sẽ ra sao? Chẳng lẽ, mình sắp chết rồi sao...?
Không muốn. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Không muốn. Không muốn chút nào cả!
Mình đã giết mẹ. Giết cha. Giết chết cả người thầy của mình. Phản bội lại giáo lý Thánh hội. Quay lưng với tất cả mọi người. Vậy mà, mình vẫn chẳng thể làm nên trò trống gì. Chẳng để lại được bất cứ thứ gì trên đời này cả. Rốt cuộc mình được sinh ra để làm cái gì chứ?
Mình không muốn chết. Không muốn chết. Không muốn chết. Không muốn chết. Không muốn chết. Không muốn chết chút nào cả. Ai đó... làm ơn cứu tôi với...
——ĐỂ TA CỨU NGƯƠI NHÉ?
"Áaaaaaa!!"
Tôi — Faltina giật mình choàng tỉnh giấc bởi chính tiếng hét thất thanh của bản thân. Khắp chăn gối ga giường đã bị ướt đầm đìa bởi mồ hôi lạnh.
Trống ngực đập liên hồi như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực. C-cơn ác mộng vừa rồi rốt cuộc là...
"Ủa...?"
Mà khoan, nãy mình vừa mơ thấy cái gì ấy nhỉ?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn